Chương 398 : Nha Nha (p3)


Lăng Tiêu nhẹ nhàng sờ sờ đầu Nha Nha, sau đó nói:
- Trông thấy chưa? Ca ca rất lợi hại phải không! Về sau Nha Nha đừng bao giờ sợ đám người xấu kia!
- Sau khi giải quyết chuyện hôm nay, ca ca sẽ mang Nha Nha rời khỏi nơi này được không ?

Nha Nha bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Tiêu một cách rất chăm chú, sau đó quay đầu lại nhìn thoáng qua ngôi nhà của cậu với vẻ khó xử, Lăng Tiêu cười, cô bé nhỏ này đến bây giờ vẫn không quên nhìn nhà của cậu mình!

- Yên tâm đi, huynh sẽ cho bọn họ một khoản tiền, để cho bọn họ dọn khỏi nơi này để đi vào thành tìm một cuộc sống tốt.
- Nha Nha, muội có đồng ý không?

Đôi mắt Nha Nha dừng ở Lăng Tiêu, trên khuôn mặt nhỏ non nớt, dần dần bắt đầu lộ ra vẻ tươi cười như hoa, gật gật đầu thật mạnh, lấy tay làm một động tác với ý ca ca thật tốt!

Lăng Tiêu có một mảnh ấm áp trong lòng. Cuộc sống trong hơn một tháng nay, thậm chí ngẫu nhiên nó làm cho Lăng Tiêu sinh ra một số ý niệm trong đấu muốn luôn được như vậy!

Lăng Tiêu thiếu chút nữa thoáng kích động, nói cho Nha Nha, huynh có thể làm cho muội mở miệng nói chuyện, nghĩ đến đó, rồi lại nhịn xuống, mình phải cho Nha Nha một sự ngạc nhiên!

Lúc này, một trận âm thanh ồn ào náo động từ bên ngoài truyền tới, đã chặt đứt sự ấm áp và hiểu ngầm giữa hai người, Lăng Tiêu nhíu mày, trong lòng không vui, mà bàn tay nhỏ của Nha Nha thì lạnh, cầm lấy tay của Lăng Tiêu, nhẹ nhàng lắc lắc.

Lăng Tiêu cười cười, thầm khen sự thông minh của cô bé nhỏ này, sợ mình mất hứng, thì sẽ bỏ mặc gia đình của cậu.

Một người mập mạp bụng phệ mang theo một đám người, rống lên đi tới, phía sau đám người đó còn có gia đình của cậu Nha Nha. Tuy nhiên bọn họ đều bị cột lại, vẻ mặt cũng trắng bệch vô cùng. Mợ Nha Nha trông thấy nàng từ rất xa, liên tục khóc và mắng điên cuồng.

- Nếu như không có một đứa sao chổi như ngươi, chúng ta làm sao sẽ gặp xui xẻo như vậy.
- Hừ, từ khi tổ tông chúng ta di dân từ đông đại lục đến nơi này, cũng vẫn luôn rất tốt, nhưng không biết tại làm sao lại xuất hiện một người xui xẻo như ngươi!

Môi của cậu Nha Nha run run, không phải sợ, mà là bị lão bà của mình khiến tức giận. Con của bọn họ, một đứa con trai khoảng mười ba mười bốn tuổi, nhưng vẻ mặt lại quật cường, nghe được sự oán giận của mẫu thân, hắn thấp giọng nói:
- Mụ mụ, chuyện này sao có thể trách Nha Nha, nếu không phải người... ...

- Con câm miệng cho ta, con là một đứa bé không có lương tâm, ta có thể là lão nương của con sao?
- Hai phụ tử các ngươi không phải người tốt!
- Các ngươi thử nhìn xem, nhìn xem cái tiểu tiện nhân không biết xấu hổ kia, không lo làm tiểu thiếp của thân hào nông thôn lão gia, mà hết lần này tới lần khác lại tìm một người đàn ông thôn quê.
- Hừ!

Gia đình của cậu Nha Nha căn bản là không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nói thân hào nông thôn lão gia muốn bắt bọn họ khai đao, khiến cho mợ của Nha Nha sợ tới mức gần như không thể khống chế được mình, nên vừa nhìn thấy Nha Nha, một phần oán niệm trong lòng bỗng bộc phát ra. Chiếc miệng kia vốn nói ra lời rất cay nghiệt, nay cũng không ngăn chặn được mà liên tiếp nói ra từ ngữ ác độc.

Vẻ mặt Nha Nha vốn đang vui mừng, lập tức thu lại, cúi đầu thật thấp, cắn chặt môi, thân hình đang run nhè nhẹ, bả vai hơi hơi chấn động.

Lăng Tiêu nhìn thấy vẻ mặt đáng ghê tởm của người đàn bà kia, trong lòng lập tức phẫn nộ, thực lực của Lăng Tiêu đã vượt qua Thánh giai nên khí thế cả người hùng mạnh đến mức kinh người. Nếu như Lăng Tiêu phát tán ra toàn bộ khí thế thì sợ là nháy mắt toàn bộ người trong thôn sẽ không còn người nào còn sống!

Lăng Tiêu cố gắng thu liễm, trong phạm vi mấy mươi thước, mọi người đều không kìm lòng nổi sợ run cả người lên, còn mợ của Nha Nha như môt con gà mái bị nắm cổ, âm thanh chỉ còn véo von, sau đó nhìn người trẻ tuổi mặc quần áo vải thô với vẻ tràn ngập sợ hãi.

Đầu gã thân hào nông thôn lại đổ mồ hôi đầy, sau đó quay đầu lại, nhìn mợ Nha Nha với vẻ oán độc, cánh tay vung lên, mạnh mẽ tát vào chiếc miệng rộng của bà một tiếng
- "Bốp"!

Sau đó nổi giận mắng với âm thanh chói tai:
- Nói hươu nói vượn gì thế!
- Nếu ngươi không ngậm lại cái miệng thối của ngươi, lão tử hiện tại sẽ giết chết ngươi!

Kỳ thật không cần lão nhắc nhở thì mợ Nha Nha căn bản cũng không dám phát ra một lời nào!

Một trận tanh tưởi trong không khí, không ngờ một luồng sát ý lạnh lẽo khủng bố từ trên người Lăng Tiêu tiến tới bà, khiến bà không thể khống chế được mình!

Ngoài dự đoán của mọi người là thân hào nông thôn kia, bộp một tiếng, quỳ xuống trước mặt Lăng Tiêu, kêu khóc nói:
- Đại gia tha mạng, đại gia tha mạng, coi như chúng ta cũng là một phần hậu duệ của đông đại lục, xin hãy bỏ qua cho ta lần này đi, ta cũng không dám làm chuyện xấu nữa. Từ nay về sau, ta nhất định tu tâm, làm nhiều việc thiện, van cầu ngài, tha cho ta đi... ...

Tại thời điểm khối đá mài kia bị làm ra như vậy nên khiến hai gã bảo tiêu Đại Kiếm Sư vỗ ngực cam đoan của thân hào nông thôn lão gia, giờ phút này lặng lẽ dời thân mình co rút ở phía sau. Nếu như có thể thì bọn họ thà rằng mình chưa bao giờ xuất hiện ở đây!

Ở trong nhận thức của bọn họ, người thanh niên mặc quần áo vải thô có khí chất cao quý, đã cao tới trình độ bọn họ vĩnh viễn cũng không thể nhận rõ! Ở trước mặt người trẻ tuổi này, ngay cả tư cách làm con kiến cũng không có!

Lăng Tiêu chán ghét nhíu mày, sau đó nói:
- Mau cút đi!

Trong cách nhìn chăm chú trợn mắt há hốc mồm của gia đình cậu Nha Nha, xem chừng xung quanh, thế lực hùng mạnh nhất của thân hào nông thôn lão gia trong phạm vi trăm dặm, như được đại xá mà hoảng sợ bỏ chạy, quả thực giống như là tè ra quần, miệng gần như đều đóng không mở, thẳng đến khi Nha Nha tiến lên cởi dây thừng cho cậu mợ và ca ca.

Ba người còn chưa có phục hồi tinh thần lại, mợ Nha Nha thoáng có vẻ mặt ngây ngốc, bỗng nhiên thấy trước mắt hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc khuynh thành của Nha Nha, bỗng một cơn phẫn nộ nổi lên, bà quên đi sự đáng sợ của người trẻ tuổi kia. Đối mặt với Nha Nha, bà đã lấy lại toàn bộ sự tự tin, nhưng khi bà vừa định cao giọng tức giận mắng cô bé không biết xấu hổ này, lại bỗng nhiên cảm giác được, hai luồng ánh mắt lạnh lẽo bắn tới trên người mình.

Mợ Nha Nha ngẩng đầu vừa thấy, sắc mặt người trẻ tuổi kia âm trầm gần giống như mây đen, rồi lập tức hét lên một tiếng, hôn mê bất tỉnh.

Cậu Nha Nha sớm nhận ra người thanh niên này, chính là người thanh niên lúc trước bọn họ gặp. Bởi vì khí chất trên người gã thanh niên rất đặc thù!

Ông chưa từng gặp qua ai bị thương trên người, chật vật vạn phần cũng có thể có loại khí chất cao quý như thế này, cho nên, ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Đọc Truyện Kiếm Hiệp

- Nha Nha thì ta sẽ mang đi, yên tâm, ta sẽ khiến cho nàng có cuộc sống tốt nhất.

Lăng Tiêu thật sự không nghĩ mình sẽ có bất kì giao lưu nhiều với những người này. Vốn ý niêm trong đầu cảm thấy người sơn thôn cũng tốt, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt của những người này thì nó biến mất tăm mất tích.

Một cô bé như Nha Nha thì chỉ có một ... Chỉ một mà thôi!

Lăng Tiêu cảm thán trong lòng, sau đó lấy ra một túi tiền từ trong ngực, bên trong có chừng hơn một ngàn miếng kim tệ, đưa cho cậu Nha Nha, người đàn ông trung niên trung thực, thiếu chút nữa cũng không nhận ra. Ông giật mình nhìn vào túi tiền trên tay mình, trong lòng nghi hoặc, thứ gì có thể nặng như vậy?

- Các ngươi giữ những kim tệ này cho thật tốt, hãy rời khỏi nơi này ngay trong đêm nay, ta đi rồi thì thân hào nông thôn kia sẽ không bỏ qua cho gia đình của các người, nhanh rời khỏi nơi này cho xa, đi tìm một chỗ thành trấn lớn, kinh doanh mua bán cho thật tốt.

Lăng Tiêu vừa nói xong, nhìn Nha nha một cách dịu dàng, nhẹ giọng hỏi:
- Còn có chuyện gì muốn huynh làm hay không?

Đôi mắt Nha Nha đẫm lệ mê ly nhìn cậu, và đại ca của nàng một chút, biểu ca vẫn luôn muốn bảo vệ nàng, bình tĩnh nhìn hồi lâu, giống như muốn ghi tạc thật chặt dáng vẻ bọn họ vào trong lòng, sau đó quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng kiên định, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

Lăng Tiêu nắm bàn tay bé nhỏ của Nha Nha, đi từng bước, rồi biến mất ở trong bóng đêm.

Thời gian lại trôi qua một tháng, Lăng Tiêu mang theo Nha Nha, tốc độ tiến lên vô cùng thong thả. Cừng với việc Lăng Tiêu khôi phục lại thực lực bản thân, về phương diện khác, lại muốn cho Nha Nha có thể kiến thức càng nhiều hơn.

Có câu châm ngôn gọi là: đọc vạn quyển sách, đi ngàn dặm đường!

Toàn bộ những việc trải qua trên đường, đối với Nha Nha mà nói, cũng là một loại khó tích lũy và lắng đọng. Dọc theo đường đi, Nha Nha đang tận lực hấp thu các loại kiến thức mà trước đây mình chưa bao giờ thấy, thậm chí cũng không dám nghĩ các loại tri thức này.

Chuyện sầu tư xa xứ , dần dần,không còn xuất hiện trên mặt cô bé nhỏ này!

Mỗi ngày nàng giao lưu cùng Lăng Tiêu , cũng theo điệu bộ, bắt đầu có thể dùng văn tự để giao lưu!

Nha Nha không thể nghi ngờ là người hết sức thông minh! Rất nhiều thứ, Lăng Tiêu chỉ cần nói một lần thì nàng liền nhớ kỹ, sau đó luyện tập lặp lại. Lăng Tiêu đã từng kiểm tra qua kinh mạch của Nha Nha, cô bé nhỏ này cũng không phải là tiên thiên linh thể nên không thể đi theo con đường tu đạo.

Thật sự trong lòng Lăng Tiêu, chỉ cần người đó có thể có cuộc sống tốt đẹp, thì cũng là một loại tu luyện!

Khiến cho cả đời Nha Nha có cuộc sống vui vẻ không lo , đối với nàng mà nói, mới là chuyện có ý nghĩa chứ!

... ....

Ngày đó sau khi người của Âu Dương gia tộc dùng một kích đánh cho Lăng Tiêu biến mất. Trong trận chiến đó bọn họ từng cho rằng Lăng Tiêu bị sự công kích hùng mạnh của họ đánh đến ngay cả mảnh vụn cũng không còn. Nhưng sau khi họ tránh được sự đuổi giết của Long tộc, khi tỉnh táo lại đám người Âu Dương gia tộc mới phát hiện, có lẽ gã Lăng Tiêu không chết!

Vì thế bọn họ bí mật quay trở lại chỗ mà lúc trước bọn họ đã chiến đấu với Lăng Tiêu. Quả nhiên, ở chỗ đó họ không có phát hiện một chút gì liên quan tới Lăng Tiêu!

Bọn họ cũng tin rằng Lăng Tiêu khẳng định bị thương rất nặng!

Đồng thời, người của Âu Dương gia tộc đột nhiên nhận được chỉ thị của gia chủ Âu Dương Trường Không, đã tiến vào Thánh Vực, không tiếc hết thảy cái giá phải trả phải đánh chết Lăng Tiêu! Không chỉ bởi vì Lăng Tiêu giết chết con của lão, Âu Dương Vũ, mà còn vì sau khi Âu Dương Trường Không tiến vào Thánh Vực mới biết được, Lăng Tiêu là một người được các thế lực xem trọng mà ngay cả Âu Dương gia tộc cũng sợ hãi!

Những thế lực đó, vốn cũng đã đủ hùng mạnh, mà còn là chỗ dựa vững chắc của Tư Không gia tộc. Nếu họ có được người thanh niên yêu nghiệt như Lăng Tiêu trợ giúp thì tương lai chỉ sợ không gian sinh tồn của Âu Dương gia tộc sẽ giảm nhiều hơn.

Cho nên, về công hay về tư, giết chết Lăng Tiêu, là một việc Âu Dương gia tộc cần phải làm!

Tin tức người của Âu Dương gia tộc dừng lại ở Tây đại lục vô cùng bí ẩn. Bọn họ đưa bức tranh của Lăng Tiêu ra, bắt đầu điều tra ở gần phạm vi ngàn dặm!

Vốn người của Âu Dương gia tộc không ôm nhiều hy vọng, nhưng sau khi treo số tiền thưởng lớn, bỗng nhiên họ có được tin tức. Sau đó tiếp kiến lão thân hào nông thôn, từng sợ Lăng Tiêu tới mức tè ra quần.

Sau đó... ....

... ..... ....

Lăng Tiêu mang theo Nha Nha đi trên một đoạn sơn đạo, trên người cô bé nhỏ được mặc một bộ quần áo xinh đẹp mà Lăng Tiêu mua từ thành phố lớn, bước chân cũng nhẹ nhàng vài phần.

Loại đi lại trên sơn đạo này, không làm khó được Nha Nha vì đã từng sống ở vùng núi. Tuy rằng trên trán cũng có một lớp mô hôi nhỏ, nhưng dáng vẻ khỏe mạnh hiện lên trên mặt, cũng khiến bất cứ kẻ nào khi trông thấy đều không kìm nổi động tâm.

Cô bé nhỏ này khá xinh đẹp!

- Nha Nha, chờ huynh ở đây một chút, huynh nghe được tiếng nước chảy ở bên kia, ca ca sẽ đi lấy một ít nước suối.
Lăng Tiêu nói với Nha Nha và chỉ vào cây râm bên tảng đá.

Nha Nha nhu thuận gật gật đầu, sau đó thản nhiên cười với Lăng Tiêu.

Thân thể Lăng Tiêu nhanh chóng biến mất ở trong rừng rậm. Trên thực tế, khoảng cách từ đây tới suối nước kia còn có một khoảng, cũng chỉ có người có thính lực như Lăng Tiêu, mới có thể nghe được.

Lăng Tiêu lấy ra vài túi nước, đổ đầy nước, rồi bỗng nhiên hắn biến sắc, thân thể giống như một luồng khói nhẹ biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, Lăng Tiêu xuất hiện ở trên sơn đạo kia, lại trông thấy Nha Nha với vẻ mặt hoảng sợ, đang bị một người nắm ở trong tay. Có hơn mười võ giả đang đứng phía sau người đó với khí thế hùng mạnh phát ra trên người!

Âu Dương gia!

Nha Nha với đôi mắt to tinh thuần như nước đang gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, miệng mở ra thật to, lại có thể phát ra tiếng " ôi ôi "! Xem hình dáng của miệng khi phát âm, chính là đang nhắc nhở Lăng Tiêu chạy mau!

- Hãy thả cô bé ra!

Thân thể Lăng Tiêu giống như núi cao, vững vàng đứng ở trước mặt hơn mười tên Kiếm Tôn bậc sáu của Âu Dương gia, đôi mắt bắn ra tia lạnh vô tận:
- Dám làm tổn thương nàng, ta sẽ khiến cho các ngươi hối hận khi sống ở nhân thế này!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #398


Báo Lỗi Truyện
Chương 398/761