Chương 209: Tái nhập lưỡng bảo.



Tống Minh Nguyệt còn chưa dứt lời, tay Lăng Tiêu đã chạm vào cái đỉnh. Một cảm giác lạnh như băng thấu tận Xương tủy từ ngón tay truyền tời, gần như muốn đóng băng máu toàn thân Lăng Tiêu. Lăng Tiêu vừa đụng tay vào liền văng ra, lúc này giọng nói của Tống Minh Nguyệt mới vang lên

Tống Minh Nguyệt khẩn trương nhìn Lăng Tiêu, vẻ mặt áy náy nói:
- Lăng huynh, huynh không sao chứ? Rất xin lỗi, ta đã quên nói cho huynh, thứ này thập phần cổ quái, không được chạm vào!

Lăng Tiếu rút tay lại, nhìn đầu ngón tay hơi dính một chút bụi nhưng thật ra lại không có biến hóa gì, tuy nhiên cảm giác lạnh như băng đó lại như thể trực tiếp làm đông cứng trái tim người ta, khiến người ta có cảm giác nếu trực tiếp nắm lấy nó sẽ bị đông cứng thành băng!

Tống Minh Nguyệt vẫn còn sợ hãi nhìn Lăng Tiêu, nói:

- May mắn huynh phản ứng đúng lúc, nếu là chậm một chút, hậu quả thiết tưởng không thể chịu nổi. Cũng tại ta không nhắc nhở huynh trước, đồ vật này rất cổ quái, không thể trực tiếp lấy tay đụng vào, nếu không sẽ bi tổn thương do băng lạnh. Tổ tông của gia tộc ta đã có người bị thương vì thứ này rồi. Ông nội của ta nói, thứ này rất giống giống với hàn thiết ờ nơi cực hàn, cũng không biết người nào có bản lĩnh tới mức không ngờ có thể luyện chế được loại hàn thiết này. Tuy nhiên thứ này cụ thể là dùng làm cái gì, cho tới nay vẫn là một câu hỏi. Nó được đặt ở đây đã lâu mà chẳng ai ngó tới, hơn nữa, mỗi một đệ tử của gia tộc đi vào kho báu này đều được cảnh báo, không được chạm đến nó.

Tống Minh Nguyệt nói xong, không kìm nổi tự giễu cười, nói:

- Trước kia ta cũng rất bướng bỉnh, không nghe lời người lớn, nghĩ rằng có quái gì mà không thể đụng vào. Kết quà là cũng giống như huynh, đầu ngón tay vừa chạm vào một chút đã bị tổn thương vì lạnh, người nhà phải nỗ lực rất lớn mới chữa khỏi.

Lăng Tiêu nghe vây cười khổ. Chính mình cũng chưa từng kiến thức loại đô vật thần kỳ đó, tuy nhiên trong đầu hắn lại xuất hiện một danh từ: luyện khí!

Đúng vậy, đây là một cái bảo đỉnh dùng để luyện khí!

Ông nội Tống Minh Nguyệt nói đúng nhưng không hoàn toàn.Bảo đỉnh này quả thật là đến từ nơi cực hàn, nhưng chính là từ hàn thiết tinh túy luyện chế thành!

Loại hàn thiết tinh túy này là một loại nguyên liệu cực phẩm trong số những thiên tai địa bảo, tính cực hàn, người không có thực lực mạnh mẽ thì không thể đụng vào, nếu không chắc chắn sẽ bị tổn
thương tới tận linh hồn!

Đó là một trong những chất liệu tốt nhất để cho người tu chân chế tác lò luyện "luyện khí, luyện đan "

Loai bảo đỉnh do hàn thiết tinh túy này chế thành phải dùng chân hỏa mới có thể luyện chế. Mà chân hoả thì Kim Đan kỳ chỉ có thể miễn cưỡng dùng, Nguyên Anh kỳ mới có thể chân chính thuần thục.

Trong lòng Lăng Tiêu bỗng nhiên xuất hiện một nghi vấn: hay là thế giới này... có người tu chân sao? Hay là những đại ma pháp Sư thời kỳ thượng cổ đã hùng mạnh tới mức có thể luyện chế hàn thiết tinh tủy? Như vậy có thể thấy, những người được xưng là đại ma pháp Sư cũng tuyệt đối là những cao thủ siêu cấp!

- Lăng huynh....Lăng huynh?

Tống Minh Nguyệt ở bên cạnh còn tường răng Lăng Tiêu bị thương, vẻ mặt hơi hốt hoảng hỏi
- A, ta không sao, ta không sao.

Lăng Tiêu phục hồi tinh thần, sau đó nhìn Tống Minh Nguyệt.

Trong lòng hắn biết thư này là quý báu, cho dù là người của Tống gia không biết tác dụng của bảo đỉnh này nhưng cũng biết nó là quý báu. Tuy rằng Lăng Tiêu biết nếu mình mở miệng ra xin, tám, chín phần mười là Tống Minh Nguyệt sẽ thoải mái đưa cho mình. Nhưng món đồ này quá trân quý, Lăng Tiêu cảm thấy hơi áy náy. Dù sao tới tận bây giờ, hắn vẫn không thể xàc đinh được, liệu có thể tìm được đủ những dược liệu để luyện chế Tiểu Hoàn Đan cho phụ thân Tống Minh Nguyệt hay không.

- Lăng huynh coi trọng vật này sao?

Trong mắt Tống Minh Nguyệt có chút nghi hoặc, thầm nhủ: Lăng Tiêu quả nhiên kỳ quái, không ngờ có thể thích loại đồ vật đáng sợ thế này. Chiếc đỉnh này gần như đã thành một khối tâm bệnh trong Tống gia. Nhìn nó không lớn nhưng thực tế nặng tới hơn ngàn cân. Ném đi thì tiếc, ai cũng biết nó là do hàn thiết luyện chế thành, hơn nữa cho dù là hàn thiết cũng không đến mực lanh như băng thế này. Nhưng nếu không ném đi mà cứ để ở đây, lại sợ làm người của gia tộc bị thương. Tất cả các đệ tử lớn nhỏ bao thế hệ đều đã được cảnh cáo là không được chạm vào nó. Những đứa trẻ tò mò như Tống Minh Nguyệt hồi bé chắc hẳn không ít, cũng may là có tấm gương còn mới của Tống Minh Nguyệt nên mười mấy năm qua, không có ai bi tổn thường vì nó.

- Nếu Lăng huynh thích thì cứ lấy. Tuy nhiên... ta có thể tò mò hỏi một chút được không? Chẳng lẽ Lăng huynh biết tác dụng của vật này?

Tống Minh Nguyệt cười khẽ hỏi:

- Minh Nguyệt tuyệt không có chủ ý. Kể cả có biết tác dụng của nó, Tống gia cũng sẽ không dùng đến.

Lăng Tiêu nhẹ nhàng nói:

- Ta chỉ cảm thấy nó có chút thú vị nên định mang về sư môn cho bọn họ nghiên cứu.

Nu cười trên mặt Tống Minh Nguyệt chợt cứng đờ, đây là lần đầu tiên Lăng Tiêu đề cập tới sư môn của hắn. Không ngờ bọn họ có thực lực để nghiên cứu thứ này. Tống Minh Nguyệt rất hoài nghi, Sư môn sau lưng Lăng Tiêu rất có thể... chính là một... Siêu cấp môn phái lưu truyền từ thời thượng cổ tới nay!

- À, ra vậy. Lăng huynh thích thì cứ lấy đi!

Tống Minh Nguyệt chẳng hề có vẻ gì là đau lòng, ngược lai còn có cảm giác giải thoát, rốt cuộc cũng vứt được của nợ này.
Trái tim Lăng Tiêu khẽ run lên. Hắn vung tay, ngay cả những mang nhện và bui bặm trên đỉnh cũng bị Lăng Tiêu thu vào trong nhẫn. Lúc này hắn mới thở phào một hơi. Hắn vốn không định nói dối, chỉ có điều rất khó để có thể giải thích tác dụng của loại đồ vật này. Chẳng lẽ chính mình phải nói với Tống Minh Nguyệt: "Đây là một bảo đỉnh Siêu cấp, chuyên môn luyện chế những pháp báo có uy lực hùng mạnh...những pháp bảo đó có thể thể san phẳng một ngọn núi trong nháy mắt!" ?

Đừng nói Tống Minh Nguyệt có tin hay không, một khi truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ có người tin. Phiền toái của mình đã quá nhiều, Lăng Tiêu thực sự không muốn tự gây thêm chuyện nữa.

Lăng Tiêu đi đi lại lại quanh giá gỗ đầy tro bụi này, tìm tòi một hồi nhưng chẳng tìm được gì khiến hắn vừa lòng nữa. Đại bộ phận đều là những dụng cụ mà thoạt nhìn đã thấy là di tích từ thượng cổ, hắn là đều thuộc sở hữu của một luyện khí đại Sư. Tuyệt đại đa số những đồ xếp trên cái giá này đều có liên quan tới luyện khí gì đó. Lăng Tiêu có thể khẳng định, cho dù đối phương không phải người tu chân, cũng là một ma pháp Sư thực lưc hùng manh, bởi vì lửa trên thế gian này căn bản là không thể đạt tới nhiệt độ để luyện được bảo đỉnh hàn thiết tinh túy này, càng không phải nói tới việc luyện chế́ các đồ vật khác.

Lăng Tiêu đi đến cuối, trong lòng hơi hơi có chút thất vọng,tuy nhiên lập tức âm thầm tự trách lòng tham của mình, phải biế́t rằng, chính mình hôm nay thu được bảo đỉnh này, nếu ra hiện tại Tu Chân
Giới, như vậy tuyệt đối sẽ trở thành mục tiêu để mọi người điên cuồng tranh đoạt!

Bởi vì bản thân bảo đỉnh này kỳ thật cũng có thể luyện chế́ thành pháp bảo! Đến lúc đó muốn biến thành lớn hay nhỏ đều được,thậm chí có thể biển thành nhỏ như hạt gạo nhưng lại có thể chứa nổi mấy ngọn núi lớn.

Lúc cần thiết có thể xuất nó ra, tới trên đầu địch nhân thì biến nó phóng đại lên. Đến lúc đó, đừng nói là một người, cho dù là một ngọn núi cũng có thể bi nó san bằng!

Khi gặp nguy hiểm lớn, chính mình cũng có thể nhảy vào trong bảo đỉnh để trốn. Đừng nói là Kiếm Hoàng, cho dù là Kiếm Tôn toàn lực một kích...cũng không thể làm thương tổn mảy may tới bảo đỉnh được luyện chế từ hàn thiết tinh túy này!

Tống Minh Nguyệt Xem thường bảo đỉnh này là bởi vì nàng căn bản không hiểu cơ quan của nó.
Chỉ có điều hiện tại Lăng Tiêu cũng không có thực lưc luyện khí, ít nhất phải đạt tới Kim Đan trung kỳ, luyện chế lại bảo đỉnh một lần, đưa ấn ký của mình vào, đến lúc đó bảo đỉnh này mới có thể trở
thành pháp báo để Sử dụng!

Mặc kệ nói như thế nào, không thể dùng từ thu hoạch phong phú để hình dung Lăng Tiêu lúc này được, cho nên Lăng Tiêu cũng cảm thấy hơi hổ thẹn vì lòng tham của bản thân. Vừa quay người,chợt Lăng Tiêu sửng sốt, ánh mắt dừng lại trên một vật phẩm rộng chừng ba ngón tay, to chừng một bàn tay.

Tống Minh Nguyệt thấy Lăng Tiêu dừng lại, ánh mắt cũng đổi theo hướng ánh mắt Lăng Tiêu, thấy hắn nhìn chằm chằm vào vật phẩm đó, liền lơ đễnh nói:

- Lăng huynh nhìn vật vô dụng kia à? Vật này ném ở đây sợ rằng đã hơn một ngàn năm mà không ai động tới, chỉ là một khối tinh hạch ma thú bình thường, thậm chí chẳng có một cấp bậc nào cả!

Lăng Tiêu đi tới, cầm vật đó lên. Nó rất nhẹ, dường như không hề có chút trong lượng nào cả, bề mặt cũng không hề có chút linh lực dao động nào, thoạt nhìn rất bình thường, không có gì đặc biệt. Truyện Sắc Hiệp

Nhưng khi Lăng Tiêu vừa quay người lúc trước, rõ ràng cảm nhận được một luồng yêu khí hùng mạnh trên thân nó!

Tuy rằng chỉ chợt lóe rồi biến mất, nhưng Lăng Tiêu có thể xác định, đó không phải là áo giác, bởi vì trong nháy mắt đó, Yêu Huyết Hồng Liên kiếm đang nằm trong nhẫn của mình cũng phát ra rung động rất nhỏ, dường như muốn thoát ra khỏi nhẫn vậy.

- Ta thấy nó khá vui mắt, nếu nó vô dụng đối với các người, vậy thì cho ta nhé.

Lăng Tiêu hơi ngượng ngùng nói:

- Lăng Tiêu không duyên cớ được ích lợi, cũng không biết làm gì để bày tỏ, về sau Lăng Tiêu xin cung cấp Dưỡng Nhan Đan miễn phí cho Tống gia!

- A, thật Sự?
Giọng Tống Minh Nguyệt toát lên vẻ ngac nhiên vui mừng, Sau đó cảm giác mình phản ứng hơi kích động quá mức, hắn hơi ngượng ngùng nói:

- Gia mẫu chính là dùng Dưỡng Nhan Đan, lập tức trẻ lại 20 tuổi! Hiện tại, tất cả các nữ nhân trong gia tộc, ngay cả bà nội, bà ngoại ta đều muốn có nó!

Lăng Tiêu trên mặt cười nhưng trong lòng thầm nhủ: có được hai thứ này, đừng nói trường kỳ cung ứng Dưỡng Nhan Đan cho Tống gia của ngươi, cho dù cấp cho mỗi nữ nhân trong gia tộc ngươi một viên Dưỡng Nhan Đan cũng đáng. Huống chi, hành động này của mình cũng sẽ chiếm được quan hệ thân tình với Tống gia.

Tuy rằng cho tới nay Tống gia đều không tranh đoạt với thế nhân, nhưng thực lực vẫn rất lớn. Sư môn giả vờ sau lưng mình không biết có thể lừa gạt thế nhân được bao lâu. Nếu có thêm một minh hữu hùng mạnh, sẽ rất có ích khi cần thiết!

Trong một góc khác của kho báu có đủ loại điển tịch, Lăng Tiêu thấy không ít Thiên cấp và Địa cấp kiếm kỹ, trong lòng không kìm nổi cảm thán: những loai kiếm kỹ này đều là những thư mà người bình thường suốt đời cũng khó theo đuổi, vậy mà trong mắt những thế gia ẩn thế lại chẳng tính là gì.

Đi tiếp chính là các loai dược liệu, có rất nhiều loại thực sự không tồi, tuy rằng không tính là thiên tài địa bảo nhưng phẩm chất cũng đều cực cao. Đối với những loại dược liệu này, Lăng Tiêu không hề khách sáo, chọn không ít thu vào trong nhẫn. Hắn chuẩn bị luyện chế́ trước một ít đan dược để phụ thân Tống Nghi của Tống Minh Nguyệt có thể tạm thời khôi phục thần trí rồi tính sau.

Hiện tại Tống Nghi thần trí không rõ, trường kỳ hôn mệ, chính là bởi vì đan điền vặn vẹo, tạo thành thương tổn đối với ý thức hải chứa đựng tinh thần lực. Cho nên nếu trước hết có thể luyện chế ra đan dược chữa trị tinh thần thức hải, để cho ông tỉnh táo lại, như vậy cũng càng có sức thuyết phục

Cho dù tương lai không thể hoàn toàn có dù những thiên tài địa bảo cần thiết để luyện chế Tiểu Hoàn Đan, mình cũng có thể cam đoan Tống Nghi trở lai làm một người bình thường, sống thêm vài chục năm.

Lăng Tiêu hoàn toàn tin tưởng vào điều này.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #209


Báo Lỗi Truyện
Chương 209/761