Chương 523: Lập kế hoạch.


- Cái gì, tông chủ đã giết toàn bộ tám người kia?
Lục Hải trợn mắt, lộ ra ánh mắt kinh hãi, sau đó nhìn từ trên xuống dưới Lăng Tiêu, đột nhiên lắc đầu thở dài:
- Trên đời này quả thật có thiên tài tồn tại!
Đám người Tương Vân Sơn cũng không kìm nổi dùng ánh mắt nhìn Lăng Tiêu như nhìn quái vật. Lăng Tiêu thấy mọi người nhìn mình đành có chút bất đắc dĩ, nói:
- Nếu không phải dựa vào trận pháp lợi hại, nếu tám người này đồng thời vây công ta, ta không chết đã là may chứ đừng nói tới chuyện giết sạch bọn họ.
Vẻ mặt Lục Hải trở nê nghiêm túc lắc đầu nói:
- Không thể nói như vậy! Mặc kệ dựa vào cái gì, chỉ cần những người đó chết trong tay tông chủ, thì đó chính là bản lĩnh của tông chủ!
Đám người Vương Chân đồng loạt gật đầu. Vốn dĩ bọn họ đều cho rằng, mình đã đủ hiểu Lăng Tiêu lắm rồi. Tới hôm nay họ mới biết được, hiểu biết của bọn họ đối với tông chủ còn xa mới đủ!
Lúc này cho dù là Lục Hải cũng không thể cảm nhận được bất cứ dao động năng lượng nào trên người Lăng Tiêu. Đơn đả độc đấu mà nói, hắn tuyệt không tin Lăng Tiêu là đối thử của mình. Nhưng sâu trong nội tâm, vẫn có một dự đoán, một cảm giác rằng, trên người Lăng Tiêu còn có vô số điều thần bí mà mình vẫn chưa biết đến. Nếu là thật sự giao chiến, mình chưa chắc có thể thắng người thanh niên này!
Dự đoán này, khiến Lục Hải không khỏi có cảm giác nhụt chí. Tuy nhiên đồng thời, trong lòng lại dâng lên một niềm hưng phấn. Nếu mình không có tuệ nhãn như đuốc, làm sao có thể phát hiện một tuyệt thế thiên tài như vậy? Làm sao có thể chỉ trong vài năm ngắn ngủn đã có đột phá? Chuyện này trước kia là chuyện mình mơ cũng không thấy!
Lục Hải bèn tỉnh táo lại, nhìn Lăng Tiêu hỏi:
- Còn lại cường giả kia của Phương gia, tông chủ tính thế nào? Chẳng lẽ vẫn sử dụng trận pháp, vĩnh viễn giam giữ hắn sao?
Lúc này Tương Vân Sơn cũng đã khôi phục bình thường. Bởi vì với hắn mà nói, Lăng Tiêu càng cường đại càng tốt! Về phần vì sao cường đại như thế, nếu không thể hiểu được, thì rõ ràng cũng không cần nghĩ đến nữa.
Tương Vân Sơn nói:
- Người này của Phương gia tuyệt đối không thể lưu lại! Nếu chúng ta đã cùng Phương gia gây thù, thì không cần phải có lòng dạ đàn bà! Hừ, nếu không có đại trận của tông chủ bảo hộ môn phái, chỉ sợ lúc này đã là ngày giỗ năm thứ mấy của chúng ta! Còn có thể sống tới ngày nay sao?
Vương Chân gật gật đầu, nói:
- Đúng vậy, bọn họ không muốn chúng ta sống. Chúng ta cũng không cần phải cho bọn họ sống! Quân sư không phải đã nói, Phương gia còn có một lão tổ tông đạt tới cảnh giới bên bờ đại viên mãn sao. Đạt tới cảnh giới này rồi, về cơ bản sẽ không vì bị bất cứ chuyện gì ràng buộc! Tuy nhiên, nếu hắn tấn công cảnh giới đại viên mãn thành công, nhất định sẽ tới tìm chúng ta trút hận. Một khi đã như vậy, không bằng chúng ta cứ vây khốn lão già Phương gia này. Sau đó chủ động ra tay, đánh cho Phương gia tàn lụi luôn!
Tương Vân Sơn hơi hơi lắc lắc đầu, nói:
- Phương pháp này không tồi. Tuy nhiên, Phương gia thế lực cũng đã tồn tại vô số năm. Nội tình thâm hậu, không phải dễ mà đánh cho tàn lụi như vậy! Bọn họ đánh không lại, hoàn toàn có thể trốn đi, ẩn núp khắp nơi, trở thành rắn độc ẩn núp, khi chúng ta không đề phòng liền đột nhiên nhảy ra, cho chúng ta một kích trí mạng! Trong Thánh Vực muốn đuổi tận giết tuyệt một thế lực hoặc gia tộc, quả thực rất khó khăn! Tựa như gia tộc của Bạch lão vậy. Cho dù có người giết sạch cả nhà lão, nhưng Bạch lão kỳ thật chỉ là một nhánh của Bạch gia. Hơn nữa, chi thứ hàng ngàn hàng vạn, ngay cả người cùng tộc nhiều khi còn không biết rõ, đừng nói người ngoài. Có thể giết sạch bọn họ không? Cho nên, làm như vậy ý nghĩa thực tế không lớn. Biện pháp tốt nhất, chính là phát triển thế lực bản thân trở nên phi thường cường đại. Làm cho mọi người mỗi lần nhắc tới chúng ta là có cảm giác đau đầu, thậm chí là run rẩy, sợ hãi! Chỉ có như vậy, mới có thể thực sự không sợ đối phương tới trả thù.
Lục Hải gật gật đầu, nói:
- Đúng vậy, Vân Sơn nói rất đúng. Phải làm cho kẻ thù sợ ngươi, bởi vì kẻ thù luôn luôn có, giết mãi cũng không hết! Chỉ có làm cho bọn họ hoàn toàn sợ chúng ta, mới không dám đối địch với chúng ta.
Vương Chân nghe xong gật gật đầu, trong lòng than nhẹ một tiếng: "Xem ra, mình không phải xuất thân từ dòng chính của gia tộc, có rất nhiều chuyện quả thật là suy xét không đến! Tương Vân Sơn xuất thân danh môn, theo như Trương Dương vô tình tiết lộ, thân thế của Lục trưởng lão dường như cũng có chút ẩn tình. Tuy nhiên ở Nam Châu họ Lục dường như không có gia tộc nào thực sự nổi danh." Bình thường Vương Chân cũng không bận tâm lắm với chuyện này.
Hôm nay thấy Lục Hải trưởng lão chẳng những thực lực mạnh mẽ, ngay cả kiến thức cũng cao hơn người một bậc, không kìm nổi nghĩ thầm: " Sau này nếu ta có con nối dõi, nhất định sẽ đem kinh nghiệm cả đời ta tất cả đều truyền cho bọn chúng! Nói cho bọn chúng, đừng giống ta, tự cho là rất lợi hại, nhưng trên thực tế, còn kém nhiều người lắm!"
Lăng Tiêu nói:
- Vài năm đã qua. Rất nhiều người hẳn là cũng đã quên sự tồn tại của chúng ta. Từ hôm nay trở đi, ta sẽ truyền cho mọi người cách ra vào trận pháp này. Lúc trước ta bày ra đại trận này đã dùng đủ tinh thạch để vận hành trong thời gian một trăm năm. Bây giờ mới qua vài năm, tin tưởng, trong vòng trăm năm, chúng ta nhất nhất định sẽ tìm ra phương pháp đối phó với cường giả của Phương gia! Ta sẽ lợi dụng khoảng thời gian này, hết lòng truyền thụ cho các ngươi vài thứ.
Đám người Vương Chân vẻ mặt hưng phấn, nói:
- Tông chủ rốt cục bắt đầu truyền thụ chúng ta tuyệt học chân chính rồi!
Tuy Lăng Tiêu biết Vương Chân hay nói giỡn, nhưng vẫn ra vẻ nghiêm túc giải thích:
- Chân chính tuyệt học, đều là do chính mình. Vĩnh viễn không được coi thường chính mình!
Đám người Vương Chân và Trương Dương thu lại vẻ vui cười, nghiêm túc suy nghĩ lại những lời Lăng Tiêu vừa nói. Lục Hải híp mắt, nhìn Lăng Tiêu trở về chỗ ngồi, ngẫm lại câu nói rất có đạo lý của Lăng Tiêu, trong đầu chỉ có một ý niệm: "Đúng là yêu quái!"

Nửa năm sau, Lăng Tiêu mỗi ngày đều tụ tập đám người Thục Sơn phái lại, giảng giải cho bọn hắn một ít kiến thức cơ sở về tu chân, dạy bọn họ làm sao để vào ra Tứ Tượng đại trận.
Đối với việc dạy bọn họ cách ra vào trận pháp, Lăng Tiêu cũng không lo lắng một chút nào rằng bọn họ có người sau này sẽ phản bội, rồi đem phương pháp ra vào này lan truyền ra ngoài.
Cách ra vào và phá giải trận pháp, có khác biệt rất lớn!
Cách xuất nhập Tứ Tượng đại trận có thể thiên biến vạn hóa! Nếu Lăng Tiêu nguyện ý, tùy tiện sai Huyền Thiên đem năng lượng biến đổi một chút phương pháp ra vào sẽ thay đổi hoàn toàn! Trọng yếu hơn là, trên người mỗi thành viên Thục Sơn phái Lăng Tiêu đều lưu lại một đạo thần thức của mình. Thứ này sẽ hao phí ít nhiều chân nguyên, nhưng có tác dụng rất lớn!
Tứ Tượng đại trận hoàn toàn do Lăng Tiêu khống chế, nếu trên mình người vào không có thần thức của Lăng Tiêu, như vậy cho dù hắn hiểu cách ra vào, cũng sẽ bị Tứ Tượng trận công kích!
Đây mới chính là nguyên nhân căn bản Lăng Tiêu yên tâm truyền thụ cho bọn họ.
Lăng Tiêu hôm nay đã sớm không còn là thiếu niên ngây thơ như lúc trước! Tâm hại người thì không có, tâm phòng người thì không thể không. Lăng Tiêu làm như vậy, tin rằng dù những người này biết, cũng chẳng xảy ra vấn đề gì.
Sau nửa năm Lăng Tiêu truyền thụ tri thức cho bọn hắn đủ cho bọn họ tiêu hóa trong mười năm tám năm, Lăng Tiêu bước vào trạng thái bế quan.
Lần bế quan này kéo dài ba năm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lăng Tiêu đứng cạnh đại bình đài, nghe tiếng thác nước bên kia reo vang, nói với Lục Hải trưởng lão đứng bên cạnh:
- Sau khi ta đi, nơi này phải nhờ trưởng lão chiếu cố!
Lục Hải trầm giọng nói:
- Yên tâm đi! Lục Hải ta sống cũng nhiều năm rồi. Hai thầy trò chúng ta nếu không có tông chủ, sợ là còn lưu lạc khắp nơi, bốn biển là nhà. Bây giờ lão hủ đã sớm coi nơi này như nhà của mình. Cho dù tông chủ không dặn dò, lão hủ cũng sẽ cẩn thận trông coi!
Lăng Tiêu cười cười. Thời gian gần đâu, trong lòng hắn trước sau vẫn luôn có cảm giác rung động. Tính ra mình từ nhân giới phi thăng cũng đã hơn mười năm. Lúc mình phi thăng, thực lực của đám Diệp Tử kỳ thật cũng đã rất mạnh. Bây giờ sau nhiều năm như thế, nếu các nàng muốn phi thăng Thánh Vực nhất định là có thể!
Mà chút rung động trong lòng Lăng Tiêu kia cũng là do cảm ứng với các nàng. Trong số các nàng, nhất định đã có người tới Thánh Vực. Lăng Tiêu không chỉ muốn tìm được nàng đã phi thăng, mặt khác, còn muốn nhân cơ hội này đi lịch lãm một phen. Bây giờ không thể công khai phân thân, chỉ có thể miễn cưỡng giết chết người cảnh giới tu luyện giả trung cấp. Chống lại tu luyện giả cao cấp, Lăng Tiêu cũng không chiếm được chút gì tiện nghi. Huống chi, phía trên tu luyện giả còn có cường giả cảnh giới đại viên mãn!

Tuy rằng dùng đan dược giao thiệp sẽ có hiệu quả nhất định. Nhưng Lăng Tiêu cũng hiểu được, vĩnh viễn không thể nhờ vào người khác làm con bài chưa lật của mình! Đó là cách làm không an toàn nhất.
Muốn không bị người khác ức hiếp, chỉ có thể làm mình càng mạnh!
Giữa trời đầy sương mù truyền đến một tiếng chim hót cao vút. Một con chim màu vàng khổng lồ bỗng nhiên xuyên qua Tứ Tượng đại trận, xuất hiện trước mặt Lăng Tiêu. Nó vươn cái đầu thật lớn, không coi ai ra gì cọ vào người Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu giơ tay sờ sờ đầu Tiểu Sửu, sau đó quay đầu lại nói với Lục Hải:
- Lục trưởng lão, ta đi đây.
Nói xong nhảy lên người Tiểu Sửu. Tiểu Sửu vỗ hai cánh, giương cánh bay cao.
Lục Hải nhìn Lăng Tiêu trong nháy mắt biến mất, sau đó lại nhìn này sương mù đầy trời, nhẹ giọng nói:
- Hy vọng chốn xinh đẹp như tiên cảnh nhân gian này sớm ngày lại thấy ánh mặt trời!
Nói xong, y giũ ống tay áo, thân mình biến mất.
Thực lực Lăng Tiêu lúc này đã vững vàng ở thượng tầng của Phân Thần trung kỳ. Đừng coi thường chút tiến bộ này. Thực lực của hắn hiện tại nếu lại đánh nhau với Phương Văn Sơn thì không cần phân thân, cũng có thể giết chết hắn mà chỉ bị vài vết thương nhẹ!
Cùng phân thân và pháp bảo phối hợp, cho dù đối mặt Phương Hướng Đông cũng chưa chắc không đủ vốn liếng đánh một trận. Nhưng vấn đề là ở chỗ, cho dù hiện tại có thể giết Phương Hướng Đông thì sao? Thục Sơn phái có dám quang minh chính đại phát triển không? Ngược lại, sau khi để cho người khác biết tốc độ đề thăng thực lực của Lăng Tiêu, nhất định sẽ hoài nghi trong tay Lăng Tiêu có cực phẩm đan dược. Đến lúc đó, Thục Sơn phái không phải lại thành cái đích cho mọi người công kích sao?
Một khi đã như vậy, không bằng lưu hắn lại, khiến Phương gia không dám hành động thiếu suy nghĩ, khiến tất cả thế lực còn chú ý thế lực của mình không thể nắm rõ tình hình. Nếu có chút người dám tiến vào, kết cục cũng chỉ có một, đó chính là ... chết!
Tiểu Sửu bởi vì thực lực không ngừng thăng tiến, lông đã chuyển màu từ trắng sang vàng nên Lăng Tiêu cũng không sợ có người sẽ nhận ra bọn họ. Hắn điều khiển Tiểu Sửu đầu tiên là đi tìm Vạn Niên Giao nay đã chiếm cứ một vùng, trở thành bá chủ một phương. Còn có một số chuyện muốn nó đi làm.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #523


Báo Lỗi Truyện
Chương 523/761