Chương 376: Địch ý khó nói rõ


Khác với đại lục phía Đông, Tây đại lục có diện tích lớn hơn vô số lần, có rất nhiều các tiểu quốc.

Người đương quyền trong các quốc gia đó gần như đều là người của thế gia môn phái. Bọn họ chia cắt Tây đại lục và gần như tất cả các tài nguyên ngoại trừ Cấm địa của Thần.

Lúc tranh đoạt, đấu đá lẫn nhau thì tàn khốc hơn nhiều so với Đông đại lục. Truyện Sắc Hiệp

Hiểu biết của người trên Tây đại lục đối với võ giả và cái gọi là môn phái thế gia ẩn thế thì hơn xa người của Đông đại lục.

Ở phương Tây, tùy tiện tìm một bình dân mà hỏi cũng có thể thao thao bất tuyệt giảng cho ngươi đến vài canh giờ.

Cho nên, ở phương Đông là môn phái thế gia ẩn thế, ở phương Tây chỉ là môn phái thế gia mà thôi. Bọn họ không ẩn thế chút nào cả. Qua nhiều năm tháng mọi người cũng đã quen với cuộc sống này, không có ai cảm thấy các thế gia đó có bao nhiêu thần bí cả.

Son sánh về điểm ấy, thì thế giới phương Tây văn minh hơn thế giới phương Đông nhiều.

Cho nên, số cường giả cảnh giới Kiếm Tôn tại phương Tây hơn xa ở phương Đông. Khác với nhóm thủ hộ giả của phương Đông, những người thủ hộ của phương Tây đối với Cấm địa của Thần biết rõ ràng hơn hẳn.

Tuy rằng họ không có ai đủ lực để tiến vào sâu trong Cấm địa của Thần. nhưng tiến vào vùng ngoại vi trong vòng trăm dặm của Cấm địa thì đã sớm phân bố rất nhiều những thủ hộ giả rồi.

Nếu có những kẻ mạo hiểm muốn đi vào để thu thập cỏ Pandora, chỉ sợ là có đi vào sâu mười dặm trong Cấm địa của Thần cũng chẳng thấy được một cây, vì đã sớm có thủ hộ giả lấy đi rồi.

Đồ tốt thế này dù là tu luyện giả bậc cao cũng rất yêu thích.

Ma tộc từ Đông đại lục sang, chưa bước chân được lên Tây đại lục đã bị những người thủ hộ nơi này điên cuồng ngăn trở.

Những thủ hộ giả cảnh giới Kiếm Tôn số lượng hơn xa Đông đại lục, một số lớn thực lực bậc sáu khiến Ma tộc ăn không tiêu.

Thậm chí còn bị tổn thất bảy tám người.

Đây là là việc mà cả Đông đại lục có tập hợp toàn bộ lực lượng lại cũng không làm được.

Bởi thủ hộ giả Kiếm Tôn bậc sáu của Tây đại lục có tới ba bốn trăm người.

Đây cũng là kết quả trong hàng vạn năm qua của thái độ đối với vũ kỹ môn phái thế gia ở phương Tây này, loại chuyện chỉ truyền nội bất truyền ngoại là rất ít. Đại đa số các gia tộc đều tuyển chọn các đệ tử ưu tú tại dân gian, giông như Lăng Tiêu vậy. Chỉ cần là thiếu niên có cốt cách vững vàng, thiên tư cao thì đều thu vào môn hộ, sau đó mạnh mẽ bồi dưỡng.

Cho nên, ở Tây đại lục không có nhiều thế gia lắm, nhưng môn phái thì lại có rất nhiều.

Sau khi người Ma giới phải chịu thiệt, họ cũng không điên cuồng phản kích như thủ hộ giả tưởng tượng, ngược lại lại từ từ rời đi, trực tiếp đi tới Cấm địa của thần.

Đổi lại, hơn một ngàn thủ hộ giả Kiếm Tôn bắt đầu điên cuồng đuổi giết.

Bởi vì, bọn họ nhận được chỉ lệnh, đó là tuyệt đối không được để người Ma giới vào trong Cấm địa của Thần! Nếu không thì cánh cửa Thánh Vực sẽ vĩnh viễn đóng cửa với phương Tây.

Đúng vậy, thật không công bằng.

Nếu họ không thể cản trở được người Ma giới, vậy thì chuẩn bị mà đi về phía Đông đi.

Nhưng trên đời này vốn không có công bằng. Hai chữ "Công bằng" này từ lúc được tạo ra đến giờ, chính là để giẫm lên, để so sánh mà thôi.

Thật ra thì nó chẳng có nghĩa gì.

Đúng lúc naỳ, lực lượng của nhóm thủ hộ giả lại được tăng cường, hơn hai trăm thủ hộ giả Kiếm tôn của phía Đông đã tới rồi.

Lăng Tiêu đi dạo một mình trên đường cái nơi đất khách quê người, pha chút tò mò đánh giá người đi đường. Nơi này khác với Đông đại lục, người tóc đỏ, tóc vàng kim chiếm phần lớn, người có tóc đen như Lăng Tiêu thật sự là ít thấy.

Cho nên, cùng lúc hắn đánh giá người khác, thì người khác cũng đang đánh giá hắn.

Ngoài sự khác biệt về màu da, còn lại là khác biệt về kiến trúc. Kiến trúc ở đây thoạt nhìn thì đơn giản mạnh mẽ, so với các kiến trúc hào hoa nơi phương Đông thì khác nhau rất rõ rệt.

Thực lực tổng hợp của người Phương Tây so với người phương Đông thì mạnh hơn rất nhiều.

Đây là ấn tượng đầu tiên khi Lăng Tiêu đặt chân tới Tây đại lục, vì ngay trên đường cái, người luyện võ đạt tới Đại Kiếm Sư tùy ý có thể thấy được. Cuồng Kiếm Sĩ, Ma Kiếm Sĩ, thậm chí là Ma Kiếm Sư cũng có thể gặp được. Khi Lăng Tiêu đi ngang qua một mạo hiểm công hội thậm chí tùy tiện hai tên lính canh cửa đang nói chuyện phiếm cũng đã là Kiếm Hoàng rồi.

Trong lòng Lăng Tiêu nhiều ít cũng có kinh ngạc. Nếu hai khối đại lục mà sát nhập thành một thì chỉ sợ trong vài năm thôi, toàn bộ các quốc gia của Đông đại lục đều sẽ phải chịu đả kích hủy diệt.

Nói như thế mới thấy, đại dương mênh mông đến khủng bố kia đã tạo thành tác dụng thật lớn.

Trên thực tế, từ lúc Lăng Tiêu xuất phát từ Thục Sơn tới giờ đã qua đi nửa năm rồi.

Những người Ma Tộc cùng với nhóm thủ hộ giả tới sơm hơn Lăng Tiêu gần một tháng. Lăng Tiêu ngồi trên lưng Tiểu Sửu kiếm một hòn đảo nhỏ nghỉ tạm, gần như không chút chậm trễ thời gian để tới đây.

Thời gian nửa năm này Lăng Tiêu cũng không hề gián đoạn việc tu luyện chút nào, cuối cùng cũng đã ổn định được tu vi Xuất Khiếu kỳ. Thần hồn xuất khiếu ban đêm đã thuần thục cực kỳ, chỉ có điều muốn xuất khiếu ban ngày thì còn chút khó khăn. Dù sao thì dương khí cực nặng của ánh sáng có thể gây thương tổn rất lớn cho thần hồn.

Nếu muốn đạt tới cảnh giới xuất khiếu ban ngày, ít nhất cũng phải tới Xuất Khiếu trung kỳ mới miễn cưỡng có thể.

Xuất Khiếu kỳ, là thời kỳ mấu chốt, tu chân giả có thể giết người trong vô hình

Linh hồn xuất khiếu, tốc độ nhanh hơn thân thể vô số lần.

Nói cách khác, vốn phải mất một canh giờ tới một nơi nào đó, linh hồn xuất khiếu chỉ cần một khắc đã tới.

Đương nhiên, thực lực trước mắt của Lăng Tiêu đại khái trong phạm vi mười dặm thì linh hồn có thể di động tùy ý mà không bị tổn thương, nếu vượt qua khoảng cách này lại gặp một trận gió, thì linh hồn có thể bị gió thổi đi không thể nhập khiếu được nữa.

Lăng Tiêu còn đang tu luyện linh hồn ngự kiếm thuật. Một mình linh hồn xuất khiếu, ngoài việc có thể thám thính những cơ sở bí mật mà thần không biết quỷ không hay ra, đúng là Lăng Tiêu không thể tưởng được linh hồn xuất khiếu thì có cái tác dụng gì chứ.
Nhưng nếu có thể làm được linh hồn ngự kiếm, vậy thì còn mạnh hơn Dĩ Ý Ngự Kiếm* đơn thuần!

Thử nghĩ xem, linh hồn xuất khiếu được mười dặm, thần không biết quỷ không hay, dùng ý niệm ngự kiếm thì hoàn toàn có thể đánh lén địch nhân mạnh hơn mình gấp mấy lần! Khó lòng phòng bị!

Bởi vì đối với Kiếm tu, có thể dùng… không chỉ có kiếm của bản thân.

Chỉ là Linh hồn ngự kiếm có chút khó khăn. Cho tới giờ, tinh thần lực của Lăng Tiêu đã vô cùng mạnh mẽ, đã đạt tới cảnh giới:" Niệm đoạn cương châm" rồi! Vũ khí bình thường, chỉ cần là cực phẩm bảo khí Lăng Tiêu thậm chí có thể dùng Niệm đoạn cương châm bẻ gãy kiếm, sau đó ngự kiếm đả thương địch thủ. Có thể nói, Thục Sơn kiếm tu càng tới hậu kỳ thì lực sát thương càng kinh khủng.

Lúc đầu, bởi hạn chế cảnh giới cho nên ngay cả một chiêu kiếm cơ bản của Tinh Thần Kiếm Quyết là "Phù Quang Lược Ảnh" cũng khiến Lăng Tiêu bị suy yếu mất nửa ngày.

Nhưng tới giờ Tinh Thần Kiếm Quyết đã đạt tới tầng thứ hai là Dĩ Ý Ngự Kiếm khiến Lăng Tiêu có thể sử dụng rất thuần thục, tin rằng những kẻ đã từng chứng kiến Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm xuất quỷ nhập thần đều có thể ý thức được.

Chỗ thần kỳ và quỷ dị của Lăng Tiêu sớm đã khiến cho Thánh Vực chú ý đến, chỉ có điều, trước mắt Thánh Vực còn đang khẩn trương cao độ, tập trung vào chuyện "Cấm địa của Thần" ở Tây đại lục, cho nên không có thừa tinh lực phân tán sang người Lăng Tiêu mà thôi.

Nếu không thì những ngày cũng không được tính là yên ổn lắm của Lăng Tiêu đã sớm chấm dứt rồi.

Dọc theo đường đi, Lăng Tiêu vừa cảm thụ phong tình của đại lục phương Tây, vừa mua số lượng lớn đặc sản ở đây cho các thân nhân bằng hữu ở nhà, chỉ sợ những người quen thuộc với Lăng Tiêu mà thấy được nhất định sẽ ngạc nhiên vô cùng, hắn mà cũng có lúc nhàn nhã thế này sao?

Trước đó, những mạo hiểm giả từ Đông đại lục theo như lời đồn đại mù quáng, mà hầu hết đều táng thân nơi biển cả, đã mạo hiểm đi tới Tây đại lục. Vô số những người đó chỉ không có đến một phần mười tới được phương Tây. Nhưng, sau khi tới được rồi, trong một giây lát họ mới hiểu được, đây chính là một bi kịch của mình.

Lời đồn rằng có bảo tang thì tuyệt đối là có, nhưng một đứa con nít ba tuổi ở Tây đại lục cũng có thể kể ra chuyện xưa của Cấm địa Thần, cho nên đây vốn không phải nơi họ có thể đi.

Tuy nhiên, những người này sở dĩ được gọi là kẻ mạo hiểm, bởi vì trong người họ chảy dòng máu bất kham, thiên tính của họ chính là không an phận.

Cho nên, những kẻ mạo hiểm này rất nhanh đã dung nhập vào Tây đại lục, đây là việc mà trước đó mọi người đều không ngờ tới.

Lăng Tiêu sẽ không chú ý đến nhóm mạo hiểm giả này, ngược lại, trên đường đi tới Cấm địa của Thần, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức rất rõ ràng, hiển nhiên đối phương cũng đã phát hiện sự tồn tại của Lăng Tiêu.

Trong không trung chợt bắn ra mấy chục bóng người, dừng trước mặt Lăng Tiêu khiến hắn phải sửng sốt, vì hắn dường như cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc đi ngang qua, nhưng lại không nghĩ rằng đối phương lại có nhiều người như vậy.

Hơn nữa, khiến hắn hơi kinh ngạc đó là, hắn lại không thể cảm ứng được.

Ít nhất thì điều này có thể chứng tỏ, thực lực của rất nhiều người bên đối phương đều mạnh hơn hắn. Tuy rằng đã sớm biết cường giả trên đại lục nhiều vô số, nhưng ít nhiều gì thì Lăng Tiêu cũng có chút cảm giác thất bại, loại cảm giác này cũng không được thoải mái lắm.

Tuy nhiên sau khi thấy rõ đối phương, trong lòng Lăng Tiêu cũng dần cân bằng lại.

Đầu tiên thấy lão người quen nửa năm không gặp, Long Đằng. Lão long hóa người này nửa năm trước Lăng Tiêu còn có phần nhìn không thấu, nhưng hiện giờ… Lăng Tiêu đã có thể cảm ứng được thực lực của đối phương, so với mình thì cũng sàn sàn như nhau. Nhưng Lăng Tiêu tuyệt đối nắm chắc, chỉ trong phút chốc có thể chế ngự lão rồng này.

Bởi vì trên người Lăng Tiêu có rất nhiều pháp bảo, mà lão rồng này ư, tất nhiên là không có.

Đối phương có tất cả là hơn ba mươi người. Lăng Tiêu chú ý thấy, đối phương chia làm hai phe, trừ lão rồng Long Đằng này thì còn một đội ngũ nữa, mà người đi đầu đội ngũ này lại là một nam nhân tuấn mỹ, đẹp tới mức vô lý. Chợt nhìn lại, Lăng Tiêu thậm chí còn nghĩ cái tên ăn mặc hoa lệ này, là một nữ nhân.

Sau đó Lăng Tiêu nhìn lên lỗ tai của đối phương.

Tinh Linh!

Lăng Tiêu từng nhìn thấy tinh linh nữ nô, thậm chí hắn còn cấm hoàn toàn thành Thục Sơn buôn lậu, ngăn cản dòng buôn bán của Đế quốc Lam Nguyệt.

Chẳng qua, Lăng Tiêu cảm thấy rõ ràng là vị Tinh Linh nam nhân tuấn mỹ đến không tưởng này, hình như có địch rất rõ với mình.

Thật sự là chẳng hiểu ra sao cả.

Long Đằng nhìn thấy Lăng Tiêu, cười ha hả nói:
- Còn tưởng là cường giả nào, không nghĩ lại là ngươi, chào ngươi, bằng hữu nhân loại của ta!

Lăng Tiêu cũng cười nói:
- Chào ngài, bằng hữu Long tộc của ta!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #376


Báo Lỗi Truyện
Chương 376/761