Chương 655: Lại đột phát.(2)



Mạnh Thiến nhìn Tam trưởng lão rời đi rồi suy nghĩ một chút, sau đó nàng cẩn thận đi vòng quanh hồ nước một vòng. Tất cả những sợi xích sắt đều bị người ta dùng vũ khí sắc bén cắt đứt, chuyện này cũng không phải loại người bình thường có thể làm được vì Mạnh Thiến hiểu rất rõ Thần thú.

Gia tộc Mạnh gia đã được sinh ra trước Thần chiến, Thánh Vực đang ở trong thời đại huy hoàng giống như nhân giới. Lúc đó Thánh Vực không có chỉ có võ gia tu luyện kiếm kỹ mà còn có những pháp sư mạnh mẽ tu luyện nguyên tố thiên địa. Những pháp sư này có năng lực công kích vô cùng hùng mạnh mà thân thể lại thua xa những người võ giả tu luyện kiếm kỹ, nhưng sự lợi hại của đòn tấn công lại không có bất kỳ kiếm kỹ đỉnh cấp nào có thể so sánh được.
Đáng tiếc là khi Thần chiến xảy ra, phần lớn những pháp sư có thân thể yếu đuối đều chết sạch. Sau đó đám người này mới ý thức được khi đối mặt với những vị thần mạnh mẽ thì chỉ có thể tu luyện cho thân thể trở nên hùng mạnh mới sống sót được giữa Thần chiến. Vì vậy mà pháp sư mới không biến mất trong dòng lịch sử ở Thánh Vực.

Mà năm xưa Mạnh gia cũng có một vị tổ tiên phi thăng lên Thần giới, người này là một đại pháp sư lấy pháp thuật là chính, trên thần giới cũng là một Kiếp Hậu thần.

Khi Thần chiến bùng nỗ, con đường nối liền giữa Thánh Vực và Thần giới được mở ra. Lúc đó có rất nhiều vị thần giáng lâm xuống Thánh Vực rồi khai chiến trên chiến trường thứ hai này, mà vị tổ tiên có thực lực hùng mạnh của Mạnh gia lại không tham gia vào cuộc chiến, lão chỉ che chở cho Mạnh gia để gia tộc lớn mạnh này không gặp bất kỳ tổn thất nào.

Nã Đa Khắc cũng bị vị tổ tiên kia của Mạnh gia giam cầm ở nơi này. Lúc đó Nã Đa Khắc cũng cơ bản bị trọng thương, khi suy yếu nhất mới bị tổ tiên Mạnh gia bắt được rồi nhốt vào giữa không gian này. Nhưng vì sợ vị Chí Cao thần mạnh mẽ đến cực điểm kia của Nã Đa Khắc phát hiện ra nên tổ tiên Mạnh gia phải phong ấn nó ở trong động phủ này chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm! Sau đó vị tổ tiên hùng mạnh này cũng không thể tránh khỏi bị cuốn vào Thần chiến, khi lão bị trọng thương thì có lưu lại lời trăn trối, khi phong ấn này được mở ra thì con cháu có thể dùng nước bên trong hồ giam giữ con quái thú này để đề thăng thực lực.

Đồng thời tổ tiên còn nói khi chúng thần ngã xuống cũng chưa chắc là kết quả cuối cùng, cho nên Mạnh gia nhất định phải âm thầm hành động, ngưng tụ lực lượng của bản thân đợi đến khi lực lượng đủ đảo điên thiên hạ thì ra tay để trở thành thế lực mạnh nhất trong Thánh Vực rồi thành lập quốc gia. Chỉ có quốc gia mới làm cho Mạnh gia ngày càng trở nên hùng mạnh.

Hơn nữa tổ tiên Mạnh gia có nói, xích sắt dùng để giam cầm con quái thú này không phải loại sắt thép bình thường, mà là loại sắt cực phẩm. Nếu dùng một đoạn ngắn cũng có thể tạo ra được một thanh tuyệt thế bảo kiếm. Ngoại trừ thần khí, nếu không thì căn bản không có bất kỳ vật gì có thể chặt đứt được nó.

Những gì Mạnh Thiến đang nghĩ chính là những điều cơ mật nhất của Mạnh gia, nếu không phải nàng là con gái của gia chủ thì tuyệt đối không có tư cách để biết chuyện cơ mật này.

Tam trưởng lão cũng nhất định biết rõ chuyện này cho nên lão mới trở nên khẩn trương như vậy. Phải biết rằng người có thể cầm trong tay một kiện Thần khí mà tiến vào Mạnh gia thần không biết quỷ không hay rồi tìm được Thần thú mang đi, đừng nói đến Trung Châu mà sợ rằng toàn bộ Thánh Vực cũng chỉ cần dùng một tay là có thể che trời.

Chuyện này có thể mang đến cho Mạnh gia những thay đổi gì, bây giờ ngay cả Mạnh Thiến cũng không dám nói. Nhưng có một chuyện nàng cảm thấy rất vui vẻ, đầu tiên là người Chấp Pháp đường sẽ không thể điều tra ra chuyện này có liên quan đến mình được. Sau đó Tam trưởng lão lại phát hiện Thần thú biến mất mà chìa khóa để mở nơi này ra chính là Lục phòng quản lý. Truyện này mà đồn ra ngoài thì những người trước nay bất mãn với Lục phòng sẽ tuyệt đối có một cơ hội rất tốt, mà ngay cả Mạnh Bình đang bế quan tu luyện...Khóe miệng Mạnh Thiến hiện lên một nụ cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ:

- Chuyện này là một đả kích vô cùng ác liệt đối với Lục phòng. Cho dù Mạnh Bình có ưu tú như thế nào, các trưởng lão có còn đồng ý để hắn đảm nhiệm chức gia chủ tương lai nữa không?

- Chuyện khẩn cấp trước mắt là mình phải nói chuyện này với phụ thân.

Mạnh Sĩ Thông tuy vẫn kiên quyết ủng hộ Mạnh Bình, nhưng là con gái nên Mạnh Thiến lại có những hiểu ngầm khó nói nên lời đối với phụ thân. Nàng biết cái mình đang cần chính là một cơ hội thật sự.

Mà bây giờ cơ hội đã đến, nàng sẽ tuyệt đối không để nó vuột khỏi tay, cũng không cho phép phụ thân lỡ mất nó. Mạnh Thiến tin nếu Mạnh gia ở trong tay mình sẽ chắc chắn có những thành tựu tuyệt vời. Nàng cũng muốn lợi dụng cơ hội này để chứng minh cho người đời biết phụ nữ không thua kém cánh đàn ông.

... ....

Sau khi Đô quản sự dạy bảo xong đám đầy tớ thì biểu thị những uy phong của chính mình. Sau khi ăn cơm xong nàng cảm thấy rất thỏa mãn, nàng vặn vẹo cặp mông béo núc để chuẩn bị đi tới Thủy lao Chấp Pháp đường. Trong lúc ăn cơm nàng đã nghĩ ra rất nhiều trò mới để chuẩn bị áp dụng lên người con điếm Karia kia, để con quỷ cái đó biết kết quả khi chọc tức mình là gì.

Người có thân phận như Đô quản sự căn bản sẽ không biết bất kỳ tin tức gì về Thần thú. Nếu nàng biết được tất cả chân tướng mọi chuyện thì làm gì có mười phần khí thế đi tham dự thẩm vấn như vậy, lúc đó có lẽ ngay cả bước đi cũng không nổi chưa nói đến chuyện bị dọa vỡ mật ra mà chết.

Lăng Tiêu vội vàng đi ngênh ngang phía sau Đô quản sự tiến vào Chấp Pháp đường của Mạnh gia. Sau đó hắn lại đi theo Đô quản sự để kiểm tra thân phận rồi nhẹ nhàng bay vào trong Thủy lao.

Trong Thủy lao Mạnh gia rất âm u, trong không khí có một mùi hôi thối và ẩm ướt. Toàn bộ Thủy lao khoảng hai mươi mét vuông, cao bảy tám thước, hơn mười cây cột màu đen được dựng thẳng trong nước, đại khái lộ ra ngoài mặt nước khoảng ba thước. Những cái cột gỗ được nối liền với nhau bằng một tấm ván rộng một thước. Người nào bị trói vào cột gỗ thì chỉ lộ ra những vị trí trên bộ ngực, những phần bên dưới đều bị ngâm trong dòng nước lạnh thấu xương. Hơn nữa Thủy lao này cũng không được sạch sẽ, mặt nước bốc ra một mùi hôi thối khủng khiếp. Mời chung tay chia sẻ niềm vui: http://luongson.net/forum/showthread.php?t=134326999

Khi Lăng Tiêu nhìn thấy Karina thì nàng đang nhắm nghiền hai mắt và đứng yên không nhúc nhích giống như một người đã chết. Những phần hóa trang thay đổi khuôn mặt của Karina cũng không bị mất đi. Đối với một Tinh Linh mà phải ở ngâm mình trong môi trường vô cùng bẩn thỉu này thì còn đày đọa và thảm khốc hơn cả cái chết.

Đô quản sự nghênh ngang dẫm chân lên tấm ván mỏng manh kia, nhưng không ngờ tấm ván này lại không có bất kỳ rung động nào. Đô quản sự này rõ ràng cũng là người có chút thực lực, bởi vì tấm gỗ này cho dù là những cường giả Kiếm Tông giẫm chân lên cũng bắt buộc phải có chút phản ứng, ít nhất thì mặt nước bên dưới cũng phải có chút rung động.

Đô quản sự đi đến bên cạnh Karina rồi từ trên cao nhìn xuống. Sau đó người này dùng giọng vô cùng ác nghiệt nói:

- Con đĩ, ngươi tưởng rằng mình còn tốt lắm à? Bây giờ trên người vẫn còn mặc quần áo, ta đếm từ một đến mười, nếu không nói ra tên Tiêu Phong kia đang ở chỗ nào thì ta sẽ cho người lột sạch đồ trên người ngươi ra sau đó ném sang hầm giam ở bên cạnh Thủy lao này. Bên kia giam giữ hơn trăm tên đàn ông mà đã hơn ngàn năm rồi chưa được nếm mùi đàn bà. Ha ha, người nghĩ xem bọn họ sẽ làm gì?

Đô quản sự nói xong thì dùng mũi chân khẽ đá lên mặt Karina, trong miệng vang lên vài tiếng tấm tắc:

- Bộ dạng ngươi rất tốt, ta khẳng định những tên bên kia sẽ rất yêu thương ngươi, ha ha ha ha!

- Vô sĩ, ngươi là đồ heo chết, giỏi thì giết ta đi!

Đôi mắt Karina đột nhiên mở ra trong giây lát, nàng nhìn chằm chằm vào Đô quản sự rồi nghiến răng nói ra từng chữ một:

- Nếu không ta nhất định sẽ giết ngươi?

Thực lực của Krina cao hơn rất nhiều đối với Đô quản sự, trong nháy mắt sát khí của nàng bùng ra làm vẻ mặt Đô quản sự trở nên trắng bệch. Người này không nhịn được phải lùi về phía sau vài bước, tấm gỗ phát ra những tiếng "bỏm bỏm" khi va vào mặt nước bên dưới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Khi đã phục hồi tinh thần lại thì Đô quản sự thẹn quá thanh giận, nàng tiến lên hai bước rồi ngồi xổm xuống chụp lấy tóc Karina hung hăng kéo lên. Sau đó Đô quản sự vung cánh tay vừa thô ráp vừa khỏe mạnh lên, bàn tay dày cộp của nàng ta hung hăng đập thẳng lên mặt Karina, trong miệng còn chửi rủa:

- Con điếm, ngươi dám dọa bà, giờ bà dùng ngươi để đi tiểu tiện... ....

Đô quản sự còn chưa kịp nói xong đã đột nhiên cảm giác được cổ tay của mình bị người ta giữ lại. Nàng sửng sốt, còn tưởng rằng người một nhà, vì ngoại trừ người Mạnh gia thì người khác sẽ căn bản không đi đến địa phương này. Đô quản sự lớn tiếng hét:

- Buông ra, để ta đánh chết con điếm này...A!

Đô quản sự còn chưa kịp nói xong đã cảm giác được trên cánh tay mập mạp của mình truyền đến một lực lượng mạnh mẽ, cơ thể nàng đột nhiên bay lên trời. Đô quản sự không kìm được phải hét lên một tiếng chói tai.

- Bộp!

- Bõm, bõm!

Đầu tiên là đô quản sự đập đầu thật mạnh vào cọc gỗ trong Thủy lao rồi phát ra một âm thanh nặng nề, sau đó lại hung hăng rơi xuống giữa dòng nước hôi thối và lạnh như băng làm nước bắn lên tung tóe.

Điều làm người ta phải sởn tóc gáy chính là trong Thủy lao ngoại trừ Đô quản sự và Karina đều đang ngập trong nước thì không nhìn thấy người thứ ba nào.

Karina vốn không có chút gì sợ hãi, ánh mắt vốn đã trở nên tuyệt vọng lại bùng ra những tia sáng kỳ dị. Nàng cắn chặt môi, cũng không nói câu nào nhưng trong hốc mắt lại chưa đầy lệ, nước mắt không kìm lại được bắt đầu nhỏ giọt xuống bên dưới.

Lăng Tiêu nhanh chóng cứu Karina ra, sau đó mở con đường nối liền với thế giới trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh ra rồi mang theo Karina đi vào. Ngay sau đó trong Thủy lao ngoại trừ Đô quản sự đang thét lên chói tai thì không còn bất kỳ khí tức của người nào khác.

Trong nháy mắt khi Lăng Tiêu biến mất, Tam trưởng lão hùng hổ dẫn theo một đám người đi vào. Bên cạnh Tam trưởng lão còn có người tức giận mắng chửi hai thủ vệ đang cùng đi vào:

- Hoang đường, ai cho các ngươi để Đô quản sự gì kia đi vào? Nàng ta là quái gì? Chết tiệt, nếu có chuyện gì xảy ra thì lão tử lấy mạng của các ngươi!

- Cứu mạng! Cứu mạng!

Người này vừa nói xong thì chợt nghe bên trong thủy lao vang lên tiếng thét chói tai giống như một con vịt chết. Hai thủ vệ kia lập tức mềm nhũn đầu gối rồi xụi ngay xuống ngồi dưới đất, vẻ mặt cả hai tên đều không còn chút máu, đều biết mình đã xong đời.

Đô quản sự bị Lăng Tiêu điểm vào một kinh mạch rồi đá văng xuống nước nên không sử dụng được bất kỳ chút thực lực nào. Lúc này nàng đã uống vào vài ngụm nước, thân thể mập mạp đang liên tục giãy dụa trong nước, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoàng và ghê tởm. Thủy lao này không biết đã có bao nhiêu người chết nên dơ bẩn kinh khủng, bên trong còn đặt rất nhiều tinh thạch ma thú có thuộc tính hàn làm nước cũng lạnh đến thấu xương. May mà khi còn trẻ nàng cũng đã được học bơi, nếu không đã sớm bị dòng nước này làm cho sặc chết rồi.

- Cứu nàng ta lên!

Tam trưởng lão đi vào chỗ này thì vẻ mặt lại không có bất kỳ vẻ hoảng hốt nào. Lão biết người cứu Karina kia và mang Thần thú đi đều là một người, hơn nữa rất có thể tên Tiêu Phong kia cũng có liên quan đến chuyện này.

- Người mình phái ra truy đuổi đã mất dấu tên Tiêu Phong, điều này chứng minh thực lực tên kia đã đạt đến cảnh giới siêu phàm.

Vì vậy Tam trưởng lão cũng có thể bịa ra một lý do hoàn mỹ để từ chối trách nhiệm lên người mình. Đồng thời lão còn nắm được một số chứng cứ không có lợi cho Mạnh Thiến Đại tiểu thư. Nếu bức lão đến mức độ quá đáng thì cùng lắm mọi người bên sứt càng bên gãy họng mà thôi.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #655


Báo Lỗi Truyện
Chương 655/761