Chương 8: Phạm Đế Á Thánh Quả


Không biết tại sao, Isa cảm giác chính mình rất tin tưởng người trước mắt này, đây là một loại trực giác. Tựa như, nàng cũng không tin Lăng Tiêu đã xúc phạm Tạ Hiểu Yên, nàng cảm giác được Lăng Tiêu là một người có thể tin. Nếu như đổi là người khác, sợ rằng sẽ không trả lời vấn đề của Lăng Tiêu, thậm chí còn có thể cho rằng Lăng Tiêu rắp tâm bất lương, bởi có thể nói cả Đế Quốc Lam Nguyệt, không có ai có thể hiểu rõ về dược liệu hơn gia tộc Isa.

Gia tộc Isa chính là thương hiệu dược liệu lớn nhất Đế Quốc Lam Nguyệt.

Có điều trong học viện, Isa chỉ là một tiểu cô nương sống nội tâm, hay thẹn thùng, gần như chưa ai biết được thân thế của nàng, cho nên chỉ trong chốc lát, Isa ngẩng đầu nói:
- Phạm Đế Á Thánh Quả sinh trưởng ở vùng giữa Đế Quốc Lam Nguyệt và Đế Quốc Tử Xuyên gọi là Phạm Đế Đại Tuyết Sơn. Phạm Đế Đại Tuyết Sơn cũng được xưng là thánh sơn, bởi vì nó cao vút trên mây, cũng là đỉnh cao nhất của đại lục Thương Lan. Nghe nói là Phạm Đế Á Thánh Quả sinh trưởng trên đỉnh. Tuyết Sơn có rất nhiều ma thú mạnh mẽ, nghe nói còn có cả rồng, ma thú bậc chín có thể biến hóa thành hình người !
Isa chậm rãi nói, âm thanh không lớn nhưng lại rất êm tai.

Lăng Tiêu có thể thấy, Isa rất thích nghiên cứu thực vật và động vật, nếu không, một cô gái làm thế nào có thể tinh thông mấy thứ này ?

Isa lên tiếng, dường như quên cả ngượng ngùng, nói tiếp:
- Bảo hộ Phạm Đế Á Thánh Quả là một loại ma thú phi hành gọi là Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng, là ma thú bậc ba, cũng tương đương với Đại Kiếm Sư của loài người, nhưng ngay cả Cuồng Kiếm Sư cũng không muốn đụng tới loại ma thú phi hành này. Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng có tốc độ phi hành cực nhanh, phương thức công kích sắc bén, trọng yếu hơn, chúng là loại ma thú thù rất dai !

Năm đó trong gia tộc Isa có một tiền bối đã hái được Phạm Đế Á Thánh Quả, cũng là trong lúc vô ý phát hiện ra loại quả này, thân là dược liệu thế gia, đương nhiên liếc mắt một cái có thể thấy được chỗ trân quý của loại quả này nên ngay lập tức hái hai quả.

Nhưng không nghĩ tới đã chọc giận Phạm Đế Á Thánh Quả hộ thú, Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng. Vị tiền bối này cũng là một Cuồng Kiếm Sư bậc năm, sau khi hái thánh quả, bị Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng truy đuổi mấy ngàn dặm. Cứ đánh trả, nó lại bay lên cao, chạy trốn, nó lập tức đánh lén, khiến cho tiền bối kia sau khi về tới gia tộc tức giận đến ngã bệnh, sau đó không bao lâu cũng qua đời do tâm lực cạn kiệt

Còn hai quả Phạm Đế Á Thánh Quả do ông mang về giúp cho gia tộc Isa bồi dưỡng ra hai Ma Kiếm Sĩ, khiến cho cả gia tộc trở thành thế gia của Đế Quốc Lam Nguyệt.

Còn Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng thì bay lượn tại Gia tộc Isa hơn mười ngày, đại khái cho đến khi nó cảm giác cừu nhân không còn hơi thở mới bay đi.

Tóm lại, võ giả ở Đại lục Thương Lan, nguyện ý đối kháng với người cao hơn mình một bậc cũng không muốn đối mặt với ma thú phi hành thấp hơn hai cấp. Đương nhiên, nếu như có thể luyện đến Ma Kiếm Sư, có được năng lực phi hành, có lẽ với ma thú phi hành sẽ không vô lực như vậy. Nhưng nhìn cả Đại lục Thương Lan, Ma Kiếm Sư có mấy người ?

- Anh sẽ không muốn đi tìm Phạm Đế Á Thánh Quả chứ ?
Isa nhẹ giọng nói, dường như nàng lại bắt đầu ngượng ngùng, tâm ý cũng cho rằng Lăng Tiêu muốn tăng cường thực lực của chình mình ! Có điều kinh mạch của hắn, cho dù ăn Phạm Đế Á Thánh Quả cũng... Nghĩ vậy, Isa đỏ mặt nói:
- Kỳ thật, kinh mạch của anh cũng không phải không thể thông, chỉ có điều, chỉ có điều, chỉ có điều, cái….phương pháp đó không tốt lắm.

Lăng Tiêu nghi hoặc nhìn thoáng qua cô gái dễ thẹn thùng này, sau đó nói:
- Ồ? Vẫn còn biện pháp khác? Cô nói xem!

Isa nhìn quanh, trong thư viện cũng không có nhiều người, rất nhiều người nhìn thấy Lăng Tiêu chỉ hận không thể né tránh. Lúc này nàng mới nhẹ giọng nói:
- Phương pháp cũng có chút khó khăn, chính là dùng rất nhiều loại dược liệu ngâm thân thể, mỗi ngày ngâm một canh giờ, ngâm… ngâm trong vòng một tháng. Bởi vì có rất nhiều dược liệu mạnh, cho nên quá trình chữa trị cũng rất thống khổ, nếu như chí lực không đủ… sẽ chết
Isa nói xong, chính bản thân cũng có chút nhụt chí.

Phương thức này trên thực tế đã sớm có người biết, nhưng gần như chưa từng có người nào muốn nếm thử, mà trên đại lục, người bị Thiên Mạch cũng không nhiều. Thêm nữa, mặc dù đại lục thượng võ nhưng với rất nhiều người mà nói, có thể tu luyện đến Kiếm Sư bậc sáu cũng là phi thường không tồi, ít nhất cũng có thể giữ một chức vụ nhỏ trong các đoàn đội lính đánh thuê. Cho dù không tu luyện tới Kiếm Sư bậc sáu, cũng có thể lựa chọn đi làm thương nhân, không cần phải mang sinh mệnh đi đánh cược. Cuối cùng, cho dù ngẫu nhiên có người bị Thiên Mạch muốn đánh cuộc, cũng không có được …tài lực như vậy ! Isa nói là ngâm mình, không đơn giản người nào cũng có đủ điều kiện. Trong số dược liệu cần thiết, không thiếu các linh dược trăm năm, thậm chí cả ngàn năm, người bình thường khó có thể gánh nổi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Lăng Tiêu cười khẽ, nói:
- Ừ, tạm thời không cần phải như vậy
Lăng Tiêu cũng không phải người sợ hãi thống khổ, dùng Trúc Cơ đan cũng không thoải mái hơn là bao. Nhưng Trúc Cơ đan mới là biện pháp hữu hiệu nhất, về phần Isa vừa nói, sử dụng dược liệu để ngâm thân thể, Lăng Tiêu cũng không cảm thấy hiệu quả tốt hơn so với Trúc Cơ đan.

- Vậy anh nói cho ta về Địa Long Chi Tâm, cùng Thạch Trúc thảo
Isa phi thường si mê đối với thực vật cùng động vật trên đại lục, trên thực tế cũng rất tinh tường, với học thuật nàng cực kỳ chăm chú, nên khi Lăng Tiêu nói tới những dược liệu này, nàng không biết làm sao Lăng Tiêu biết tới những loại dược liệu cổ quái này. Có điều, nàng cũng không hỏi, dù sao, mỗi người đều có bí mật của riêng mình.

- À, Địa Long Chi Tâm là thực vật ngàn năm, thân thẳng, hình giống long xà, cứ mười năm mọc ra ba lá, hai mươi năm sinh ra năm lá, sau này mỗi mười năm thì sinh ra một lá, khoảng 40 đến 60 năm có 3 đến năm phiến thành thục. Tán hoa lớn, cánh nhỏ, màu xanh biếc. Khi quả chín sẽ biến thành màu đỏ, thường sinh trưởng ở vùng thâm sơn ẩm thấp.
Lăng Tiêu dựa vào trí nhớ của chính mình thuật lại, năm đó mỗi người tại tu chân giới có thể xưng là thần y so với thế tục, tri thức về dược liệu cùng y lý vô cùng sâu sắc.

Isa cau mày, nàng biết, Lăng Tiêu đã kể rất chi tiết, nhưng cho dù gia tộc nàng hiểu biết rất nhiều đối với y dược, không hiểu tại sao lại có cảm giác lạ lẫm về cái này? Chẳng lẽ quả thật chính nàng chưa từng nghe qua lại dược liệu này? Địa Long Chi Tâm. Nghe tên có thể đoán đây là một loại dược liệu rất cao cấp. Suy nghĩ hồi lâu, Isa lắc đầu nói:
- Lấy rễ cây làm dược liệu, trên đại lục có rất nhiều, cũng có rất nhiều loại quý hiếm, có điều loại này ta thật sự chưa từng nghe qua. Kỳ lạ thật, tại sao ta chưa từng thấy ai nói qua nhỉ?

Mặc dù có chút thất vọng, nhưng tâm lý Y Toa càng hưng phấn hơn. Xem ra ông nội nói không sai: nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Thế giới này có quá nhiều điều huyền bí mà mình không thể biết hết!

Lăng Tiêu cười cười, cũng không thất vọng lắm. Dù sao thế giới bất đồng, chỉ cần chính mình cố gắng dụng tâm đi tìm, nói không chừng cũng có thể tìm được. Nếu thế giới này đã có Tử Lam Quả, như vậy Địa Long Chi Tâm hẳn cũng có ! Nếu như thật sự không tìm được, có thể dùng biện pháp Isa nói. Chết sao? Lăng Tiêu cũng đã chết một lần rồi. Là một người tu luyện, chết cũng chẳng qua là một sự bắt đầu thôi, không có gì đáng sợ.

- Nói thêm một chút về Thạch Trúc thảo, nó….có hình dáng thế nào ?
Isa vẻ mặt chờ mong nhìn Lăng Tiêu, giờ phút này rốt cục nàng biết thế nào là nhân ngoại hữu nhân, chính mình hiểu rất rõ đối với cây cỏ, dược liệu trên đại lục, nhưng nghĩ không ra một thiếu gia con tướng quân cũng có thể biết nhiều như vậy, thậm chí có thể biết những thứ mà chính mình còn chưa từng nghe qua.

- Thạch Trúc thảo là loại cỏ sống lâu năm, mọc thành bụi, cao chừng nửa thước, thân thẳng, rễ chùm. Lá hình kim châm, dài chừng một ngón tay, chiều rộng cũng một ngón tay, mũi lá nhọn, dưới gốc thắt hẹp lại như tán hoa, có từ bốn tới sáu cánh, hoa màu đỏ tươi, trắng, phấn hồng, bên rìa có răng cưa, phía dưới có một số lông nhỏ. Nụ hình trứng, bụi màu đen, sinh trưởng ở thảo nguyên rộng lớn, không thể dễ dàng tìm kiếm

Lăng Tiêu nhớ lại kiếp trước đã từng tìm kiếm Thạch Trúc thảo, mất nhiều năm thời gian, gần như đã tìm toàn bộ thảo nguyên ở Tu Chân giới mới tìm được. Thu thập dược liệu Trúc Cơ đan cho chính mình, đây cũng là cánh cửa mà các đệ tử cần phải thông qua, cũng là một loại lịch lãm.

Mới vừa rồi, Isa đối với Lăng Tiêu rất tôn kính, bây giờ lại thêm một chút sùng bái hắn. Hắn kể lại chi tiết như vậy, hiển nhiên không phải đùa cợt, nhưng ba loại dược liệu, chính mình chỉ biết một loại ! Lăng Tiêu này làm sao biết được những thứ đó ? quả có chút, rất thần kỳ ?

Isa đỏ mặt lắc đầu, nàng có chút bị đả kích, có điều nhìn thoáng qua cuốn sách về thực vật trên tay Lăng Tiêu, nhẹ giọng nói:
- Lăng Tiêu, loại thực vật anh nói không có trong quyển Thực vật chí này. Thật sự, chưa từng nghe qua, ta nghĩ anh khó có thể tìm được mấy loại dược liệu này

Lăng Tiêu có ấn tượng rất tốt đối với Isa, cô gái ngượng ngùng này kỳ thật cũng rất thần kỳ rồi, ít nhất, ba loại dược liệu Trúc Cơ, nàng biết được một loại đã là rất rất giỏi. Nghĩ tới đó, hắn vừa cười vừa nói:
- Vậy, cám ơn cô đã giúp ta tiết kiệm không ít thời gian!
Hắn vừa nói vừa bỏ lại sách lên giá, rồi chuẩn bị rời đi.

- Anh, anh phải đi ?
Gặp một người có cách giải thích dược liệu độc đáo, Isa đột nhiên muốn trao đổi với Lăng Tiêu nhiều hơn.

Kỳ thật Isa rất đẹp, trong đế quốc học viện cũng được xếp trong mỹ nữ bảng, nhưng rất ít người có thể cùng nàng trao đổi, càng đừng nói theo đuổi nàng, vì cô gái rất thẹn thùng, đừng nói khác phái, kể cả bằng hữu cũng không có mấy người. Nếu không phải bởi trùng hợp ngẫu nhiên, nàng căn bản không có khả năng nói nhiều như vậy với Lăng Tiêu. Hôm nay nói chuyện, thậm chí còn vượt qua tổng thời gian nói chuyện với nam đồng học tại học viện đế quốc trong mấy năm.

- Nếu không có gì cần phải tìm nữa, ta lưu lại làm gì ?
Lăng Tiêu lạnh nhạt nói.

- Anh muốn đi tìm mấy loại dược liệu này ?
Isa nói tới dược liệu, thần thái lại khôi phục bình thường, nói chuyện cũng lưu loát hơn rất nhiều:
- Khi anh tìm kiếm có thể cho ta theo hay không ?
Nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của Lăng Tiêu nhìn mình, ngay cả cái cổ trắng ngần của Isa cũng hồng lên:
- Ta không có ý gì, chỉ là muốn kiến thức mấy loại thực vật này. Yên tâm, ta, ta có khả năng tự bảo vệ mình !
Vừa nói bỗng Isa cảm thấy mình có chút thất thố vội nói:
- Xin lỗi, ta không có, không có ý xem thường anh!

Lăng Tiêu không nhịn được cười, nói:
- Không phải cô nói Phạm Đế Á Thánh Quả sinh trưởng ở địa phương cực kỳ nguy hiểm sao ? Cho dù cô là Kiếm Sư bậc bốn cũng không đủ dùng sao ?

Isa trầm mặc, sau đó cố lấy dũng khí nói:
- Ông nội ta nói, nếu không có trái tim cầu tri thức mãnh liệt sẽ không thể tiến bộ, nếu như anh không sợ, ta, ta cũng không sợ !

Lăng Tiêu cười rộ, thật sự là một tiểu cô nương rất có ý tứ, hắn gật đầu nói:
- Cô đã không sợ, vậy lúc nào đi ta sẽ thông báo cho cô.

- Được, một lời đã định !
Isa nhìn bóng lưng Lăng Tiêu biến mất dần khỏi tầm mắt, nhưng lại đột nhiên thấy không đúng, hắn làm sao biết cách để tìm mình !!

"Đáng chết, hắn ứng phó ta !" Isa nhíu hàng mi thanh tú, hai má đỏ ửng, tức giận nghĩ, trong lòng thầm nhủ: "Đừng nghĩ có thể bỏ lại ta, ta nhất định phải biết mấy loại dược liệu đó là dạng gì, nếu như có thể tìm được loại dược liệu mới, ông nội sẽ thưởng cho ta cái gì nhỉ ? hì hì"

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #8


Báo Lỗi Truyện
Chương 8/761