Chương 53: Hội đấu giá điên cuồng (thượng)


Lúc này, Hoàng Phủ Thương Tùng từ phía sau đi lên trước bệ. Đôi mắt già nua không còn giống loại con buôn và khôn khéo khi cò kè mặc cả cùng với Lăng Tiêu nữa, ngược lại lóng lánh trong sáng thanh tịnh như nước mùa thu, nhìn lướt qua một vòng phía dưới, tiếng bàn luận xì xào khắp nơi trong đại sảnh chợt đình trệ, lập tức yên tĩnh lại.

Diệp Vi Ny khẽ há miệng thở dốc, sau một lúc lâu mới giật mình kinh ngạc nói:
- Quả nhiên rất nổi danh!

- Các vị quý khách tôn kính, chúc một buổi tối tốt đẹp. Tin rằng mọi người đều cảm thấy rất hiếu kỳ đối với hội đấu giá đêm nay. Hội đấu giá của gia tộc Hoàng Phủ luôn luôn trong sáng, rất ít khi cố tình làm ra vẻ thần bí, có lẽ tất cả mọi người đều nghĩ: bảo vật cực phẩm là cái gì đây? Chẳng lẽ là đầu lĩnh ta lại luyện chế ra phụ ma kiếm bậc cao?

Hoàng Phủ Thương Tùng nói đến đây cố ý ngưng lại, nhìn mọi ánh mắt chứa đầy mong đợi ở phía dưới kia đang nhìn mình, lão nhân cố ý nhìn lướt qua Lăng Tiêu và Diệp Vi Ny ở lô ghế trên lầu, sau đó nói tiếp:
- Thật ra, hôm nay đưa ra bán đấu giá là thi thể hai ma thú, hơn nữa, vừa mới chết.
Nói xong liền mỉm cười nhìn phản ứng của mọi người phía dưới.

- A? Thi thể ma thú? Thứ đó có ích lợi gì hả!
Phía dưới bắt đầu ồn ào như có điều thất vọng.

- Đúng vậy, cho dù là thi thể của Ma thú bậc ba cũng không có tác dụng gì lớn, nếu như trứng ma thú còn có lý hơn!
Có người mơ mộng hão.

- Thôi đi, nếu trứng ma thú, gia tộc Hoàng Phủ khẳng định sẽ tự mình cất giữ, ngươi nghĩ là họ sẽ đem bán đấu giá sao?
Có người đánh tan ảo tưởng của người kia!

Trong lô ghế đối diện với đài bán đấu giá, người trung niên quần áo hoa mỹ đó khẽ nhíu mày, trên mặt lộ ra dáng suy nghĩ. Một người trẻ tuổi anh tuấn ở bên cạnh nhẹ giọng nói:
- Phụ thân đại nhân, có thể là... ma thú bậc cao hay không?

Trung niên nhân nhè nhẹ gật đầu:
- Nhà Hoàng Phủ cũng chưa từng làm chuyện tự đập bể chiêu bài của mình. Nếu đã nói là bảo vật thì nhất định là bảo vật! Không cần nóng vội chúng ta cứ chờ xem!

Trong lô ghế bên cạnh, Isa đang ngồi cùng với ông nội và thêm một quý tộc trẻ tuổi trông rất cao ráo anh tuấn. Hắn thỉnh thoảng lại nhìn về phía Isa, trong ánh mắt sâu sắc ẩn chứa tình cảm nồng nàn.

Ông nội của Isa hỏi đố:
- Isa, và cả Tần Khang nữa, hai người các cháu nói thử xem, lão già Hoàng Phủ bán cái quái gì đây?

Thanh niên anh tuấn Tần Khang mỉm cười, khóe miệng cong lên thành vòng cung thật khó ưa, sau đó nói:
- Cháu nghĩ nhất định là ma thú rất quý báu nổi tiếng, hơn nữa, rất có thể là vượt qua bậc bốn! Là một đại gia tộc nổi danh, gia tộc Hoàng Phủ không ngu dại gì đem một thứ vô dụng làm trò cười cho người ta!

Lão nhân nhướng hàng mi trắng lên, khẽ gật gật đầu, trên mặt lộ ra một tia tán thưởng: Đứa nhỏ Tần gia này quả thật không tệ, chỉ có điều Isa... Trong lòng lão nhân thầm cười khổ, tiểu tử kia từ ngày vào Phạm Đế Á Tuyết Sơn cũng không thấy xuất hiện nữa, chỉ sợ là dữ nhiều lành ít. Lão nhân thầm thở dài, sau đó quay nhìn Isa.

- Tiểu Isa, con nghĩ thế nào?

Isa dường như có điều suy nghĩ không tập trung tư tưởng, nghe ông nội hỏi, đột nhiên ngẩng đầu ngỡ ngàng nhìn ông nội:
- A, ông nội, ông đang nói cái gì?

Lão nhân cười xòa lắc đầu:
- Không có việc gì, tiếp tục xem đi.

Cùng lúc đó, còn có rất nhiều người trong lô bao và trong đại sảnh đều đang nghi hoặc, rốt cuộc là ma thú gì lại có thể khiến gia tộc Hoàng Phủ gióng trống khua chiêng mở đột xuất thêm buổi đấu giá riêng biệt như vậy, mà ngay đến đại sư Hoàng Phủ Thương Tùng đã lâu không xuất hiện cũng tự mình đứng ra chủ trì. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Thấy lòng hiếu kỳ và cảm xúc của mọi người đều bị kích động cả lên, Hoàng Phủ Thương Tùng mới gật gật đầu vừa lòng, sau đó nói:
- Đầu tiên, chính là bán đấu giá một con Ma thú bậc bốn, Thiểm Điện Cuồng Báo!

Trong lô ghế ở lầu hai gồm bốn người, vừa nghe Hoàng Phủ Thương Tùng nói xong, có hai nam nhân "Ồ" một tiếng đứng lên, đúng là hai tên Phó đoàn trưởng Cuồng Chiến và Diệp Kinh Tâm của Cuồng Đồ Vệ Sĩ Đoàn.

Phó đoàn trưởng Cuồng Chiến sắc mặt kích động nhìn đoàn trưởng Diệp Hàn Tâm vẫn ngồi ở chỗ đó như cũ, sắc mặt lại trở nên xanh mét, căng thẳng nói:
- Đoàn trưởng Hàn Tâm.

- Ngồi xuống hết đi!
Diệp Hàn Tâm thanh âm trầm thấp nói tiếp:
- Đây là địa bàn của gia tộc Hoàng Phủ!

Câu nói của Diệp Hàn Tâm như là một chậu nước lạnh đổ ụp lên đầu của mấy người máu nóng đang sôi trào, hai người đều oán hận ngồi xuống. Hắc Quả Phụ Vân Na quét đôi mắt xinh đẹp xuống dưới bệ bán đấu giá, nhìn chưởng quầy Hoàng Phủ bán đấu giá sư đang tán dương đủ loại ích lợi của con Ma thú bậc bốn Thiểm Điện Cuồng Báo nhưng không có lớp da ngoài, sau đó nói:
- Bản thân Thiểm Điện Cuồng Báo đã rất hiếm, lại còn vô cùng giảo hoạt, không dễ dàng để cho người vây bắt. Ta nghi ngờ chủ nhân của con Thiểm Điện Cuồng Báo này nhất định có liên quan với người giết chết Nham Thạch Thân Khắc!

Thanh niên Diệp Kinh Tâm ngồi bên cạnh Vân Na kia chừng ba mươi tuổi, vẻ mặt tối tăm, chính là đệ đệ của đoàn trưởng Diệp Hàn Tâm, có quan hệ rất tốt với Thân Khắc. Nghe tin Thân Khắc đã chết khiến mấy ngày nay hắn rất thương tâm, lúc này nghiến răng nghiến lợi nói:
- Đại ca, đệ nhất định phải bắt được tên đứng ra bán món kia, chắc chắn là hắn đã giết Thân Khắc!

Phó đoàn trưởng Cuồng Chiến vừa mới đứng lên chỉ là theo bản năng, Cuồng Đồ Vệ Sĩ Đoàn gần đây vì chuyện này đã đắc tội với rất nhiều người trong đồng đạo, Phó đoàn trưởng là người phụ trách chuyện này nên chịu áp lực rất lớn.

Lúc này hắn cũng tỉnh táo lại, nhìn Diệp Kinh Tâm nói:
- Phó đoàn trưởng Kinh Tâm, cừu tự nhiên là phải báo, nhưng trước mắt thì...

- Cuồng Chiến, ngươi bớt lời thừa đi!
Diệp Kinh Tâm lạnh lùng nhìn Cuồng Chiến, hừ một tiếng:
- Ta biết các ngươi đều không thích Thân Khắc, ngại hắn luôn sinh sự gây chuyện, nhưng các ngươi đừng quên mấy năm nay công lao lớn nhất chính là hắn! Nếu không bị các ngươi áp chế có thể Thân Khắc sớm đã lên làm Phó đoàn trưởng!

- Ngươi...
Bởi vì Diệp Kinh Tâm là thân đệ đệ của Đoàn trưởng, Cuồng Chiến dù sao vuốt mặt cũng phải nể mũi, nhưng đối phương lại không chừa mặt mũi cho hắn chút nào, những lời nói cay nghiệt như thế khiến Cuồng Chiến tức giận đến nỗi nói không ra lời.

- Đủ rồi!
Diệp Hàn Tâm trừng mắt nhìn đệ đệ, biết hắn ôm trong lòng mối bất bình vì Thân Khắc, có điều Phó đoàn trưởng Cuồng Chiến cũng một lòng vì đoàn lính đánh thuê. Hai người trước nay vẫn bằng mặt không bằng lòng, nhất là gần đây từ khi Thân Khắc chết đi, Diệp Kinh Tâm càng khăng khăng cho rằng Cuồng Chiến không công hưởng lợi, không chịu dốc sức báo thù cho Thân Khắc, vì thế hố ngăn cách giữa hai người càng ngày càng sâu thêm.

- Nỗ lực của Phó đoàn trưởng Cuồng Chiến, ta đều nhìn thấy. Kinh Tâm, sau này đệ bỏ hết những ý nghĩ gút mắt này đi để cho đoàn đội phát triển đi lên chứ.
Diệp Hàn Tâm thở một hơi dài, tên đệ đệ này từ nhỏ đã như thế không chịu nghe theo lời dạy dỗ, tuổi càng lớn xu hướng này lại càng nổi bật.

Vân Na từ đầu không nói gì lúc này lên tiếng giảng hòa:
- Được rồi, mọi người đều là vì đoàn đội, chỉ có điều ý niệm có chút bất đồng. Mỗi người nhịn một chút, chúng ta trước xem thử tình hình rồi tính sau, được không?

Cuồng Chiến và Diệp Kinh Tâm hai người cùng hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì nữa.

Lúc này phía dưới đã có người bắt đầu đặt giá, Ma thú bậc bốn tuy rằng không thể đánh đồng với Tinh hạch bậc bốn, nhưng dù sao cũng rất có giá trị, từ giá khởi điểm năm trăm kim tệ hiện tại đã thẳng một đường tăng lên tới ba nghìn kim tệ, phía dưới còn đang không ngừng tăng giá. Trên cơ bản người ra giá đều là một số thế gia y dược. Phàm là ma thú đều có thể làm thuốc, giống loại Ma thú bậc bốn này, đã là vật hiếm, nhất là loại ma thú Thiểm Điện Cuồng Báo rất ít gặp này, càng có giá trị cao xa xỉ, thịt, máu, xương, tủy, đuôi, đều rất đáng giá!

Giá cả ở thời điểm sáu ngàn năm trăm kim tệ thì ngừng lại, rõ ràng trong tâm ý của nhiều người cái giá này đã đạt tới mức giới hạn.

Hoàng Phủ Thương Tùng thật rất vừa lòng với cái giá này. Nghĩ tới lớp da quý báu đã bị lột mất, Hoàng Phủ Thương Tùng liền có chút tiếc nuối, da của Thiểm Điện Cuồng Báo kia nếu làm thành một bộ quần áo thì thật quý báu không kể xiết? Sợ là mọi người trong vương thất cũng phải rơi vào cảnh đảo điên! Đáng tiếc hai tên tiểu tử kia khăng khăng một mực không bán, thật là phiền lòng!

- Sáu ngàn năm trăm kim tệ một lần! Sáu ngàn năm trăm kim tệ hai lần, còn có ai tăng giá không? Không có? Vậy Ma thú bậc bốn Thiểm Điện Cuồng Báo hi hữu chính là sáu ngàn năm...
Ngay đúng lúc Hoàng Phủ Thương Tùng chuẩn bị gõ búa trong tay quyết định phiên đấu giá.

Từ lầu hai truyền đến một tiếng lạnh như băng:
- Một vạn!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #53


Báo Lỗi Truyện
Chương 53/761