Chương 699 : Bộ mặt khác của Lăng Tiêu



Một câu nói của Lăng Tiêu làm cho bầu không khí khẩn trương được xoa dịu hẳn lại. Dù là Y Toa hay Phong Linh cũng đều nở nụ cười. Thượng Quan Vũ Đồng cũng bưng chén của mình lên vui vẻ cụng ly với mọi người rồi uống một hơi cạn sạch. Hình như nàng uống không phải là rượu mà là tất cả hồi ức của hơn hai trăm năm trước. Mỗi một giọt rượu đều thay mặt cho một chuyện cũ, khi uống vào trong bụng thì chuyện ngày xưa sẽ trở thành một luồng khói nhẹ nhàng bay đi, trong nháy mắt chỉ còn giữ lại những điều tốt đẹp nhất.

Đêm xuống bên bờ hồ rất yên tĩnh, những ngôi sao lấp lánh trên không trung, bên tai không có bất kỳ âm thanh nào giống như tất cả sự sống đều bị bầu không khí lặng lẽ này đè lên. Một làn gió mát thổi qua mặt hồ làm mặt nước khẽ rung lên.

Bên trong lều vải hào hoa cũng không có bất kỳ tiếng động nào truyền ra. Lúc này đôi chân mượt mà và thẳng tắp của Tống Minh Nguyệt đang dùng sức cuốn chặt lấy hông Lăng Tiêu, hai mắt nhắm chặt lại, vẻ mặt đỏ hồng. Hơi thở của nàng không đều, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Một lúc lâu sau mới truyền ra một tiếng rên dài, tiếng động này không chút che đậy, nếu âm thanh này truyền ra bên ngoài thì sợ rằng toàn bộ bầu trời đêm sẽ bị cắt ngang.

Nhưng bầu trời vẫn yên lặng như cũ, không có bất kỳ tiếng động nào được truyền ra. Tống Minh Nguyệt giống như bạch tuộc dùng thân thể của mình quấn chặt lấy Lăng Tiêu, nàng khẽ nói:

- Thật tuyệt…Loại cảm giác này, tuyệt quá! Lúc nào cũng muốn ôm lấy huynh như vậy, cứ như vậy, như vậy…

Lăng Tiêu nhìn Tống Minh Nguyệt mệt mỏi ngủ vùi, trên mặt hắn lộ ra vẻ thương tiếc. Hắn dùng tay khẽ vuốt ve, trong lúc ngủ mơ Tống Minh Nguyệt cảm giác được cơ thể mình nóng hẳn lên, cảm giác ẩm ướt đã biến mất, thay vào đó là một loại khô mát. Tống Minh Nguyệt rúc người vào trong lòng Lăng Tiêu, dán thật chặt lên ngực Lăng Tiêu, giống như chỉ vậy nàng mới cảm thấy an toàn.

Lúc này Lăng Tiêu vung tay lên triệu hồi kết giới, với cảnh giới hiện nay của hắn thì chỉ cần tùy tiện bày ra kết giới thì những người chưa đạt đến cảnh giới Kiếp Tiền Thần căn bản không thể kiểm tra ra được. Cho nên dù mọi người đều biết rõ Tống Minh Nguyệt ở chỗ đó làm chuyện gì nhưng cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Nhưng tối nay mọi người cũng uống rất nhiều rượu, sau đó lại không vận công chống cự lại, cho nên đây cũng là lần đầu tiên sau khi tiến vào Thánh Vực mọi người đều mất ngủ.

Các nàng đều lăn qua lăn lại ngủ không yên, trong đầu lại nhịn không được hiện lên những tình cảnh kiều diễm kia. Những thứ kia tuy không tạo ra bất kỳ tiếng động nào nhưng lại hơn hẳn những âm thanh…Làm cho người ta thẹn thùng. Cho nên bên trong lều vải rất lớn lộng lẫy giống như cung điện của đế vương trong nhân gian, mỗi người phụ nữ ở đây đều không nhịn được phải kẹp chặt hai chân lại, cắn chặt môi. Trong lều vải lại được bao phủ bằng một luồng khí tức nóng hừng hực không liên quan đến bầu không khí mát mẻ ban đêm chút nào.

Nhưng cảm giác khó chịu này cũng không duy trì lâu, rất nhanh đã có một đôi tay lực lưỡng nhẹ nhàng ôm các nàng vào trong lồng ngực…Lại một đêm phong tình vạn chủng.

Sáng sớm hôm sau khi mọi người thức dậy thì vẻ mặt ai cũng trở nên phơi phới giống như trên mặt được bao phủ bằng một vầng hào quang mỹ lệ, cho dù dùng đan dược trụ nhan cũng không có tác dụng như vậy.

Đám người Thượng Quan Vũ Đồng liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt người nào cũng đỏ ửng. Nhưng trong lòng mọi người đều sinh ra nghi hoặc, đó chính là các nàng cảm giác được khoảng thời gian chính mình ở bên cạnh Lăng Tiêu cũng rất dài, hơn nữa cũng không phải Lăng Tiêu dùng thuật phân thân. Vì trong khoảnh khắc khi các nàng chìm vào giấc ngủ đều cảm giác được Lăng Tiêu lặng lẽ rời đi. Hơn nữa Lăng Tiêu cũng không có khả năng phân ra bảy tám phân thân, nếu vậy thì không phải là người mà là yêu quái.

Nhưng vấn đến làm người ta cảm thấy xấu hổ khi mở miệng này lại không có ai can đảm dám đứng ra nói. Cho nên mặc dù trong lòng cảm thấy khó hiểu nhưng cảm giác ngọt ngào lại tràn đầy trái tim các nàng.

Đây mới thật sự là cuộc sống các nàng mong muốn. Nguồn: http://truyenyy.com

Đây mới thật sự là cuộc sống của một con người có máu thịt.

Không dục vọng không ước muốn thì còn là cuộc sống nữa sao?

Những điều chứng minh con người đã từng tồn tại không phải là thất tình lục dục sao? Nếu không thì sống chẳng bằng chết.

Lăng Tiêu cũng không phải loại người buông thả dục vọng, nhưng cũng không phải là loại người lạnh lùng, không phải kẻ tu luyện đạo vô tình. Mục đích hắn đang nỗ lực tiến tới chính là muốn cho những người sống bên cạnh mình trở nên vui vẻ hơn. Hắn đã từng nghĩ rằng chỉ cần cho các nàng đạt được tuổi thọ trường cửu, đạt được thực lực hùng mạnh thì các nàng sẽ vui vẻ.

Nhưng sau đó Lăng Tiêu cũng hiểu được mình đã sai, một sai lầm tệ hại, các các nàng muốn thật ra rất đơn giản, những yêu cầu của các nàng cũng rất ít.

Mười mấy ngày sau đoàn người Lăng Tiêu vừa đi vừa dừng, cuộc sống này giống như thần tiên quyến lữ. Các nàng vốn đã xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà bây giờ vẻ đẹp lại trở nên kinh người.

Lăng Tiêu chính là một người như vậy, tính tình rất thoáng, thích làm gì sẽ làm theo ý mình. Hắn cũng không thèm quan tâm đến ánh mắt và sự dèm pha của thói đời—những thứ đó có liên quan gì đến hắn chứ?

Thánh Vực hiện nay vẫn còn truyền thống coi phụ nữ là những loại người có địa vị thấp kém, hầu như có rất ít phụ nữ tu luyện được đến cảnh giới chí cao. Nếu có cũng cực kỳ ít, hơn nữa những người này nhìn chung cũng bỏ cả đời ra tu luyện nên không làm bất kỳ việc gì khác, nói chung đều là người độc thân.

Khi những cường giả đàn ông trong Thánh Vực nhắc đến phụ nữ thì phần lớn đều có một cảm giác khinh thường đến từ tận đáy lòng. Cường giả bạc tình là một vấn đề rất thật trong Thánh Vực, những cường giả này cũng có mẫu thân, có tỷ muội nhưng cuộc sống của bọn họ là một quá trình tu luyện dài dằng dặc, cho dù là loại người rất hiếu thảo thì sau một thời gian dài...Sống vài vạn năm thì những người thân này đều chết cả, nên cuối cùng trong mắt bọn họ ngoại trừ thực lực thì vẫn chỉ là thực lực.

Hiện nay Thánh Vực đang gió dậy mây tuôn, rất nhiều cường giả cảnh giới đại viên mãn xuất hiện trước mắt mọi người, cái bọn người này cần không gì ý có ý nghĩa thực tế hơn quyền lực.

Nhưng chỉ cần là người có cái đầu đều biết, điều đó tuyệt đối không có khả năng.

Nếu không có lợi ích cực lớn mà ép bọn họ đi chiến đấu, có ai ngu đến mức vì một vị tướng quân có tương lai mù mịt mà bán mạng?

Đối với những tên bạc tình nhạt nghĩa này, nếu không có lợi ích thì ai thèm ra mặt?

Nhưng nếu so sánh Lăng Tiêu với bọn họ thì hắn lại là một quái thai.

Chưa nói đến chuyện đám hồng nhan bên cạnh Lăng Tiêu được hắn che chở và đề thăng thực lực rất nhanh, mà ngay cả phần lớn những người nắm giữ quyền lực của Thục Sơn phái cũng đều là những người phụ nữ khác của hắn. Có người nào không trực tiếp hoặc gián tiếp đạt được rất nhiều lợi ích từ Lăng Tiêu chứ? Hiện nay địa vị của Thục Sơn phái đã khác hẳn một trời một vực so với trước đó, không thể nào đánh đồng với nhau được.

Phụ nữ có địa vị rất cao trong Thục Sơn phái, ít nhất cũng không bị coi thường giống như tình hình trong Thánh Vực, thậm chí còn bị xem là hàng hóa để đưa tới đưa lui. Cho dù là tiểu thư khuê các như Ngô Tú Nhi được gia chủ dùng đủ cách cưng chiều, nhưng cuối cùng cũng không thể tránh khỏi số mệnh trở thành công cụ trong hôn nhân chính trị, nên đừng nói đến những người phụ nữ khác. Phụ nữ có số phận thảm thương trong Thánh Vực rất nhiều, càng xuất thân trong đại gia tộc thì lại càng không thể quyết định được vận mệnh của chính mình.

Cũng vì nguyên nhân và tình hình này mà trong vòng ba mươi năm gần đây số lượng đệ tử nữ của Thục Sơn phái càng ngày càng nhiều, toàn bộ sơn môn cứ oanh oanh yến yến rất náo nhiệt. Cũng may tuy môn quy của Thục Sơn phái không nghiêm ngặt nhưng phương pháp thu nhận đệ tử cực kỳ nghiêm, cho nên cũng rất ít khi phát sinh những chuyện làm người ta phải khó xử. Còn chuyện nam nữ đệ tử yêu nhau kết thành đạo lữ thì không ai can thiệp.

Hơn nữa chuyện Lăng Tiêu bảo vệ và che chở cho một đám hồng nhan ở bên cạnh và hôn lễ năm xưa của hắn cũng được truyền khắp Thánh Vực. Cho nên Lăng Tiêu bị rất nhiều người lên án, coi hắn là loại người thích làm những hành động khác người. Cũng may những loại hào quang trên người Lăng Tiêu quá nhiều, luyện đan, trận pháp, kiếm kỹ...Những thứ này hấp dẫn sự chú ý của người khác, có tác dụng che đậy đi những thái độ khác biệt của Lăng Tiêu đối xử với phụ nữ so với những cường giả trong Thánh Vực. Cho nên mãi đến ngày hôm nay cũng không vì những chuyện trên mà xảy ra những hành động lên án Lăng Tiêu với quy mô lớn.

Tất nhiên ở phương diện này cũng có một nguyên nhân khác, vấn đề phụ nữ không có địa vị trong Thánh Vực là sự thật, nhưng rất ít người dám công khai nói ra điều này vì tất cả đều rất coi trọng danh dự của mình.

Đoàn người Lăng Tiêu cứ liên tục đi như vậy hơn hai mươi ngày mới được một chặng đường vài trăm dặm, đừng nói là gấp rút lên đường, nói là du ngoạn sơn thủy thì thích hợp hơn. Lăng Tiêu lại thả Tiểu Sửu và Kim Hổ từ trong thế giới của Hàm Hàn Bảo Đỉnh ra ngoài. Thực lực thật sự của Tiểu Sửu đã đạt đến cảnh giới đại viên mãn sơ cấp. Nhưng vì nó có tốc độ như tia chớp và những đòn tấn công ác liệt, nên cho dù phải đối mặt với cường giả cảnh giới đại viên mãn trung cấp Tiểu Sửu cũng có thể chiến đấu một trận.

Mà quan trọng là sở trường của Tiểu Sửu cũng không phải là chiến đấu, mà lợi dụng tốc độ không gì sánh kịp để đi làm nhiều chuyện.

Bởi vì nhiều khi không phải chỉ cần dùng Truyền Âm Phù là được.

Thực lực của Kim Hổ đã đạt đến một loại cảnh giới tối cao, hắn hiện ra bản thể chính là một con hổ cao hai thước dài năm thước. Lúc này bộ lông đen bóng và nhọn hoắt của Kim Hổ đã trở thành màu vàng. Nếu có ánh mặt trời chiếu lên người hắn thì sẽ phản xạ ra một luồng hào quang màu vàng rực chói mắt.

Trên người Kim Hổ còn phát ra luồng uy áp hùng mạnh, thậm chí còn khủng bố hơn so với một cường giả cảnh giới đại cao cấp viên mãn. Ngay cả đám phụ nữ rất quen thuộc Kim Hổ, vừa nhìn thấy bộ dạng của hắn trở nên như vậy thì đã trở nên sửng sốt. Bộ dạng lúc này của kim Hổ quả thật quá đáng sợ.

Lăng Tiêu nhìn Kim Hổ và Tiểu Sửu nói:

- Hai người các ngươi quay trở về Thục Sơn phái, nếu có người nào muốn phá vỡ Hộ Sơn đại trận thì cũng không cần phải tấn công ngay, chỉ cần làm ra một chút phiền phức cho đám người không biết trời đất kia là được.

- Chiến đấu sao?

Trong ánh mắt Kim Hổ hiện ra cái nhìn dữ tợn, hắn mở rộng miệng máu thè đầu lưỡi ra liếm liếm rồi khẽ gật đầu. Kim Hổ đạp mạnh chân sau phóng thẳng về phía trước, hắn hóa thành một tia chớp đen vàng rồi nhanh chóng biến mất giữa núi rừng.

Tiểu Sửu kêu lên một tiếng vang vọng, cơ thể hắn hóa thành một luồng hào quang kim sắc rồi biến mất trên bầu trời.

Diệp Tử thu hồi ánh mắt rồi nhìn lên người Lăng Tiêu, khẽ nói:

- Phu quân, đối mặt với kẻ địch chuẩn bị xuất hiện thì huynh muốn làm gì? Nếu huynh lo lắng thì chúng ta có thể tăng tốc độ để quay về không được sao? Để cho Tiểu Sửu và Kim Hổi hai người chúng nó... ....

Lăng Tiêu khoát tay, ánh mắt hắn dừng ở phương trời xa rồi dần dần trở nên sâu sắc, hắn trầm giọng nói:

- Không có một trận đại chiến long trời lở đất thì sao có thể phô bày ra thực lực thật sự của Thục Sơn phái được? Chỉ có những chiến sĩ được rèn luyện trong máu lửa mới xứng đáng tồn tại trong thế giới loạn lạc này.

Đám phụ nữ nghe xong thì vẻ mặt đồng loạt biến đổi, Thượng Quan Vũ Đồng do dự nói:

- Phu quân, như vậy...Có được không?

Lăng tiêu than nhẹ một tiếng:

- Chim non cuối cùng cũng phải bay lên trời!
Đám phụ nữ nghe xong thì vẻ mặt đồng loạt biến đổi, Thượng Quan Vũ Đồng do dự nói:

- Phu quân, như vậy...Có được không?

Lăng tiêu than nhẹ một tiếng:

- Chim non cuối cùng cũng phải bay lên trời!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #699


Báo Lỗi Truyện
Chương 699/761