Chương 630: Khống chế tinh thần. (P2)



Tương Vân Bưu cười ha hả, sau đó nói:
- Ta muốn Phương Hạo trước tiên khống chế Hạ Tuyết Ngọc, sau đó gán cho nàng thân phận có thù oán với Tương gia, khiến cho nàng dựa vào cái thân phận kia viết thư cho một người! Đương nhiên người này chính là Tương Vân Sơn! Sau đó ta lại khiến Phương Hạo dùng phương pháp giống như vậy khống chế Tương Vân Sơn! Tuy nhiên khống chế Tương Vân Sơn có tính nguy hiểm rất cao, cho nên chỉ khống chế hắn vài lần, thật sự đáng tiếc thư tín Tương Vân Sơn thông đồng với địch thực sự cũng không nhiều, ta cũng không phải quá vừa lòng. Chuyện này sau khi hoàn thành, lúc này ta liền ám sát Phương Hạo, trước khi giết hắn, hắn cầu xin ta buông tha cho hắn và đem việc quả cầu thủy tinh của Phương gia nói cho ta biết, hy vọng ta có thể tha cho hắn một mạng. Tuy nhiên sao ta có thể buông tha cho hắn? Hừ, ta ném hắn vào trong Sư Hổ Viên, thậm chí đến cuối cùng hắn vẫn còn có một chút cống hiên cho Tương gia ta, ha ha!

Tương Vân Bưu nói xong, ngửa mặt lên trời điên cuồng cười rộ lên.

- Đê tiện, vô sỉ!

Dưới đài có rất nhiều người không kìm nổi tức giận mắng, tuy nhiên trên mặt Tương Vân Bưu không có một chút biểu hiện gì, sau đó hắn còn nói thêm:
- Đây là chuyện vừa ý nhất cuộc đời ta, ha ha, Tương Vân Sơn, ngày xưa ta cùng với cả Tương gia lớn nhỏ đều cúi đầu khom lưng trước mặt hắn, rốt cuộc trở thành một tên ăn mày đầu đường xó chợ. Con đàn bà Hạ Tuyết Ngọc kia làm cho ta phải dùng cả nhà ả để uy hiếp, ả mới chịu làm việc cho ta, việc đáng tiếc nhất là nhiều năm như vậy ta vẫn không có cơ hội ăn tươi nuốt sống được ả, không ngờ lại bị Tương Vân Sơn tìm trở về, thật sự là khiến ta thất vọng!

Rốt cuộc có một tùy tùng của Tương Vân Bưu, cố lấy toàn bộ dũng khí, la lớn:
- Chủ công! Đừng nói nữa! Ngươi mau tỉnh lại đi, tên ác tặc đang hãm hại người đấy!

Giờ khắc này, toàn bộ trang phục trên người Hạ Tuyết Ngọc đã thấm đẫm nước mắt, Tương Vân Sơn bên cạnh nàng cũng ra sức mím môi, nước mắt từ trên khóe mắt chảy xuống, vẻ mặt vô cùng kiên nghị, lại dường như trong im lặng đang nói một cái gì.

Trong đám người xuất hiện một thanh âm:
- Hừ, nói miệng không bằng chứng, có bản lĩnh các ngươi khiến cho Tương Vân Bưu viết một phong thư đi! Như vậy chúng ta mới tin!
Người này là một người được Lăng Tiêu sắp xếp ngồi trong đám đệ tử bình thường của Thục Sơn, xem lẫn trong đám người, không ai biết hắn đến từ nơi nào.

- Đúng, khiến cho Tương Vân Bưu cũng viết ra một phong thư, chẳng phải sẽ biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?

- Đúng vậy, bắt hắn viết một phong thư đi!
… …
Ngay lúc đó, mọi người mồm năm miệng mười, nói ra đủ thứ, Phương Hướng Đông trên mặt lộ ra vẻ khó xử, sau đó hướng về mọi người phía dưới, vẻ mặt đau khổ, nói:
- Khi hắn lĩnh ngộ quả cầu thủy tinh này, làm phép khống chế tinh thần hắn đã là một việc vô cùng mệt mỏi rồi! Chẳng lẽ còn chưa đủ chứng minh Tương Vân Sơn năm đó bị oan uổng sao?

- Không được, ngươi hãy mau bắt Tương Vân Sơn cũng viết một phong thư!
Mọi người cũng hùa theo ra sức mà hô lên.

Phương Hướng Đông lúc này gật gật đầu, sau đó nói:
- Được, để ta cố gắng thử xem! Ta sẽ từ quả cầu thủy tinh lĩnh ngộ ra tri thức… à không, là năng lực của ta yếu đi.

Phương Hướng Đông nói một nửa, rồi khẩn trương im miệng, đổi thành cách nói khác, trong đám người phát ra một trận tiếng rì rầm rất nhỏ, rất nhiều người đều cùng nói:
- Chúng ta cũng đều thấy biểu hiện như vậy. Nguồn: http://truyenyy.com

Lăng Tiêu trong lòng cười thầm, không thể tưởng được Phương Hướng Đông thật đúng là có tài năng biểu diễn, chính mình đối với hắn vốn không có đánh giá cao như vậy!

Lúc này đã có người chuẩn bị ra giấy và bút mực, sau đó lại đêm đến một cái bàn, đưa tới trước mặt của Tương Vân Bưu. Tương Vân Bưu đờ đẫn đi đến bên cái bàn, đặt bút, bắt đầu thoăn thoắt viết lên tờ giấy kia.

Hồi lâu sau, một phong thư đã được viết xong, sau đó hắn lại đứng ở nơi đó, có người đem phong thư kia nhanh chóng thổi khô, cầm lên đặt ở phía trước người, để cho tất cả mọi người có thể thấy được nội dung trong bức thư này.

Ngồi ở chỗ này đều là những người dù cách xa mấy trăm mét cũng có thể phân biệt được ruồi bọ là đực hay cái, hiển nhiên liếc mắt một cái liền có thể thấy được trên bức thư này viết cái gì.

Không kìm nổi cả đám đều hít sâu một cái, sau đó với một ánh mắt không thể tin nổi nhìn lên Phương Hướng Đông ở trên đài. Mà Phương Hướng Đông lúc này cũng rất đúng lúc thân mình mềm nhũn, trực tiếp ngã ở trên đài, vài đệ tử của Thục Sơn Phái khẩn trương đi lên, Lăng Tiêu cũng bay nhanh qua, vẻ mặt nghiêm túc kiểm tra tình trạng của Phương Hướng Đông. Sau một lát hắn đứng dậy, phất tay sai tôi tớ đưa Phương Hướng Đông đi nghỉ ngơi, sau đó cao giọng nói:
- Phương trưởng lão hắn bị tiêu hao tinh thần quá độ, chỉ ngất đi thôi, nghỉ ngơi một hồi sẽ lại không sao, ha hả.
Lúc Lăng Tiêu nói, trong mắt hiện lên một chút đau buồn âm thầm, khiến rất nhiều người đều thấy được biểu hiện này của Lăng Tiêu đều trong lòng oán thầm:

- Nghỉ ngơi một hồi là không sao? Ngươi đi lừa quỷ đi! Nhất định là thi triển loại năng lực này cực kỳ tiêu hao sức mạnh tinh thần và năng lượng của thân thể. Bởi vì có mấy người ở gần Phương Hướng Đông đều cảm giác thấy quá trình trường khí trên người Phương Hướng Đông từ mạnh chuyển thành yếu, lại ở trong lòng có một chút xác định, sự khống chế sức mạnh tinh thần này tuy đáng sợ, nhưng cũng không phải là có tác dụng phụ. Như Phương Hướng Đông này chỉ khống chế Tương Vân Bưu thực lực còn thua hắn xa mà đã lao lực như vậy, xem ra nếu gặp phải cao thủ mạnh hơn hắn, hắn hoàn toàn cũng không thể khống chế được!

Lăng Tiêu không ngờ vẫn còn muốn duy trì bí mật này, lại còn cam đoan điều ấy để uy hiếp quần hùng. Hừ, lòng dạ tiểu nhân của ngươi, ai lại không đoán ra?

Lúc này, trong đám người có một lão già kêu khóc đi tới trước mặt Tương Vân Sơn ngã xuống, khóc không thành tiếng, nói:
- Đại thiếu gia, lão nô mắt chó đã mờ, lão nô đáng chết! Không ngờ nghi ngờ ngài nhiều năm như vậy, cho tới hôm này mới biết ngài bị oan uổng, lão nô đáng chết!

Tương Vân Sơn nhìn kỹ, người này đúng là quản gia mà chính mình năm đó đã lựa chọn, khi nào hắn trở thành gia chủ của Tương gia, người này cũng sẽ trở thành quản gia của Tương gia! Tuy nhiên sau khi Tương Vân Sơn gặp chuyện không may, lão nhân này liền đầu phục Tương Vân Bưu, dựa vào năng lực hơn người cũng đã trở thành quản gia tương lai của Tương Vân Bưu!

Tuy nhiên trong lòng hiển nhiên vẫn còn một chút hướng về đại thiếu gia Tương Vân Sơn này, cho nên hôm nay mọi chuyện chân tướng rõ ràng, cũng không khống chế được tình cảm của mình mà gào khóc lớn lên.

Tương Vân Sơn khẩn trương nâng lão nhân này dậy, sau đó nói:
- Tương Nông, ngươi cũng đừng quá thương tâm, ngươi làm việc cho ai thì cũng là vì Tương gia, ta không trách ngươi.

- Đại thiếu gia, năm đó Tương Nông còn nói xằng bậy với ngài nhiều như vậy, trong lòng vô cùng xấu hổ!
Lão già thoạt nhìn tính tình cũng rất cố chấp, quỳ trên mặt đất không chịu đứng lên.

Tương Vân Sơn lúc này bỗng nhiên nói:
- Tương Nông, chẳng lẽ ngươi còn không nghe lời ta?

Tương Nông lúc này mới đứng dậy, sau đó lau nước mắt, nói:
- Tương Nông bắt đầu từ bây giờ, không bao giờ… rời khỏi đại thiếu gia nữa! Nguyện trọn đời làm nô bộc, phụng dưỡng bên cạnh đại thiếu gia!

Tương Vân Sơn cười nói:
- Vậy ngươi hãy đi xuống trước đã, cùng với ta xem một trò hay!

Tương Nông không ngu ngốc, hiển nhiên biết Tương Vân Sơn đang nói cái gì, không kìm nổi hung hăng trừng mắt nhìn Tương Vân Bưu, lại hướng về phía hắn nhổ một bãi nước bọt:
- Phì!

Lúc này, Lăng Tiêu bỗng nhiên cho người đặt cầu thủy tinh kia lên bàn, dùng một tấm vải đỏ phủ lên. Chỉ thấy Tương Vân Bưu trong giây lát hồi phục lại tinh thần, trên mặt lộ ra một chút vẻ suy nghĩ, dường như vẫn còn đang trong dư vị của sự hỗn độn bên trong quả cầu thủy tinh hiểu ra vấn đề.

Lăng Tiêu tủm tỉm cười nói:
- Tương Vân Bưu, ngươi có thể từ trên quả cầu thủy tinh này lĩnh ngộ ra cái gì vậy?

Tương Vân Bưu cười lạnh, vẻ mặt ngạo nghễ nói:
- Đây là bí mật, sao ta có thể nói cho ngươi nghe? Lăng Tiêu, ngươi suy nghĩ hay thật!

Tương Vân Bưu lúc này đột nhiên có cảm giác mọi người phía dưới đối với hắn dường như thái độ có chút thay đổi, ánh mắt mọi người nhìn hắn rất là quỷ dị!

Có sự châm biếm, có khi là sự thương hại, còn có vẻ vui sướng khi người khác gặp họa, dù sao cũng khiến cho Tương Vân Bưu có cảm giác không ổn!

- Đã xảy ra chuyện gì?
Tương Vân Bưu nhìn đám thủ hạ của mình đang cúi đầu không nói lời nào, thanh âm lạnh như băng, hỏi.

Những người đó vừa không dám nói thật ra, lại không dám lừa dối hắn, cả đám đều vô cùng rối loạn, bởi vì bọn họ biết, từ khoảnh khắc vừa rồi, thời đại của Tương Vân Bưu trong Tương gia… đã kết thúc!

Cho dù không mời đại thiếu gia của Tương gia trở về, thì Tương Vân Bưu cũng không có khả năng tiếp tục đảm nhiệm cương vị gia chủ của Tương gia nữa! Đến thời điểm đó, những người mà Tương Vân Bưu mang theo, ngoại trừ tâm phúc của hắn, đều nên bắt đầu chuẩn bị cho tương lai của mình.

Một tâm phúc của Tương Vân Bưu vẻ mặt trở nên đau khổ, vừa định nói chuyện, Lăng Tiêu ở một bên mỉm cười đưa tờ giấy trong tay lên:
- Tương Vân Bưu, ngươi xem, đây là cái gì?

Tương Vân Bưu chỉ nhìn thoáng qua liền nhảy dựng lên, chửi bới ầm ĩ:
- Vu khống! Đây là vu khống! Các ngươi không ngờ nhái lại nét bút của ta mà hãm hại ta! Lăng Tiêu, không thể tưởng tượng được ngươi là nhất đại tông sư mà cũng làm ra cái chuyện này… …

- Câm mồm!

Minh chủ của Nam Phương Liên Minh Tôn Hạo Thiên thật sự không thể kìm nổi, nổi giận mắng:
- Tương Vân Bưu! Tên súc sinh nhà ngươi! Ngươi cho là những người ở đây hôm nay đều là mù, là ngốc cả phải không! Tất cả mọi người ở đây đều tận mắt nhìn thấy ngươi viết lá thư này, ngươi lại còn muốn chối cãi, ngươi không phải là người!

- Không thể nào, tuyệt đối không thể! Tại sao lại xảy ra chuyện này, đây không phải là sự thật, nhất định không phải là sự thật!
Tương Vân Bưu trong miệng thì thào tự nói, mặt xám như tro tàn, không ngừng lùi về phía sau. Đột nhiên thân mình hắn hướng về phía sau đột nhiên lóe lên, lập tức biến mất giữa không khí.

Bất kể là người của Thục Sơn Phái hay tất cả các vị khách hôm nay không có ai đuổi bắt Tương Vân Bưu, bởi vì thật sự đã không còn cần thiết nữa!

Đứng trước gần như toàn bộ cao thủ của Nam Châu bị vạch trần âm mưu năm đó, cả đời của Tương Vân Bưu coi như là đã trở thành bỏ đi! Tương gia cũng không thể dung nạp hắn, Tương Vân Bưu hưởng phú quý ở Tương gia hơn một trăm năm, từ nay về sau chẳng những phải mai danh ẩn tích, hơn nữa rất có thể thậm chí còn nghèo túng hơn cả Tương Vân Sơn năm đó!

- Tương Vân Sơn! Ngươi được lắm! Bành mỗ năm đó trách lầm ngươi, còn ở sau lưng chửi bới, Bành mỗ trong lòng tự hổ thẹn vô cùng, xin tự phạt ba chén. Từ lúc chào đời đến nay, Bành mỗ chỉ nói xấu người khác một lần, mà lại còn nói sai! Cho nên, từ nay về sau, Bành mỗ thề sẽ không bao giờ… nói xấu bất kỳ một người nào nữa!

Một thanh âm vô cùng to truyền đến, một đại hán thân hình cao lớn đứng dậy ở tại chỗ nâng chén rượu lên, liên tiếp uống ba chén, hướng về Tương Vân Sơn thi lễ rất sâu, sau đó ngồi xuống.
Những người nhận ra người đàn ông vạm vỡ này đều kinh hãi không ngừng, biết rõ người đàn ông vạm vỡ này đến từ Bành gia, một trong những thế lực đứng đầu ở Nam Châu, bản thân hắn cũng là một trong những cao thủ trẻ tuổi của Nam Châu, hơn một ngàn năm trăm năm đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn sơ cấp, mấy năm nay đã thua ở trong tay Diệp Thiên một lần!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #630


Báo Lỗi Truyện
Chương 630/761