Chương 207: Tột cùng của tuyệt vọng là hi vọng


Lăng Tiêu thấy Tống Minh Nguyệt không ngờ chảy nước mắt,cảm thấy nao nao, tự nhủ: Tống huynh này mặt mũi sáng sủa, cử chỉ tao nhã, cách nói năng cao quý, ôn hòa như gió xuân, khi nói chuyện cũng không có vẻ kích động, có điều tính cách thế này... hơi giống con gái! Như vậy cũng không phải là tốt!

- Tống huynh, đừng quá khổ Sở, con người ta sinh lão bệnh tử,đó là chuyện không thể tránh khỏi.

Lời Lăng Tiêu ngược lai càng làm Tống Minh Nguyệt thương tâm, bờ vai run run, thoạt nhìn là thấy đang cực lực khắc chế bi thương trong lòng. Cuối cùng Lăng Tiêu bất đắc dĩ nói:

- Chẳng lẽ từ trước tới giờ, các danh y khám xong không nói cho huynh là kinh mạch của lệnh tôn là bình thường sao?

Lăng Tiêu nhìn thoáng qua Tống Nghi đang nằm đó không nhúc nhích, nhẹ nhàng nói:
- Nói cách khác, lệnh tôn vẫn có hy vọng khôi phục!

Tống Minh Nguyệt ngừng hai mắt đẫm lệ, cúi đầu lau lau, sau đó cúi đầu về phía Lăng Tiêu, cười xin lỗi:

- Rất xin lỗi, Minh Nguyệt thất lễ. Chỉ có điều mấy năm qua, Minh Nguyệt hối hả ngược xuôi, hao tâm tổn trí, vẫn trông mong một ngày phụ thân có thể khỏe mạnh. Kỳ thật khi ở trên thuyền, ta đã nói với huynh, người luyện võ còn sống chính là theo đuổi chung cực của võ đạo, theo đuổi trường sinh bất tử, trừ thứ đó ra, tất cả các thứ khác đều không có ý nghĩa. Những lời này cũng không đúng hoàn toàn, ít nhất hiện tại, nếu có thể khiến phụ thân ta khôi phục thân thể khỏe mạnh lại, cho dù ông chỉ còn là một người bình thường, ta đây cũng sẽ cố gắng để ông vui vẻ an hưởng tuổi già. Đúng như huynh nói, con người ta có sinh lão tử bệnh, chẳng ai có thể chống lại nổi. Chỉ cần ông còn sống, sống khoẻ manh bình thường, vậy đã là hơn hẳn những thứ khác rồi!

Nhìn Tống Minh Nguyệt biểu lộ chân tình, Lăng Tiếu cũng có chút cảm khái. Tình thân chính là thứ mà nhân loại khó lòng dứt bỏ nhất, cũng khó trách người tu chân vẫn luôn đi theo vô tình đạo. Tuy nhiên Lăng Tiêu vẫn có chút coi thường vô tình đạo, nếu ngươi là một kẻ vô tình vô nghĩa, nhìn hết thảy nhân gian, cho dù có thành tiên,vậy thì có thể làm gì? Ngay cả tình cảm cũng không có, chẳng lẽ ngươi chỉ như... một hòn đá bên đường thôi sao?

Lúc này Tống Minh Nguyệt đã khôi phục vẻ tao nhã và phong độ, đôi mắt mặc dù vẫn hơi đỏ nhưng giọng nói đã trở lại trầm ổn:

- Lúc trước, các danh y đến khám đều nói kinh mạch của phụ thân vận hành bình thường, nhìn không ra là tẩu hỏa nhập ma, có lẽ là trúng một kỳ độc gì đó không chừng. Tuy nhiên ông nội ta nói, trúng độc chỉ là nói vô căn cứ, lang băm nói bừa, cha ta đúng là vì tu luyện mà tẩu hỏa nhập ma. Ôi... cho đến tận bây giờ, ta cũng chẳng biết tại sao ông lai biến thành như vậy!
Lăng Tiêu đột nhiên hỏi:

- Cha của Tống huynh có phải tu luyện một loai kiếm kỹ có lực sát thương đặc biệt mạnh mẽ không? Hơn nữa, trước khi ông tẩu hoả nhập ma, có phải đã luyện kiếm kỹ đó tới mức cao cấp không?

Tống Minh Nguyệt sửng sốt, lập tức trên mặt lộ ra thần sắc kích động, tiến tới nắm lấy tay Lăng Tiêu, ngạc nhiên vui mừng hỏi:

- Làm sao Lăng huynh biết? Có phải gia phụ còn cơ hội cứu được không?

Lăng Tiêu cảm giác bị nam nhân cầm tay quả thực là rất khó chịu, tuy nhiên không ngờ trong lòng lại không hề sinh ra phản cảm.Tại sao tay của Tống Minh Nguyệt lai mềm mại, ấm áp như vậy nhỉ?
Tống Minh Nguyệt lập tức cảm giác mình thất thố, vội buông tay Lăng Tiêu ra, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, tuy nhiên vẫn nhìn Lăng Tiêu đầy vẻ mong chờ:

- Kiếm kỹ mà gia phụ tu luyện quả thật đi theo con đường cương mãnh. Hơn nữa trước khi bi tẩu hỏa nhập ma, gia phụ nói rằng trong tổng cộng sáu tầng của kiếm kỹ thì gia phụ đã luyện tới đỉnh tầng thứ tư, đang chuẩn bi đột phá lên tầng thứ năm!

Nói xong, Tống Minh Nguyệt nhướn mày, khẽ hỏi:

- Lăng huynh, hay là, huynh cho rằng gia phụ tẩu hỏa nhập ma là có liên quan tới việc tu luyện kiếm kỹ kia?
Noi xong, hắn lại lầm bẩm:

- Không phải vậy chứ! Khi ngẫu nhiên tỉnh táo lại, gia phụ chưa bao giờ nói tới điều này!
Lăng Tiêu nhìn thoáng Tống Nghi vẫn đang nằm đó không nhúc nhích, thầm nhủ: nếu phụ thân của ngươi hiểu được điều này thì đã không bị tẩu hỏa nhập ma.

Thoạt nhìn, Tống Nghi cũng không phải là kẻ có tâm tình tu vi rất kém cỏi nên mới lâm vào tẩu hỏa nhập ma. Ngẫm lại thì thấy, đã đạt tới tu vi Kiếm Hoàng bậc một, tâm tình cho dù là kém, cũng không thể kém đến mức đó được!

Căn cứ vào hình dạng đan điền của Tống Nghi, Lăng Tiêu suy đoàn ra ông tu luyện một loai kiếm kỹ manh mẽ chí cương, sau đó khi đột phá Kiếm Hoàng bậc hai thì định đột phá cả kiếm kỹ. Nhưng không ngờ trong thời khắc mấu chốt, kiếm kỹ mạnh mẽ chí cương này đã cắn trả chính mình, khiến cho đan điền bị tổn thương nặng nề, biến thành vặn vẹo... Lăng Tiêu quả thật cũng phải tán thưởng sinh mạng lực mạnh mẽ của Tống Nghi. Đọc Truyện Online

"Thât sự là người điên!"

Lăng Tiêu thầm cảm thán một tiếng, khó trách có thể chỉ ngắn ngủi hơn một trăm năm đã định đột phá Kiếm Hoàng bậc hai. Có lẽ thường ngày Tống Nghi chẳng quan tâm được bao nhiêu tới vợ con
mình, trong tâm tư chắc hắn chỉ có hai chữ "tu luyện" mà thôi! Nếu không, khi tỉnh táo lại, ông ta sẽ không một lòng muốn chết.

Đối với người như ông ta, thực lực còn quan trọng hơn cả sinh mạng. Không còn thực lực nữa, vây sẽ cảm thấy sinh mang chỉ là vô dụng. Lang Tiêu cân nhắc cách dùng từ, hắn không muốn cho Tống Minh Nguyệt ôm kỳ vọng quá lớn, bởi vì kỳ vọng càng cao, thất vọng càng
lớn!

Đây là chân lý. Bất kể sự tình thế nào, thà cứ nhẹ nhàng một chút, sau này nếu giải quyết được có lẽ sẽ càng ngạc nhiên vui mừng

- Tống huynh, đan điền của lệnh tôn bị vặn vẹo, thương thế rất nặng, a... có thể giữ được tính mạng kỳ thực đã là một kỳ tích.

Chậm rãi nhìn Lăng Tiêu ánh mắt Tống Minh Nguyệt hơi ảm đạm, gật đầu, nói:

- Lăng huynh có thể nói ra tình huống đan điền của gia phụ đã khiến ta rất kinh ngạc, bởi vì tất cả mọi người trước đó đều nói nói kinh mạch của gia phụ không có vấn đề, nhưng bọn họ đều không
cách nào điều tra được tình hình đan điền! Như vậy, Lăng Tiêu huynh đã Siêu việt hơn cả các danh y đó, chỉ tiếc... có lẽ đây chính là vận mệnh chăng!
Lăng Tiêu hơi hơi lắc đầu, nói:

- Huynh nghĩ lệnh tôn có thể biến thành một người bình thường sao? Ý của ta là phá hủy hoàn toàn đan điền của ông, sau đó cố gắng...

Tống Minh Nguyệt khẽ lắc đầu, nói:

- Ta và mẹ ta đương nhiên có thể chịu để ông biến thành người thường, tuy nhiên, chính ông chắc hẳn sẽ không chịu. Nếu như vậy, ông sẽ lập tức tự sát.

Nói xong, hắn khẽ thở dài.

Bên ngoài truyền tới những tiếng bước chân nhẹ nhàng. Một mỹ phụ trông còn rất trẻ trung, xinh đẹp từ bên ngoài tiến vào, vẻ mặt ưu tư, nhìn Tống Minh Nguyệt, sau đó nhẹ nhàng thi lễ với Lăng Tiêu, nói:

- Xin lỗi đã quấy rầy, thiếp thân thật sự lo lắng lão gia, không kìm nổi...nên tới xem một chút.

Lúc này Lăng Tiêu mới biết, mỹ phụ trông rất trẻ trung, xinh đẹp này không ngờ lại chính là mẹ của Tống Minh Nguyệt. Thưc Sự hai người rất giống nhau, nếu Tống Minh Nguyệt là nữ nhân, đứng bên cạnh mẹ của hắn, tin rằng tất cả mọi người đều cho rằng đây là một đôi tỷ muội.
Tống Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua mẫu thân, trong ánh mắt u ám đã muốn nói cho mẹ: hay là….!

Người phụ nữ này dù kiên cường hơn Tống Minh Nguyệt nhưng đôi mắt vẫn không tránh khỏi hơi ửng đỏ, khẽ nói:

- Ta đã quen rồi, ba năm qua, rất nhiều danh y tới đây, lúc đầu ôm kỳ vọng rất lớn, nhưng sau lai chẳng có chút hy vọng.

Giọng của bà càng lúc càng thấp, rồi nhẹ nhàng nhíu mũi để ngăn cho lệ không trào ra.

- Bá mẫu cũng đừng quà mức thương tâm, kỳ thật bệnh tình của bá phụ....

Tống Minh Nguyệt và người phu nữ kia vừa nghe vậy nhất tề mở to hai mắt, thần thái giống nhau như đúc, hỏi:

- Có thể cứu được sao?

Lăng Tiêu cười khổ, hắn sợ nhất là điều này, chuyện không nắm chắc, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng hứa hẹn. Nếu đã hứa hẹn, nhất định phải làm được! Tuy rằng Lăng Tiêu không kiêng kỵ gì nhiều, nhưng người tu chân càng kết ít nhân quả càng tốt!

Khi tu vi tới một mức nhất đinh, thực lưc tăng lên hoàn toàn dựa vào cảm ngộ thiên đạo, lúc đó sức mạnh nhân quả mới hiện ra!
Ngươi vẫn có nhân quả, trong lòng ngươi vẫn có chuyện, vậy không thể toàn tâm toàn ý cảm ngộ thiên đạo! Việc này hoàn toàn khác với tài năng tu luyện. Lăng Tiêu thầm thở dài, nói:

- Đích thật là có hy vọng! Nhưng không phải là Lăng Tiêu cố ý giấu diếm không nói, thật sự là, hy vọng này quá mức xa vời, nói ra sẽ khiến mọi người ôm ảo tưởng rất lớn, nếu một khi không thể thành công, sẽ càng thất vọng, chưa chắc là có thể chiu đựng nổi!

Kỳ thật ai cũng hiểu được đạo lý mà Lăng Tiêu nói. Điều này cũng giống như một người mắc chứng bệnh nan y không thể chữa khỏi, sắp sửa chết, người nói cho hắn, kỳ thật bệnh của ngươi là có thể chữa khỏi, nhưng là hy vọng rất xa vời... Bất kể là bản thân người bệnh hay người nhà của bệnh nhân, chỉ sợ rằng đều xem nhẹ vế sau mà chỉ nhớ rõ vế trước, tương lai một khi không thể chữa nổi, bệnh nhân chết, như vậy thân nhân của hắn sẽ phải chịu đựng đau khổ còn hơn ban đầu rất nhiều. Ánh mắt Tống Minh Nguyệt sáng ngời,nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, đột nhiên, kiên quyết nói:

- Cho dù núi đao biển lửa, nhưng chỉ cần có một cơ hội, Minh Nguyệt... Tống gia sẽ không từ bỏ!

Mẫu thân của Tống Minh Nguyệt thoạt nhìn tu vi cũng không cao thâm, chỉ là một phụ nữ bình thường, lúc này cũng rất kiên quyết:

- Đúng vậy, hải vực Tống gia ta, cho dù có phải dốc hết toàn lực của gia tộc... cũng phải chữa khỏi cho ông ấy!

Nói xong, hai mắt bà si ngốc nhìn chăm chăm vào chồng mình, không hề dời đi. Tống Minh Nguyệt liếc mắt ra hiệu cho Lăng Tiêu, hai người đi ra ngoài cửa, áp lưc không khí mới trở nên nhẹ bớt một chút. Tống Minh Nguyệt nhìn Lăng Tiêu nói:

- Nói vậy, những thứ cần thiết để chữa trị gia phụ là cực kỳ khó tìm
phải không?

Lăng Tiêu nhẹ nhàng gật đầu, thầm nghĩ, đâu phải là khó tìm, trong đó có vài thứ mà ngay cả ta cũng chỉ biết hình dáng chứ chưa bao giờ được nhìn thấy! Muốn tìm kiếm những thứ này quả thực khác biệt như trời với đất so với tìm nguyên liệu để chế tạo Trúc Cơ Đan! Trúc Cơ Đan cần Tử Lam Chu Quả, Thạch Trúc Thảo và Địa Long Chi Tâm chỉ có thể tính là linh dược cao đẳng, không được tính là thiên tài địa bảo, thậm chí ngay cả một số dược liệu mà Lăng Tiêu luyện chế Dưỡng Nhân Đan còn quý hiếm hơn chúng nhiều! Bởi vì Dương Nhân Đan cần một số nguyên liệu đúng thật là thiên tài địa bảo. Chỉ có thể nói tác dụng của Trúc Cơ đan độc đáo nên mới cần những dược liệu rất quan trọng thôi.

Thậm chí, Lăng Tiêu cũng không biết, trên thế giới này rốt cuộc có những thiên tài địa bảo cần thiết để luyện chế Tiểu Hoàn Đan hay không!
Hy vọng và tuyệt vọng, giống như là một cặp sinh đôi, khi thấy một mặt thì thường cũng sẽ thấy mặt kia. Tống Minh Nguyệt cắn cắn môi, nói:

- Lăng huynh chờ ta một lát, ta đi khẩn cầu ông nội, mở kho báu của Tống gia, đầu tiên cứ xem trong đó có nguyên liệu cần thiết nào không!

Lăng Tiêu sửng sốt, hành động này của Tống Minh Nguyệt rõ ràng là mở rộng cửa kho báu đã tích lũy ngàn năm của hải vực Tống gia cho hắn vào!

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #207


Báo Lỗi Truyện
Chương 207/761