Chương 460: Kết giao (2).


Bạch lão nghe xong không khỏi gật đầu. Lão cảm thấy Lăng Tiêu - người họ Tiêu trẻ tuổi này - nói rất có bài bản, không phải là lung tung nói bừa. Lão cũng cho rằng, nếu cứu Đại công tử, trước hết phải chữa trị kinh mạch của hắn. Nhưng vấn đề là độc tố của hắn khó giải! Hiện tại người trẻ tuổi này nếu có thể giải độc cho Đại công tử thì việc cướp tính mạng của Đại công tử về cũng không là vấn đề gì!

Bạch lão nghĩ thế bèn nói:
- Này, lão phu coi như là lành nghề, có thể giúp ngươi một chút gì chăng!

Trong lòng Lăng Tiêu vui vẻ, gật gật đầu. Nếu chính hắn khôi phục kinh mạch Ngô Dung, sợ là cần phải tiêu hao một phần năng lượng, hơn nữa sẽ dễ khiến người ta nhìn ra chỗ nông sâu của hắn. Bây giờ có cao thủ như Bạch lão hỗ trợ, tự nhiên là không cần lo lắng.

Lăng Tiêu và Bạch lão khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, ở giữa là Ngô gia đại công tử Ngô Dung. Lực lượng trong cơ thể hai người theo song chưởng từng chút một rót vào trong cơ thể Ngô Dung. Mỗi người phụ trách một đại kinh mạch. Tuy trước kia hai người chưa từng hợp tác qua, nhưng phối hợp rất ăn ý. Một cỗ khí màu trắng từ đỉnh đầu Ngô Dung bay lên. Kinh mạch hỗn loạn của hắn từng chút một được chữa trị.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Trong biệt viện của Ngô gia lúc này đã khôi phục sự tĩnh lặng. Đám thầy thuốc bị đuổi đi toàn bộ. Nhị công tử Ngô Liên và tam công tử Ngô Lượng ngồi cùng một chỗ. Vẻ mặt Ngô Lượng phẫn nộ, thở phì phì nói:
- Mẹ nó, vốn tên kia sắp chết một cách êm đẹp, không ngờ đâu ra một người chữa khỏi cho lão Đại. Đúng là lớn mạng, như vậy mà cũng không chết!

- Được rồi, ngươi muốn tất cả mọi người đều nghe thấy sao?

Ngô Liên đè thấp âm thanh, hung hăng trừng mắt nhìn Tam đệ liều lĩnh của hắn, sau đó nói:
- Chuyện này với ta và ngươi nửa điểm quan hệ cũng không có. Ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ. Nếu chuyện dây đến ngươi, ngươi đừng tưởng rằng phụ thân sẽ vì ngươi là con của ông ấy mà tha cho ngươi!

Nhắc đến phụ thân, Ngô Lượng khẽ rùng mình, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy sự oán độc, bĩu môi nói:
- Ông ta? Hừ, trong mắt ông ta trừ người nọ và tiểu muội còn có ai? Ngô gia làm gì có chỗ chân chính cho hai huynh đệ ta? Không chỉ như thế, chúng ta trốn đi ra ngoài thì sao? Lão gia này không ngờ sợ chúng ta âm thầm tranh đoạt sản nghiệp Ngô gia, cũng không thả chúng ta ra ngoài! Ca ca, ngươi nói đi, chúng ta coi ông ta là phụ thân, ông ta có khi nào coi chúng ta là con không?

- Câm mồm!

Ngô Liên sắn mặt âm trầm, môi hơi run run:
- Sau này nếu còn nói những lời đại nghịch bât đạo như thế, ta sẽ tự tay phế ngươi! Ông ta dù không tốt, cũng là cha ngươi.
Nói xong, cảm thấy lời nói của mình có chút nghiêm trọng, nhìn ánh mắt đỏ vằn của Ngô Lượng, Ngô Liên trầm giọng nói:
- Về sau đừng nhắc đến chuyện này! Còn nữa... Thầy thuốc họ Tiêu kia, ngươi ngàn vạn lần đừng để ý đến hắn. Hiện tại hắn chắc chắn được các nhân vật cao cấp nhất của Ngô gia bảo vệ!

Kì thật trong lòng Ngô Liên vô cùng tán thành, vô cùng ủng hộ những lời đệ đệ vừa nói! Nhưng vừa rồi trong đại sảnh, ánh mắt phụ thân liếc hắn khiến Ngô Liên có cảm giác như rớt vào hố băng! Trong khoảnh khắc, cả người hắn lạnh như băng. Sau khi đi ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Nhiều năm đã qua, hắn chưa từng chật vật như lúc đó. Một ánh mắt dường như nhìn thấu tất cả, từ chuyện Ngô gia thiết vệ ngay lúc quan đầu khẩn yếu bỗng nhiên chậm nửa nhịp, làm Ngô Dung trọng thương, rồi chuyện độc dược... Ngô Liên cảm giác được, ánh mắt của Ngô Anh đầy ẩn ý, đối với hắn như là một cái cảnh cáo vô hình!

Có thể nói, toàn bộ sự kiện, Ngô Liên đều không tham gia. Nhưng hắn hiểu rành rẽ từng chi tiết một! Hơn nữa còn hoàn toàn không tỏ ra có chuyện gì, cứ để nó tùy ý diễn ra. Đơn giản là, nếu Ngô Dung đã chết, Ngô gia chính là thiên hạ của hắn!

Thở dài một tiếng, trong lòng Ngô Liên trào dâng một cảm giác bất lực: "Chẳng lẽ cả đời này, Ngô Liên ta chỉ có thể ở dưới Ngô Dung, làm một cái bóng tồn tại trong Ngô gia?"

Trong lòng Ngô Liên thề: " Ta tuyệt đối không làm một Ngô gia nhị công tử vật vờ như cái bóng. Ta nhất định phải vùng lên! Chẳng những phải thành Ngô gia gia chủ, ta còn phải dẫn dắt Ngô gia trở thành bá chủ Vọng Thiên Thành!"

Tên Tiêu tiên sinh kia, tuy rằng Ngô Liên không cho Ngô Lượng động đến hắn, nhưng ở trong lòng Ngô Liên sớm đã phán Lăng Tiêu án tử hình! Người như thế, không cần người Ngô gia đi giết.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Lăng Tiêu và Bạch lão cùng thu tay, sau đó mở mắt ra nhìn nhau cười.

Rất nhiều khi, tình bạn thành lập có thể chỉ từ một câu nói, một ánh mắt đơn giản như vậy. Lăng Tiêu và Bạch lão trong quá trình khôi phục kinh mạch của Đại công tử, không cần nói với nhau câu nào đã trở thành bằng hữu!

Nói đơn giản, hai người nhìn nhau thuận mắt, thế thôi.

Thông qua việc khôi phục kinh mạch Ngô Dung, Lăng Tiêu phát hiện năng lượng trong cơ thể Bạch lão có thể dùng chữ mênh mông mà hình dung, quả thật rất khổng lồ. Kinh mạch Ngô Dung hơn phân nửa là do Bạch lão khôi phục!

Hơn nữa thấy bộ dạng mặt không đỏ hơi thở không loạn của lão, hiển nhiên không xem chuyện gian khổ này là gì cả. Lăng Tiêu thật ra có chút rối loạn hô hấp, trên trán lấm tấm mồ hôi... Tuy nhiên, là giả bộ. Tuy rằng hai người cùng phối hợp, nhưng Lăng Tiêu cũng không biểu lộ ra toàn bộ thực lực của mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Chỉ như thế, Bạch lão đã cảm thấy không tin nổi, giơ ngón tay cái lên với Lăng Tiêu, nói:
- Không tồi, thực lực rất mạnh!

Lăng Tiêu cười khiêm tốn:
- Bạch lão cũng thâm sâu không lường!

Ngô Anh đứng bên cạnh có thể cảm giác được, kinh mạch con mình sau khi khôi phục lại dường như trên người có thêm vài phần sinh khí. Tâm trạng phấn khởi, Ngô Anh liền cười nói:
- Bạch lão là cường giả sinh ra và lớn lên ở Vọng Thiên Thành. Tiêu tiểu đệ, nếu ngươi muốn ở Vọng Thiên Thành phát triển sự nghiệp, nếu có lời giúp đỡ của Bạch lão thì sẽ làm chơi ăn thật đó!

Ban đầu Bạch lão sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ thoải mái. Cường giả trẻ tuổi tương lai hứa hẹn như thế làm sao không có chí tiến thủ? Hắn cười, chỉ vào Ngô Anh nói:
- Ngô gia chủ, sao ngươi lại không thành thật như vậy? Sao ngươi lại chỉ Tiêu tiểu huynh đệ bỏ chỗ sáng vào chỗ tối? Ngô gia ngươi như cây đại thụ, lão Bạch ta thì cô độc một mình, làm sao so sánh được?

Ngô Anh cười ha hả:
- Ngô gia ta bụng làm dạ chịu. Nhưng mà lão Bạch ngươi, nếu thấy Tiêu tiểu huynh đệ thuận mắt thì đừng ngại mà giúp một tay.

Lăng Tiêu có chút cảm kích nhìn thoáng qua Ngô Anh. Thực ra, cho dù mình có ra tay cứu Ngô gia đại công tử, Ngô Anh nhiều lắm là dùng thanh thế Ngô gia tạo thế cho Lăng Tiêu là được rồi. Nhưng bây giờ, xem ra đang một lòng giúp đỡ Lăng Tiêu thành lập thế lực.

Bạch lão cười, lấy tay vuốt râu, nhìn Lăng Tiêu gật đầu nói:
- Ngươi đã nói thế, ta quả thật nhìn người trẻ tuổi này rất vừa mắt. Tương lai nếu có gì khó khăn có đến tìm lão Bạch ta, ta làm sao có thể chậm trễ đây?

Lăng Tiêu hơi khom người:
- Tiêu Phong xin tạ ơn Bạch Lão trước!

- Tiêu Phong. Tên rất hay!
Bạch lão tán dương. Quản gia từ bên ngoài tiến vào, trên trán đẫm mồ hôi, trên mặt mang theo tia vui mừng:
- May mắn không làm nhục mệnh. Dược liệu của Tiêu tiên sinh rất là kỳ quái. Chạy rất nhiều hiệu thuốc, đại bộ phận đều nói chưa thấy qua.Tuy nhiên may mắn là ta tìm thấy mấy thứ này ở trong mấy nhà thích trồng kỳ hoa dị thảo trong thành. Mấy nhà này nghe nói Ngô gia ta cần, đều không cản trở gì cả...

Trên mặt Ngô Anh lộ vẻ vui mừng, nhìn quản gia đầu đầy mồ hôi, trong lòng có chút cảm động:
- Nhị bá, việc này người để hạ nhân đi làm là được, cần gì tự mình ra ngoài?

Quản gia lúc này mới lấy khăn tay ra lau mồ hôi, nói:
- Chuyện liên quan đến tính mạng Đại công tử, ta không yên tâm khi sai tôi tớ đi làm.

Ngô Anh ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu:
- Tiêu tiểu huynh đệ, thật phiền ngài rồi!

Lăng Tiêu mỉm cười gật gật đầu, sau đó hướng về Bạch lão đang đứng bên cạnh bỗng nhiên nói:
- Bạch lão, người có muốn xem qua một chút, thuốc này luyện thành thế nào không?

Bạch lão tuy rằng thực lực mạnh mẽ. Nhưng làm một thầy thuốc, cứu người vô số, trong tay nắm rất nhiều phương thuốc, đều là độc nhất vô nhị. Nhưng chuyện này vô cùng nhạy cảm, nên lão cố kìm nén cái hy vọng xa vời rằng Lăng Tiêu có thể truyền lại phương pháp này cho lão, thậm chí lão còn không dám hy vọng xa vời rằng Lăng Tiêu sẽ nói cho lão nghe Đại công tử trúng độc gì!

Trong lòng còn nghĩ, nếu có thể từ Lăng Tiêu hỏi được Đại công tử trúng độc gì là tốt rồi. Đối với loại người như lão mà nói, loại vấn đề này mà không hiểu thì quả thực vô cùng khó chịu.

Nhưng nghề gì cũng có luật của nó. Bạch lão không thể tùy ý đập vỡ bát cơm của người khác. Người ta dạy bản lĩnh kiếm cơm cho mình, người ta làm sao mà sống? Nhưng thật không ngờ Lăng Tiêu có thể hào phóng như thế.

Ngay cả Ngô Anh cũng sửng sốt, trong ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đã không đơn thuần là sự tán thưởng! Trong lòng thầm nhủ: kẻ này thật là bất phàm!

Bạch lão ngạc nhiên và vui mừng:
- Ta, ta thật sự có thể xem sao?

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #460


Báo Lỗi Truyện
Chương 460/761