Chương 334 : Hủy diệt Chiết gia


Tô Tuyết lặng lẽ gật gật đầu. Giờ phút này mọi người đứng ở trên một dãy núi, hoàng hôn đã ngã về phía Tây, ánh chiều tà của nắng chiều đã kéo bóng dáng mọi người dài thêm ra. Tô Tuyết đón ánh mặt trời ở trên triền núi, đôi mắt xinh đẹp hơi hơi híp lại, nhìn chăm chú vào vùng trang viên yên tĩnh ở dưới chân với thần thái bình tĩnh. E rằng người bình thường cũng không tưởng tượng được, một thế gia nhất lưu với danh tiếng lẫy lừng như Tử Xuyên Chiết gia mà lại ở chỗ giống như sơn thôn này.

Chuyện đã trải qua nhiều năm, Tô Tuyết cũng sớm đã qua thời tuổi trẻ mau xúc động đòi chém đòi giết, chẳng qua là thù hận đã khắc cốt ghi tâm, làm sao có thể quên trong nháy mắt chứ? Sâu trong đôi mắt của bà đang ẩn dấu vô cùng tốt một ngọn lửa, đó cũng là minh chứng tốt nhất.

- Khi ta vẫn còn rất nhỏ, thúc phụ của ta đã từng đưa ta tới nơi này một lần.
Thời điểm Tô Tuyết nhắc tới thúc phụ, Lăng Tiêu cũng chú ý tới, trong mắt của bà hiện lên một chút vẻ phức tạp.

Đại khái, đến bây giờ, sâu trong nội tâm của Tô Tuyết cũng không có bất cứ hận ý gì với người thúc phụ yêu thương, cưng chiều bà vào năm đó.

Hai người Thập tam gia và Thập tứ gia có lẽ đã làm trưởng lão của Thục Sơn kiếm phái vài năm rồi, nên càng thận trọng hơn trước kia, quả nhiên khí chất trên người có quan hệ rất lớn với tính cách. Trái lại nhìn hai người đứng nghiêm thật giống như tiên phong đạo cốt.

Tuy nhiên ở trước mặt Lăng Tiêu, hai người vẫn còn khá tùy ý. Hàng mi thưa thớt trắng dài của Thập tam gia hơi hơi nhướng lên, cười lạnh nói:
- Còn muốn nói gì nữa, ngang nhiên công vào là được! Cho dù Tô trưởng lão không có hận thù với bọn họ, nhưng đám người của Chiết gia này cũng đáng chết một vạn lần rồi!

Thập tứ gia cũng nói:
- Đúng vậy, không phải bọn họ đã từng nói nếu người của Thục Sơn kiếm phái hành tẩu trên giang hồ thì thấy một người thì giết một người, thấy hai người thì giết hai người sao? Lần này, chúng ta lặn lội từ ngàn dặm xa xôi đến đây để xem bọn chúng có bản lãnh nuốt nổi chúng ta hay không?

Tần Cách không nói gì. Sống ở trong lãnh thổ của nhân loại đã qua nhiều năm rồi, nên khiến cho Tần Cách càng hiểu hơn phương thức suy nghĩ cũng như phương diện thói quen của nhân loại, nhưng ở một số chuyện nào đó, hắn vẫn còn giữ nguyên nhiều loại thú tính. Hắn khẽ gầm gừ rất nhỏ trong cổ họng, có chút không rõ ràng, muốn đánh thì cứ trực tiếp đánh vào, nói lời vô nghĩa ở đây làm gì.

Ý Phong với sắc mặt nghiêm túc đứng ở đó. Nếu nói về ba năm trước sâu trong nội tâm của ông ta còn có chút không tình nguyện khi trở thành người hầu của Lăng Tiêu, nhưng hiện tại Ý Phong cũng đã sớm quyết ý một lòng, mà thậm chí ông ta còn cho rằng Lăng Tiêu thực sự là thần thủ hộ của băng hải bí tộc! Nếu xét về quan điểm khác mà nói, sự nhát gan và gian xảo của Ý Phong cũng vẫn có thể xem là một loại thận trọng! Đúng vậy, ở Thục Sơn kiếm phái, nếu nói đến vũ dũng thì có Thập tam, Thập tứ và Tần Cách, còn nói đến trí tuệ và cách quản lý thì có Thượng Quan Vũ Đồng và Tô Tuyết, nhưng nếu nói về lão luyện thành thục thì không là Ý Phong thì là ai? Có một người như lão tồn tại thì Lăng Tiêu cũng rất yên tâm trong lòng.

Dù sao trong lòng Thượng Quan Vũ Đồng cũng có chút khẩn trương. Nghiêm khắc mà nói, sau khi thực lực của nàng tăng lên thì đây mới thực sự là trận chiến đầu tiên có ý nghĩa!

Lúc trước, địch nhân ở trước cửa khiêu khích, họ cũng bị động đánh trả, nói đến kinh nghiệm đối địch,thì người kém cỏi nhất về phương diện này đại khái chính là Thượng Quan Vũ Đồng, cho nên tuy rằng nàng có thực lực Kiếm Hoàng bậc sáu, nhưng Lăng Tiêu vẫn phân phó mọi người bảo vệ nàng thật tốt.

Thực lực tới một cảnh giới nhất định, tuy rằng nói uy áp có thể khiến cho đối phương tâm thần kịch chấn mà không dám lỗ mãng, nhưng Thục Sơn kiếm phái xuất hiện chuyện của một đại đệ tử trẻ tuổi Phương Viên, chuyện đó cũng không phải không có khả năng! Mà bởi vì kinh nghiệm đối địch của hắn quá mức yếu kém, còn viện cớ nói người ta xảo trá. Trên thực tế, nó giống như những gì đám người Lăng Thiên Khiếu nói:
- Xảo trá? Tiểu tử, nếu như ở trên chiến trường, ngươi không thể chết rồi lại chết nữa chứ! Ngươi oán giận ai chứ?

- Đệ đang chờ gì thế?
Thượng Quan Vũ Đồng với một thân trang phục màu đen, dáng người lả lướt của nàng đã phác họa lên vô cùng nhuần nhuyễn, vòng eo mảnh khảnh khiến người ta rất khó tưởng tượng, một cô gái như vậy khi bùng nổ lên, sẽ có được lực lượng như thế nào?

- Chờ bọn chúng ra nghênh đón!

Lăng Tiêu cười nói thản nhiên. Giờ phút này mọi người chỉ còn cách Chiết gia sơn trang với khoảng cách hơn mười dặm, xung quanh căn bản không có tung tích của bất cứ kẻ nào, theo lẽ thì phải có trạm gác ngầm, làm sao có thể giấu đám người Lăng Tiêu?

Cho nên, dẫu sao Thượng Quan Vũ Đồng cũng có chút khó hiểu: Chẳng lẽ đối phương có thể phát hiện bọn họ đã đến rồi hay sao?

Quả nhiên, ngay tại thời điểm Thượng Quan Vũ Đồng đang chuẩn bị nói, từ nơi rất xa ở trong Chiết gia sơn trang bỗng nhiên hiện lên một thân ảnh, đồng thời, một cỗ uy áp vô cùng khổng lồ, từ nơi rất xa áp bách về phía bên này! Ngay sau đó, lại có hai mươi, ba mươi bóng người từ trong sơn trang xuất hiện! Dựa theo tốc độ, thì cũng có thể nhận ra thực lực cao thấp ra sao!

Người đứng trước nhất chính là gã Kiếm Tôn Chiết Vô Song của Chiết gia! Hắn không nghĩ tới, Lăng Tiêu thật sự có gan dám dẫn người tiến đến Chiết gia sơn trang để trả thù.

Cường long còn không đè rắn chúa trong ổ, nhưng hành động lần này của Lăng Tiêu với dụng ý thật rõ ràng, căn bản là hắn không để Chiết gia vào mắt!

Phần cuồng ngạo này khiến Chiết Vô Song nổi giận không ngừng, gần như điên cuồng, lão không thể tưởng được Lăng Tiêu lại cuồng vọng như vậy, lão vừa thét dài lớn tiếng, vừa tăng tốc độ lên tới cực hạn!

- Lăng Tiêu, hôm nay tiện thể lão phu sẽ kết thúc ngươi ở đây! Ngươi có gan đánh với lão phu một trận không?

Âm thanh cuồn cuộn giống như tiếng sét đánh, chợt ở vang ở bên tai mọi người!

Sắc mặt đám người Thượng Quan Vũ Đồng đều biến đổi, không thể tưởng được cường giả có cảnh giới Kiếm Tôn không ngờ lại hùng mạnh như thế, căn bản là khoảng cách một trời một vực với Kiếm Hoàng!

Tới lúc này, họ mới hiểu được trận pháp nháy mắt vây hãm gã Kiếm Tôn Chiết gia Chiết Vạn Thiên của Lăng Tiêu có lực lượng hùng mạnh đến cỡ nào! Khó trách lúc ấy có vô số thế gia thèm muốn trận pháp của Thục Sơn kiếm phái, chỉ sợ cho tới hôm nay, có không ít người vẫn ôm mộng tưởng này!

Lăng Tiêu hơi bước về phía trước một bước, đám người Thượng Quan Vũ Đồng cũng không còn chịu đựng áp lực quá lớn nữa, trên mặt họ cũng lộ ra vẻ kinh hãi. Từ khi Lăng Tiêu trở về, hắn cũng chưa từng nói qua tu vi của mình tới cảnh giới gì rồi, mọi người cũng không hỏi, nhưng họ cũng cảm giác sự biến hóa rất lớn của Lăng Tiêu, nhưng họ lại không nghĩ rằng, hắn lại có thể dễ dàng chống lại uy áp của cường giả Kiếm Tôn! Hơn nữa thần thái vẫn còn thoải mái như vậy, Tô Tuyết đang âm thầm nhẹ nhàng thở ra, thầm nói việc làm của Lăng Tiêu quả nhiên khiến cho người ta yên tâm.

Chiết Vô Song có tốc độ cực nhanh, khi lão đang nói chuyện thì khoảng cách còn rất xa, nhưng trong nháy mắt thì đã tới gần đám người Lăng Tiêu, thân hình lão thoáng dừng lại cách Lăng Tiêu hơn một trăm thước.

Một đám cường giả của Chiết gia theo sát đến đây, vây quanh bảy người này lại. Tuy nhiên, toàn bộ bọn họ cũng cách xa Lăng Tiêu hơn một trăm thước giống như Chiết Vô Song!

Chiết Vô Song cười lạnh nói một cách âm trầm:
- Lăng Tiêu, lão phu không nghĩ rằng ngươi lại có gan lớn như thế.Ha ha, ngươi muốn chạy tới Chiết gia để chịu chết sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng Kiếm Hoàng của Chiết gia đều chết hết rồi sao? Ngươi lầm rồi, ngươi có thấy không, lão tử còn có hơn ba mươi tên kiếm hoàng, ngươi có thể thực hiện cách trốn ở nơi nào đó với đám người Thục Sơn kiếm phái trong vài năm, ha ha ha, giống như con rùa đen rút đầu! Tuy nhiên ... Cho dù Lão tử tốn một trăm năm thời gian thì cũng muốn vây chết các ngươi!

Khi nói lời này, theo đó cả người Chiết Vô Song cũng dâng lên khí thế vô cùng hùng mạnh, cả người giống như kim cương chói mắt, trừng mắt nhìn Lăng Tiêu, nói với vẻ mặt khinh miệt:
- Ngươi đã dùng mưu kế qua một lần nhưng sau đó lại dùng nữa thì đó là ngươi vũ nhục chỉ số thông minh của mình! Lăng Tiêu, lão phu hỏi ngươi, ngươi dám đến đây đấu một trận với ta không?

- Ha ha ha ha ha!
Một đám cao thủ của Chiết gia đều cười rộ lên.

- Tông chủ của Thục Sơn kiếm phái người ta chỉ dựa vào trận pháp thôi, lão tổ tông, ngài muốn bức hiếp cậu bé này sao?

- Thục Sơn kiếm phái gì, chúng chỉ là rùa kiếm phái thôi! Bọn chúng đã có thói quen rút đầu vào trong xác, sao có thề dễ dàng lộ ra chứ?

Đối mặt sự nhạo bán của đám cao thủ của Chiết gia, ngoại trừ Tần Cách rít gào trong cổ họng quá nặng, sát khí trên người lộ ra càng đậm, còn những người khác thì không đổi sắc, vẻ mặt của họ bình tĩnh nhìn vào đám cao thủ Chiết gia đang nhạo báng mình, dường như đám người này không phải cao thủ của Chiết gia mà là một đám hề đang biểu diễn trò khôi hài.

Chiết Trung Đường khẽ hơi cau mày, trong lòng lão mơ hồ cảm thấy có chút không ổn. Có thể nói tất cả tinh nhuệ của Chiết gia có cảnh giới Kiếm Hoàng trở lên đều tập trung ở đây, vì muốn giết chết Lăng Tiêu nên lần này Chiết gia thật sự là dốc hết vốn, mà hơn ba mươi tên cao thủ có cảnh giới Kiếm Hoàng ở đây, có bậc bốn, còn có bậc sáu, mà thực lực thấp nhất cũng có nhiều Kiếm Hoàng bậc hai!

Toàn bộ đám người có cảnh giới Kiếm Tông đã được an bài trốn vào trong phòng bí mật của Chiết gia, chỉ sợ có chút sơ sẩy, chung quy cũng nên lưu lại một chút huyết mạch cho Chiết gia!

Hơn nữa mấy ngày trước, Chiết gia đã đưa hơn một ngàn thiếu niên có tư chất tốt lên thuyền lớn để hướng ra hải ngoại. Cuối cùng Chiết Vô Song cũng ngầm đồng ý với cách thức của Chiết Trung Đường.

Mặc dù Chiết Vô Song tin chắc rằng, nếu Lăng Tiêu dám đến đây thì hắn nhất định sẽ không thể quay về!

Lúc đầu Lăng Tiêu còn có chút nghi hoặc, vì sao những người đó phải đứng cách bên này hơn một trăm thước, hơn nữa ngay cả Chiết Vô Song cũng không dám lại đây, bọn họ bị trận pháp làm cho sợ!

Bỗng nhiên Lăng Tiêu trông thấy vài cao thủ Kiếm Hoàng có khí tức hùng mạnh của Chiết gia xuất hiện, trong lòng cũng có chút bồn chồn, thực lực của thế gia ngàn năm quả nhiên không phải thổi phồng, hiện tại trông thấy bọn họ đến đây, Lăng Tiêu bỗng nhiên nở nụ cười.

Không quản thực lực của ngươi hùng mạnh như thế nào, nhưng nếu ngay cả khí thế dũng cảm tiến tới hắn cũng không có thì căn bản hắn cũng không khiến cho đối thủ tôn kính! Lăng Tiêu đương nhiên sẽ không đi nhắc Chiết Vô Song: Chỗ của chúng ta không có trận pháp.

- Lão rất muốn ta đi tới?
Trên mặt Lăng Tiêu hiện lên vẻ cười một chút thản nhiên, ngửa đầu nhìn Chiết Vô Song đang đứng lơ lửng trên bầu trời.

Chiết Vô Song nao nao, lập tức ha ha cười ha hả, đồng thời trong lòng âm thầm đề phòng, vẻ bề ngoài của tiểu tử này dường như có chút quá mức bình tĩnh, hắn dựa vào cái gì?

- Đúng vậy, ngươi dám đến đây không?

- Được, ta sẽ đến đó.
Giọng nói của Lăng Tiêu rất nhỏ, bỗng nhiên thân thể hắn chợt bay lên, nhất phi xung thiên, trực tiếp bay đến một gã Kiếm Hoàng bậc sáu phía bên trái bọn họ!

- Muốn chết!
Gã Kiếm Hoàng bậc sáu kia tập trung tinh thần đề phòng, quát lạnh một tiếng, nháy mắt thanh kiếm trong tay đánh ra hơn một ngàn kiếm! Không trung giống như pháo hoa nổ ra rực rỡ, vô số điểm sáng chói mắt màu đỏ tỏa sáng trên bầu trời nắng chiều, từng điểm sáng đỏ chợt xẹt tới trên người Lăng Tiêu!

Đồng thời, lại có năm sáu gã Kiếm Hoàng bậc cao, lập tức thi triển ra chiêu kiếm có uy lực lớn nhất, đánh úp về phía Lăng Tiêu!

Nếu như nhìn từ dưới lên phía trên, phía đông dãy núi giống như là bắn ra pháo hoa bảy màu, vô cùng rực rỡ!

Chiết Vô Song đứng tại chỗ không nhúc nhích, khóe miệng lộ ra vẻ cười lạnh, rốt cuộc thì người trẻ tuổi vẫn không có tính nhẫn nại, đối mặt với sự công kích của vài gã Kiếm Hoàng bậc cao, hơn nữa mình tập trung tinh thần lực vào thì hắn còn có đường sống sao?

Bóng kiếm chói lọi!

Ngay vào lúc mấy tên cao thủ Kiếm Hoàng của Chiết gia tràn đầy tự tin, nghĩ rằng một kích có thể giết hắn... ....

Mọi người thấy hoa mắt, không ngờ bóng dáng của Lăng Tiêu biến mất!

Chiết Vô Song kinh hãi, một đám cao thủ của Chiết gia cũng kinh hãi!

Vừa rồi Chiết Vô Song vẫn luôn dùng tinh thần lực khóa chặt thân thể của Lăng Tiêu, không nghĩ tới trong nháy mắt bóng dáng Lăng Tiêu lại có thể biến mất! Tuy nhiên ngay sau đó, mọi người liền thấy Lăng Tiêu bay lên trời mà lại không biết hắn thoát từ lúc nào!

Một kích hợp lực của mấy tên cường giả cảnh giới Kiếm Hoàng của Chiết gia lập tức làm nổ núi đá nát vụn xuống phía dưới, đại thụ đổ, dãy núi tan vỡ. Nhưng sự công kích của bọn họ cũng không làm tổn thương một sợi lông của người đó.

Mấy tên Kiếm Hoàng của Chiết gia giận dữ, thầm nghĩ muốn công về phía Lăng Tiêu nữa, thì lại thấy bên người Lăng Tiêu chợt xuất hiện một mảng lớn màu u lam, bảo kiếm sắc bén lóng lánh, hình thành một tầng kiếm trận, vây mấy tên Kiếm Hoàng bậc cao vào trong đó!

Đồng thời, hắn lại sử dụng Hàm Hàn Bảo Đỉnh, bỗng nhiên ném về phía gã Kiếm Hoàng khác! Hàm Hàn Bảo Đỉnh kia theo hướng gió nở ra, không ngờ đường kính của nó lớn thành vài trăm thước, như quái vật khổng lồ cao trăm mét, trong mắt gã Kiếm Hoàng hiện lên sự hoảng sợ, miệng đỉnh lao xuống dưới, nhanh chóng chụp về phía bọn họ!

Trong nháy mắt, sáu người Thượng Quan Vũ Đồng cùng một lúc công về một phía!

Chiết Vô Song nổi giận gầm lên một tiếng:
- Tất cả cút ngay cho ta!
Nếu như lúc này gã cường giả Kiếm Tôn của Chiết gia còn sống cũng không nhìn ra Lăng Tiêu có được thực lực hùng mạnh, lúc đó hắn trực tiếp đã chết đi cho rồi!

Chỉ tiếc, cùng lúc Chiết Vô Song hô lên những lời này thì Hàn Thiết Kiếm Trận lập tức vang lên vài tiếng rít thảm thiết! 999 thanh hàn thiết đoản kiếm, sớm bị Lăng Tiêu luyện tế lô hỏa thuần thanh, có uy lực khổng lồ, cường giả có cảnh giới Kiếm Hoàng làm sao là đối thủ của nó? Một vòng xoắn chết chóc, hai gã Kiếm Hoàng Chiết gia liền ngã xuống chết!

Khóe mắt Chiết Vô Song muốn nứt ra, bộ trường bào trên người lão bị khí thế bùng nổ của lão làm cho phình ra, bay phất phới, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một thanh đoản kiếm màu đen, kiếm kia chỉ về phía Lăng Tiêu, một luồng kiếm khí vô tận vô sắc, đột nhiên bắn về phía Lăng Tiêu!

Lăng Tiêu với hai tay không ở trên bầu trời, hồn nhiên không sợ, miệng chợt mở, trong lúc Chiết Vô Song trợn mắt há hốc mồm, luồng ánh sáng đỏ hiện lên, luồng ánh sáng đỏ kia chỉ cỡ như ngón tay, không ngờ nó bắn vào mắt Chiết Vô Song với tốc độ khó tin!
Chiết Vô Song hoảng sợ, quát to một tiếng, kiếm khí của đoản kiếm trong tay tác động lên luồng ánh sáng đỏ kia!

Toàn bộ không gian giống như đã xảy ra một vụ nổ thật lớn, không có bất kì sét đánh gì có thể có uy danh như thế!

Ầm!!!

Giữa không trung bỗng nhiên phát ra một luồng hào quang vô cùng chói mắt! Cho dù ánh mặt trời vào buổi trưa cũng không có phát ra ánh sáng chói mắt như vậy!

Sau khi luồng hào quang này phát tán ở giữa không trung, một quầng sáng thật lớn gần như trong suốt phát tán ra! Nó vừa mới tiếp xúc với mặt đất, đột nhiên mặt đất nứt mở ra!

Nếu so sánh thì phá hoại to lớn lúc nãy của đám cường giả Kiếm Hoàng kia tạo thành chỉ giống như đứa bé đang đùa giỡn!

Hai gã cường giả Kiếm Hoàng của Chiết gia trốn tránh không kịp nên bọn chúng bị luồng ánh sáng có uy lực vô cùng to lớn này xẹt qua trên người, lập tức bị cắt thành hai đoạn! Sau khi bị cắt ra, trong lúc nhất thời còn chưa thể chết liền, kéo nửa đoạn thân thể, phát ra tiếng kêu vô cùng thê lương! Đám người Chiết gia vừa nghe xong đều không hiểu mà kinh hãi.

Thân thể Chiết Vô Song ở trên không trung cũng bị lực lượng bùng nổ vô cùng này đẩy lui ra xa mấy ngàn thước, thiếu chút nữa lão bị đẩy về phía Chiết gia sơn trang! Mà khiến lão không thể chấp nhận chính là thân thể của Lăng Tiêu kia chẳng những không bị ảnh hưởng chút nào, mà lại có thể nhanh chóng đuổi về phía mình!

Thân hình đó giống như quỷ mỵ tạo ra vô số tàn ảnh trên bầu trời hoàng hôn!

Làm sao mà hắn có thực lực như thế này, Chiết Vô Song nhìn bóng ảnh kia càng ngày càng gần với vẻ không thể tin nổi, quả thực nó làm rung động một mảnh trống rỗng trong đầu lão!

Chẳng lẽ một gã thiếu niên chưa được hai mươi tuồi như hắn thật sự có được thực lực của Vân Chi Lan năm đó hay sao?

- Tiểu tử, hôm nay có ngươi thì không có ta!
Vừa rồi Chiết Vô Song cũng không bị thương bởi uy lực bạo tạc vô cùng hùng mạnh kia, cho nên tuy rằng lão rung động bởi thực lực kinh người của Lăng Tiêu, nhưng cũng không quá mức ấn tượng trong suy nghĩ, trong lòng thầm nghĩ: Muốn giết hắn, xem ra nếu ta không trả cái giá trọng thương thì cũng tuyệt đối không thể rồi!

Luồng ánh sáng màu đỏ kia dài khoảng ngón tay, chính là Yêu Huyết Hồng Liên kiếm đã bị Lăng Tiêu luyện tế hoàn toàn!

Lấy cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ của Lăng Tiêu hiện tại, cuối cùng thì Yêu Huyết Hồng Liên kiếm có thể được đặt ở trong tử phủ suốt ngày, trong lúc Nguyên Anh của Lăng Tiêu thành hình được nắm giữ trong tay! Với sự dưỡng dục của vô số chân nguyên trong tử phủ thì cuối cùng Yêu Huyết Hồng Liên kiếm được Lăng Tiêu luyện chế thành kiếm tiên của riêng mình!

Đương nhiên, cái gọi là kiếm tiên, đó cũng chỉ là pháp bảo hùng mạnh của người tu chân, hiển nhiên nó thực sự không thể so với tiên khí của tiên giới. Tuy nhiên dựa vào phẩm chất của Yêu Huyết Hồng Liên kiếm, cho dù là ở Tu Chân Giới, tuyệt đối cũng được gọi là trung phẩm linh khí!

Tru sát Kiếm Tôn như Chiết Vô Song thì không có vấn đề gì!

Chiết Vô Song có cảm giác hoảng sợ, thân mình bị luồng sát khí vô cùng hùng mạnh kia khóa lại. Luồng ánh sáng màu đỏ phóng về phía mi tâm của lão nhanh không thể tin nổi, tốc độ đó rốt cục cũng khiến Chiết Vô Song có cảm giác sợ hãi không hiểu được.

Lão tập trung toàn bộ năng lượng toàn thân trước người, đồng thời dùng đoản kiếm màu đen trong tay chỉ Lăng Tiêu, quát lên một tiếng lớn:
- Loa Toàn kiếm khí!

Theo tiếng hét to của Chiết Vô Song , trên thân kiếm của Chiết Vô Song bộc phát ra một luồng sức mạnh mãnh liệt, trong nháy mắt, dường như không trung cũng có chút vặn vẹo theo!

Một cổ lực lượng giống như lốc xoáy, nháy mắt quét về phía Lăng Tiêu!

Dưới chân Lăng Tiêu đột nhiên lại xuất hiện một thanh kiếm, ở không trung chợt vẽ ra một đường cong, một kích phóng tới Chiết Vô Song, sau đó hắn dùng tay chỉ Chiết Vô Song:
- Trảm!

Chiết Vô Song trợn mắt há hốc mồm mà nhìn tia sáng màu đỏ cỡ ngón tay, trong nháy mắt bộc phát ra một luồng kiếm khí màu đỏ hình bán nguyệt dài trăm mét, tuy khoảng cách rất xa nhưng lão có thể cảm giác được kiếm khí lạnh thấu xương của luồng sát ý kinh thiên ở trên!

Thân thể Chiết Vô Song thoáng cất cao, phóng lên trời cao.

Lăng Tiêu lạnh lùng cười, quát:
- Nổ!

Kiếm khí màu đỏ hình bán nguyệt kia, phân thành hơn ngàn vạn luồng kiếm khí hình kiếm dài hơn một thước, từ dưới lên trên bắn nhanh về phía Chiết Vô Song!

Trong mắt Chiết Vô Song bộc phát ra khí thế kinh người, quay người lại lao xuống, tiến tới mà không lùi, đoản kiếm màu đen trong tay bỗng nhiên ngưng kết thành một con rắn dài đen như mực!

Nó dài trăm mét, thô to vô cùng, uốn lượn du động, mở ra chiếc miệng như bồn máu, cắn nuốt kiếm khí màu đỏ của Lăng Tiêu!

Đồng thời có thể thấy, đầu tiên vẻ mặt Chiết Vô Song lộ ra một mảng đỏ ửng không bình thường, rồi lập tức chuyển nhanh tới trắng bệch. Hiển nhiên, lão sử dụng chiêu kiếm này với uy lực kinh người, với lão mà nói thì điều đó cũng cực kỳ miễn cưỡng, nó cũng tổn thương tương đối lớn với thân thể!

Nhưng vì có thể đánh chết Lăng Tiêu, Chiết Vô Song thà rằng đồng quy vu tận với Lăng Tiêu! Bởi vì một khi giao thủ, lão cũng biết, nếu hôm nay mình không thể chém chết Lăng Tiêu, thì Chiết gia sẽ có đại nạn!

Khi Yêu Huyết Hồng Liên kiếm trên không trung nhìn thấy con rắn dài màu đen kia, thì nó lập tức hưng phấn, hay là phẫn nộ, bộc phát ra một hồi tiếng rồng gầm, đồng thời thân nó tăng vọt, chỉ trong nháy mắt, nó liền biến thành một thanh đại kiếm khổng lồ màu đỏ dài hơn trăm thước và rộng mười mấy thước!

Sau đó nó giơ cao lên tựa như bị người ta cầm ở trong tay, mang theo một luồng tàn ảnh màu đỏ, mạnh mẽ chém về phía con rắn dài màu đen kia!

Yêu Huyết Hồng Liên kiếm chính là linh khí, còn con rắn dài kia chỉ do kiếm kỹ ngưng kết thành, thậm chí nó cũng không có chút linh tính nào, chẳng biết sợ hãi và trốn tránh, bị Yêu Huyết Hồng Liên kiếm dẫn dụ, không ngờ lại đón lên!

Thoáng soàn soạt, con rắn dài màu đen kia bị đánh thành hai đoạn, đồng thời không ngưng kết được hình thể, hóa thành hai luồng khói đen, từ từ tiêu tán ở không trung, mà Yêu Huyết Hồng Liên kiếm biến ảo thành cự kiếm, lúc này nó giống như thần tích, dựng lên, nhanh chóng chụp về phía Chiết Vô Song như chụp con ruồi!

Lúc này Chiết Vô Song đã bị uy thế kinh thiên này làm cho lão sợ tới mức cả tim và mật muốn nứt ra, kiếm này làm sao có thể xuất hiện ở thế giới nhân gian. Lão vừa tránh né sự công kích của Yêu Huyết Hồng Liên kiếm vừa hét to:
- Lăng Tiêu, ngươi đến từ Thánh Vực!

Khóe miệng Lăng Tiêu hiện lên vẻ cười lạnh, lại chọc ghẹo tâm tư Chiết Vô Song hơn nữa:
- Ngươi biết cũng quá nhiều đấy!

Chiết Vô Song thấy Lăng Tiêu thừa nhận thì sợ tới mức ba hồn bảy vía cũng phải rời khỏi thân thể. Tuy nhiên người có thực lực cảnh giới Kiếm Tôn cũng không giống bình thường, tùy ý Yêu Huyết Hồng Liên kiếm đuổi giết ở không trung, không ngờ lão cũng không bị trọng thương, chỉ có trường bào trên người sớm đã rách nát. Kiếm khí trên Yêu Huyết Hồng Liên kiếm quả thực đang toàn diện công kích, căn bản là không quản bất cứ phương vị nào của lão!

Khó trách thực lực của tiểu tử này tăng lên nhanh như vậy, mà cũng khó trách Chiết gia ta bị tổn thất nhiều ở trên tay hắn, hoá ra người này thật sự đến từ Thánh Vực! Khí thế của Chiết Vô Song đã hoàn toàn bị Lăng Tiêu làm cho kinh sợ. Mặc dù Lăng Tiêu thoạt nhìn cũng không có thực lực giết chết lão.

Thập tam gia và Thập tứ gia đang gào thét ở bên kia, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, hơn nữa cùng với việc thực lực tiến cảnh hùng mạnh, vài tên Kiếm Hoàng bậc cao bị nhốt ở trong Hàn Thiết Kiếm Trận của Lăng Tiêu, còn có mấy người bị thu vào Hàm Hàn Bảo Đỉnh, lại còn có hai tên Kiếm Hoàng bị kiếm khí chém chết trong nháy mắt.

Chiết gia chỉ còn lại không đến hai mươi người ở bên ngoài!

Tuy bọn chúng còn không đến hai mươi Kiếm Hoàng, nhưng đó vẫn là một đám thế lực cực kỳ khủng bố!

Kiếm Hoàng bậc bốn, bậc năm thì chiếm đa số ở đây!

Mà ở bên đám người Thượng Quan Vũ Đồng, bởi vì Thượng Quan Vũ Đồng và Ý Phong là hai Kiếm Hoàng bậc sáu nên từng người có thể đối kháng với ba, bốn gã Kiếm Hoàng bậc bốn, bậc năm của Chiết gia! Ý Phong vững như núi Thái Sơn, không có chút dấu hiệu bối rối.

Thượng Quan Vũ Đồng thì kém một chút, những người bên Chiết gia đã sớm là lão già thành tinh, làm sao họ không nhận ra sự yếu kém trong kinh nghiệm đối kháng của Thượng Quan Vũ Đồng, vì thế bốn Kiếm Hoàng bậc năm vây quanh Thượng Quan Vũ Đồng làm cho nàng luống cuống tay chân!

Tuy nhiên, thực lực của Kiếm Hoàng bậc sáu quả thật không phải Kiếm Hoàng bậc năm có khả năng địch lại, đừng nói là bốn người, mà cho dù là thêm bốn nữa thì họ muốn chém chết Thượng Quan Vũ Đồng, cũng là do nàng xuất hiện sai lầm quá lớn!

Cao thủ quyết đấu thì chuyện quyết định thắng bại thường chỉ diễn ra trong nháy mắt !

Mấy Kiếm Hoàng của Chiết gia dường như thấy mình đang thuận tiện thì cũng đánh úp về phía Tần Cách, đồng thời trong lòng đại hận, hai cái bảo vật của Lăng Tiêu lại có thể vây khốn gần mười người của Chiết gia!

Nếu mấy Kiếm Hoàng bậc sáu đều không bị vây ở trong kiếm trận, chiến đấu chỉ sợ sớm đã chấm dứt rồi!

Tuy nhiên, còn có một gã Kiếm Hoàng bậc sáu không bị nhốt ở trong đó, chính là Chiết Trung Đường, lão gia chủ của Chiết gia!

Võ giả bình thường căn bản không thể so được với tâm trí của Chiết Trung Đường, lão vẫn tin rằng Lăng Tiêu vừa thần bí lại vừa có năng lực thần kỳ , cho nên lão luôn giữ khoảng cách rất xa với Lăng Tiêu. Tại thời điểm Lăng Tiêu công về phía Kiếm Hoàng của Chiết gia thì Chiết Trung Đường căn bản là không tham gia vào. Lão dời ánh mắt nhìn về phía người đàn bà thành thục xinh đẹp khêu gợi Tô Tuyết!

Tuy rằng Chiết Trung Đường không phải hung thủ năm đó khiến Tô gia diệt môn nhưng lão có ấn tượng cực kì sâu sắc với Tô Tuyết bởi vì Chiết gia có giữ bức họa của Tô Tuyết. Đã qua nhiều năm rồi, Chiết gia dựa vào bí pháp của Tô gia để tạo ra hơn trăm cường giả Kiếm Tông nhưng số lượng Kiếm Hoàng lại vẫn luôn quá ít, giống như họ đạt tới bình cảnh.

Mấy năm gần đây, họ mới cảm giác năm đó mình không chiếm giữ được hoàn toàn phần bí pháp từ Tô gia! Mà hậu nhân của Tô gia chỉ còn lại Tô Tuyết, liền rơi vào trong mắt người của Chiết gia. Chiết Trung Đường suy xét vấn đề cực kỳ khách quan, lão vừa thấy Lăng Tiêu ra tay, tâm đã lạnh nửa phần, cho nên lực chú ý của lão cũng đặt vào trên người Tô Tuyết. Nếu mình có thể bắt giữ người đàn bà này để chiếm lấy bí pháp nâng cao thực lực từ trên người nàng thì cuối cùng có một ngày, Chiết gia vẫn có thể hùng mạnh hơn!

Cho nên, ngay từ đầu khi những người này hỗn chiến thì Chiết Trung Đường liền tìm tới Tô Tuyết, với thực lực Kiếm Hoàng bậc sáu của lão, nếu lão không muốn lưu sống nàng thì Tô Tuyết đã sớm chết rất nhiều lần rồi!

Chiết Trung Đường đứng ở phía khá xa so với Tô Tuyết, mà Tô Tuyết giống như bị điên, bà vô cùng thống hận với bất cứ người nào của Chiết gia. Cho nên mặc dù thực lực bà không địch lại nhưng Tô Tuyết vẫn giống như một vật bay điên cuồng nhào tới, điên cuồng công kích về phía Chiết Trung Đường.

Thượng Quan Vũ Đồng mắt thấy tình huống đó, tuy rằng nàng vô cùng lo lắng nhưng nàng đang vướng Kiếm Hoàng bậc năm Chiết gia cũng có kinh nghiệm đối chiến phong phú, mặc cho Thượng Quan Vũ Đồng công kích như thế nào thì dù chết hắn cũng quấn lấy nàng không buông!

- Tô tỷ tỷ lui về, không nên tiến lên!

Không còn biện pháp nào nữa, một mặt Thượng Quan Vũ Đồng đánh, một mặt thì cao giọng quát.

Chỉ là Tô Tuyết giống như điên rồi, mới vừa rồi vẻ bình tĩnh kia giống như núi lửa bị kiềm nén mà giờ phút này rốt cục nó cũng bộc phát ra, càng không thể vãn hồi!

Chiết Trung Đường quay về phía Tô Tuyết hừ lạnh nói:
- Năm đó hung thủ diệt toàn bộ Tô gia của ngươi, kỳ thật tất cả đều đã chết ở trong tay Lăng Tiêu, cho nên ngươi cũng không nên như vậy! Nếu ngươi có thể hiểu rõ, ta cũng sẽ không giết chết ngươi thì từ nay về sau hai nhà chúng ta coi như thanh toán xong, như thế nào?

Kiếm trong tay Tô Tuyết vô cùng linh hoạt, sắc bén, hơn nữa đánh đến bây giờ, không ngờ cũng không có lặp lại, liên tục. Cho dù Chiết Trung Đường muốn giết chết Tô Tuyết, thật sự không phải một chuyện rất chuyện dễ dàng.

Ba năm qua, bà giảng dạy một đám đệ tử của Thục Sơn, Lăng Tiêu mang về bản kiếm kỹ bách khoa toàn thư, kiếm kỹ trong đó quả thật tinh diệu vô cùng, thường xuyên qua lại nên trong đầu Tô Tuyết cũng nhớ kỹ vô số kiếm kỹ. Bà biết đối phó với người có thực lực rõ ràng cao hơn mình như Chiết Trung Đường, nếu bà dùng biện pháp tầm thường thì nhất định là không thể tiếp cận, mà đánh ra vô số loại kiếm kỹ, vì muốn hấp dẫn Chiết Trung Đường. Tô Tuyết lại không nghĩ rằng, cho dù bà không làm như vậy thì Chiết Trung Đường cũng không muốn giết mình!

- Thanh toán xong? Ha ha ha!
Tô Tuyết một mặt điên cuồng tiến công, một mặt thê lương cười thảm:
- Chiết gia của các ngươi diệt mấy nghìn nhân khẩu của hai tộc ta, khiến con của ta thuở nhỏ cốt nhục chia lìa, hủy đan điền ta, hơn hai mươi năm sống ở thú tộc, trượng phu chết thảm, toàn bộ người nhà không còn, ngươi nói thanh toán xong thì thanh toán xong sao? Ta nói cho ngươi biết, trừ phi toàn bộ người của Chiết gia có cảnh giới Kiếm Tông trở lên đều phải chết, nếu không vĩnh viễn cũng không thể thanh toán xong chuyện ngày đó! Thế nào, ta nhân từ hơn Chiết gia ngươi chứ?

Chiết Trung Đường hừ lạnh một tiếng:
- Người si nói mộng! Đợi đến khi ta bắt ngươi, xem ngươi có còn mạnh miệng như thế không!
Vừa nói xong, kiếm chiêu chợt linh hoạt, sắc bén hơn, hai người ở trên không trung cũng không giống những người khác, sử dụng kiếm khí khổng lồ hao phí nội lực cực kỳ. Chiết Trung Đường cũng là người kiêu ngạo, mắt thấy Tô Tuyết có kiếm kỹ tinh diệu nên trong lòng lão cũng muốn sử dụng kiếm kỹ để đánh bại bà!

Khóe miệng Tô Tuyết, bất giác lại nổi lên một chút cười lạnh, nhớ tới vào lúc Lăng Tiêu dạy cho bà cách sử dụng bảo vật.

- Tô di, người có thù sâu như biển với Chiết gia, đồng thời Chiết gia kia cũng sẽ không bỏ qua người, ta cho người thứ này phòng thân, khi dùng nó hẳn là như vậy... ...

Tô Tuyết bỗng nhiên có một sơ hở... .... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trên thực tế, ở trong mắt Chiết Trung Đường, trên thân người đàn bà này đều có sơ hở! Tuy rằng Tô Tuyết có thể dựa vào kiếm kỹ để cân bằng một ít, nhưng bậc năm so với bậc sáu cuối cùng cũng rơi vào thế hạ phong!

Thật sự bà có sơ hở quá lớn.

Chiết Trung Đường không nghi ngờ điều đó, thân mình giống như tia chớp xông về phía Tô Tuyết, miệng hét lớn:
- Đến đây đi!
Chợt giơ tay nhanh chóng chụp vào bả vai của Tô Tuyết!

Khóe miệng Tô Tuyết nổi lên một chút vẻ cười quỷ dị, Chiết Trung Đường sửng sốt, bỗng nhiên cảm giác được có chút khác thường, lão không biết từ đâu đột nhiên rơi xuống một tấm lưới lớn màu đen ở trên đỉnh đầu mình, nó che trời phủ đất, bao phủ hai người vào trong đó, Tô Tuyết giơ tay rút ra một tấm phù chú, dán ở trên người mình!

Mà lúc này bàn tay có lực lượng vô cùng của Chiết Trung Đường đã tiếp xúc với bả vai của Tô Tuyết, giống như là chạm vào dung nham nóng chảy cuồn cuộn! Chiết Trung Đường hú lên quái dị, trong nháy mắt lão rút tay về!

Mà thân thể Tô Tuyết lại giống như vô cùng nặng nề rơi xuống mặt đất một cách nhanh chóng!

Lúc này tấm lưới lớn màu đen kia cũng đã cách đỉnh đầu của Chiết Trung Đường không đến hai thước! Chiết Trung Đường bỗng nhiên cảm giác được linh hồn như bị thứ gì mạnh mẽ xé rách ra, khiến lão đau đến gần như muốn ngất!

Hắn cũng không hiếu kì tấm lưới lớn màu đen này một chút nào! Cho nên, thân thể lão cũng chợt trầm xuống, muốn thoát ra tấm lưới lớn này, nhưng lão không nghĩ tới không ngờ bên dưới đã bị phong kín!

Chiết Trung Đường bỗng nhiên nhớ tới tin tức người của gia tộc mình truyền về từ trên hải đảo của Tần gia làm cho người ta sợ hãi. Sau đó lão cảm giác được một nguồn lực lượng ăn mòn không thể địch nổi, giống như nó muốn cắn nuốt linh hồn của lão, loại thống khổ đến từ linh hồn khiến Chiết Trung Đường kêu thảm vô cùng thê lương. Âm thanh đó khủng bố hơn nhiều so với những người vừa mới bị kiếm khí chặt đứt!

Chiết Trung Đường kêu thảm thiết. Một loạt cường giả Kiếm Hoàng của Chiết gia lập tức sửng sốt, trên mặt cũng lộ ra vẻ hoảng sợ, nhìn Chiết Trung Đường đang giãy dụa bên trong tấm lưới lớn màu đen trên không trung, nhưng chỉ một lát sau, tấm lưới lớn mở ra ... Tuy rằng giờ phút này đã là hoàng hôn, nhưng tất cả mọi người ở đây đều thấy rõ.

Tấm lưới lớn mở ra, nhẹ nhàng rơi xuống phía dưới. Lúc này phía dưới bỗng nhiên bay lên một một thân ảnh, lập tức tấm lưới lớn kia bị người đàn bà kia thu lấy

Mà Chiết Trung Đường thì biến mất!

Thừa dịp một đám Kiếm Hoàng Chiết gia ngây người trong giây lát, Thượng Quan Vũ Đồng rốt cục như là hiểu ý, huy động thanh bảo kiếm của tổ tiên trong tay, bốn luồng kiếm khí bảy màu khác nhau bắn về phía bốn Kiếm Hoàng của Chiết gia. Bốn gã Kiếm Hoàng đó hoảng hốt ngăn cản, còn Thượng Quan Vũ Đồng lại đột nhiên tăng thêm, một tiếng kêu to trong trẻo trên bảo kiếm, một con chim lửa hừng hực bảy màu đánh úp về phía một trong bốn người đó!

Thậm chí gã Kiếm Hoàng bậc năm đó không kịp trốn, thì bị đại điểu bảy màu quét qua trên đầu... ....

Lại thấy đầu của Kiếm Hoàng bậc năm đó biến mất không thấy, chỉ còn lại cái xác không đầu ngã xuống đất!

Mấy tên Kiếm Hoàng bậc năm của Chiết gia thấy thế đều thét lên bi thương một tiếng, điên cuồng công về phía Thượng Quan Vũ Đồng. Mà sau khi Thượng Quan Vũ Đồng giết người, trên mặt của nàng hiện lên vẻ mất tự nhiên trong nháy mắt, ngay sau đó trong đôi mắt của nàng bắn ra tia sáng lạnh lùng uy nghiêm.

Phượng hoàng bảy màu từ trên bảo kiếm của nàng không ngừng bắn ra. Mấy tên Kiếm Hoàng bậc năm của Chiết gia lại không dám mạnh mẽ đối kháng, tránh trái tránh phải, ưu thế lại chuyển về phía Thượng Quan Vũ Đồng.

Mà Tô Tuyết thì bay trở về với tốc độ cao, tấm lưới lớn màu đen trong tay lại mở ra, chụp về phía hai gã Kiếm Hoàng của Chiết Gia đang vây công Thượng Quan Vũ Đồng, tất cả mọi người vừa mới thấy sự khủng bố của tấm lưới lớn màu màu đen kia thì bọn chúng làm sao còn dám đón đỡ, lập tức dời thân nhanh chóng chạy trốn.

Chỉ còn lại một người đối kháng với Thượng Quan Vũ Đồng, khóe miệng Thượng Quan Vũ Đồng cong lên, hình ảnh cực kì xinh đẹp của mấy con phượng hoàng bảy màu hiện lên giữa trời đêm u tối, đang vây quanh gã Kiếm Hoàng Chiết gia kia!

Kiếm khí ngưng kết thành phượng hoàng bảy màu, nó cũng mang theo năng lượng vô cùng to lớn, cũng chính là tuyệt kỹ thành danh của tổ tiên năm đó của Thượng Quan Vũ Đồng- - Phượng Hoàng Vũ!

Mà trải qua vô số năm, làm sao còn có người nhận biết loại kiếm kỹ khiến cho Thánh Vực Đại Đế vào năm đó cũng cực kỳ kiêng kị? Nếu như Thượng Quan Vũ Đồng tiến vào Thánh giai, nếu nàng thi triển chiêu kiếm kỹ này, thì nó có thể biến ảo thành con phượng hoàng bảy màu thật lớn hơn trăm mét! Loại uy thế này có thể khiến núi sụp, đất lở!

Giải quyết được Kiếm Hoàng bậc sáu như Chiết Trung Đường kia thì tình thế chiến đấu ở đây đã bắt đầu có thiên hướng nghiêng về phía bọn Lăng Tiêu! Nước mắt của lão Kiếm Hoàng bậc năm Chiết Thế Duy của Chiết gia chảy dài, nhìn trời bi thiết:
- Chẳng lẽ ông trời muốn diệt Chiết gia ta hay sao?

Tần Cách điên cuồng gầm lên, vầng sáng màu đỏ từ dưới chân y không ngừng dâng lên, cả người vẫn đang cuồng hóa!!! Lúc trước, mấy gã Kiếm Hoàng của Chiết gia coi Tần Cách là kẻ yếu đuối nhưng hiện tại họ khổ không nói được, bao gồm cả gia chủ Chiết Thế Duy của Chiết gia. Tần Cách vũ động cự kiếm màu đen trong tay mà Lăng Tiêu cho gã, trên cơ bản mỗi một chiêu đều là đấu pháp muốn cùng đối phương đồng quy vu tận!

Sau khi Tần Cách liều mạng với một gã Kiếm Hoàng bậc bốn, những người ở phía khác mới phát hiện, gã cự hán đầu bóng giống như ma thú bậc chín này không ngờ chỉ bị một chút vết thương nhẹ!

Kể từ đó, gần như không còn ai dám liều mạng với Tần Cách, mấy người vây công một người, không ngờ lại bị số ít đánh ép!

Một vùng yên lặng bên trong Chiết gia sơn trang, vô số người đều hoảng sợ không ngừng nhìn thấy từng đoàn từng đoàn ngọn lửa trên bầu trời, vẫn không ngừng vang lên tiếng gầm rú!

Tất cả mọi người biết, địch nhân đánh đến cửa rồi!

Rất nhiều người của Chiết gia kỳ thật cũng không biết đã xảy ra chuyện gì! Đúng vậy, bọn họ đều vô tội, cũng không có tư cách biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ là trong lòng mỗi người đều cảm giác không ổn!

Lúc này đám Kiếm Tông trốn vào chỗ ngầm của Chiết gia cảm thấy mình bị sỉ nhục lớn lao!

Lúc Ngô Lương đi theo bên người Chiết Kiến Nghiệp thì Chiến Kiến Nghiệp là Ma Kiếm Sư bậc sáu, nhưng hiện giờ lão đã đột phá và trở thành Kiếm Tông bậc một. Tuy nhiên lão lại không trốn vào chỗ ngầm, bởi vì Chiết Kiến Nghiệp cảm thấy trốn vào đó cũng không an toàn. Nếu như một đám cường giả của gia tộc mình đều ngăn không được gã Lăng Tiêu kia, trốn tránh nhưng làm sao có thể sống được?

Còn có một nguyên nhân nữa phàm là những người của Chiết gia có tư cách biết về nội tình của Lăng Tiêu đều vô cùng thống hận Chiết Kiến Nghiệp! Bọn họ nhận xét, Chiết gia trêu chọc gã sát tinh Lăng Tiêu này là hoàn toàn vì Chiết Kiến Nghiệp ham muốn sắc đẹp của tỷ tỷ Lăng Tố của Lăng Tiêu!

Nếu không, làm sao Chiết gia lại gặp phải một lần nguy cơ nghiêm trọng nhất trong mấy ngàn năm qua chứ?

- Lão gia, Lăng Tiêu cũng đến đây sao?

Một chút thực lực như Ngô Lương kia, ở trong mắt mọi người cũng giống như con kiến, nhưng hắn lại dựa vào cái miệng và chỉ số thông minh tương đối tốt, quả thật được Chiết Kiến Nghiệp coi trọng. Mà ngay cả khi lão đi vào Chiết gia sơn trang, lão cũng mang hắn bên người. Bởi vì Chiết Kiến Nghiệp vẫn luôn muốn chấn hưng uy danh Chiết gia ở Thất Sắc thành nên bên người khẳng định phải có người tài ba. Đoàn lính đánh thuê Thần Phong bị tan tác do gã Lăng Tiêu kia giết, nếu lão muốn trùng kiến nó thì người tài giỏi như Ngô Lương ắt không thể thiếu, hơn nữa, hắn hiểu Lăng Tiêu vô cùng, lại đặc biệt biết làm việc, cho nên Chiết Kiến Nghiệp rất thích hắn.

- Lăng Tiêu, đến đây rồi sao ... Chỉ vài năm ngắn ngủn, hắn cũng có thể thay đổi lớn như thế, lần này Chiết gia chắc gặp nguy hiểm!
Khi Chiết Kiến Nghiệp nói, giọng nói vô cùng tang thương! Giờ phút này, trong lòng lão không kìm được xuất hiện chức trách với đồng tộc của mình.

- Chiết Kiến Nghiệp, nếu không có mầm tai họa như ngươi, làm sao Lăng gia biến thành tử cừu của Chiết gia!

- Hừ, Chiết Kiến Nghiệp, ngươi hại Chiết gia rồi!
- Bởi vì chuyện riêng của ngươi nên Chiết gia sẽ bị hủy ở trong tay của ngươi!
- Nếu như Lăng Tiêu đánh tiến vào, chúng ta là người thứ nhất không buông tha ngươi!

Chiết Kiến Nghiệp hừ lạnh trong lòng: Một đám ngu ngốc không biết gì, có con bé Tô Tuyết ở đây, cho dù không có chuyện của ta, các ngươi nghĩ sẽ không có việc gì sao? Cả bọn không buông tha ta đánh tiến vào sao? Đến lúc nào đó thì tất cả đều phải chết!

Vẻ mặt Ngô Lương cực kì khó coi, nhìn các màu ngọn lửa bùng nổ bao quanh trên bầu trời, nghe tiếng nổ truyền tới không ngừng, bỗng nhiên Ngô Lương hơi run run một cái, toàn thân lạnh như băng, thầm nghĩ rằng: Ta có nên tìm cách trốn khỏi nơi này không?

... ..... ....

Chiết Vô Song đã bị bảo kiếm màu đỏ thoáng lớn thoáng nhỏ kia tra tấn sắp điên lên, tốc độ của kiếm kia quả thực rất nhanh, lão chưa bao giờ thấy qua người có thể sử dụng bảo kiếm mà chỉ dựa vào ý niệm để khống chế kiếm lại có thể đả thương người trên không trung!

Lão nào biết rằng, đó không phải là Dĩ Ý Ngự Kiếm của Lăng Tiêu mà hoàn toàn là Yêu Huyết Hồng Liên, linh khí được hắn dưỡng dục, đang công kích lão! Lăng Tiêu chỉ tiêu hao chân nguyên mà thôi, chỉ cần chân nguyên của Lăng Tiêu vô tận thì Yêu Huyết Hồng Liên kiếm vẫn luôn công kích như vậy!

- Năm đó lão là người dẫn đầu đi diệt Tô gia phải không?
Lăng Tiêu bỗng nhiên cao giọng hỏi trên không trung.

- Đúng vậy, đó chính là đại gia Chiết Vô Song của ngươi. Ha ha ha, tiểu tử, thì sao nào, ngươi đến đây báo thù vì người đàn bà kia sao? Năm đó đại gia nhất thời sơ suất nên không có chém một kiếm lên cổ ả, đó cũng là chuyện sơ suất lớn nhất của ta!
Tóc tai của Chiết Vô Song bù xù, đoản kiếm màu đen trong tay không ngừng ngưng kết ra các loại kiếm khí thật thể hùng mạnh, lớn tiếng nói.

- Được, ngươi thừa nhận là tốt rồi, ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ không phạm sai lầm này! Khi giết lão, ta sẽ cho lão chết đàng hoàng!
Trong âm thanh Lăng Tiêu cũng không có bất cứ tình cảm gì.

- Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh thì đến đây!
Chiết Vô Song cười điên dại rống giận:
- Chiết Vô Song đại gia tung hoành nhiều năm, chết còn không sợ, thì sợ cái gì?

Thân thể Lăng Tiêu bỗng nhiên đánh về phía Chiết Vô Song, bảo kiếm trong tay Chiết Vô Song nhanh chóng múa lên, hai luồng kiếm khí màu đen bắn về phía Lăng Tiêu!

Mà đôi mắt của Lăng Tiêu cũng thoáng ngưng lại, trong nháy mắt hai luồng tinh thần lực vô hình bắn về phía tinh thần thức hải của Chiết Vô Song!

Tính tình Chiết Vô Song táo bạo, lớn tiếng mắng một cách giận dữ, sớm bị Lăng Tiêu làm tâm thần nhiễu loạn, trong nháy mắt lão liền cảm giác đầu của mình đột nhiên giống như bị châm đâm một chút. Loại đau đớn này khiến lão không thể chịu đựng được, kêu lên "A" một tiếng.

Cảnh giới Nguyên Anh kỳ của Lăng Tiêu dùng tinh thần lực hóa niệm vi châm, không lưu tâm tập kích Chiết Vô Song, nhưng lại thu được hiệu quả ngoài dự đoán. Trong nháy mắt Yêu Huyết Hồng Liên kiếm biến thành như ngón tay xuyên thấu qua chân khí hộ thể của Chiết Vô Song, trên người lão bị xuyên qua hơn hai mươi kiếm!

Chiết Vô Song phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị hủy, lập tức chết thảm!

Một cỗ hồn phách vô hình trung thoát ra từ thân thể. Cường giả có cảnh giới Kiếm Tôn, tu vi thân thể rất mạnh, lại có oán niệm ngút trời. Linh hồn kia như thực chất nhìn về phía Lăng Tiêu với ánh mắt vô cùng oán độc!

Lăng Tiêu lạnh lùng chợt cười, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một khối tinh thạch trong suốt. Trong vài năm tu luyện bên ngoài trong lúc vô ý hắn có được nó. Tinh thạch trong suốt kia chỉ có một tác dụng, đó là phong ấn linh hồn!

Lăng Tiêu đưa linh hồn Chiết Vô Song vào tinh thạch trong suốt!

Hồn phách Chiết Vô Song muốn chạy trốn, lại như một luồng khói nhẹ, bị hút vào trong tinh thạch trong suốt, Lăng Tiêu kết xuất vô số thủ ấn khắc ở trên tinh thạch trong suốt. Tinh thạch trong suốt dần dần biến thành màu đen, một hình người nhỏ như móng tay di động ở trên đó!

Có thể thấy được miệng, mũi, mắt rõ ràng, nó hoàn toàn là một cường giả Kiếm Tôn Chiết Vô Song thu nhỏ!

Lăng Tiêu nhìn về phía tinh thạch cười nói:
- Hậu nhân Tô gia chắc chắn vô cùng muốn gặp ngươi!

Đôi mắt của người nhỏ Chiết Vô Song bên trong tinh thạch nhìn Lăng Tiêu với vẻ vô cùng sợ hãi và oán độc. Lăng Tiêu thuận tay thu tinh thạch vào trong nhẫn, rồi sau đó ánh mắt quay về phía Thượng Quan Vũ Đồng các nàng. Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhìn ra tình thế ở bên đó, hơn nữa một tên kiếm tôn đang tồi tại của Chiết gia cũng bị Lăng Tiêu giết chết một cách quang minh chính đại. Đó quả thực là một đả kích mang tính hủy diệt của đám Kiếm Hoàng của Chiết gia, hoàn toàn nhiễu loạn tâm thần!

Không bao lâu sau, liên tiếp có tiếng kêu thảm thiết, đồng thời Lăng Tiêu bày ra kiếm trận hàn thiết đoản kiếm kia bởi vì chiến đấu bên Lăng Tiêu đã chấm dứt, hắn lại lập tức vận chuyển điên cuồng, trong đó không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương. Kiếm Hoàng bậc sáu cũng bị cắt cổ giết chết giống như gà, chó! Tuy nhiên cuối cùng có hai người can trường tự bạo, đại khái làm hư hao mấy chục thanh hàn thiết đoản kiếm. Lăng Tiêu khẽ nhíu mày, tổn thương đối với bản thân hắn thật ra không lớn, tuy nhiên hắn có chút ít đau lòng với bảo vật mà thôi!

Lúc này toàn bộ Kiếm Hoàng của Chiết gia trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh cũng bị luyện hóa, mà ngay cả huynh đệ Thập tam gia và Thập tứ gia giờ phút này nhìn vào trong đôi mắt Lăng Tiêu, cũng mang theo vẻ kính sợ mà lúc trước không có.

Hắn rốt cuộc có thực lực gì? Chẳng những tự mình chém chết một tên cường giả Kiếm Tôn, tùy tiện xuất ra hai loại bảo bối khác nhau, không ngờ có thể giết chết tám chín tên cường giả Chiết gia!

Vấn đề này đang dâng lên trong lòng mọi người.

Còn lại những người này, căn bản là không cần Lăng Tiêu động thủ, từng người liền bị chém chết, nhất là Tô Tuyết, giờ phút này cả người bà đều đẫm máu. Giờ phút này đôi mắt xinh đẹp kia cũng là màu đỏ tươi, làm cho người ta sợ hãi cực kỳ!

Sau khi đại chiến ở chỗ dãy núi này, tất cả mọi người cảm thấy không thể tin nổi, thậm chí không thể tưởng được có hiệu quả này, không ngờ là mình có thể sáng tạo ra!

Một ngọn núi rất cao không ngờ bị phá bỏ phạm vi vài dặm, cao hơn trăm mét!

Loại phá hoại này quả thực quá mức khủng bố!

Lúc này Lăng Tiêu đi đến gần Tô Tuyết, còn Tô Tuyết trả lại Phệ Hồn Ma Võng cho Lăng Tiêu. Lăng Tiêu nhìn dáng vẻ của bà, hỏi có chút thân thiết:
- Tô di, người không sao chứ?

Tô Tuyết thở một hơi thật dài, trên mặt dính một ít vết máu, bỗng nhiên lộ ra một vẻ tươi cười khuynh quốc khuynh thành :
- Lăng Tiêu, cảm ơn con, ta không sao, ta thật sự không có việc gì... ...
Nói xong, đôi mắt huyết lệ vô tình chảy xuống từ khóe mắt, sau đó xoay người chạy như điên, trong chớp mắt liền biến mất trong mắt mọi người.

Thượng Quan Vũ Đồng vừa muốn đuổi theo, Lăng Tiêu ngăn lại nàng một hồi:
- Cho một mình bà giải phóng nó đi, bà không có việc gì đâu.

Lúc này, Thập tam gia và Thập tứ gia còn có Tần Cách hứng khởi giết người cùng nhau đi tới. Thập tam gia nhìn bầu trời đêm đang bao phủ Chiết gia sơn trang, hỏi với ý xấu:
- Tông chủ, chỗ đó... ...

Mắt Lăng Tiêu thoáng ngưng, gần như không do dự gì nói:
- Từ Kiếm Tông trở lên giết! Ta đi bày trận, còn những người khác vĩnh viễn bị vây chết ở chỗ này!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #334


Báo Lỗi Truyện
Chương 334/761