Chương 58: Đêm tối chặn giết( Thượng)


- Tiểu huynh đệ, bên trong tấm thẻ đã trừ đi tiền phí thủ tục mà phòng đấu giá nên được cùng với tiền mua dược liệu của cậu, còn lại năm mươi tám vạn sáu ngàn kim tệ, mời cậu nhận lấy.
Hoàng Phủ Thương Tùng mỉm cười nhưng ánh mắt có chút mệt mỏi. Dù sao vừa mới chủ trì một cuộc đấu giá đầy hưng phấn như vậy, tinh thần luôn luôn hưng phấn nên sau khi kết thúc rất khó có thể khôi phục ngay lập tức. Nhưng Hoàng Phủ Thương Tùng không hề oán giận một câu nào. Có một cơ hội như thế này nữa, tin rằng lão cũng sẽ không bỏ qua.

- Hy vọng lần nếu có hợp tác như vậy nữa, tiểu huynh đệ sẽ nghĩ đến chúng ta đầu tiên.
Hoàng Phủ Thương Tùng mang theo nụ cười chân thành nhìn Lăng Tiêu. Vẻ mặt này giống như gặp được người bạn lâu lăm không gặp, làm cho người ta có cảm giác thân thiết.

Lăng Tiêu cũng gật đầu mỉm cười, nói:
- Gia tộc Hoàng Phủ danh tiếng rất tốt. Nếu có cơ hội, tại hạ đương nhiên có thể hy vọng tiến hành hợp tác nhiều lần với các vị. Trước hết xin cảm ơn, cáo từ.

Hoàng Phủ Thương Tùng gật đầu, bỗng nhiên như vừa nghĩ ra chuyện gì liền nói:
- Ồ, đúng rồi, vừa nãy người trong Hoàng Thất mới đấu giá thành công Bạch Ngọc Xích Mục Mãng rất có hứng thú với cậu.
Nói xong nhìn thấy Lăng Tiêu hơi nhíu mày, Hoàng Phủ Thương Tùng vội vàng nói:
- Nhưng đã bị ta từ chối. Danh dự của gia tộc Hoàng Phủ cho dù là Hoàng Thất cũng không thể phá vỡ.

Lăng Tiêu lúc này mới gật đầu, nhìn Hoàng Phủ Thương Tùng một cái thật sâu:
- Cảm ơn nhiều.
Nói xong liền mang theo Diệp Vi Ny xoay người rời đi. Bên ngoài ánh sao đầy trời nhưng không có mặt trăng, ánh sao chợt lóe chợt lóe làm cho người ta như bước vào cõi mộng.

Khi hai người Lăng Tiêu đi ra ngoài, hầu hết người trong phòng đấu giá đã rời đi. Còn có một ít người chưa hết hưng phấn nên ở lại nói chuyện với nhau. Đối với hai người bình thường như Lăng Tiêu và Diệp Vi Ny, không ai cảm thấy hứng thú mà chú ý bọn họ.
Hoàng Phủ Thương Tùng đứng ở một cánh cửa âm u đặc biệt, không tiễn bọn họ ra, bởi vì làm như vậy sẽ khiến cho những người khác chú ý đến Lăng Tiêu. Nhìn theo đôi nam nữ trẻ tuổi rời đi, phía sau liền truyền đến một giọng nói dịu dàng:
- Thương Tùng bá bá, người thanh niên này tuy rằng thực lực bình thường nhưng khí độ của cậu ta thoạt nhìn còn trầm ổn hơn cô gái Đại Kiếm Sư bậc cao kia nhiều. Thúc thúc nói bọn họ còn có thể trở lại không?

Trên bộ mặt già nua của Hoàng Phủ Thương Tùng không có biểu hiện gì, thản nhiên cười nói:
- Sao, Nguyệt tiểu thư động tâm rồi à?

Hoàng Phổ Nguyệt ở phía sau xấu hổ, sẵng giọng nói:
- Thương Tùng bá bá lại trêu cháu. Chẳng qua chỉ là một thằng nhóc đen xì, xấu xí, làm sau cháu lại động cái gì tâm chứ? Chẳng qua cháu chỉ cảm thấy tò mò thôi. Thúc thúc nói rằng thấy cậu ta khá thông minh nhưng vì sao lại tốn nhiều tiền mua thứ đó chứ? Không ngờ còn biết loại thảo dược tầm thường Thạch Trúc Thảo…. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Câu nói cuối cùng là nói ở trong lòng, trên mặt hiện lên đôi chút khó hiểu.

Hoàng Phủ Thương Tùng cười ha hả nhưng không nói gì. Người khác phái có thể làm cho tiểu thư tò mò, người mạo hiểm trẻ tuổi này là người đầu tiên. Cho nên có một số việc thực ra không cần nhiều lời. Người sống đến từng này tuổi như lão, đã trải qua rất nhiều chuyện, rất nhiều lúc chỉ từ biểu hiện bề ngoài mà thấy được bản chất.

Diệp Vi Ny và Lăng Tiêu không cưỡi rất nhiều xe ngựa đang chờ bên ngoài phòng đấu giá, bởi vì nhà trọ cách đây cũng không xa, cho nên đi bộ là có thể trở về.

Diệp Vi Ny hôm nay đã hoàn toàn bị rung động. Khi nàng thấy Lăng Tiêu mặt không đổi sắc nhận lấy tấm thẻ có ý nghĩa một món tài sản khổng lồ kia, thậm chí có xúc động định trộm lấy. Đương nhiên cảm xúc này đại biểu cho bản năng của con người khi đối mặt với tiền tài.

Nghĩ lại lúc trước mình ăn trộm rất vất vả, còn muốn lo lắng hãi hùng. Mỗi ngày nhiều nhất chỉ trộm được có mấy chục đến trăm kim tệ. Ngày đó khi trộm được một ngàn kim tệ của Lăng Tiêu đã là thành tích huy hoàng nhất trong kiếp sống đạo tặc của nàng. Kết quả đến bây giờ chẳng hiểu sao lại phải đi theo người ta.

Nghĩ vậy, Diệp Vi Ny cảm thấy mặt mình nóng lên, đôi mắt sáng như sao chớp chớp, nói với Lăng Tiêu:
- Có thể bàn bạc hay không?

- Kim tệ?
Lăng Tiêu nhanh chóng lắc đầu:
- Đừng có nghĩ đến.

- Anh là đồ hẹp hòi.
Diệp Vi Ny tức giận đến trợn trừng mắt, bỗng nhiên phát hiện Lăng Tiêu đi không phải đường về nhà trọ, liền nhắc nhở:
- Anh đi lầm đường.

Lăng Tiêu nhỏ giọng nói:
- Không trở về nhà trọ kia. Đi theo ta là được, đừng lên tiếng.

Diệp Vi Ny ngẩn ra, biết người này rất đáng giận nhưng luôn có một loại trực giác rất chuẩn đối với nguy hiểm. Lúc ở Tuyết Sơn tránh né ma thú cường đại nàng cũng đã thấy qua, lập tức không nói gì, đi theo phía sau Lăng Tiêu.

......

Trên đường phố bằng phẳng, một chiếc xe ngựa bốn bánh cực kỳ xa hoa đang chạy, tốc độ cũng không nhanh. Thân xe mạ vàng cho dù ở trong màn đêm không trăng vẫn lóng lánh ánh vàng rực rỡ. Bên phía trái xe ngựa có khắc một dấu hiệu ma thú bậc tám Bạo Viêm Sư Tử Vương bắt mắt. Nhắc nhở cho mọi người đây là xe của Hoàng Gia.

Bên ngoài xe ngựa có bốn gã hộ vệ cao cấp. Tên nào cũng có vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt cảnh giác, trong màn đêm yên tĩnh này càng thêm cẩn thận làm công tác bảo vệ sự an toàn của chủ nhân.

Ở xung quanh trong bóng tối còn có hơn mười người đang đi tới trong những góc bí mật gần đó. Thân thủ lanh lợi, ánh mắt sắc bén, vừa thấy đã biết không phải hộ vệ bình thường.

Người ngồi trong xe ngựa chính là người đàn ông trung niên vừa đấu giá thành công Bạch Ngọc Xích Mục Mãng và con của hắn. Hai người ngồi đối diện với nhau. Ánh mắt của người đàn ông trung niên rất bình tĩnh, nhưng trong mắt người trẻ tuổi lại có một tia hưng phấn.

Đối với Hoàng Gia mà nói, kim tệ không đáng gì. Chút tiền ấy thậm chí còn không bằng số tiền dùng để sửa sang trang viện của hắn. Nhưng ma thú này đối với hắn và phụ thân lại có ý nghĩa rất lớn.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, trên đại lục xuất hiện một nghề nghiệp: Dược Sư.

Thực ra nghiêm khắc mà nói, Dược Sư là một nghề nghiệp từ xưa đã có. Nhưng hơn trăm năm trước, sự xuất hiện của một Dược Sư kinh tài tuyệt thế đã nâng địa vị của nghề nghiệp thấp kém này lên đến độ mà ngay cả võ giả cao cấp như Ma Kiếm Sư cũng không dám đắc tội.

Nguyên nhân chính là ông đã phát minh ra việc có thể luyện chế ma thú cao cấp và dược liệu cao cấp thành các loại đan dược. Mà đan dược có tác dụng rất lớn đối với tu vi của võ giả. Thậm chí một ít đan dược cao cấp trong truyền thuyết có thể tăng cấp bậc của võ giả cấp thấp, tác dụng cũng thần kỳ như Phạm Đế Á Thánh Quả.

Loại đan dược này đối với người thường mà nói không có ý nghĩa mấy. Cho dù đan dược tốt nhất cũng chỉ có thể làm cho người từ Đại Kiếm Sư tăng lên đến Cuồng Kiếm Sư mà thôi. Mà để chế tạo loại đan dược này lại rất đắt, quý tộc bình thường tuyệt đối không thể chịu nổi.

Rất nhiều đan dược chỉ có thể tăng người ta từ Kiếm Sư bậc hai lên đến Kiếm Sư bậc ba, hoặc là từ Kiếm Sư bậc sáu tăng lên đến Đại Kiếm Sư bậc một, cũng đã được coi như là cực phẩm đan dược. Giá cả của chúng rất đắt, hơn nữa trên thị trường cũng rất ít bán ra.

Nhưng đối với người trong Hoàng Gia, nếu nắm giữ phương thuốc thần kỳ này, lại thông qua biện pháp này bồi dưỡng rất nhiều binh lính, vậy sẽ rất đáng sợ. Trừ phi từ Ma Kiếm Sĩ trở lên, nếu không cho dù Cuồng Kiếm Sư khi đối mặt với công kích của trăm tên Đại Kiếm Sư không sợ chết, có thể trốn ra ngoài được hay không cũng chưa chắc.

Người đàn ông trung niên lại không hưng phấn như đứa con. Bởi vì đan dược tốt nhất luyện chế từ máu Bạch Ngọc Xích Mục Mãng phải dâng cho Hoàng Đế Bệ Hạ. Nghĩ đến phụ thân già như vậy rồi mà vẫn chiếm lấy ngôi Hoàng Đế, tay người đàn ông trung niên trong ống tay áo đã nắm thành quyền. Nhưng nếu như hắn biết máu tinh hoa nhất đã bị Lăng Tiêu uống, có lẽ sẽ vui mừng rất nhiều.

Ngay cả xa phu của cỗ xe ngựa xa hoa của Hoàng Gia này cũng có tu vi Đại Kiếm Sư bậc sáu. Trong ánh đèn đường mờ nhạt, tuy không thể nhìn quá xa nhưng tuyệt đối không thể nhìn thấy một người đang đứng cách đó hơn mười thước.

Đến khi bốn người ngồi trên xe hét lớn nhắc nhở, xa phu mới thấy trong tầm mắt đang đứng một người áo đen lộ ra khí tức quỷ dị, đầu đội nón tre màu đen giống như vẫn đứng ở đó.

Xa phu toát mồ hôi lạnh, giữ chặt dây cương hai con ngựa Hoàng Gia. Chân trước hai con ngựa tung lên, thân hình gần như bay lên không, khó khăn lắm mới ngừng lại trước mặt người áo đen.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/761