Chương 213: mọi người xa lánh quốc vương bệ hạ.



Hai ngày sau, Thập Tam gia và Thập Tứ gia không biết như thế nào, trèo nên cánh buồm, muốn cùng với Tần Cách "luận bàn".Tần Cách tổng hợp lại thực lực cũng chỉ là Kiếm Hoàng bạc một, hai lão già giảo hoạt này phi thường không biết xấu hổ, luôn miệng nói hai người là song sinh huynh đệ đồng khí tương liên, cùng tiến cùng lùi, không thể phân chia. Thế thì hai đánh một.

Mỗi ngày trên thuyền, đều có thể thưởng thức trận đấu giữa Kiếm Hoàng cao thủ đánh nhau sống chết, mỗi ngày Tần Cách đều bị đánh thành đầu heo.

Hai lão già này như là tìm được món đồ chơi vô cùng tốt, cho nên đã sinh ra nghiện.
Thân thể Tần Cách có tố chất cực kỳ đặc thù, năng lực khôi phục rất mạnh, Thập Tam gia và Thập Tứ gia cũng không thật sự ra đòn nặng tay, cho nên, ba người này không ngờ đánh nhau thành nghiện, mỗi ngày đều đánh nhau đến vài canh giờ.

Ngày đầu tiên, Tần Cách đánh nhau, trong vòng mười chiêu, bị hai huynh đệ liên thủ đánh thành đầu heo. Ngày hôm sau, Tần Cách cũng vẫn như trước bị đánh thành đầu heo, nhưng thình lình cũng đánh cho Thập Tam gia ăn một chút đau khổ nho nhỏ. Hơn nữa, hắn kiên trì được mười ba chiêu

Ngày thứ ba, Tần Cách vẫn bị đánh thành đầu heo, cũng không có thể đánh cho Thập Tam gia và Thập Tứ gia đòn nào. Nhưng Thập Tam gia và Thập Tư gia lại giận không thể kiềm chế được. Bởi vì không ngờ Tần Cách lại có thể chống lại được hai huynh đệ họ liên thủ tấn công qua được bốn mươi chiêu.

Sự việc này, quả thực chính là một loại sỉ nhuc, cho nên hai huynh đệ họ quyết định ngày thứ tư nhất định phải giáo huấn tốt Tần Cách.

Ngày thứ tư, thuyền lớn cập bờ, rốt cục về tới thành Penzias.Trên thực tế, Lăng Tiêu cũng không có rời khỏi thành bao lâu, hơn nữa, Tiểu Sửu vẫn đều ở trên trời giám thị, qua lại đi tới Hải vực Tống gia và hầu tước phủ, cũng không có gì bất ngờ phát Sinh, nếu không Tiểu Sửu đã Sớm bay tới gặp Lăng Tiêu. Tiểu Sửu cũng dần trưởng thành, cũng độc lập hơn so với lúc trước. Hiện tại, trừ Lăng Tiêu và những người lúc đầu nó quen biết, còn những người khác, Tiểu Sửu căn bản là không để ý tới.

Tính tình nó càng ngày càng cao ngạo. Isa hiểu biết rất sâu về ma thú cũng nói qua, đây là biểu hiện bình thường của Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng, chúng nó thiên tính vô cùng cao ngao, bởi vì ma thú phi hành đều thuộc loại bá chủ trên bầu trời.

Mà Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng lai là bá chủ của bá chủ. về phần Tiểu Sửu, Lăng Tiêu cảm giác được, hiện tại thực lực của nó đã đạt được ma thú bậc năm

Tin tưởng theo thời gian trôi qua, Sớm muộn gì có một ngày, Tiểu Sửu cũng có thể trở thành một ma thú có thực lực hùng mạnh nhất trên đời.

****

Thời điểm trước, có một Kiếm Hoàng, hai Kiếm Tôn hùng mạnh bị đánh chết tại phủ đệ Lăng Tiêu. Tin tức này được thủ hạ của Lăng Tiêu cố ý lộ ra ngoài, trong lúc nhất thời, mọi người đều biết Lăng Tiêu có thế lực lớn đứng đằng sau chống lưng. Tin tức này rất nhanh lan xa tới đế đô,

Quốc vương bệ hạ khi nghe thấy tin này thì cả kinh, đang ngồi trên ghế té xuống. Việc này không phải là giả, là sự thật. Sau khi nhận được mật báo, quốc vương liên tiếp ba ngày không có vào triều, tự nhốt bản thân mình bên trong tẩm cung. Mọi người,ai cũng thấy, quốc vương đang Sợ.
Lăng Thiên Khiếu, chưởng quản Tây bộ biên thuỳ đế quốc, tay nắm quân quyền, là quan to một phương. Hơn nữa, trong những năm gần đây, ở Tây bộ ông ta cùng với bình dân bá tánh có quan hệ vô cùng tốt, có uy vọng cực cao.

Vùng đất phong của Lăng gia ở Tây Bắc cũng phát triển với khí thế hừng hực, con cả của Lăng Thiên Khiếu là Lăng Chí cũng là một nhân tài. Đất phong Lăng gia ở trong tay hắn, chỉ ngắn ngủi có vài năm, đã bắt đầu hình thành một gia tộc Phương Bắc quyền thế,cùng với gia tộc Tử Kinh Hoa là hai đại gia tộc có thực lực lớn nhất ở vùng này.

Đúng là lúc trước quốc vương bệ hạ có kỳ vọng nhìn đến, nhưng hiện tại hắn không hy vọng nhìn thấy cảnh tượng này, mà ngược lại hắn cảm thấy sợ hãi. Lúc trước quả thật hắn mới cấp cho Lăng gia thăng quan tiến tước, ân Sủng như thế nhất thời vô hại. Nhưng hắn nhận thấy Lăng gia lúc này là một sự uy hiếp lớn. Quốc vương bệ hạ cảm thấy vô cùng lo lắng bất an, ăn không ngon ngủ không yên. Nắm bắt được tình hình, đại thần Ô Lan Hùng âm thầm tời gặp quốc vương, dâng lên kế sách:

- Thưa bệ hạ, nghe nói tam thiếu gia Lăng gia cùng với Nhị điện hạ không hợp nhau, hơn nữa cái chết của mấy cường giả kia tại Hầu tước phủ, dường như đều có liên quan đến Nhị điện ha. Một khi đã như vậy, Bệ hạ sao không nhân cơ hội này mà thu hồi binh quyền của Nhị điện ha? làm như vậy lai giao hảo tốt với Lăng Tiêu?

- Nam Phương Vương hiện tai đã thành một lão hổ không có răng nanh, mà bệ hạ ngài..., hắc hắc.

Ô Lan Hùng nói đến đây, trên thưc tế hắn hiểu được, lão quốc vương dù chỉ còn sống một ngày, cũng không muốn nhường ngôi vương này cho ai, hơn nữa hiện tại hoàng hậu không ngờ lại Sinh ra
Hoàng tử thứ ba.

Quốc vương muốn dùng Hoàng tử thứ ba này ức chế hai hoàng tử kia, mà ít nhất cũng trên mười năm nữa Hoàng tử thứ ba mới trưởng thành.

Trong lòng Quốc vương bệ hạ rất rõ ràng, Ô Lan Hùng cùng Thái tử quan hệ rất sâu, muốn chèn ép Nhị điện ha, khi có cơ hội, khẳng định là sẽ không bỏ qua. Quốc vương cũng biết gia tộc Ô Lan cùng Lăng gia cũng không chỉ là đối phó, thậm chí có thể nói là thù hận rất sâu. Ngay cả con dâu của Ô Lan Hùng, hiện tại ở thành Penzias không chịu trở về.

Chuyện này đã trở thành trò cười trong giới quý tộc tại đế đô. Nếu nói trong lòng Ô Lan Hùng không có tâm tư hãm hại Lăng gia, lão quốc vương mới không tin. Tuy nhiên, Quốc vương cảm thấy trước mặt dường như mình và Ô Lan Hùng ở trên cùng một trận tuyến... Ô Lan Hùng thấy Quốc vương chần chừ, liền lên tiếng khuyên nhủ:

- Hơn nữa, thần thấy Thiên Kỳ công chúa dường như quan tâm đặc biệt đối với Lăng Tiêu.

Ô Lan Hùng còn chưa nói xong, lão quốc vương vẻ mặt lập tức liền trầm xuống, cả giận nói:

- Ô Lan Hùng, ngươi thật là láo xược, hôn sự hoàng gia,ngươi cũng muốn tham gia à? Cút đi ra ngoài cho ta.

Ô Lan Hùng cúi đầu, vẻ mặt cười gian lui ra ngoài. Hắn đã có tin tình báo, mười phần chuẩn xàc, thông tin này lấy từ nội gián cài vào bên người Nam Phương Vương Lý Võ Thông. Nhưng năm gần đây, Thái tử và Nhị điện ha luôn ở thế đối lập, sắp xếp điệp viên bên người đối phương cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì. Tuy nhiên, lần này tin tức tình báo báo về làm cho Thái tử tâm tình rất tốt, chính là một Kiếm Tôn ẩn tàng bên cạnh Nhị đệ nhiều năm rồi, không ngờ bị đánh chết ở Hầu tước phủ của Lăng Tiêu.

Đây quả thực là một thông tin tốt, thật tốt quá, không có cái gì tốt hơn.

Lúc trước, thông qua thống lĩnh kỵ Sĩ đoàn, Lăng Tiêu có nói với Thái tử là bên cạnh Nhị vương gia có một cao thủ Kiếm Tôn? Hắn lúc đầu không tin, sau quay về nhớ lại lần đó trên phố, có một cao thủ Kiếm Tôn đã rất chuẩn xác vạch ra thân phận của hắn, hắn lại liên tưởng đến lời nói của Lăng Tiêu, quả thật là chính xác.

Tuy rằng Thái tử không rõ ràng lắm vì sao Lăng Tiêu lại biết được sự kiện kia, nhưng hắn không thể phủ nhận được, bên cạnh Nam Phương Vương quả thật có một cao thủ.

Điểm này Thái tử đã Sớm biết, nhưng hắn lại không biết được cao thủ kia có thực lực Kiếm Tôn.
Toàn bộ Đế quốc Lam Nguyệt, và bên cạnh quốc vương cũng chỉ có hai cao thủ Kiếm Tôn, Nam Phương Vương có uy đức gì mà có được một cao thủ Kiếm Tôn? Bên người hắn có cao thủ Kiêm Tông như vậy? Nếu hắn phái Kiếm Tôn kia tới giết ta thì sao? Thái tử Suy nghĩ như vậy, cảm giác toàn thân lạnh toát. Cũng may, hiện tại tên Kiêm Tông kia đã chết. Có thể nói, lúc này Thái tử điện ha cảm giác như là thoát được một tảng lớn rời ra khỏi lồng ngực. Nguồn: http://truyenyy.com

Sau khi thấy Ô Lan Hùng đi ra ngoài, Quốc vương tức giận xé tan tập tài liệu trên bàn, phẫn nộ chửi ầm lên:

- Một đám khốn khiếp, không ngờ chúng nó trắng trợn lộ rõ chủ ý. Hừ, trừ phi ta chết, nếu không..., đừng có ai đừng nghĩ...

Ô Lan Hùng có dụng tâm hiểm ác, vào yết kiến bệ hạ, đầu tiên là chèn ép Nam Phương Vương, nếu thu binh quyền của Nam Phương Vương, sẽ tạo thành hai hậu quả:- Một là Lý Võ Thông từ nay về sau không gượng dậy nổi, trở thành một thân vương không có tư cách tranh ngôi.

- Hai là, Lý Võ Thông sẽ tạo phản, tự xưng vương. Mặc kệ hậu quả như thế nào, lão quốc vương đều không nguyện ý thấy, tuy rằng trong thời gian ngắn có thể hữu hảo với Lăng Tiêu, nhưng cái giá phải trả...thật là quá lớn.

Sau đó phải gả Lý Thiên Kỳ cho Lăng Tiêu. Vấn đề này, mới là chuyện tình mà lão quốc vương không thể dễ dàng tha thứ. Lý Thiên Kỳ có thể hay không gả cho Lăng Tiêu? Đương nhiên là có thể!

Nếu nàng không phải con gái của Thái tử, quốc vương đã sớm gả cho Lăng Tiêu. Chỉ là một công chúa mà thôi, công chúa nào mà Sớm muộn gì không có lập gia đình? Nêu dùng công chúa có thể chiếm được tình cảm của Lăng Tiêu, như vậy đừng nói là gả một công chúa, mà nhiều hơn nữa, lão quốc vương cũng sẽ không có để ý. Mấu chốt vấn đề là, khi gả Lý Thiên Kỳ cho Lăng Tiêu, như vậy Thái tử chính là nhạc phụ của Lăng Tiêu. Cho dù trước đây Lăng gia và Thái tử có cái gì không hợp, cũng không thể có chuyện con rể đi đối phó với cha vợ.

Quốc vương tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, làm cho cung nữ và thị vệ ở bên ngoài sợ tới mức đầu óc căng thẳng, không ai dám ra, sợ quốc vương bệ hạ đổ nộ hỏa lên đầu mình. Lúc này, Nam Cung lão bỗng nhiên xuất hiện trước mắt quốc vương bệ hạ. Ở trong hoàng cung này, cũng chỉ có lão và Vinh lão mới có tư cách như vậy tùy ý xuất nhập vào phòng của quốc vương.

- Bệ hạ, vì sao mà ngài giận dữ như vậy? Lăng gia được ngài ân Sủng như vậy, không có cảm tạ hoàng ân, chẳng lẽ hắn có thể làm phản sao?

Lão quốc vượng nói

- Ta không sợ bon ho làm phản?
Nam Cung lão nói tiếp:

- Chuyện này quả thật cũng làm cho chúng ta lo lắng, không ngờ bên cạnh Lăng Tiêu lại có lực lượng hùng mạnh như vậy. Bệ hạ sao không xin gia tộc giúp đỡ? Nghe nói trước kia, người của gia tộc bệ hạ đã gặp mặt cùng Lăng Tiêu, trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Tin tưởng rằng, nêu gia tộc bệ hạ ra mặt, Lăng Tiêu cũng phải cấp cho ba phần mặt mũi. Hơn nữa, chuyện bí phương thượng cổ đan dược kia, về sau sẽ không đề cập tới nữa

Lão quốc vương lập tức ngã ngồi xuống ghế, trong nháy mắt như già nua thêm vài tuổi, lắc đầu cười khổ nói:
- Không thể tưởng tượng được, ta là người đứng đầu Lam Nguyệt, không ngờ lại xảy ra nông nỗi này. Nam Cung lão, ngài nói thực lưc của Lăng Tiêu chẳng lẽ hùng mạnh như vậy?

Nam Cung lão biết rõ tính nết của lão quốc vương, vội khuyên:
- Bệ hạ, ta đã theo ngài bao lâu nay, nếu ngài vẫn khư khư cố chấp chủ ý muốn đánh hắn, ta cùng với Vinh lão... Cũng chỉ có thể rời khỏi hoàng cung, bởi vì ngài khư khư cố chấp thì hậu quà là...Giang sơn này cũng khó giữ được.

Lão quốc vương hai mắt dường như bốc hỏa, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nam Cung lão, lành lạnh nói:

- Nam Cung lão, có phải ngươi cho là, sau lưng ta không có một chút lực lượng nào hay không?
Nam Cung lão có chút thất vọng nhìn thoáng qua quốc vương, nhę nhàng khom người về phía hắn:

- Bệ hạ nhiều năm đãi ngộ, Nam Cung xin cảm ơn. Hôm nay rời đi, Nam Cung phải về núi, dốc lòng tu luyên. Với bệ hạ... duyên cũng đã hết, xin bệ hạ bảo trọng.

Nói xong, Nam Cung lão phiêu diêu bay đi, phía sau chỉ còn tiếng giật mình chấn động.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #213


Báo Lỗi Truyện
Chương 213/761