Chương 506: Luyện hoá mảnh vỡ thánh bia (2).



Nguyên bản bọn họ muốn tìm Lăng Tiêu để thúc giục. Nhưng không ngờ lại nhận được tin như thế. Nếu không phải ba gia chủ biết Lăng Tiêu không cần phải trêu đùa bọn họ, thậm chí đã nghĩ là Lăng Tiêu cố ý tránh mặt bọn họ.
Tương Vân Sơn kể chuyện lão già áo xanh tới gây rối cho đám Ngô Anh nghe, ba đại gia chủ thành Vọng Thiên đều mù tịt, Ngô Anh nói:
- Chưa bao giờ nghe nói tới một cường giả như vậy. Tuy nhiên chuyện này cũng không có gì kỳ quái. Nam Châu quá lớn. Ngay trong Vọng Thiên thành cũng có những tuyệt thế cường giả mà chúng ta không biết đến đứng nói chi người nọ không phải đến từ Vọng Thiên Thành. Muốn tìm hắn chẳng khác nào mò kim đáy bể!
Lý Thắng gật gật đầu, nói:
- Đúng thế. Trừ phi là Nam Châu liên minh hỗ trợ việc tìm kiếm!
Tương Vân Phong nói:
- Chuyện này tin rằng minh chủ đại nhân nhất định sẽ ra tay can thiệp!
Mọi người nghe Tương Vân Phong khẳng định như thế cũng thấy an ủi không ít. Truyện Sắc Hiệp
Ngô Tú Nhi trầm mặc đứng sau lưng mọi người, tâm trạng vô cùng kém. Từ đó đến này phụ thân không hề thả nàng ra để nàng đi tìm Lăng Tiêu. Bởi vì Lăng Tiêu quật khởi, hơn nữa những đan dược kia vừa bán ra khiến danh vọng Lăng Tiêu trong thời gian ngắn đã đạt đến một đỉnh cao mới!
Nhất cử nhất động của hắn sẽ khiến cho mọi người chú ý. Nếu lúc này truyền ra lời đồn con gái Ngô gia và Lăng Tiêu thân cận thì chắc chắn sẽ có nhiều người không muốn thấy chuyện này.
Ngô Anh không phải không muốn con gái và Lăng Tiêu ở cùng một chỗ. Thậm chí bây giờ hắn càng muốn như vậy hơn bất kỳ ai khác.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, thế lực Ngô gia chỉ hùng mạnh ở địa bàn Vọng Thiên thành. Nếu sau khi kết hợp với Lăng Tiêu thì khả năng lớn sẽ nhanh chóng trở thành một gia tộc bị mọi người chú ý nhất. Tuy nhiên nếu có chuyện gì nguy hiểm cũng sẽ dễ dàng bị đẩy xuống vực sâu!
Bây giờ có quyền kinh doanh đan dược do Lăng Tiêu luyện chế, Ngô Anh cũng đã vô cùng thỏa mãn. Thân là gia chủ có thể khiến gia tộc phát triển vững vàng từng bước một mới là lựa chọn chính xác nhất.
... ...
Lăng Tiêu ngồi ở phía sau thác nước dưới vách đá bảy ngày liên tục không ngừng khôi phục thực lực. Trên thực tế, hắn bị thương không nghiêm trọng, thậm chí là rất nhẹ. Nhiều nhất là hai ngày là có thể khôi phục. Nhưng mấy món pháp bảo của hắn trong trận chiến này đã thể hiện không nhiều thì ít sự yếu kém thực lực.
Vốn dĩ lúc ở nhân giới, thực lực cao nhất chỉ là Kiếm Tôn. Cho nên lúc đó, bất kể là pháp bảo nào đều có thể sử dụng thoải mái để kháng địch mà không cần lo lắng bị kẻ thù làm bị thương. Sau khi tới Thánh Vực, đây gần như là lần đầu tiên Lăng Tiêu thi triển ra toàn bộ thực lực của mình. Chính là vì kiểm nghiệm một chút xem chính mình tiến vào Thánh Vực mấy năm rốt cuộc tiến bộ thế nào, đồng thời cũng muốn xem một chút, những pháp bảo này đã đủ hay chưa.
Sự thật chứng minh, Lăng Tiêu thực lực Phân Thần sơ kỳ, bản thể và phân thân quả thực rất cường đại. Tuy rằng khi đánh nhau với lão già áo xanh không có thể từ chính diện gây ra đả kích lớn. Nhưng khi Lăng Tiêu rơi xuống nước ngược dòng trốn đi, phân thân có thể điều khiển pháp bảo tiếp tục công kích, và dùng kế chặt một tay của lão già áo xanh thành công. Điều này đối với Lăng Tiêu mà nói, đã là một thành tựu rất lớn!
Bởi vì thực lực lão già áo xanh, cho dù không phải là cảnh giới tu luyện giả trung cấp thì ít nhất cũng phải là cảnh giới tu luyện giả sơ cấp đỉnh phong!
Mà bản thể Lăng Tiêu, hiện giờ mới chỉ là cảnh giới Tiên Thiên sơ cấp đỉnh phong!
Cảnh giới Tiên Thiên, kém một bậc đã là chênh lệch to lớn. Còn cảnh giới Tiên Thiên so với cảnh giới tu luyện giả chính là chênh lệch như trời và đất!
Cho dù mười vũ giả tiên thiên cao cấp đỉnh phong, cũng không thể đánh lại một tu luyện giả sơ cấp!
Bởi vì cảnh giới Tiên Thiên có thể thông qua tu luyện, không ngừng tích lũy năng lượng mà đạt tới. Còn cảnh giới tu luyện giả lại phải thông qua đốn ngộ mới có thể đạt tới!
Nhân giới cũng được, Thánh Vực cũng được, gần như mọi người tu luyện, đều là thông qua kiếm kỹ!
Ngay một tên Kiếm Tông lĩnh ngộ đối với kiếm kỹ đã đăng phong tạo cực, cao hơn những Kiếm Hoàng, Kiếm Tôn, Kiếm Thánh, Kiếm Thần cho đến vũ giả cảnh giới tiên thiên thì kiếm kỹ có thể nói đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa!
Như vậy, muốn đốn ngộ mà nâng cao thực lực, có thể tưởng tượng khó khăn như thế nào!
Nếu không, vì sao trong Thánh Vực số lượng Kiếm Thần nhiều như vậy, cảnh giới Tiên thiên cũng không ít, nhưng đạt tới tu luyện giả thì số lượng liền ít đi mấy chục lần!
Lăng Tiêu lúc trước cho dù là ở sân thi đấu Nam Châu đại hội, gặp người thực lực cao nhất cũng chỉ là tiên thiên sơ cấp đỉnh phong. Tỷ như Tương Phúc, tỷ như Vương Chân, tỷ như Thường Xuân Tiếu. Sau đó lại nói đến Ngô Anh và đại ca Bạch lão nghe nói đều có thực lực tiên thiên trung cấp. Lăng Tiêu cũng chưa từng cùng bọn họ luận bàn nhưng Lăng Tiêu tin tưởng, cho dù không dùng phân thân mà chỉ dùng pháp bảo của mình, tiên thiên trung cấp võ giả khẳng định không phải đối thủ của mình!
Vì thế, ánh mắt của Lăng Tiêu đã vượt qua tiên thiên, hướng đến tu luyện giả cường đại hơn!
Đối với Lăng Tiêu mà nói, không có chiến đấu thì không thể phát triển!
Cho nên, hôm nay gặp lão già áo xanh, Lăng Tiêu dù biết địch không lại nhưng vẫn muốn dốc hết vốn liếng cùng hắn đánh một trận chính là để xem mình và cường giả cảnh giới tu luyện giả rốt cuộc còn chênh lệch bao nhiêu!
Sự thật chứng minh rằng tuy vừa rồi vô cùng nguy hiểm nhưng Lăng Tiêu đã dùng một vết thương nhẹ để đổi với lão già áo xanh bị trọng thương!
Nếu năng lượng trong Huyền Thiên lệnh bài có thể nhiều hơn một chút, đánh cho lão già áo xanh bị trọng thương không thành vấn đề. Thậm chí bị Huyền Thiên lệnh đánh chết ngay cũng không phải không có khả năng!
Nghĩ thông suốt vấn đề này, tâm trạng lo lắng trong suốt mấy năm qua của Lăng Tiêu như được rẽ mây mà thấy mặt trời, phấn khởi hẳn lên. Phải biết rằng, Lăng Tiêu ở trong Thánh Vực, nhìn như một đường thuận lợi, nhưng những gian khổ nguy hiểm trong đó chỉ có hắn tự làm tự biết. Ở cái nơi cười giả như rừng này, chỉ cần hơi sơ ý là sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục ngay.
Bây giờ tuy rằng thông qua đan dược gầy dựng được một chút danh tiếng nhưng lại phải đề phòng tiểu nhân đánh lén. Lão già áo xanh là người nhà ai không quan trọng, quan trọng là những người đó muốn tìm mình gây sự thật quá dễ dàng.
Lăng Tiêu thầm nghĩ vấn đề nâng cao võ thuật đã là vấn đề cấp bách như lửa cháy ngang mày rồi.
Chuyện này có thể lập tức bắt tay vào làm. Còn một chuyện, chính là vấn đề pháp bảo. Lăng Tiêu ngẫm nghĩ một chút bèn lấy ra mảnh vỡ của Thánh Bia từ trong túi trữ vật. Ở Thánh Vực, mảnh vỡ này vẫn tản ra dao động năng lượng mãnh liệt vô cùng.
Lăng Tiêu nhìn thoáng qua Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm. Lần này tiểu yêu bị thương rất nặng, hơn nữa bảo kiếm mười phần yêu khí này là thứ Lăng Tiêu thích nhất!
- Tiểu yêu, ta muốn đem mấy thứ này luyện hóa cho ngươi sử dụng!
Huyền Thiên đứng bên cạnh trong lòng giận dữ và bất bình. Rõ ràng là do bản tôn ra tay đánh người nọ bị thương nặng, công lao lớn nhất phải là ta mới đúng, sao lại thưởng cho tiểu mỹ nhân trước?
Lăng Tiêu móc ra một mảnh vỡ của Thánh Bia, sau đó trên hai tay xuất hiện một ngọn lửa màu lam nhạt. Đồng thời, tinh thần lực cường đại vô cùng của Lăng Tiêu từ từ hình thành một đạo kết giới, bắt đầu luyện hóa mảnh vỡ của Thánh Bia.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #506


Báo Lỗi Truyện
Chương 506/761