Chương 505: Luyện hoá mảnh vỡ thánh bia (1).



Lão già áo xanh nhanh như chớp đã chạy đến phía trên căn cứ của đám Lăng Tiêu. Sau khi nhìn xuống liền giận tím mặt. Những kiến trúc phòng ốc vừa rồi còn thấy rõ mồn một giờ đã bị một đám sương mù bao phủ. Bằng vào thị lực của hắn mà không ngờ không thể thấy bất cứ thứ gì bên trong. Lão già áo xanh bùng lên khí thế vô cùng mạnh mẽ, như cơn lốc xoáy mạnh mẽ cuốn xuống đám sương mù bên dưới. Nhưng không ngờ đám sương mù như bị dán chặt xuống đất, bất kể khí thế của hắn có mãnh liệt thế nào cũng không hề suy chuyển chút nào!
Còn uy áp kinh thiên do hắn thi triển ra như muối bỏ biển, không chút phản ứng! Hắn phát ra mấy đạo kiếm khí nhưng cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Lúc này vết thương trên tay bắt đầu phát tác. Nỗi đau đớn dữ dội đến mức gần như muốn ngất đi làm hai mắt lão già áo xanh muốn nứt ra.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời mênh mông, lão già áo xanh cũng chẳng biết làm thế nào trước trận pháp thần kỳ trong truyền thuyết kia, không kìm nổi ngửa mặt lên trời gào lên:
- Lăng Tiêu, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!
Nói xong nhanh chóng biến mất.
Những người bên dưới bao gồm cả đám người Nam Châu liên minh Tương Vân Phong thấy lão già áo xanh bỏ đi thì đều có cảm giác sống sót sau đại nạn, sau lưng áo mồ hôi ướt đẫm, sau đó ngơ ngác nhìn nhau. Lúc này hầu hết mọi người trong căn cứ vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì. Bỗng nhiên trận pháp mở ra, tất cả đồng loạt giương vũ khí lên.
Tương Vân Sơn phân phó thuộc hạ mấy câu, sai bọn họ nhằm hướng Lăng Tiêu và lão già áo xanh bỏ đi khi nãy, chia ra mà tìm. Những người này lúc này mới biết thủ lĩnh vừa rồi đã chiến đấu một trận, bây giờ chẳng rõ lưu lạc phương nào. Tất cả đều không khỏi lo lắng, chẳng cần ai bảo đều tự động đi tìm.
Trương Dương mang theo chút u sầu, nhìn Tương Vân Sơn nói:
- Chỉ mong chủ nhân không gặp nguy hiểm.
Tương Vân Sơn cười cười sau đó nói:
- Chủ nhân chắc chắn là không sao.
Tương Vân Phong nhìn vẻ mặt tươi cười đầy tự tin của ca ca, trong đầu tựa như trở về hai mươi năm về trước. Ngày đó hắn mới ba mươi tuổi, còn chưa có lão luyện, suốt ngày núp dưới bóng ca ca mà an tâm tu luyện vũ kỹ. Khi đó ca ca chính là thần tượng của hắn. Trên mặt ca ca lúc nào cũng có nụ cười tự tin như thế này!
Nhoáng một cái, hai mươi năm thời gian trong nháy mắt trôi qua, vội vội vàng vàng. Ca ca hôm nay cũng không còn là ca ca năm đó. Tuy thấy ca ca cười như thế nhưng Tương Vân Phong lại có cảm giác hoảng hốt, không kìm được bèn hỏi:
- Ca ca, tại sao ngươi lại khẳng định như thế?
Tương Vân Sơn cười nói:
- Không thấy lão già áo xanh vừa rồi rất tức giận sao? Nếu hắn đã giết được chủ nhân, đời này quay về đây tìm đám tiểu lâu la chúng ta trút giận? Hơn nữa ngươi không phát hiện hắn đã bị mất nửa cánh tay trái ư? Tuy rằng không biết có phải do chủ nhân chém xuống hay không, tuy nhiên chắc chắc có quan hệ với chủ nhân! Hắn chịu tổn thất lớn như vậy, lại không thể trút giận lên chúng ta. Ha ha. Còn nữa, câu nói hắn lưu lại lúc bỏ đi chứng minh rất rõ ràng là chủ nhân căn bản không có chuyện gì cả, cùng lắm là bị thương lặt vặt mà thôi!
Nghe Tương Vân Sơn nói thế, tâm trạng đám người Trương Dương mới bình tĩnh lại một chút.
Tương Vân Phong nghe ca ca nói hai chữ "chủ nhân" vô cùng tự nhiên, trong lòng hơi có chút chua xót. Ca ca năm đó hoàn toàn xứng với mấy chữ " con cưng của trời". Cho dù là ai cũng phải xưng một tiếng thiếu gia! Nhưng hai mươi năm trôi qua, ca ca có thể gọi người khác là chủ nhân tự nhiên như thế...
- Ca ca, ca thật sự tính vĩnh viễn không trở về gia tộc nữa sao?
Tương Vân Phong hỏi một câu đầy cảm xúc. Nhưng hỏi xong, chính hắn cũng không thể kìm được cái suy nghĩ trong đầu là ca ca không phải muốn ly khai mà là các trưởng lão đuổi ca ca đi.
- Ca, đệ tin ca bị oan. Ca vì sao không đi nói rõ với bọn họ?
Tương Vân Phong trước mặt ca ca lại trở thành một tiểu tử non trẻ chỉ biết một lòng tu luyện như năm nào. Nếu không phải vì muốn giúp ca ca, hắn đời nào dứt khoát rời gia tộc gia nhập Nam Châu liên minh, nhẫn nhịn chịu nhục làm một cửu công tử con vợ cả của Tương gia!
Tương Vân Sơn cười khổ một tiếng, vỗ vai Tương Vân Phong, nói:
- Hôm nay huynh đệ chúng ta trùng phùng, ca ca rất cao hứng. Để bây giờ ta nói chị dâu đi làm vài món ngon. Đợi chủ nhân trở về, hai huynh đệ chúng ta đêm nay uống cho đã một trận! Những chuyện không vui đó không cần nhắc lại!
Tương Vân Phong im lặng. Hắn đã không còn là thiếu niên ngây thơ không biết gì của ngày xưa. Hắn thậm chí còn biết rất rõ, chuyện năm đó xét về mặt tình cảm mà nói, ngay cả trưởng lão đã tự tay phế Tương Vân Sơn cũng không thừa nhận Tương Vân Sơn phản bội, cũng không tin hắn làm như vậy!
Nhưng bằng chứng rõ ràng, cộng với việc Tương Vân Sơn cũng không hề giải thích nhiều, chỉ luôn mồm nói một câu: "Một ngày nào đó chân tướng sẽ rõ ràng, hi vọng các ngươi không phải hối hận." Tương Vân Phong nhiều năm ở Nam Châu liên minh, lợi dụng chức quyền, âm thầm thầm điều tra sự kiện năm đó, thậm chí còn điều tra cả Nhị ca của mình, tuy phát hiện rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng nghi ngờ chung quy cũng chỉ là nghi ngờ, không có chứng cớ rõ ràng.
Còn năm đó chứng cớ bất lợi cho Hạ Tuyết Ngọc và Tương Vân Sơn lại rõ ràng như ban ngày!
Cuối cùng Tương Vân Sơn vẫn không đợi được Lăng Tiêu trở về, tự nhiên không có tâm trạng cùng đệ đệ say sưa một trận. Nhưng hắn vẫn vô cùng tin tưởng Lăng Tiêu nhất định sẽ trở về, hơn nữa chắc chắn không nguy hại gì. Hắn cùng Trương Dương và Vương Chân đang nằm trên giường bệnh nhanh chóng ổn định tình hình. Những người đi tìm Lăng Tiêu đều bị đám Tương Vân Sơn gọi về, không cho ra ngoài. Mỗi ngày đều tu luyện như mọi ngày bình thường.
Vọng Thiên Thành rất nhanh nghe được tin tức. Ngô Anh, Vương Thành và Lý Thắng ba người đích thân đến. Đi cùng còn có con gái Ngô Anh là Ngô Tú Nhi và con cả Ngô Dung.
Trên mặt mọi người đều mang theo lo lắng. Bây giờ tầm quan trọng của Lăng Tiêu với ba đại gia tộc Vọng Thiên thành không cần nói cũng biết. Bởi vì mấy loại đan dược này vừa mới bán ra, đã lập tức dẫn đến một cơn chấn động dữ dội!
Mặc dù ba nhà đã đánh giá rất cao mấy thứ đan dược này nhưng trên thực tế không đoán được sẽ dẫn đến cảnh tranh nhau mua thế này!
Toàn bộ đan dược đã được bán ra một cách hạn chế. Nhưng cho dù như thế, đợt hàng đầu tiên đến bây giờ đã bán hết sạch!
Chứng kiến các cường giả và thế lực lớn các nơi trong Nam Châu nườm nượp đổ về, ba đại gia tộc của Vọng Thiên thành bắt đầu có cảm giác nuốt không trôi, bắt đầu chịu áp lực mà không phải ai cũng có thể vượt qua. Truyện Tiên Hiệp
Nhất là rất nhiều gia tộc tiếng tăm lừng lẫy ở Nam Châu, trước kia đám người Ngô Anh muốn gặp cũng không được, bây giờ lại khách khí cầu kiến bọn họ.
Còn Ngô Anh, Vương Thành và Lý Thắng đám người đó hưởng được ưu ái kinh người nhưng cũng hiểu được người ta không phải vì bọn họ mà tới. Trong mắt những người đó, bọn họ không bằng một cái đánh rắm.
Chân chính làm cho người ta khách khí là mấy đan dược thần kỳ, là người luyện đan Lăng Tiêu!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/761