Chương 391: Bất ngờ kinh người và đục nước béo cò (p2)


Kim Hổ thấy Lăng Tiêu cầm tinh thạch tâm mà đau lòng. Thứ này cả Ma tộc cũng chỉ có ba khối mà thôi!!

Lăng Tiêu cất tinh thạch tâm xong, ánh mắt lóe lên nhìn Kim Hổ, trong lòng bắt đầu lục lọi phương pháp ký khế ước trong đầu mình. Trong đó có một loại ký khế ước, chính là người tu chân thực lực cường đại, gặp được thượng phẩm linh thú, nhưng đối phương lại tuyệt đối không khuất phục.

Kim Hổ cảm nhận được ánh mắt không chút hảo ý của Lăng Tiêu, trên mặt lộ ra biểu tình lành lạnh:
- Nhân loại, ngươi đã thu được không ít chỗ tốt từ nơi ta. Nếu ngươi còn có ý xấu, cho dù tự bạo mà chết, Kim Hổ ta cũng quyết không trở thành sủng vật của ngươi! Đồng thời... ta sẽ dùng sinh mạng nguyền rủa ngươi, chỉ cần Ma tộc thấy ngươi sẽ đuổi giết!
Lăng Tiêu cười ha hả, bỗng nhiên tế ra Hàm Hàn Bảo Đỉnh. Hàm Hàn Bảo Đỉnh phát ra hàn khí lạnh lẽo. Sau khi luyện hóa mấy cường giả cảnh giới Kiếm Tôn, Hàm Hàn Bảo Đỉnh đã đề cao năng lực rất nhiều!

Trong ánh mắt kinh hãi của thanh niên Ma tộc Kim Hổ, hắn đã nhanh chóng bị thu vào trong đỉnh.

- Muốn chết? Đâu có dễ như vậy!

Trên mặt Lăng Tiêu lộ ra vẻ trào phúng, thu Hàm Hàn Bảo Đỉnh lại. Thanh niên Ma tộc lúc này hiển nhiên sẽ không khuất phục, nếu cưỡng ép ký kết khế ước e rằng sẽ có phản chấn thật lớn. Ma thực lực Lăng Tiêu lúc này cũng không hề cường đại hơn so với thanh niên Ma tộc này! Tuy rằng Kim Hổ đã bị trọng thương, nhưng một thân thực lực thánh giai cường giả đã vượt qua Kiếm Tôn lại có thể dễ dàng khuất phục như vậy sao? Huống hồ, cưỡng ép thu phục, đối phương cũng không phát huy toàn bộ thực lực, như vậy chẳng phải mất một hảo thủ một cách đáng tiếc sao?

Một khi đã vậy, ngươi cứ ở lại trong đỉnh từ từ mà xem lại đi!

Lăng Tiêu đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy phía trên truyền đến tiếng đánh nhau.

Lăng Tiêu mở to hai mắt, rốt cục cũng đánh nhau rồi sao?

Lòng vừa nghĩ, thân thể Lăng Tiêu bắt đầu leo lên phía trước.

Trên ngọn núi, cũng không biết do ai động thủ trước, thế lực bốn phương đánh nhau loạn xạ!

Long tộc và Tinh Linh tộc kết hợp thành một phe, người thủ hộ đông tây hai phương tự mình tác chiến.

Có lẽ cho dù là chính bọn họ cũng không biết nên công kích đối thủ là ai.

Lăng Tiêu bỗng nhiên cảm giác được một khí tức quen thuộc, bỗng nhiên thấy ngoài xa mấy ngàn thước có một bóng người lén lút, không ngờ là Tinh linh nữ hoàng Karina. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Hóa ra suy nghĩ đục nước béo cò không phải chỉ có mình hắn!

Trận chiến giữa các cường giả cảnh giới Kiếm Tôn có thể nói là kinh hồn động phách. Nhưng sự thần kì của cấm địa của Thần tuyệt đối có thể dùng hai chữ cường đại để hình dung.

Kiếm khí uy lực hùng hậu của cường giả cảnh giới Kiếm Tôn không ngờ chỉ có thể lưu lại trên mặt đất một chút dấu vết.

Hơn nữa, Lăng Tiêu cũng có thể nhìn ra được, người thủ hộ đông tây hai phương mặc dù căm ghét lẫn nhau nhưng khi đối chiến, trên cơ bản rất ăn ý, bỏ qua đối phương, tập trung công kích người của Long tộc và Tinh Linh tộc!

Ưu điểm lớn nhất của Tinh Linh tộc là tốc độ di chuyển cực nhanh. Đồng thời mỗi mũi tên từ tay họ bắn ra đều ẩn chứa năng lượng thật lớn, hơn nữa tốc độ bắn cực kỳ nhanh, trong nháy mắt có thể bắn ra mấy chục tiễn, sau đó phóng người dùng tốc độ cao rời đi.

Ánh mắt Lăng Tiêu chăm chú nhìn bộ pháp của Tinh Linh tộc không ngừng di chuyển, không ngờ Lăng Tiêu từ đó nhìn ra một chút quy luật!

Thục Sơn kiếm kĩ, lấy uy mãnh làm chính. Tu chân cảnh giới đạt đến một trình độ nhất định thì uy lực một kiếm có thể làm núi sập đất lở.

Nhưng nếu nói về bộ pháp linh hoạt, công pháp của Thục Sơn kiếm phái còn tương đối kém cỏi. Trong đầu Lăng Tiêu bắt đầu hiện ra bộ pháp của chính mình, sau đó kết hợp với bộ pháp nhẹ nhàng phiêu hốt của Tinh Linh tộc, bắt đầu hấp thu.

Cái gọi là nâng cao thực lực trong chiến đấu, chính là trong quá trình chiến đấu hấp thu được tri thức mà từ trước đến nay mình chưa biết, từ đó mà nâng cao thực lực!

Trí tuệ của con người là vô cùng. Nếu không, dựa vào cái gì mà nhân loại có thể vượt qua Long tộc, vượt qua Tinh Linh tộc, trở thành chúa tể của cả đại lục? Nguyên nhân lớn nhất, chính là nhân loại giỏi hơn các chủng loại khác ở khả năng học tập.

Trên đỉnh núi đen to lớn, kiếm khí ngang dọc, sát ý đầy trời!

Lăng Tiêu đứng trong bóng tối, nhìn chăm chú bộ pháp của từng người. Trận chiến giữa các võ giả toàn bộ đều là cảnh giới Kiếm Tôn trở lên như thế này rất khó gặp. Bình thường một đấu một đã vô cùng khó gặp, còn giống như bây giờ, chỉ e ngàn vạn năm không được một lần.

Bên kia, thần sắc Tinh Linh nữ hoàng Karina vô cùng bàng hoàng khi thấy trận chiến trước mắt. Nàng tận mắt thấy vô số tộc nhân của mình bị Kiếm Tôn bậc cao của nhân loại không chút lưu tình chém thành hai mảnh, ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra thì đã chết oan rồi. Trái tim Karina như rỉ máu.

Môi cắn chặt, trong mắt toát lên sự thù hận vô cùng. Ngay khi hận ý với nhân loại lên tới đỉnh điểm, Karia na đột nhiên cảm giác mình lâm vào một cảnh giới huyền diệu!

Toàn bộ thế giới trong mắt nàng dường như trở nên cực kỳ xinh đẹp. Ngay giữa vùng đất chết này, nàng không ngờ lại có cảm giác như mình đang ở rừng rậm Tinh Linh!

Biến hóa này thu hút sự chú ý của vô số võ giả giữa sân. Rất nhiều người kinh ngạc phát hiện, có người đứng núp trong bóng tối, không ngờ còn ... đột phá!

Thực ra, Alice đã sớm cảm nhận được khí tức của Karina con mình, nhưng căn bản không có sức đâu mà bận tâm đến. Chiến đấu đã đến tình trạng gay cấn, chỉ cần hơi phân tâm, cho dù là cường giả siêu việt qua cảnh giới Kiếm Tôn như nàng cũng sẽ bị nghiền nát thành cát bụi!

Trên ngọn núi, mọi người dường như tiến vào trạng thái điên cuồng, mùi máu tanh nồng nặc toàn bộ đỉnh núi!

Phát hiện ra hiện tượng này trước, chính là đám cường giả cảnh giới Kiếm Tôn. Bọn họ cảm giác được, tư tưởng của mình dường như đã không còn chịu sự khống chế nữa!

Chẳng biết vì sao trở nên cực kỳ phẫn nộ!

Thậm chí bây giờ nhớ lại, rốt cuộc là ai ra tay trước, bọn họ cũng không nhớ rõ!

Tuy nhiên đến lúc này, bất cứ kẻ nào muốn dừng lại, chỉ sợ là không có khả năng nữa rồi. Mọi người, đều đã giết đến đỏ mắt rồi. Nếu ai đơn phương dừng lại, chỉ sợ sẽ bị người bên cạnh chém chết ngay tức khắc!

Đến cuối cùng, người thủ hộ hai phương đông tây, vốn dĩ không vừa mắt đối phương, cũng chém giết lẫn nhau!

Đúng lúc này, bỗng nhiên nghe một tiếng cười cuồng ngạo vang lên. Tất cả mọi người đều ngẩn ra, sau đó phát hiện ra người đứng đầu đám người thủ hộ phương Tây, Andre Dương Sâm, không biết từ khi nào đã đứng trên thánh bia, sau đó nhẫn không gian trong tay lóe sáng!

- Thánh bia là của ta!

Dương Sâm cả người nhuộm máu, điên cuồng hét lên. Nhìn bộ dáng trợn mắt há mồm của những người phía dưới, Kiếm Thánh Dương Sâm cười cuồng ngạo, vẻ mặt đắc ý vô cùng. Hắn thậm chí còn nghĩ đến, sau khi mình có được thánh bia, thoát khỏi nơi này, sau đó phát ra khí thế Kiếm Thánh tiến vào Thánh Vực, sẽ nhận được vô số chỗ tốt!

Dương Sâm cười cuồng ngạo, sau đó nhẫn không gian trong tay vụt sáng hào quang!

Đó chính là dấu hiệu nhẫn không gian thu đồ vật vào!

Sau đó ánh mắt của mọi người lướt qua Dương Sâm đang cười cuồng ngạo, vô cùng hoảng sợ nhìn trên đầu của hắn.

Trên không trung, trong giây lát xuất hiện một bàn tay vô cùng to lớn, giống như bàn tay người bình thường, trắng trẻo, ngón tay thon dài, là một bàn tay đàn ông! Nhưng khủng bố là, so với bàn tay người bình thường, bản tay này to gấp ngàn vạn lần! Bàn tay che trời phủ đất đó ép xuống đỉnh núi!

Gần như mọi người đều đứng tim. Uy áp này như là diệt thế!

Sau đó, bàn tay thật lớn kia nắm lấy khối thánh bia, như người bình thường nắm một cây tăm.

Gần như mọi người đều bị chấn động, há hốc miệng, ngây người ra. Thậm chí có kẻ kiếm đã đâm tới trước người đối phương, giờ cũng không tự chủ được ngừng lại.

Nhìn bàn tay to lớn kia dần dần khép lại, thành hình dáng như đang dùng sức bóp nát đồ vật nọ!

Vô số cường giả cảnh giới Kiếm Tôn trở lên của các tộc đều giương mắt nhìn. Sau đó, dường như nghe tiếng tim mình bị bóp nát, ngay cả tiếng cười cuồng ngạo của Dương Sâm cũng vụt tắt.

Rắc…

Có người không kìm nổi nhắm hai mắt lại!

Lăng Tiêu kinh hãi từ chỗ ẩn thân đứng dậy. Hai mắt không thể tin nổi nhìn bàn tay to lớn xuất hiện từ hư không, rồi lại nhìn quầng mây phía trên cổ tay, có một chữ "vạn" (chữ vạn của nhà Phật – chính là chữ thập ngoặc của phát xít Đức đó mà - sucbro) màu xanh! Lăng Tiêu ngưng thần nhìn một cái, lập tức cảm giác một lực lượng hùng mạnh đánh vào não mình!

Ầm một tiếng, tinh thần thức hải Lăng Tiêu như muốn nổ tung! Phật âm của Đại Tự Tại Tâm Kinh chợt vang lên, đầu Lăng Tiêu đau như muốn nứt ra, tuy nhiên uy thế đáng sợ cũng biến mất.

Chịu khổ một phen, Lăng Tiêu thậm chí không dám xem ký hiệu kia lần thứ hai! Trong lòng biết tồn tại hùng mạnh kia không phải thứ mình có thể trêu chọc!

Âm thanh như xuyên thấu vô số không gian, ngàn vạn năm, sức mạnh khủng bố của bàn tay to lớn làm người ta run rẩy, sợ hãi! Thậm chí làm cho từ đáy lòng người ta sinh ra một tâm lý không thể kháng cự!

Trên đỉnh núi, hơn phân nửa Kiếm Tôn thực lực kém một chút, thân bất do kỷ, không ngờ tự động quỳ xuống!

Bàn tay thật lớn tựa như niết một hòn đất, ngón tay vân vê, thánh bia bể nát, vỡ thành vô số mảnh nhỏ ầm ầm rơi xuống!

Còn Dương Sâm đứng trên thánh bia, cũng giống như thánh bia, chỉ một chút là bị bóp tan xương nát thịt!

Ngay cả một mảnh vụn cũng không còn.

Từ khi bàn tay to lớn xuất hiện đến khi biến mất, thực ra chỉ trong nháy mắt, nhưng lại rung động mọi người, khiến tất cả mất khả năng suy nghĩ!

Thật giống như một đám kiến cường tráng tranh giành địa bàn, bỗng nhiên ngẩng đầu thấy một bàn chân to lớn của con người dẫm xuống. Đối với chúng mà nói, bàn chân to kia dẫm xuống, y như trời sụp!

Tâm hồn rung động, ngay cả hô hấp cũng ngưng lại!

Đến khi mọi người phản ứng được, bàn tay to lớn giữa không trung kia sớm đã biến mất không thấy tung tích, tựa như chưa bao giờ xuất hiện.

Lại nhìn về vô số mảnh vỡ của thánh bia trên mặt đất, trận chiến bỗng nhiên dừng hẳn.

Mọi người quên cả ngậm miệng lại. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn vượt quá hiểu biết của bọn họ. Ý nghĩa của trận chiến bây giờ cũng hoàn toàn không còn.

Mọi người lẳng lặng đứng đó. Sau đó, giữa không trung bỗng bắn xuống vạn đạo hào quang!

Sương mù đầy trời bị một luồng gió không biết từ đâu tới nhanh chóng thổi tan mất, toàn bộ cấm địa của thần đột nhiên tỏa ra sức sống vô tận! Trên mặt đất ngăm đen, đột nhiên có thực vật sinh trưởng, bằng mắt thường cũng thấy được. Trong chốc lát tử khí hiện hữu như bóng tối trong phòng bị ánh sáng chói lòa rọi vào, biến mất không chút tăm tích!

Lại thấy trên mặt các cường giả thực lực siêu việt Kiếm Thánh lộ vẻ kinh hãi. Trên bầu trời chợt xuất hiện một cánh cổng vô cùng to lớn.

Cánh cửa mở ra, từ bên trong phát ra hào quang chói lọi.

Cường giả vừa rồi phát ra khí thế thánh giai, không sót một ai, đều thân bất do kỷ bay lên không trung.

Ngay cả Tinh Linh nữ hoàng Karina vừa mới đột phá cũng vô cùng kinh hãi nhìn thân thể mình không chịu khống chế tự động bay lên không trung! Thậm chí nàng muốn động đậy cũng không được!

Những gì trước mặt hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của mọi người. Cho đến khi có một cơn gió thổi qua đỉnh núi mang theo mùi máu tanh nồng nặc nhắc nhở mọi người, hết thảy.. không phải là mơ!

Đây lại là chuyện vô cùng chân thực!

Tất cả cường giả thánh giai của Đông tây đại lục, kể cả Long tộc, Tinh Linh tộc, trên mặt biểu tình khác nhau, tất cả đều bay lên không trung!

Long Hoàng ở giữa không trung quát lớn:
- Tiểu hữu, đừng quên lời ngươi đã hứa!

Lúc này Lăng Tiêu thậm chí chẳng buồn trả lời Long Hoàng. Hắn đang thừa dịp mọi người rung động trợn mắt há mồm mà điên cuồng nhặt mảnh vỡ của thánh bia.

Lăng Tiêu vẫn có một loại trực giác, thánh bia này tuyệt đối là bảo vật! Cho dù nát, cũng không thể bảo qua. Đối với Lăng Tiêu mà nói, thánh bia vỡ thành mảnh vụn, thậm chí còn hữu dụng hơn so với thánh bia nguyên vẹn! Ít nhất hắn thu nhặt mấy mảnh nhỏ, sẽ không có ai điên cuồng truy sát hắn.

Hàm Hàn Bảo Đỉnh, Phệ Hồn Ma Võng, Hàn Thiết Đoản Kiếm... các pháp bảo hiện có của Lăng Tiêu đều cần lợi dụng đồ vật nọ để tiến hành luyện hóa, một lần nữa nâng cao thực lực!

Đợi cho đám người thủ hộ cảnh giới Kiếm Tôn dưới Kiếm Thánh của đông tây hai phương và Long tộc, Tinh Linh tộc phục hồi tinh thần, những mảnh vỡ của thánh bia to lớn đã bị Lăng Tiêu nhặt hơn một nửa!

Mọi người đều khôi phục tinh thần lại, tuy không ai biết mảnh vỡ của thánh bia có thể dùng làm gì, nhưng mọi người đều biết, đây tuyệt đối là đồ tốt!

Trong nhẫn của Lăng Tiêu đã có hơn phân nửa số mảnh vỡ của thánh bia, thấy đám người Tống Khê và Công Tôn Thiên bình yên vô sự, đưa mắt nhìn bọn họ một cái, sau đó phóng mình xuống dưới núi. Âu Dương gia tuy rằng phi thăng vài người, nhưng còn có mười mấy người như hổ rình mồi nhìn mình chằm chằm.

Lúc này không chạy, còn đợi khi nào?

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #391


Báo Lỗi Truyện
Chương 391/761