Chương 217: Đi tới Thất sắc thành



Mặt trời chói chang nhô lên trên đỉnh đầu thành Penzias.Hai người đứng dưới bóng chiếc dù, dáng người yểu điệu, dung nhan xinh đẹp, đó là Diệp tử và Isa. Hai nàng đi đưa tiễn Lăng Tiêu, Tống Minh Nguyệt và Tần Cách mãi cho đến không nhìn thấy bóng dáng của bọn họ mới thôi.
Isa có chút thương cảm nói:

- Diệp tỷ, Lăng Tiêu ca ca càng ngày càng bận rộn.

Diệp Vi Ny nhẹ nhàng thở dài một tiếng, kéo bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của Isa cười nói:

- Đúng vậy, chúng ta phải quản lý thành Penzias cho tốt. Cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ.

- Chỉ có thể quản lý nhà tốt thôi sao.
Nhìn phương hướng Lăng Tiêu rời đi, Isa nghĩ thầm, nếu ta cũng có thể có được thực lực hùng mạnh, có phải, là có thể trợ giúp thật tốt cho hắn hay không?

Như là nhìn ra Suy nghĩ trong lòng Isa, Diệp Vi Ny thản nhiên cười, nói:

- Isa, nếu nói mong muốn thì nhiều lắm, chúng ta chỉ có thể toàn lực giúp đỡ hắn trong những lĩnh vực gì chúng tà am hiểu nhất,cố gắng thể hiện được giá trị lớn nhất, hiểu không?

Isa nhẹ nhàng gật đầu:

- Diệp tử tỷ, tỷ thật tốt. Cảm ơn tỷ. Tỷ hãy nói chuyện xưa của hắn và tỷ nha?

- Ta cùng hắn? Ta cùng hắn có chuyện xưa gì đâu?

- Hì hì, còn gạt muội, muội nghe hắn kêu lên người là tiểu nữ tặc, các ngươi hài người lúc đó, khẳng định có nhiều chuyện phi thường nha. Hảo tỷ tỷ, kể cho muội một chút đi...

- A, tên hỗn đãn này, dám nói xấu ta, lần này hắn chết chắc rồi, chờ hắn trở về. Ta sẽ cho hắn biết...

Hai người vừa đi vừa cười, vừa nói, thanh âm dần dần đi xa.

Tống Minh Nguyệt rời khỏi thành Penzias, dường như tâm tình tốt lên rất nhiều. Ở trong phủ của Lăng Tiêu, nàng rất mẫn cảm, Diệp tử dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm, thật sự là rất khó chịu, làm cho nàng mấy ngày này căn bản không dám tiếp cận Lăng Tiêu, sợ người ta nói nàng cùng với Lăng Tiêu có cài gì không trong sạch. Nếu nàng là nữ nhân thì cũng bình thường thôi, nhưng vấn đề là, nàng hiện tại... đang giả trang thành đàn ông.

Tần Cách thân thể to lớn, ánh mắt hung hãn. Ánh mặt trời thiêu đốt cài đầu bóng lưỡng to lớn của hắn. Còn cả những hoa văn cổ quái thần bí trên người hắn, làm cho mọi người đi đường cảm thấy kinh Sợ, nhường đường cho hắn từ xa.

Lăng Tiêu cảm thấy hối hận trong lòng vì đã mang theo Tần Cách xuất môn. Đi đến đâu, chi cần người ta vưà nhìn, không ai là không nhận ra bọn họ.

Đi trên đường không ai dám trệu trọc bọn họ. Tần Cách cổ quái thần bí có thực lực mạnh mẽ, làm cho mọi người e dè, cho nên về phương diện an toan, quả thật có bảo đảm, ít nhất không cần sợ hãi bị người ta ám toán.

Lăng phu nhân gửi thư tới còn nhắc tới việc lão quốc vương có những thay đổi, Lăng Tiêu chỉ cười bỏ qua. Sớm biết ngày hôm nay thì lúc trước đừng làm?

Nhưng thật ra, hiện này Lăng Tiêu cũng không cần phải quan tâm xem lão quốc vương có Suy nghĩ, có hành động như thế nào. Trong mắt của Lăng Tiêu, những hành động đó chỉ như là một trò đùa mà thôi. Lăng Tiêu còn cảm thấy đáng thương cho lão quốc vương kia, chỉ vì cái ngôi vị hoàng đế đã khiến cho các con cái hắn lục đục với nhau, thậm chí Thái tử còn âm thâm hạ độc ám hại lão nguyên Soái Thu Thần. Nhưng việc này cũng chưa tính là gì so với việc Thái tử còn nhẫn tâm hà độc chính người thân sinh ra bản thân mình. Nếu không gặp được Lăng Tiêu giải độc cho, chỉ sợ lão quốc vương kia không cần đến hai năm thì đã đi đời nhà mà rồi.

Đến lúc đó, Đế quốc Lam Nguyệt không lâm vào cảnh nổi loạn thì mới là chuyện là.

Lăng Tiêu tuy rằng không quá để ý đến nhân quả, nhưng có thể làm được việc thiện, đối với tu luyện của hắn cũng có nhiều chỗ tốt. Khi tu luyện, trong lòng người phải chính trực thì tất cả quỷ thần bất xâm, thì không sợ tâm ma cắn trả.

Nếu mà làm nhiều điều xấu, một ngày nào đó trên con đường tu luyện cũng sẽ gặp phải tâm ma, điều này gọi là nghiệp chướng. Kỳ thật điều mà nhân quả nói đến, hơn phân nửa cũng là như vậy.
Cho nên, lão quốc vương kia không có làm điều gì ngu ngốc đối với Lăng gia, Lăng Tiêu cũng sẽ không có hành động gì. Bởi vì,Đế quốc Lam Nguyệt là một quôc gia có thực lưc hùng mạnh, lão quốc vương còn sống thì còn ổn định, nhưng một khi lão quôc vương chết đi, Đế quôc Lam Nguyệt sẽ lâm vào cảnh hoàn toàn rối loạn.

Lăng Tiêu cảm thấy lão quốc vương có những hành động thật ra là rất buồn cười, hắn cũng lười chẳng thèm để ý tới. Ba người đi theo hướng Tây. Con đường này phải nói là tương đối bằng phẳng, có thể tiến thẳng đến đế quốc Tử Xuyên. Còn chỗ đóng quân của Lăng Thiên Khiếu ở quan khẩu Phạm Đế Á đãi tuyết sơn, nằm ở phía Tây Bắc bộ Đế quốc Lam Nguyệt trùng trùng điệp điệp, kéo dài mấy trăm dặm.

So sánh với Đế quốc Lam Nguyệt, Đế quốc Tử Xuyên ít gặp phải áp lực của thú tộc hơn, bởi vì có dãy núi Phạm Đế Á Đãi Tuyết Sơn hùng vĩ này chắn ngang. Có những nơi hiểm yếu, thậm chí bọn họ cũng không cần phái binh trấn thủ, cũng có thể ngăn trở được thú tộc.

Nhưng Đế quốc Tử Xuyên cũng có nhiều mối lo lắng, nếu thú nhân từ biên cảnh Đế quốc Lam Nguyệt đi qua hồ Uy Tư sau đó vòng qua Phạm Đế Á Đại Tuyết Sơn thì có thể thoải mái tiến vào trong Đế quốc Tử Xuyên.

Cho nên, Đế quốc Tử Xuyện đã cho quân đồn trú rất nhiều tại biên cảnh Phạm Đế Á Đãi Tuyết Sơn, nơi giáp giới với biên cảnh của Đế quốc Lam Nguyệt.
Vì thế, hai bên Phạm Đế Á Đại Tuyết Sơn, cả hai đế quốc đều cho đồn trú rất nhiều quân đội. Những bố trí quân đội này cũng đã kéo dài hơn trăm năm rồi.

Thật ra bố trí quân đội này cũng là điều vô cùng cần thiết. Những năm gần đây, binh lính đồn trú tại biên cảnh Phạm Đế Á Đại Tuyết Sơn cũng thường xuyên thay đổi. Nhưng quân đội của cả hai bên đều đồn trú tại chỗ này. Hơn nữa, tại phương Bắc Đế quốc Lam Nguyệt là gia tộc Tử Kinh Hoa, thường xuyên phát sinh xung đột với thú tộc.

Nghe nói, thú tộc ở phương Bắc có thực lực còn mạnh hơn thú tộc ở phương Nam, nhưng có điều những thủ tộc có thực lực manh mẽ này rất ít xuất hiện ở trên địa bàn của nhân loại Chỉ đến thời điểm thú nhân do sinh sản nhiều quá, thiếu lương thực cần phải đão thải bớt đi, thì mới có thể tham gia cướp bóc lương thực của nhân loai để tồn tại.

Ba người đi trên đường lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu,rốt cuộc cũng đến biên cảnh Đế quốc Tử Xuyên và Đế quốc Lam Nguyệt. Nhìn biên cảnh hoang vắng, hơn mười dặm đều không có một bóng người, Tống Minh Nguyệt nhẹ giọng nói

- Nơi này đất đai cũng rất phì nhiêu, vì cái gì mà không có ai trồng trọt?
Tần Cách hừ một tiếng, nói

- Điều này không đơn giản, nơi này khẳng định là lãnh thổ của quý tộc giầu có. Quý tộc có tiền, không cần phải canh tác, bình dân muốn canh tác...quý tộc cũng không cho, chính vì vậy nó mới hoang phế như thế này. Truyện Sắc Hiệp

Lăng Tiêu cảm thấy có chút bất ngờ nhìn Tần Cách, cười nói:

- Đúng vậy, Tần Cách, không ngờ ngươi thật ra cũng có kiến thức như thế này?

Tần Cách cười, Sờ sờ cái đầu bóng lưỡng, nói: _

- Ta vấn muốn cuộc sống của nhân loại. Cho nên, ta vẫn cố học tập kiến thức của nhân loại, nhưng có điều, ta học rất chậm.

- Không chậm đâu, ta thấy Tần Cách ngươi là thú nhân vô cùng ưu tú. Lăng Tiêu cười tán dương Tần Cách

- A, ngươi là thú nhân?

Tống Minh Nguyêt trợn mắt nhìn Tần Cách. Nàng căn bản không ngờ tên to con này chính là thú nhân, thế cho nên nàng vẫn cảm thấy không thể tin được.

Tuy rằng Tần Cách này quá mức cao lớn, tuy rằng có nhiêu lúc hắn tỏ ra rất hung ác, tuy rằng...Nhưng cho dù rất nhiêu lý do, cũng không thấy Tần Cách này có nửa điểm giống bộ dáng của thú nhân.

Cho dù Tống Minh Nguyêt chưa từng gặp qua thú nhân,nhưng nghe nói về thú nhân cũng rất nhiều, nàng biết rất rõ về đặc điểm của thú nhân. Cá người thú nhân có một bộ lông rất dài, có đuôi, răng
nanh bén nhọn, trừ đứng thẳng đi lại, có một chút ít thông minh, thú nhân tương đối giống với dã thú. Nhưng nhìn Tần Cách này rất giống với nhân loại, thậm chí còn có thể nói những câu đầy tính triết lý.
Nếu người này đúng là thú nhân thì thật là đáng Sợ? Thú nhân có văn hóa? Tống Minh Nguyệt cảm thấy quá bất ngờ, không ngờ Tần Cách đi cùng với mình trên một đoan đường này lại không phải là
con người.

Tần Cách nhe răng cười, Tống Minh Nguyệt lúc này mới chú ý tới, răng nanh của Tần Cách quá thật hơi bén nhọn, tuy nhiên có một chút mà thôi, căn bản là không rõ ràng. Nếu hôm nay không phải là

Lăng Tiêu nói ra, nàng cũng không biết Tần Cách này là thú nhân.
Kỳ thật Thập tam gia và Thập tứ gia kia Sớm đã biết Tần Cách không phải là nhân loại. Tuy nhiên đối với hai võ si kia mà nói, có người đánh nhau cả ngày cùng bọn họ, chính là hạnh phúc rồi, về phần người này có phải là nhân loại hay không, bọn họ cũng không quan tâm.

Tần Cách không ngờ là thú nhân Đã một ngày trôi qua, Tống Minh Nguyệt vẫn còn canh cánh về
việc này trong lòng. Đúng là ở trong nhiều phương diện nàng rất nhạy bén, nhưng đối với Tần Cách, không ngờ nàng lại không phát hiện ra hắn không phải là con người.

Ba người đi qua vùng đất hoang vắng, Lăng Tiêu lấy ra một tấm bản đồ, nhìn thấy khoảng cách đến Thất Sắc thành đại khái còn khoảng hai ngày.

Gia tộc bắt giữ tỷ tỷ của hắn ở Thất Sắc thành là gia tộc mang dòng họ Chiết. Đó là một dòng họ quý tộc lâu đời của Đế quốc Tử Xuyên Chiết gia cũng là gia tộc có nhiêu thế hệ, viên tướng quân đang đóng tại biên cảnh Đế quốc Lam Nguyệt hiên giờ cũng là người của Chiết gia. Đồng thời, Chiết gia còn có rất nhiều sản nghiệp. Nói đến phân loại sản nghiệp, Chiết gia có chừng khoảng hơn mười loại sản nghiệp, trong đó có hai ba loại sản nghiệp rất lớn.

Chiết gia còn có một đoàn lính đánh thuê tên là Thần Phong. Thần Phong là đoàn lính đánh thuê cấp hai, có hơn hai vạn người, trong đó có hơn ba nghìn người có thực lực Đại Kiếm Sư, Cuồng Kiếm Sư thì có mấy trăm, Ma Kiếm Sĩ cũng có mấy người, còn có bát đại trưởng lão đều có thực lực Ma Kiếm Sư. Mà đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê này là cao thủ có thực lực Kiếm Tôn.

Có thể nói, Chiết gia chân chính là một đại gia tộc giàu có. Gia tộc Ô Lan của Đế quốc Lam Nguyêt so với Chiết gia thì không là cái gì cả, nếu so sánh cũng chỉ làm cho người ta cười vỡ mũi mà thôi. Có thể so sánh với Chiết gia, chỉ sợ cũng chỉ có gia tộc Tử Kinh Hoa ở phương Bắc Đế quốc Lam Nguyệt mà thôi.

Gia tộc kia ở phương Bắc là một gia tộc quyền thế, cũng có rất nhiều bí mật...Đúng là một gia tộc thần bí hùng mạnh.

Đọc đến đây, Lăng Tiêu có cảm giác Chiết gia khá hùng mạnh, nhưng không thể chỉ có như thế này.
Bởi vì Chiết gia có đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê kia nghe đồn có thực lực cao thủ Kiếm Tôn, như vậy Chiết gia, có thể là một gia tộc thế gia ân thế hay không. Chiết gia là một gia tộc thế gia ẩn thế, chưa hẳn là không có khả năng.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #217


Báo Lỗi Truyện
Chương 217/761