Chương 281: Lãnh Ngưng Cung



Lăng Tiêu thản nhiên gật gật đầu, trong lòng lại lấy làm lạ, Thượng Quan Vũ Ðồng làm thế nào nhận ra mình. Kể cả lẫn trước khi đã dịch dung rồi gặp Thượng Quan Vũ Ðồng, nàng cũng không có nhận lầm mình.

Lăng Tiêu làm sao biết được: qua thời gian dài như vậy, Thượng Quan Vũ Ðồng vẫn luôn tưởng nhớ tới Lăng Tiêu. Hình dáng bên ngoài có thể biến đổi, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng có thể khác, nhưng một vài cử chỉ nhỏ vô tình, hoặc là một số thói quen nào đó đã bán đứng hắn. Tuy nhiên loại cảm giác đó rất tế nhị, không phải người rất thân cận thì không có khả năng nắm được!

Cho nên, Tống Minh Nguyệt thông minh sắc sảo rất nhanh nghĩ tới điểm mấu chốt này, trong ánh mắt nhìn Thượng Quan Vũ Đồng thêm lên chút phức tạp.

Nàng có thể dễ dàng khoan nhượng Diệp Tử, dễ dàng khoan nhượng Isa, thậm chí có cả Phong Phong và hai thị nữ nhỏ xinh đẹp kia của Lăng Tiêu, đó là bởi vì nàng thuộc về người tới sau. Mặc dù nàng là nữ nhân đầu tiên của Lăng Tiêu, nhưng Tống Minh Nguyệt xuất thân đại gia tộc trong lòng nàng cũng biết rằng: muốn nam nhân cả đời chỉ có một nữ nhân, cũng không thực tế. vì thế nếu có thể mau chóng tranh vào tay mình địa vị nên có, mới là điều trọng yếu nhất.

Hơn nữa, đừng thấy Lăng Tiêu đối với những chuyện này vẫn luôn dửng dưng, nhưng nếu như nữ nhân ghen tị lẫn nhau, hiển nhiên sẽ dẫn tới nam nhân không vui lòng. Rất nhiều đạo giáo cũng đều có vô số tiền nhân đưa ra kết luận này. Tống Minh Nguyệt cũng không nghĩ muốn giẫm lên vết xe đổ, có điều là nữ nhân nước mắt này, rõ ràng là người quen biết ông anh mình đầu tiên, hơn nữa còn không phải quen bình thường!

Nếu không làm sao có thể chỉ nhìn thấy hai lần, đã nhận ra Lăng Tiêu. Chính xác mà nói, hắn là chỉ thấy một lần tại đại hội giao địch đã nhận ra rồi, chẳng quả lúc đó đông người nên không có tới nhận nhau mà thôi.

Nhưng quan sát theo hiện tại của Lăng Tiêu, dường như lại cũng không muốn cham mặt với nàng! Nói như vậy "chính là nữ nhân này có tình ý với phu quân mình, nhưng phu quân đối với nàng thì khác".

Cho nên nói Tống Minh Nguyệt rất thông minh, việc này gần như chỉ trong nháy mắt trong đầu nàng liền phân tích ra được. Nghĩ thông suốt những điều này, trên mặt Tống Minh Nguyệt bỗng nhiên lộ ra nụ cười tươi. Mặc dù vì dịch dung, làm cho người ta có cảm giác nụ cười này cực kỳ câu hồn đoat phách! Không ít nam nhân đang chý ý tới nơi này trên mặt chợt hiện vẻ ngẩn ngơ.

Thượng Quan Vũ Đồng thì ở trong lòng mắng một cậu: "Hồ ly! Tiểu yêu tinh! Bên người Lăng Tiêu khi nào thì có thêm một nữ nhân như vậy? Tiểu tử này, thật là càng ngây càng quá đáng!"

Ba mỹ nữ ngồi ở chỗ này, cơ hồ hình thành tư thái tranh nhau khoe hương khoe sắc. Thu Nguyệt Dao tuy rằng tuổi lớn một ít, có điều xem ra vẻ thành thục càng quyến rũ, càng có hương vị nữ nhân, hơn nữa trên gương mặt nàng, cũng không có lưu lại chút đầu vết gì của năm tháng. Thẳng thắn mà nói: nàng là thiếu phụ đang mùa trổ hoa! Chỉ nhìn ra Thu Nguyệt Dao đã gần đến tuổi trung niên, là do đôi mắt chứa đầy vẻ tang thương của nàng. Tuy rằng đôi mắt thập phần xinh đẹp, nhưng có thể từ trên đó cảm nhận được đã tích lũy tang thương qua bao nhiêu năm tháng. Không như Thượng Quan Vũ Đồng và Tống Minh Nguyệt hai nữ nhân tuổi trẻ tươi đẹp, một đôi mắt trong veo tinh khiết như đông thu thủy.

Bên trong tửu lầu, vốn những người này ăn cơm xong chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên chứng kiến "phong cùm" hiếm hoi này nên cũng không nỡ rời khỏi, đông thời, vô số ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tị chiếu vào Lăng Tiêu . Khiến hắn cảm thấy bị áp lực bội phần, miễn cưỡng ăn vội mấy miếng xong Lăng Tiêu đứng dậy nói:

- Chúng ta đi thôi!

Tống Minh Nguyệt thật nhu thuận đứng dậy đi theo phía sau Lăng Tiêu , một lát sau Thu Nguyệt Dao và Thượng Quan Vũ Đồng cũng đứng lên rời đi. Trên đường lộ trong thành lúc này thật đông đúc ồn ào náo nhiệt, trên đảo tuy rằng toàn bộ đều là người của thế gia, nhưng đồng thời cũng có rất nhiều người dân thường, những người bình thường không khác gì với người dân thường ở đất liền,
nhưng chất lượng sinh hoạt hiển nhiêu cao hơn rất nhiều so với dân chúng bình thường ở đất liền. Dù sao, bọn họ thuộc người của thế gia, không có thuế khóa cao như vậy, hơn nữa bất kẻ làm chuyện làm ăn buôn bán gì đều kiếm lợi dễ dàng.

Cho nên trên đường này đúng là biểu hiện một cành thái bình hoan ca. Thượng Quan Vũ Ðồng vừa ra tới, liền thấy Lăng Tiêu và Tống Minh Nguyệt hai người đứng trước mặt một quầy hàng cách đó không xa. Lăng Tiêu tiến lại khẽ gật đầu chào, sau đó liền cũng thầy trò Thu Nguyệt Dao đi đến một con đường nhỏ vắng vẻ. Ở chỗ này đúng là khác biệt với nơi cư ngụ của các môn phải thế gia bất nhập lưu, cảnh vật thật im ắng, thậm chí nhìn không thấy mấy người ra ngoài. Lần này Lãnh Ngưng Cung đến đây mười mấy người!

Tất cả các nàng đều ở chung trong một ngội nhà riêng biệt, đủ thấy mức độ coi trong của Tần gia đối với những môn phải thế gia lớn một chút thế nào. vào trong sân, bên trong có mấy thiếu nữ trẻ tuổi đang ngồi trên ghế đá dưới tàng cây cổ thụ râm mát ăn các loại hoa quả mới lạ. Thấy Thượng Quan Vũ Đồng và Thu Nguyệt Dao mang theo hai người xa lạ trên vào, các nàng đều sửng sốt, tuy nhiên lập tức đều đứng lên chào hỏi.

- Sư tỷ!

- Sư thúc!

Giọng nói của các thiếu nữ như tiếng chim oanh chim yến đều vô cùng êm tại, kêu gọi chào đón Thu Nguyệt Dao và Thượng Quan Vũ Đồng xong thì mọi ánh mắt hiếu kỳ đều dán lên mặt Tống Minh Nguyệt và Lăng Tiêu . Trông thấy Tống Minh Nguyệt xinh đẹp quyền rũ, các thiếu nữ chớp chớp những cặp mắt to, không nhịn được nhìn đi nhìn lại mấy lần. Lãnh Ngưng Cung lấy nữ nhân là chính, tuy nhiên đại đa số đều chưa từng nếm mùi khói lửa ở nhân gian, bộ dáng các nàng đều trong trắng thanh khiết, hoàn toàn không giống Tống Minh Nguyệt, một nữ nhân xinh đẹp quyến rũ như vậy.

Ðến khi các nàng nhìn sang Lăng Tiêu, rõ ràng các cô gái càng thêm tò mò, không kìm nổi len lén quản sát người trẻ tuổi anh tuấn này. Trong lòng các nàng thầm nghĩ: "Chằng lẽ nam nhân này là người trong lòng của sư tỷ đấy sao?"

Thượng Quan Vũ Đồng nhìn về phía các cô gái dịu dàng cười, đừng nhìn các cô gái này tuổi không lớn, nhưng thực lực đều mạnh hơn nàng rất nhiều! sau khi Thượng Quan Vũ Đồng dùng đan dược Lăng Tiêu đưa cho nàng, mặc dù thực lực tăng lên từ Ma Kiếm sĩ bậc hai tới bậc bốn. Ðiều này đã khiến sự phụ Thu Nguyệt Dao của Thượng Quan Vũ Đồng ngac nhiên không thôi, bởi vì cho đến
bấy giờ, thực lực của nàng cũng chỉ là Ma Kiếm sĩ bậc năm!

Thu Nguyệt Dao tuy rằng vẫn luộn nhân được sự coi trọng của Lãnh Dương Dương Cung chủ Lãnh Ngưng Cung, để nàng phụ trách hết thấy sự việc đối ngoại. Nhưng thực lực chính là thực lực, hai thấy trò Thu Nguyệt Dao thật khó xử, trên thứ bậc ở Lãnh Ngưng Cung căn bản là không sắp xếp được!

Tuy nhiên, Lãnh Ngưng Cung luôn khiêm tốn, hơn nữa môn nhân đều rất đoàn kết, cũng không có người nào kỳ thị thầy trò các nàng. Ngược lại bởi vì thấy trò hai người thường xuyên xuất nhập giới thế tục, mỗi lần trở vẻ môn phải đều mang vẻ rất nhiều điều lý thú mới la, khiến cho tình cảm của người trong môn phái đối với hai thấy trò các nàng đầu rất tốt.

Giống như mấy cô bé này, toàn bộ đều là đệ tử thân truyền của đại cung chủ Lãnh Dương Dương. Thực lực kém nhất cũng đã cao hơn Thu Nguyệt Dao, đạt tới Ma Kiếm sĩ bậc sáu, nhưng đối xử với Thu Nguyệt Dao đều rất khách sáo.

Đại cũng chủ Lãnh Dương Dương đang đảm nhiệm Lãnh Ngưng Cung, theo bối phận mà nói còn là Tiểu sự muội của Thu Nguyệt Dao, năm nay chẳng quả chỉ hai mươi tuổi, nhưng thiên tư băng tuyết, vượt trội nhất trong nhiều thế hệ cung chủ kế thừa của Lãnh Ngưng Cung: hiện giờ nàng đã có thực lực Kiếm Tôn bậc hai!

Tin tức này nếu như truyền tới giới thế tục, quả thực có thể dẫn tới chấn động thật lớn: Kiếm Tôn trẻ chỉ mới hai mươi lăm tuổi, thậm chí trong vòng trăm năm có hi vọng nhập Thánh! với thành tích có thể liệt vào môn phải nhị lưu, đương nhiên thực lực của Lãnh Ngưng Cung không chỉ có thể. Mấy đời cung chủ trước của Lãnh Ngưng Cung, thực lực cao nhất cũng chỉ đạt tới Kiếm Hoàng bậc năm, kém cõi nhất cũng có Kiếm Hoàng bậc hai!

Theo quy củ của Lãnh Ngưng Cung, khi cung chủ đat tới tu vi Kiếm Hoàng, lập tức bãi nhiệm truyền vị trí đảm nhiệm cung chủ kế tiếp cho người khác, sau đó sẽ tiến vào chỗ thanh tu trong môn phải để tiến hành tu luyện!

Lãnh Ngưng Cung còn có tám vị chấp pháp trưởng lão, thực lực cao nhất đạt tới Kiếm Tôn bậc sáu, thấp nhất cũng tới Kiếm Tôn bậc bốn! Tam vị trưởng lão này đều đã rất cao tuổi, hầu như rất ít có khả năng lúc còn sống bước vào cảnh giới Kiếm Hoàng. Cho nên, đại bộ phận sự việc tại Lãnh Ngưng Cung, cũng không phải do cung chủ quản lý, mà do tám vị trưởng lão Kiếm Tôn này quản lý!

Ngoại môn Lãnh Ngưng Cung có nam đệ tử, có điều số lượng rất ít, tất cả đều chưởng quản một số sản nghiệp của Lãnh Ngưng Cung. Còn nội môn đệ tử thì hết thảy đều là các cô gái!

Lãnh Ngưng Cung còn có một điều quy định gần như không hợp tình hợp lý: phàm là đệ tử nội môn, hết thấy đều không được lập gia đình!

Nói cách khác chỉ cần trở thành đệ tử nội môn của Lãnh Ngưng Cung, thì phải cách biệt với nam giới. vì thế hết thảy người trong nội môn của Lãnh Ngưng Cung đều băng thanh ngọc khiết.

Cung chủ Lãnh Dương Dương ngày nay, thì được tất cả các trưởng bối và trưởng lão sự môn đặt hy vọng rất cao. Họ cho rằng Lãnh Dương Dương mới có năng lực dẫn dắt môn phái, để môn phái phát đương quang đại! Thậm chí, cũng có thể dẫn dắt Lãnh Ngưng Cung hội nhập vào tiểu chuẩn môn phải nhất lưu!

Bởi vậy, lần này Lãnh Dương Dương đích thân tới nơi này, mục đích là muốn chứng tỏ anh hào với một số môn phải thế gia lớn, để tạo điều kiện hướng tới phát triển Lãnh Ngưng Cung! Ðồng thời, Lãnh Dương Dương còn rất muốn gặp một người kiêu kỳ phi thường!

Ðó là Lăng Tiêu! Theo lý thuyết, một nam nhân của giới thế tục, thật rất khó mà đầu tới sự chủ ý của Lãnh Dương Dương vốn là người có Thân phận so với công chúa hoàng thất còn cao quý hơn như thế. Nhưng trong một chuyện Thượng Quan Vũ Ðồng trở vẻ sự môn 'trước đấy, nàng đã từng đề cập quả một lần về Lăng Tiêu với cũng chủ sư thúc này: nói hắn có đủ loại thần kỳ, hơn nữa Dưỡng Nhan Ðan thần kỳ từ trong tay Lăng Tiêu kia, lại khiến Lãnh Dương Dương nữ nhân trẻ tuổi gần như chưa lần nào ra khỏi sơn môn vô cũng chấn động!

Chi cần nữ nhân, vốn không có người nào không thích chưng diện!
Lãnh Dương Dương là một thiếu nữ băng thanh ngọc khiết cũng không thể ngoai lệ. Chọ nên, nàng đã dư định khi thịnh hội giao địch lần này kết thúc, nàng sẽ đi một chuyến tới phía nam trọng trấn thành PenZias để tiếp kiến Lăng Tiêu, cũng coi như xuất môn du lịch.

Xuất môn lần này có đến ba trưởng lão, phải biết là đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão. Tuy rằng ba vị trưởng lão đều nhất tề phản đối, có điều sau khi phát hiện biến hóa của Thượng Quan Vũ Đồng,

ba vị trưởng lão rốt cục đồng ý yếu cầu của Lãnh Dương Dương. Ðồng thời, mấy trưởng lão còn dự định thu nhận Thượng Quan Vũ Đồng vào nội môn để tăng cường thực lực. Ðây vốn là chuyện vui mừng, nhưng Thượng Quan Vũ Đồng chẳng hề mong muốn, một khi bước vào nội môn Lãnh Ngưng Cung, có nghĩa là cả cuộc đời từ nay về sau này phải sống đơn độc. Nếu như nàng một lòng theo đuổi võ đạo thì điều này cũng không có gì, nhưng trong lòng của Thượng Quan Vũ Ðồng...

Nhưng chuyện này cũng không thể nói ra. Ðừng nói trước mắt chuyện tình này chỉ nghẹn ở trong lòng của nàng chưa có nói lời nào với người ta, cho dù song phương tình đầu ý hợp, dưới những ánh mắt dung tục và "bằng vào nước miếng" này, sợ là cũng có thể dìm chết người ta. Cho nên, Thượng Quan Vũ Ðồng vẫn cực lực phủ nhân tình cảm của mình, vẫn khắc chế căn bản không
muốn thừa nhận. Mãi đến khi sự phụ Thu Nguyệt Dao phát hiện chuyện này, hơn nữa nói chuyện một lần với nàng, tỏ vẻ ủng hộ nàng, lúc này tâm tình của Thượng Quan Vũ Đồng mới lung lay thức tỉnh.

Nhưng nàng cũng thế, Thu Nguyệt Dao cũng thế, đầu không có cách nào chống lại thực tế Thượng Quan Vũ Đồng phải tiến vào nội môn. vì thế Thu Nguyệt Dao liền đưa ra cho đồ nhi một cái chủ y xấu hồ muốn chết: nếu Thượng Quản vũ Ðồng có thể trước khi trở thành đệ tử nội môn phá vỡ thân thế toàn vẹn trong trắng này của mình…. Chắc hẳn, các trưởng lão đó cũng sẽ không nhắc tới chuyện thu Thượng Quan Vũ Đồng vào nội môn nữa?

Thời điểm tâm tư Thượng Quan Vũ Đồng đang quay mong mòng, bỗng nhiên phát hiện Lăng Tiêu. Lúc ấy nàng cũng không đám xác định, bởi vì nàng cảm giác Lăng Tiêu hẳn là không thế xuất hiện vào trường hợp này. Có điều là thời gian sau này, nàng càng nghĩ càng càm thấy người nọ đúng chính là Lăng Tiêu vậy. vì thế hôm nay nàng cố ý đúng chờ ở bên ngoài ngôi lầu sắp xếp cho người
trong các môn phải thế gia bất nhập lưu dùng cơm. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Lăng Tiêu, nàng liền xác định: đây đúng là Lăng Tiêu không sai! Cử chỉ và bộ dáng đi đường kia, đã hoàn toàn hắn đúng hắn!

Ðừng hoài nghi trực giác của một nữ nhân, nhất là nam nhân này là người nàng rất quan tâm. vì thế Thượng Quan Vũ Đồng vừa mừng vừa sợ, liền không kìm được nói cho sư phụ biết, Thu Nguyệt Dao thì nói với Thượng Quan Vũ Đồng:

"Ðã thích hắn thì cứ thẳng thắn hợp lý hợp tình dẫn Lăng Tiêu trở về, vừa lúc giới thiệu với cung chủ một lần. Không phải cũng chủ đang rất hiếu kỳ muốn gặp người này sao?"sau đó sẽ hơi ám chỉ một chút, nam nhân này chính là người trong lòng của Thượng Quan Vũ Đồng. Chắc hắn các trưởng lão đó cũng sẽ không con làm Vũ Ðồng khó xử nữa? vẻ phần quản chế giữa Thượng Quan Vũ Đồng và Lăng Tiêu, vậy thì cứ để từ từ tới là tốt rồi. Dừ sao bỏ qua lần này, để đến sau này có lẽ sẽ không có cơ hội.

Thu Nguyệt Dao tiến vào Lãnh Ngưng Cung đã nhiều năm, nhưng vẫn còn là ngoại môn. Kể cả sự phụ của nàng cũng thế, hiện đang phụ trách ngoại môn, hàng năm đều ở bên ngoài. Cho nên, đối với tính tình của một số trưởng lão, Thu Nguyệt Dao cũng không biết rõ cho lắm.

Thầy trò hai người dẫn Lăng Tiêu và Tống Minh Nguyệt, đi vào một tiểu viện:

- Các người trò chuyện với nhau đi, ta đi báo với cung chủ một tiếng!

Thu Nguyệt Dao ôn hòa cười nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, nói:

- Nếu không phải Vũ Ðồng tinh mắt, ta đúng là không nhận ra người. Thuật địch dung của người thật cao minh!

Lúc này Lăng Tiêu mới cười cười, bởi vì nơi này đã không có người ngoài. Hắn hướng về phía Thu Nguyệt Dao cúi mình thi lễ:

- Thu di! Thật có lỗi bởi vì một vài nguyên nhân, không thể ra mặt chào hỏi ngài.

- Không sao! Ta hiểu! Các người trò chuyện trước đi.

Thu Nguyệt Dao mỉm cười, xoay người rời đi.

Thượng Quan Vũ Đồng mở của phòng, nhường hai người đi vào, sau đó rót nước trà! cho Tống Minh Nguyệt và Lăng Tiêu, sắc mặt ủng đỏ, có chút áy náy nói:

- Cứ như vậy gọi hai người tới đây, sẽ không ảnh hưởng gi với các người chứ?

Khóe miệng Tống Minh Nguyệt hơi hơi nhếch lên, sau đó nói:

- Có ảnh hưởng hay không thì thế nào, người làm thì đã làm rồi.

- Minh Nguyệt! Không được vô lễ, vị này là sự phụ của ta, vẫn luôn hết sức chiếu cố cho ta!

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày nói. Tống Minh Nguyệt lập tức đỏ bừng đôi mắt, trong lòng có chút ủy khuất. Nàng thầm nghĩ: "Quả nhiên như thế, ngay cả nói một câu cũng không được! vốn nhất định là vậy! Các người lại không có dịch dung, hơn nữa còn xinh đẹp như vậy, khẳng định rất hấp dẫn chủ ý của người ta, trước đám đông kêu gọi hai chúng ta, nếu nói không quen biết ai mà tin? Chúng ta dịch dung là vì cái gi? Còn không phải sợ người khác nhận ra sao!"

Tuy nhiên, Tống Minh Nguyệt cũng không muốn đối mặt với nguyên nhân trọng yếu nhất ở sau trong nội tâm kia.

Nàng có cảm giác nữ nhân xinh đẹp này mới là uy hiếp rất lớn đối với mình!

Thượng Quan Vũ Đồng nghe Tống Minh Nguyệt nói, lập tức có chút xấu hổ ngượng ngùng. Nói đến thông minh, nàng cũng không kém bất cứ ai khác, hiển nhiên cũng cảm giác hành vi của mình có chút đường đột, có điều cũng nổi giận trong lòng thầm nhủ: "Ngươi thì tính cái gì chứ? Hắn là học sinh của ta, ta làm gì, ai cần người lo?"

Nhưng khi nghe Lăng Tiêu nói, trên mặt Thượng Quan Vũ Đồng lộ ra nụ cười rạng rỡ, sau đó nhìn Tống Minh Nguyệt, vẻ mặt tười cười:

- Vị này là…?

Tống Minh Nguyệt lại thập phần thông minh nên im lặng, bới vì nàng cảm nhận được nữ nhân này có vị trí rất đặc thù trong tâm trí của Lăng Tiêu. "Nếu lúc này mình tiếp tục tranh cãi với nàng ta, chỉ có thể trúng bẫy của nàng ta thôi! Hừ, nghĩ muốn để ta cãi nhau với ngươi, nằm mơ đi!"

Trong lòng nghĩ thế, nhưng trên mặt Tống Minh Nguyệt lại lộ ra nụ cười hết sức hiện thực, cũng không nhìn Thượng Quan Vũ Đồng, nàng nâng chung trà lên, nhẹ nhàng thổi lá trà trên mặt.

Bởi vì nàng biết, Lăng Tiêu có chỗ tốt lớn nhất: đó là đối xử với người hắn cho là thân cận của chính mình đếu rất thành thực. Hơn nữa, với loại sự tình này, lại càng không che giấu. Quả nhiên Lăng Tiêu rất thẳng thắn nói:

- Giáo sư! Đây là nữ nhân của ta: Tống Minh Nguyệt!;

Thượng Quản vu Ðồng mặt hơi biến sắc, nhưng lập tức cười nói:

- Thật xinh đẹp! Chúc mừng cậu, Lăng Tiêu! Hồng nhan bên người tiểu tử ngươi cũng quá nhiều đấy.

Nói xong cũng cố ý không nhìn Tống Minh Nguyệt, thầm nghĩ: "Muốn chọc giận ta sao? Ta sớm đã biết nữ nhân bên người tên tiểu tử này rất nhiều. Trái lại ngươi đó! Ðắc ý cái gì? Dù có tính thế nào ngươi cũng là người đến sau!"

Lăng Tiêu không nghĩ tới Tống Minh Nguyệt ở trước mặt mình luôn luôn dịu dàng thùy mị cũng có lúc biết đối chọi gay gắt với người ta, càng không nghĩ tới Thượng Quan Vũ Đồng trước đây chỉ đối mặt với tính tình của hắn mới nóng bỏng, không ngờ lại bất hòa với Tống Minh Nguyệt như thế.

Gặp phải loại sự tình này, tin rằng mọi nam nhân đều sẽ lưa chọn làm như không thấy! Chi có điều khẳng định là Lăng Tiêu không thế chỉ trích Thượng Quan Vũ Đồng sai trái: Không nói Thượng Quan Vũ Đồng là giáo sư của hắn, chỉ nói quan hệ của nàng với tỷ tỷ Lăng Tố, cũng với sự quản tâm từng li từng tí với mình, Lăng Tiêu cũng không thế làm thương tổn nàng. vì thế Lăng Tiêu chỉ còn cách khẽ liếc mắt nhìn Tống Minh Nguyệt, hy vọng nàng có thể bớt phóng túng một chút, không để cho mình khó xử.

Tống Minh Nguyệt cũng rất thông minh, thấy Lăng Tiêu như vậy ngược lại trong lòng vui vẻ hẳn lên: bởi vì Lăng Tiêu càng không khách sáo với nàng, càng chứng tỏ trong tiềm thức Lăng Tiêu đã xem nàng như người một nhà! Càng khách sáo với Thượng Quan Vũ Đồng, thì càng nói rõ là người xa lạ!

Ðạo lý này, Thượng Quan Vũ Đồng cũng hiểu được! Nàng có chút ai oán nhìn thoáng quả Lăng Tiêu. Có điều nàng cũng hiểu rằng: Giữa mình và Lăng Tiêu nếu muốn kết hợp, cần phải vượt qua rất nhiều chướng ngai. Trong lúc nhất thời, Thượng Quan Vũ Đồng có cảm giác như mắt hết lòng can đảm, muôn ngàn ý tưởng đều bay biến đi. Ánh mắt nàng lập tức ảm đạm xuống, trong lòng nghĩ:

"Thật ra gia nhập nội môn cũng không tệ lắm!"

Tống Minh Nguyệt cảm nhận được vẻ khác thường của Thượng Quan Vũ Đồng, trong lòng chẳng những không có vui sựớng vì thẳng lợi, ngược lại cũng có loại cảm giác chua xót, nàng thầm nhủ: "Mình bất tất phải thế? Chẳng lẽ nói quả thật là mình đang ghen tị? Ghen tị vì nàng ta quen biết từ trước với Lăng Tiêu ư? xem bộ dáng của nàng ta như vậy, rõ ràng là có rất nhiều điều muốn nói với Lăng Tiêu, nhưng vì có mặt mình ở đây không thể nói ra."thở dài một tiếng, nghĩ tiếp: "Quên đi, ta cũng không trở thành kẻ xấu xa. Nếu lỡ phu quân có ý nghĩ ta đối phó với người ấy, bằng tính tình của huynh ấy cũng sẽ không nói ra miệng. Hơn nữa thời gian không bao lầu, tất nhiên sẽ không sủng ái như ta hiện giờ!"

Nghĩ vậy, Tống Minh Nguyệt mỉm cười, nói:

- vừa rồi lúc vào đây, ta thấy trong sân có một cày hoa rất lạ. Ta đi xem thử! Lăng Tiêu, khi nào đi đừng quên gọi muội một tiếng nha!

Nói xong nàng nhìn thoáng quả Thượng Quan Vũ Đồng, sau đó xoay người đi ra ngoài. Thượng Quan Vũ Đồng hơi có chút sửng sốt, nhưng vẫn rất nhanh thu lại vẻ buồn phiền, trong mắt có chút ngượng ngùng, còn có chút lo lắng nhìn Lăng Tiêu, nói:

- Cậu tiến bộ thật là nhanh! Có điều cậu đắc tội với quả nhiều người! Trước đây không lâu, ta nhận được thư của tỷ tỷ cậu. Ðối với chuyện Chiết gia kia, cậu có điểm quá cấp tiến đấy! Lăng Tiêu, cậu có biết Chiết gia đó là gia tộc gì không?

Lăng Tiêu lắc lắc đầu, sau đó nói:

- Giáo sư, Chiết gia là gia tộc gì ta không biết. Ta chỉ biết là bọn họ hạn chế tự do của tỷ tỷ ta. Hơn nữa, lão thất phu Chiết gia kia, lại yếu cầu tỷ tỷ của ta gả cho hắn! Hơn nữa, là người của Chiết gia hắn xuống tay trước với chúng ta! Giết bọn chúng, cho tới bây giờ ta cũng không hối hận!

Thượng Quan Vũ Đồng nghe lời nói kiến quyết như đinh đóng cột của Lăng Tiểu, trong lòng nổi lên một cơn sóng, không ngờ ma xui quỷ khiến hỏi:

- vậy nếu là ta bị bắt giữ, cậu cũng sẽ không băn khoăn nói những lời giống như vậy chứ, đúng không?

Lăng Tiêu đối với phần tình cảm này, lại có chút rất trầm trọng. Hắn dù là bất kẻ lễ nghi thế tục thế nao, hết thảy đếu là khốn kiếp. vấn đề quản trọng là: Trước nay hắn vẫn luộn rất tôn trọng Thượng Quan Vũ Đồng. Bỗng nhiên trong lời nói của đối phương, phô bày ra này khiến Lăng Tiêu nhất thời chưa thể tiếp nhận được. vì thế hắn chỉ có thể giá bộ như không hiểu ý nói:

- Đương nhiên, đối với ta Thượng Quản giao sự cũng thân thiết như tỷ tỷ. Nếu giáo sư gặp nguy hiểm, Lăng Tiêu ta phải xông vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng không ngại!

"Hắn đang lảng tránh ta đây!"

Thượng Quan Vũ Đồng khẽ thở dài trong lòng, trên mặt lại lộ ra vẻ hài lòng tươi cười nói:

- Tỷ tỷ. cậu thật hay nói đùa!
Nói xong, sắc mặt dần dần nghiệm túc lại:

- Lăng Tiêu, không phải ta hù dọa cậu, Chiết gia ở Thất sắc thành coi như không tính là gì, nhiều nhất chỉ có Kiếm Hoàng tọa trấn, nhưng Chiết gia trong các thế gia ẩn thế, lại là một thế gia nhất lưu! Thực lực rất mạnh! Hơn nữa, ta nghe người ta nói: trong mấy trăm năm gần đây Chiết gia, phát triến cực nhanh, thậm chí mơ hồ có tình thế tấn công các thế gia siêu cấp. Cậu nghĩ xem, cậu đắc tội với một gia tộc như vậy, bọn họ sẽ chịu để yên sao?

Lăng Tiêu vẫn bình tĩnh cười cười, sau đó nói:

- Ða tạ giáo sư nhắc nhở, tuy nhiên Lăng Tiêu cũng không sợ! Thứ nhất, Chiết gia kia không có khả năng đem hết tinh anh ra để đối phó ta! Chi cần không phải lão bất tử Kiếm Tôn tới, như vậy ta cũng không sợ. Hơn nữa, bọn họ còn phải chuẩn bị cho xong chuyện hao binh tốn tướng!

Thượng Quan Vũ Đồng khẽ lắc lắc đầu. Hơn một năm nay, nàng nghe rất nhiều lời đồn về Lăng Tiêu. Thậm chí thay đổi vương thất ở đế quốc, cũng không thế ảnh hưởng đến quyền thế của Lăng gia chút nào. Thái tử lên ngôi, ngược lại càng trọng thưởng thêm cho LQng gia. Nàng cũng nghe, rất nhiều người của môn phải thế gia ẩn thế tìm tới thành PenZias, cũng không thế chiếm được chút
lợi ích gì trong tay Lăng Tiêu. Nam Phương vương Lý võ Thông đã chết do tranh giành hoàng quyền, thời gian đối mặt với Lăng Tiêu , cũng không một lần chiếm được thượng phong!

Nghĩ đến đấy, đôi mắt đẹp của Thượng Quan Vũ Đồng chăm chú nhìn gương mặt trưởng thành như người ba mươi tuổi của Lăng Tiêu lúc này, và trong cặp mắt kia mang theo một chút tang thương. Nàng thầm nghĩ: "Chiếc mặt na hiện giờ chính là mặt thật của ngươi sao?"

- Lần này, người của Tích gia, cũng đến đây, hơn nữa, bọn họ đến đấy mười mấy cường giả Kiếm Hoàng. Lăng Tiêu , nếu cậu gặp bọn họ nhất phải cẩn thận! Mặc dù cậu đã địch dung cải trang, nhưng nhất định phải cẩn thận một chút!

Thượng Quản vu Ðồng tha thiết nhìn Lăng Tiêu nói.

- A? Ngươi Chiết gia tới? vậy giáo sư có biết: Dược gia Long Cốc, Dư gia Yến Triệu có người tới chưa vậy?

Lăng Tiêu khẽ nhướng mày, nhẹ giọng nói.

Thượng Quan Vũ Đồng trừng to mắt: "Không phải vậy chứ? Ngươi lại đắc tội với nhiều người vậy sao!" Nàng khẽ nhìn Lăng Tiêu, trên nét mặt lộ vẻ không còn gì để nói. Nàng thở dài nói:

- Ðến rồi! Hơn nữa, đếu đến đấy không ít cường giả. Cậu... Ôi, ta sai lầm rồi, đúng là ta không nên gọi cậu tới. Ðúng rồi ngàn vạn lần cậu đừng để bại lộ thân phận đấy!

Lúc này Lăng Tiêu không kìm nổi cười rộ lên, cảm thấy Thượng Quan Vũ Đồng ở nước mặt mình thật cứ giống như một cô bé. Nghĩ vậy trong lòng Lăng Tiêu chợt lạnh, biến hóa này hắn không phải tạo thành mà do Thượng Quan Vũ Đồng tự thay đổi mình.

Như vậy, hắn là do sau khi thực lực của mình nâng cao.

Ngẫm lại cũng đúng, những người bên cạnh hắn, bất kẻ là Tống Minh Nguyệt và Diệp tử, hay là Lăng võ và Mạc Thanh bọn họ, hấu như không ai xem hắn là một thiếu niên mới mươi sáu mười bảy tuổi. Tất cả đều xem Lăng Tiêu như một người chủ đáng tin cậy, chỉ cần có Lăng Tiêu thì không có vấn đề gì không giải quyết được. Đọc Truyện Online

Trên thực tế, cho tới bây giờ, quả thật Lăng Tiêu cũng biểu hiện ra loại thực lực này. Giả sử bây giờ Lăng Tiêu còn là người bị Thiên Mạch, như vậy, mọi người còn có thể xem hắn như người chủ đáng tin cậy sao?

Nghĩ vậy, Lăng Tiêu bỗng nhiên hiểu được thêm vài phần: Nhập thế tức là con đường tu luyện khẳng định có tình ya, từ trong đủ loại cảm tình đó, đều có thể nhận được một số gợi ý. Giờ phút này, tâm cảnh của Lăng Tiêu lại trở nên vững chắc thêm vài phần.

- Lời nói của ta buồn cười lắm sao?
Thượng Quan Vũ Đồng phát hiện trong mắt Lăng Tiêu chợt lóe lên vẻ bỡn cợt, nàng không kìm nổi hai gò mà nóng bừng, hỏi câu nói một câu, sau đó đổi đề tài nói:

- Lăng Tiêu , cung chủ chúng ta rật hiếu kỳ về cậu. Cho nên, chốc nữa nếu nàng đồng ý gặp cậu, nhất định cậu phải nắm lấy cơ hội tốt này! Nếu có thể đổi lấy một câu kết minh của cung chủ chúng ta. Như vậy ngay sau nếu cậu gặp nạn, Lãnh Ngưng Cung nhất định sẽ phải người trợ giúp! Tuy rằng Lãnh Ngưng Cung là tông phái nhị lưu, thế nhưng nói đến các môn phái thế gia người trong Lãnh Ngưng Cung cũng không tệ!

Lăng Tiêu cảm nhận được một mối chân tình tha thiết trong lời nói Thượng
Quan Vũ Ðồng, bên cười nói:

- Vậy đa tạ giáo sư, ta nhất định sẽ nắm lấy cơ hội.

- Gọi ta là tỷ tỷ đi!
Thượng Quan Vũ Đồng sâu kín nói:

- Dù sao cậu cũng không thể đến học viện. và có lẽ, không báo lâu nữa, giáo sư cũng vĩnh viễn từ biệt nơi đó rồi.

Lăng Tiêu thoảng nao nao trong lòng, muốn nói điều gì nhưng vẫn không nói ra. Lúc này, bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân, Thu Nguyệt Dao ở bên ngoài khẽ ho một tiếng, sau đó mở của. Lăng Tiêu thấy đứng phía sau là một thiếu nữ xinh đẹp mặc váy dài màu trắng, tóc búi cao, làn da trắng như tuyết, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, chỉ có điều cặp mắt kia lại lãnh đạm như nước, làm cho người ta có loại cảm giác cự tuyệt người ngoài ngàn dặm. Ðiều này còn không nói, lúc này tuy là mùa đông, nhưng hải đảo này một năm bốn mùa vẫn xanh tươi, lúc này thời tiết không tính là nóng bức cũng không lạnh, thế mà nữ nhân này vừa vào nhà, Lăng Tiêu liền cảm giác như một luồng hơi lạnh đập vào mặt mình!

"Ồ, cũng không nên lạnh như băng vậy chứ?'" Lăng Tiêu nghĩ thầm trong lòng. Thượng Quản Vũ Ðồng cung kính đứng lên, kêu Thu Nguyệt Dao một tiếng sư phụ, sau đó lập tức quay đầu về phía nữ nhân thần thái lạnh như băng kia, cung kính nói:

- Vũ Ðồng ra mắt sư thúc cung chủ.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #281


Báo Lỗi Truyện
Chương 281/761