Chương 654: Lại đột phát.



Mạnh Thiến nói xong rồi dùng cặp mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Tam trưởng lão, muốn từ vẻ mặt lão phát hiện ra điều gì đó. Nhưng nàng lại phải thất vọng, vẻ mặt của Tam trưởng lão không có bất kỳ biến hóa nào, ngay cả khí tức trên người cũng không có bất kỳ con sóng rung động nào. Tam trưởng lão bình tĩnh nói:

- Đưa lệnh bài gia chủ ra!

- Lệnh bài? Muốn lệnh bài làm gì?

Vẻ mặt Mạnh Thiến vẫn lạnh lùng nhìn Tam trưởng lão, khóe miệng nàng hơi nhếch lên một nụ cười lạnh:

- Chẳng lẽ Tam trưởng lão có mục đích mờ ám nào đó không muốn để ta đi vào xem sao? Bình thường cũng chưa từng nghe nói đi vào động phủ Thần thú phải cần mang theo lệnh bài gia chủ.

- Trước đây không có, không có nghĩa là bây giờ không có. Nếu ngươi có bất kỳ vấn đề gì thì cứ đi hỏi gia chủ. Động phủ Thần thú bây giờ đã được liệt vào cấm địa, không cho phép bất kỳ loại người hỗn tạp đi vào.

Đại tiểu thư Mạnh Thiến đột nhiên cười lên ha hả, nhưng trong mắt lại liên tục bùng ra những luồng ý lạnh. Nàng nhìn chăm chú vào vẻ mặt thản nhiên của Tam trưởng lão rồi nói:

- Chẳng lẽ ta cũng là loại người tạp vụ đó sao?

- Không có lệnh bài gia chủ thì tất cả đều là loại người tạp vụ. Đọc Truyện Online

Tam trưởng lão nhìn Mạnh Thiến một bước cũng không nhường, không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào.

Mạnh gia tuy chỉ có một Đại tiểu thư và có hơn mười trưởng lão, nhưng hiện nay trong nội bộ gia tộc Mạnh gia thì thân phận và địa vị của Tam trưởng lão cũng không kém hơn Mạnh Thiến, thậm chí tiếng nói còn mơ hồ đè cả lên đầu Mạnh Thiến.

Bởi vì Tam trưởng lão là ông nội của thiếu chủ Mạnh Bình, người kế thừa địa vị gia chủ tiếp theo của Mạnh gia.

Mạnh gia ở Trung Châu tổng cộng có bảy chi nòng cốt quản lý quyền lợi của cả gia tộc. Trước đây thế lực của con trưởng rất mạnh, gia chủ hiện nay cũng là con trưởng nhưng đến bây giờ Mạnh gia chỉ còn chi thứ sáu lợi hại. Cho dù có "nước thần" giúp đỡ nhưng phải căn cứ vào thể chất khác nhau mà những thành tực đạt được cũng khác nhau.

Mà khi Mạnh gia phát hiện ra Nã Đa Khắc cũng chưa được một vạn năm. Loại chuyện này có thể nói là tuyệt mật, chỉ có những người đứng đầu các chi mới được biết. Mà trong đám người phụ trách phòng thủ bảo khố, ngoại trừ thị vệ trưởng Mạnh Sĩ Kỳ là tâm phúc tuyệt đối của Đại tiểu thư mới biết được chuyện này, tất cả những người còn lại đều không thể biết được.

Ngay cả Mạnh Hổ và Mạnh Bắc là những người thủ vệ lâu đời của Mạnh gia cũng đều cho rằng phía sau cánh cửa đá này ẩn giấu bảo vật đặc biệt cao cấp của Mạnh gia. Vì điều này mà bọn họ mơ hồ có sự oán giận với chế độ của gia tộc Mạnh gia, chuyện này cũng phải giấu giếm bọn họ.

Nói đến những người trong chi thứ sáu, Mạnh Bình cháu trai của Tam trưởng lão từ khi còn rất nhỏ đã tỏ ra có thiên phú hơn người, hơn bảy trăm năm đã tiến vào cảnh giới đại viên mãn. Bây giờ sau một nghìn bốn trăm năm hắn đã đạt đến cảnh giới đại viên mãn cao cấp, kiếm thuật của người này rất thần kỳ và tuyệt diệu, trong những cuộc chiến chỉ dùng kiếm kỹ của Mạnh gia hắn chưa bao giờ thất bại. Sự ưu tú của Mạnh Bình tất nhiên không chỉ được biểu hiện trên mặt vũ lực, những phương diện khác hắn cũng rất xuất sắc. Về mặt luyện đan, hắn lợi dụng đặc tính của nước thần để luyện chế ra môt loại đan dược có thể đề thăng thực lực rất nhanh. Hắn từng một thời được nội bộ Mạnh gia cho là thiên tài luyện đan trong Thánh Vực.

Mãi đến khi Lăng Tiêu xuất hiện tại Thánh Vực rồi dần dần dùng luyện đan để lấy được mỹ danh nhất đại tông sư thì ánh hào quang trên phương diện đan dược của Mạnh Bình có kém hơn một chút. Nhưng trong nội bộ của Mạnh gia vẫn còn rất nhiều người cho rằng Lăng Tiêu chưa chắc đã mạnh hơn Mạnh Bình. Chẳng qua đan dược của Mạnh Bình luyện chế không thể công khai đưa ra bên ngoài nên mới để Lăng Tiêu đoạt được danh tiếng vang dội như vậy.

Bao gồm cả Tam trưởng lão cũng giữ vững ý kiến trên.

Thái độ làm người và cách ăn ở của Mạnh Bình cũng rất khiêm tốn, biết hạ mình cầu kẻ hiền, không có bất kỳ sự kiêu ngạo nào. Hắn cũng được rất nhiều người trong Mạnh gia yêu quý, thực tế đừng thấy Đại tiểu thư Mạnh Thiến cũng là thiên tài nổi tiếng đồng thời tướng mạo lại xinh đẹp như tiên, nhưng đối với tất cả Mạnh gia thì nàng không so được với Mạnh Bình. Ngay cả phụ thân nàng, Mạnh Sĩ Thông gia chủ Mạnh gia cũng ủng hộ Mạnh Bình tiếp nhận chức gia chủ.

Vị trí gia chủ của đại gia tộc chân chính phải là người đứng đầu một chi. Hơn nữa Mạnh gia từ trước đến nay vẫn không có tiền lệ để phụ nữ nắm quyền, nhưng cũng vì nguyên nhân có sự tồn tại của Mạnh Thiến mà quá trình cạnh tranh âm thầm này mới có thể bắt buộc Mạnh Bình phải nỗ lực hơn nữa, cũng không dám buông thả tư tưởng. Cho nên Mạnh Sĩ Thông đối với chuyện đối đầu giữa con gái mình và Tam trưởng lão chi thứ sáu cũng chỉ là mắt nhắm mắt mở, chỉ cần không làm những việc quá phận thì lão sẽ không bao giờ can thiệp.

Hai con mắt cực kỳ linh động của Mạnh Thiến nhìn chằm chằm vào những người bên cạnh Tam trưởng lão, nàng không tin những người ở bên cạnh lão già kia lại có thể binh tĩnh như vậy. Quả nhiên Mạnh Thiến phát hiện trong đám thị vệ bên cạnh Tam trưởng lão có một người còn rất trẻ, hắn có vẻ không dám đối mặt với ánh mắt của nàng. Vẻ mặt người này ửng đỏ, trong ánh mắt còn có vẻ trốn tránh.

Mạnh Thiến dùng một ngón tay chỉ vào hắn rồi lớn tiếng quát lên:

- Ngươi nói xem, Thần thú đâu rồi?

- Ta làm sao biết được… ….

- Câm mồm!

Giọng nói của người thanh niên này và Tam trưởng lão cùng vang lên một lúc. Tuy Mạnh Thiến gạ hỏi đã biết được sự thật nhưng vẻ mặt lại không có chút vui vẻ nào. Vẻ mặt nàng trở nên kinh hoàng rồi nhìn chằm chằm vào Tam trưởng lão, nàng nghẹn giọng nói:

- Thần thú…Thần thú không còn sao?

- Ôi!

Tam trưởng lão thở dài một tiếng thật sâu, lão nhìn Mạnh Thiến nói:

- Chuyện đã tới nước này lão phu cũng không muốn gạt ngươi. Thần thú quả thật đã biến mất rồi, hơn nữa xem xét những dấu vết ở hiện trường thì rõ ràng có người cứu nó mang đi.

- Cái gì, có người cứu Thần thú mang đi sao?

Vẻ mặt Mạnh Thiến trở nên không thể tin:

- Nói đùa cái gì vậy!

Chuyện lớn thế này xảy ra cũng không phải một mình Tam trưởng lão có thể gánh vác được, Mạnh Thiến cuối cùng cũng biết được chuyện này. Cạnh tranh nội bộ dù có kịch liệt thế nào, dù hai người có nhìn nhau không hợp mắt ra sao cũng không thể đem những tiền đồ tương lai của gia tộc ra nói đùa.

Mạnh Thiến đi theo phía sau Tam trưởng lão tiến vào vị trí giam giữ Thần thú trước đó. Lúc này trên mặt hồ vẫn còn một làn sương dày bao phủ, nhưng tất cả sợi xích sắt được khóa trên những cây cột màu đen đều đã bị cắt đứt.

Mạnh thiến đi đến một cây sắt ở trước mặt rồi nhìn dấu cắt mới tinh và gọn gàng bên trên mà trong lòng cảm thấy kinh hoàng không ngớt, bàn tay nàng đang sờ trên vết nứt kia đã trở nên run rẫy.

Tất cả những chuyện xảy ra trước mặt không phải Mạnh Thiến có thể tiếp nhận được. Nàng ngẩng đầu rồi nhìn vào ánh mắt Tam trưởng lão, lần đầu tiên trong mắt nàng hiện lên một tia tôn kính. Lúc này nàng cũng không dùng giọng chế giễu, chỉ chậm rãi nói:

- Tam trưởng lão, phát hiện được Thần thú biến mất khi nào?

Tam trưởng lão thờ dài một tiếng sau đó nói:

- Cũng mới đây thôi, tên trộm bảo vật…Mà người Mạnh gia ta đuổi theo…Cũng là người Mạnh gia. Trong chuyện này chỉ có một người ngoài duy nhất, chính là tên Tiêu Phong kia. Nơi đây chỉ có hai người chúng ta, Đại tiểu thư, ta nói không sai chứ?

Mạnh Thiến gật đầu đồng ý lời nói của Tam trưởng lão, đối với chuyện Thần thú mất tích trước mắt thì những chuyện nhỏ giữa hai người đã không còn là gì nữa rồi. Hơn nữa cho dù nàng không chịu thừa nhận thì cha nàng, Mạnh Sĩ Thông gia chủ Mạnh gia cũng căn bản sẽ không tin. Hiện nay nàng và Tam trưởng lão đều phải cân nhắc một chuyện, chính là làm sao để nhanh chóng tìm Thần thú trở về, làm sao để gánh chịu những cơn thịnh nộ của Trưởng Lão hội và gia chủ.

- Những tên người đã sắp xếp đi trộm bảo vật giờ đang ở đâu?

Ánh mắt Tam trưởng lão lóe lên, lão mở miệng hỏi.

Mạnh Thiến thản nhiên nói:

- Đã sớm quay về rồi, bảo vật trong bảo khố căn bản không phải do bọn họ lấy đi. Hắn nói khi vừa mới tiến vào thì thấy những món bảo vật bên trong đã không còn nữa. Hơn nữa hắn cũng bị trọng thương, khó khăn lắm mới chạy thoát dưới kiếm của Tiêu Phong. Những chuyện sau đó thì chắc chắn ngươi cũng đã biết hết rồi.

Tam trưởng lão oán hận gật đầu, lão nghiến răng nói:

- Tiêu Phong! Chết tiệt, đừng để lão phu bắt được ngươi!

Mạnh Thiến khẽ nhíu đôi mi thanh tú:

- Tam trưởng lão, Thiên nhi còn một chuyện chưa hiểu rõ, mong rằng Tam trưởng lão có thể giải thích cho. Nếu Tiêu Phong đã cướp bảo vật chạy trốn, người của ngươi cũng không bắt được hắn, vậy vì sao lại xác định chuyện Thần thú mất tích có liên quan đến hắn chứ?

Ánh mắt Tam trưởng lão trở nên u ám, lão nói:

- Lão phu cũng không dám xác định nhưng chuyện này phát sinh quá mức kỳ quặc. Ta không tin tên Tiêu Phong kia không liên quan trong chuyện này. Hiện tại chúng ta đã bắt được con phụ nữ đã đi vào Mạnh gia cùng với tên Tiêu Phong kia, hi vọng có thể từ trên người nàng ta kiếm được chút tin tức, ít nhất cũng phải tìm được tên Tiêu Phong. Lần này Đại tiểu thư cùng lão phu liên thủ lại, nếu không tìm được thần thú thì chúng ta đừng ai hy vọng tránh được hình phạt của Chấp Pháp đường.

Trong mắt Mạnh Thiến hiện lên chút sợ hãi, trong lòng nàng đột nhiên bùng lên sự hối hận. Nàng thầm nghĩ:

- Mình quả thật không tránh khỏi việc có liên quan đến chuyện này. Lúc đầu Tam trưởng lão muốn giấu mình chuyện Thần thú bị mất, nói không chừng lão đang muốn hất nước bẩn lên người mình. Hiện nay mọi chuyện đã bại lộ lại muốn lôi kéo mình cùng gánh vác chuyện này.

Mạnh Thiến nhất định không muốn dùng phương pháp này để hợp tác với Tam trưởng lão.

- Tam trưởng lão, chuyện này vốn không có liên quan đến ta, thu nhận người khác họ chính là ý kiến của gia chủ, mà phụ trách chuyện này lại là…Mạnh Bình. Cho nên chuyện này ta có thể hỗ trợ nhưng ngài muốn Thiên Nhi liên quan đến nó thì đừng hòng!

- Cái gì…Ngươi!

Tam trưởng lão dùng tay chỉ Mạnh Thiến, giận dữ nói:

- Mạnh Thiến, nếu không phải những ham muốn cá nhân của ngươi thì tên Tiêu Phong kia làm sao có cơ hội trộm được bảo vật chứ? Bây giờ người lại muốn chối bỏ trách nhiệm, vừa rồi không phải chính miệng ngươi đã thừa nhận người do mình phái tới sao?

Mạnh Thiến khẽ mỉm cười, nàng cười rất ngọt, sau đó nói:

- Tam trưởng lão, ngài đã già hồ đồ rồi sao? Thiến nhi nói như vậy khi nào? Hì hì, ngài thật là có ý tứ, ngài đã gặp người nào làm chuyện xấu mà chủ động thừa nhận chưa? Không phải chỉ những tên quá ngốc mới làm như vậy sao? Ngài cảm thấy Thiến Nhi ngốc nghếch vậy à?

- Ngươi... ....

Cơ thể Tam trưởng lão đột nhiên trở nên run rẩy, đôi mắt căm tức của lão nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiến đang cười như một đóa hoa. Lão cắn răng nói:

- Được! Đại tiểu thư, ngươi điên rồi! Quá thông minh, quá vô sỉ. Lão phu chơi trò này đã không cần đến tính mệnh nữa, chuyện này ta sẽ báo cho Trưởng Lão hội và gia chủ để bọn họ đến phán xét đúng sai. Ngươi đừng để người ta tìm được dấu vết, nếu không...Ngươi chết chắc!

Mạnh Thiến cười ngọt rồi gật đầu, vẻ mặt nhu thuận nói:

- Thiên nhi sẽ ghi nhớ lời nói của Tam trưởng lão.

Tam trưởng lão xoay người phất tay áo rời đi, lão sợ nếu còn ở chỗ này sẽ bị con bé kia làm cho nổi điên lên mất. Đối mặt với loại phụ nữ quấy rối thế này cho dù thực lực có hùng mạnh cũng chẳng có biện pháp nào để giải quyết.

Tam trưởng lão vộ vàng dẫn người đi về phía nhà tù Chấp Pháp đường. Lão hy vọng có thể từ trong miệng người phụ nữ Karina kia biết được những tin tức có ích. Nhưng lúc này trong lòng Tam trưởng lão lại đột nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi đối với phụ nữ.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #654


Báo Lỗi Truyện
Chương 654/761