Chương 201: Sát khí đêm mưa


Đêm khuya, bầu trời u ám, trên không trung lúc này có khoảng mười lăm, mười sàu người xếp thành một hàng bay nhanh qua bầu trời. Bay được một đoạn, đám người đó bất đắc dĩ hạ xuống mặt đất phi hành, tốc độ của bọn họ không ngờ còn nhanh hơn so với động vật chạy trốn.

Trên bầu trời u ám đột nhiên xuất hiện ba người, ở giữa là một lão già tóc bac trắng, khuôn mặt như đồng tử, tay áo phiêu phiêu, có vẻ mười phần nhàn nhã, còn hai bên cạnh lão là Dư Quang và Bành lão, hai người này, thoạt nhìn cũng đều th́ập phần thoải mái. Bỗng nhiên lão già kia quay sang Dư Quang, hỏi:

- Dư Quang, nghe nói tối hôm qua, ngươi để cho con bé kia chạy thoát?

Dư Quang sắc mặt xấu hổ, phóng thích nội lực của mình tạo thành một kết giới ngăn trở tiếng gió đang gào thét, nói:

- Sư phụ, có một chút việc nhỏ mà, không đáng để lão nhân gia hỏi đến.

Lào già cười một tiếng:

- Người đừng cho là ta không biết tâm tư của ngươi, ngươi muốn dùng nguyên âm của nữ nhân để làm tăng tu vi của bản thân. Đã nhiều năm như vậy, ngươi lén lút làm không tới một ngàn... Cũng có tám trăm lần nhỉ?

Khuôn mặt Dư Quang kich liệt co giật, trong lòng hắn cảm thấy sư phụ không để cho hắn có một chút mặt mũi, bên cạnh hai người lúc này còn có Bành lão:

- Ngươi hành sự như vậy, ngươi tưởng người khác không biết sao?

Lào già cười lạnh một tiếng:

- Ngươi biết vì cái gì ta vẫn không truyền cho ngươi công pháp hút nguyên âm của nữ nhân không?
Dư Quang kính cẩn nói

- Đồ nhi không biết

- Ngươi hiện nay thực lực đã đạt Kiếm Tôn bậc sáu, nhưng đầu óc của ngươi cũng không linh hoạt hơn bao nhiêu so với người bình thường.

Lào già không có một chút lưu tình, nói:

- Tính tình của ngươi quá mức cuồng ngạo, không có một chút cẩn thận, ngươi nói đan dược của Lăng Tiêu thần kỳ như thế, ngươi sao không thể nghĩ được trên người nữ nhân kia cũng có?

Dư Quang lộ vẻ xấu hổ, nói:

- Đồ nhi đã lấy nhẫn không gian của ả, không nghĩ đan dược kia lại dấu ở trên người người ả.

Thực ra lúc ban ngày, Dư Quang cũng đã nghĩ đến có thể nữ nhân kia chắc chắn trên người có dấu đan dược. Tuy rằng không biết nànglàm thế nào mà ăn được đan dược kia. Hơn nữa nàng ta đã bị trói bằng gân Bạch Ngọc Xích Mục Mãng mà còn chạy trốn được,điều đó có thể xàc đinh được là phải có đan dược khôi phục thể lực.

Nhưng nàng sẽ không thoát được đâu.

- Ngu xuẩn, ngươi nói là sẽ bắt được ả.

Lào già chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cho nên quát mắng một hồi.

Đứng bện cạnh, Bành lão thiếu chút nữa từ trên không trung rơi xuống. Quả thật, Dư đại Sư vẫn còn rất sung sức, sống hơn hai trăm tuổi rồi vẫn còn có thể nói ra được những lời như thế này.

Dư Quang cúi đầu nói:

- Đồ nhi xin chiu sự dạy bảo của Sư phụ. Đọc Truyện Online

Trên bầu trời bỗng nhiên hiện lện một đạo sấm sét, ngay Sau đó mưa to trút xuống dưới. Trên không trung ba người dùng nội lực của mình ngưng kết thành một vòng khí lớn, mưa to rơi xuống bề mặt của vòng khi đó đều tự động văng ra, theo độ cong của vòng khi rơi xuống phía dưới. Còn đội ngũ Ma Kiếm Sư và Ma Kiếm Sĩ đang phi hành ở phía dưới thì ướt như chuột lột. Lần này, Dư đại Sư mang theo Ma kiếm Sư của gia tộc cũng đều có thể ngự không phi hành, nhưng không thể phi hành một lúc lâu được.

Đối với bọn họ mà nói, phi hành làm tiêu hao nội lực vô cùng. Nếu một đường bay đến thành Penzias thì cũng hư thoát toàn bộ nội lực. Bọn họ đều phải đi xuống mặt đất phi hành, nhưng gặp phải trời mưa to, tất cả mọi người đều giống nhau, ướt sũng cả người. Cũng may, tốc độ phi hành của bọn họ rất nhanh, sinh ra nhiệt lượng đủ để duy trì nhiệt độ thân thể. Nếu là người bình thường, gặp phải trời mưa to như vậy, chắc chắn không thể chạy nhanh như vậy.

Tai Hầu Tước phủ, bên ngoài trời mưa rất to. Bện trong có một cái bàn rất tinh xảo, bày biện rất nhiều đô điểm tâm và hoa quả. Phong Linh ngồi đối diện với Lăng Tiêu, sốt ruột nói:

- Trời mưa to như thế này không biết bọn chúng có đến không?

Diệp Tử đang ngồi bện canh Lăng Tiêu, nói :

- Thời tiết như vậy mới tốt, dễ dàng che dấu hành tung, năm đó... khụ khụ. Dù sao, ta nghĩ rằng chắc chắn bọn chúng sẽ đến.

Phong Linh lúc này tinh thần rất tốt, quả thật chén nước thuốc kia rất tốt, nó không chỉ làm hồi phục thể lực mà còn hồi phục tinh thần cho nàng. Phong Linh không thể không thưa nhận, về lĩnh vực y đạo, nàng thấy không ai có thể so sánh được với Lăng Tiêu. Khó trách bốn thế gia môn phái ẩn thế giống như là mèo ngửi thấy mùi cá đều hướng về thành Penzias, đều mong muốn đoat được bí tịch luyện đan của Lăng Tiêu. Phong Linh Suy nghĩ đến đây, bỗng nhiên nàng nhớ tới bản thân mình trước đây cũng giống như vậy, cũng như là mèo ngửi thấy mùi cá thì phải?

Bên ngoài, sấm chớp không ngừng lóe sàng, lập lòe. Trời đất như được chiếu sáng, trời mưa càng lúc càng to, từng hat mưa dày đặc cùng với âm thanh rít gào và tiếng sấm ầm ầm làm cho người ta cảm thấy trời đất rung chuyển. Lăng Tiêu thầm nghĩ cảm thấy dường như tổ Sư gia hiển linh? Phải biết rằng, Huyết Sát La Thiên Kiếm Trận gặp phải thời tiết càng ác liệt thì càng có uy lực lớn. Cho nên, Lăng Tiêu chẳng những không lo lắng gì, mà trong lòng ngược lại mong chờ bọn chúng mau tới.

Đêm khuya, trên không trung của hầu tước phủ lặng lẽ xuất hiện ba người. Lào già có mài tóc bac trắng, gương mặt như hài đồng, hai mắt sắng như điện, từ trên không nhìn xuống mấy căn phòng phía dưới, cảm thấy bên trong rất vắng vẻ, đèn đuốc tối om:

- Nghe nói nữ nhân bên cạnh tiểu tử kia đều là tuyệt sắc giai nhân? Thị nữ cũng rất xinh đẹp?

Hoàng bào trung niên Dư Quang nhìn xuống phía dưới hầu tước phủ đang im lìm kia cũng gật đầu nói:

- Đúng vậy, như thế nào....Sư phụ ngài cũng động tâm?
Lão già tóc bac cười hắc hắc hai_tiếng quái di, nói:

- Nếu thực sự là nữ nhần cực phẩm, vi sư tự nhiên thái bổ một chút. Như thế nào, người không muốn sao?

Dư Quang vẻ mặt kính cẩn nói:

- Đồ nhi sao dám?

- Lần này hành sự thành công, Sư phụ được lấy được bí tịch luyện đơn kia. Sư phụ sẽ truyền cho ngươi bí thuật thái bổ này. Tương lai nhị điện hạ trở thành hoàng đế, thiện hạ này .... còn không có mỹ nữ cho ngươi thái bổ sao?

Dư Quang lúc này mừng rỡ, trong mắt tràn ngập hưng phấn, nói:

- Đa tạ Sư phụ.

Bành lão đang ở bên cạnh chỉ có thể làm bộ không có nghe thấy gì, hắn thắc mắc hỏi:

- Không phải nghe noi là nơi này có một cao thủ Kiếm Hoàng sao, lẽ ra...Chúng ta đã đến nơi này nửa ngày trời rồi. Cho dù là hắn bị điếc, hắn cũng có thể có thể cảm ứng được chứ, như thế nào mà
không hề động tĩnh gì?

Tối nay tấn công Hầu tước phủ, bọn họ đã thương lượng rất kỹ. Sư phu của Dư Quang là đại Sư Dư Thiên phu trách chế trụ tên Kiếm Hoàng kia, còn hai người bọn họ thì chịu trách nhiệm chế phuc Lăng Tiêu. Toàn bộ thủ hạ đều là Ma Kiếm Sư và Ma Kiếm Sĩ thì giải quyết toàn bộ lực lượng còn lại của Hầu tước phủ theo phương châm là nam nhân thì giết sạch và nữ nhân thì bắt lại, thu thập hết tất cả các loai tài bảo?

Dư Thiên nhắm mắt lại cảm ứng toàn bộ phương viện của Hầu tước phủ, một hồi sau hắn lắc đầu nói:

- Thoạt nhìn, con bé kia chính là xa chạy cao bay, cũng chưa chắc đã tới truyền tin cho tiểu tử kia. Cho nên, buổi tối nay đến đây có thể dễ dàng hơn. Ta cũng không biết vì sao, không cảm ứng được
hơi thở của tện Kiếm Hoàng kia, chắc là hắn không có ở bên trong Hầu tước phủ.

- Ha ha, nếu thế thì thật tốt quá.

Bành lão vui vẻ nói:

- Trước đây, bọn ta biết rõ sự bố trí trong Hầu tước phủ.

- Chậm đã…

Dư Thiện đưa tay ngăn Bành lão đang chuẩn bi bay vào bên trong, thản nhiên nói:

- Chúng ta nên cho bọn thuộc ha đánh vào trước đi.

Dư Thiên cẩn thận như vậy, Dư Quang có một chút bất mãn, nói:

- Sư phụ, chẳng lẽ bọn chúng còn có thê có quỷ kế gì phải không? Hắn cũng chỉ là một tiểu hài tử mà thôi.

- Hừ, là một tiểu hài tử ư, trước chúng giết của chúng ta ba Ma Kiếm Sĩ, hung hăng làm nhuc một đỉnh phong Kiếm Tôn. Hừ,vô tri...

Dư Thiên giận mắng đồ đệ vài câu, sau đó nói:

- Mặc kệ làm chuyện gì, đều phải cẩn thận mới được.

Dư Quang tuy trong lòng không phục, nhưng cũng không dám chống đối lại Sư phụ, hắn thầm nhủ:

"Nếu chẳng phải ngươi mấy năm nay không ngừng thái bổ nguyên âm của nữ nhân, thực lực của ngươi có thể tiến triên nhanh như vậy sao? Chờ đến lúc ta học được phương pháp thái bổ đó, Sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ lợi hại hơn ngươi. Đến lúc đó người có còn giáo huấn được ta không."

Đợi một lát, bộn thuộc ha Ma Kiếm Sư và Ma Kiếm Sĩ mới đến nơi. Lúc này trên không trung sáng lên một tia chớp, bọn thuộc hạ Ma Kiếm Sư và Ma Kiếm Sĩ thấy ba người đứng đó đều tụ lại chạy
nhanh tới.

Dư Quang vung tay lên, nói:

- Tất cà đánh vào cho ta, nam nhân giết, nữ nhân lưu lại, người ở giết chết hết.

Lăng Tiêu đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn thấy tia chớp sáng lên trên không trung, nhẹ giọng nói:

- Bọn chúng đến rồi đấy.

Hai nàng Phong Linh và Diệp tử đều kinh hô một tiếng. Khi nghe nói hai Kiếm Tôn và một Kiếm Hoàng sắp tới, càc nàng đều nhất quyết ở lại đây xem náo nhiệt. Gương mặt xinh đẹp của Phong Linh lập tức lộ vẻ phẫn hận, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Lăng Tiêu, giết chết hết bọn chúng, không lưu lai một cái mạng nào cà.

Bọn Ma Kiếm Sư và Ma Kiếm Sĩ vừa mới lọt vào sân, chợt nghe gặp một tiếng gió rít của một loại cung lớn, một gã Ma Kiếm Sĩ bị trúng ngay mũi tên vào ngực, lúc này mới có một tiếng kinh hô:

- Mọi người chú ý, là nỏ lớn, cẩn thận.

Đúng vậy, đây là một loai nỏ lớn, chuyên môn đối phó ma thú bậc cao và Lăng Tiêu chuẩn bị để đối phó với sức phòng ngự của Ma Kiếm Sĩ trong ngày hôm nay.

Cho dù đối phương là Ma Kiếm Sĩ, chi cần ở trong tầm bắn, tiến hành bắn tên dày đặc, Ma Kiếm Sĩ cũng không tránh thoát khỏi cái chết. Huống chi, tên Ma Kiếm Sĩ này căn bản cũng không ngờ trong trời mưa to như thế này, lai có nỏ lớn đang chờ bọn chúng.

- Mẹ nó, quả nhiên là chúng có sự chuẩn bị.

Dư Quang thuận miệng nổi giận mắng một câu.

- Không đúng, bọn chúng không phải là chuẩn bị đối phó chúng ta.

Bành lão híp mắt lại nhìn về phía Hầu tước phủ, nói:

- Nếu là chúng đề phòng chúng ta, tên Kiếm Hoàng kia không có lý do gì không hiện ra.

Dư Thiên đại Sư khẽ hừ một tiếng, nói :

- Xem ra, chúng ta đánh già tiểu tử này hơi chủ quan rồi. Hôm nay có chút mệt mỏi đây. Đi, chúng ta vào đi thôi.

Lúc này, đã bắt đầu có những thanh âm thảm thiết truyền đến, ba người cũng không dừng lai xem. Trừ tên Ma Kiếm Sĩ không may kia, còn lai bọn chúng đều là cao thủ. Căn cứ vào tin tức tình bào, trừ tên Kiếm Hoàng kia là lợi hai nhất, thuộc ha dưới tay Lăng Tiêu cũng không có cao thủ Kiếm Tôn, lợi hai nhất chính là bản thân Lăng Tiêu. Còn bọn thuộc ha Ma Kiếm Sư của hắn, căn bản không có gì phải sợ.

Ba người tốc độ nhanh như điện, bay nhanh vào phủ đệ của Lăng Tiêu, sau đó thân mình dừng lại ở trên một tảng đá đầy nước mưa. Bỗng nhiện một tiếng hét kinh thiện động đia truyền đến, còn kèm theo rất nhiều tiếng kêu sợ hãi. Dư Thiên sắc mặt đột nhiện biến đổi, quay đầu lai nói:

- Ta đi đấu với Kiếm Hoàng kia, nơi này giao cho các ngươi. Lúc này ở bên trong phòng bỗng nhiện truyền đến một tiếng cười lạnh đầy khinh thường:

- Các người? Cư lưu lại nơi này đi. Kiếm Hoàng cao thủ, ta đã chờ người đến bắt này.

Dư Thiên chợt quay đầu, vung tay lên, không chút do dư phát ra một luồng kình lực khổng lồ.

- Ngươi muốn chết

Một tiếng nổ lớn, khóe miệng Dư Thiên tràn màu tươi, hai con mắt mở trừng trừng, giống như gặp phải quỷ nhìn trừng trừng vào căn phòng đối điên. Vừa rồi hắn phát ra một luồng kình lực xong rồi
muốn xoay người đi tìm tên Kiếm Hoàng kia chiến đấu một trận. Nhưng hắn lai không ngờ rằng luông kình lực kia của hắn đánh ra lại bắn ngược trở về.

Nếu không phải Dư Thiên thực lực hùng manh, phản ứng cực kỳ nhanh chóng, thì đã bi trọng thương bởi kình lực của bản thân mình. Hắn vừa mới khựng lại một chút, sau đó lao tới về phía phòng ở của Lăng Tiêu.

Dư Thiên muốn một kích hủy diệt đi căn phòng này, nhưng bị phản chấn của một kích vừa rồi dọa cho hắn chết khiếp. Dư Thiên cảm thấy kinh hãi, bên cạnh hắn, Dư Quang cũng vô cùng hoảng Sợ, Dư Quang cảm giàc được phía đối diên dường như có một tầng phòng hô vô hình, phản chấn lại kình lực của Sư phụ:

- Dư tiên Sinh, sao lại như thế này?

Bành lão cũng không kìm nổi hỏi.

Ngay sau đó, mấy người này không hổ đều là người đã thành danh lâu năm, bon họ ngay lập tức đều có phản ứng tức thời là bay lên không trung, chiếm cứ địa thế.

Trong từ điển của bọn họ không hề có khái niệm ức hiếp vãn bối, nếu muốn giết người thì không bao giờ giữ tay. Hôm nay không những phải giết chết Lăng Tiêu mà còn phải cho hắn chịu một chút đau khổ.

- Tiểu tử này, mày đã chọc giận ông nội mày rồi đấy.

Dư Thiên kêu lên một tiếng quái dị, trên tay hắn xuất hiện một thanh ngân đoản kiếm. Thanh đoản kiếm ngăn sắc này tản ra bốn đạo kiếm khí dài hơn một trượng, đỏ như máu tràn đầy hơi thở tử vong.

Kiếm khí từ trên người Dư Thiên bắn về bốn phương tám hướng, xuống căn phòng phía dưới. Lúc này, bọn họ nhìn thấy rõ ràng phía dưới có một đạo ánh sáng hiện lên, làm đạo kiếm khí này của Dư Thiên ngay trước khi lao tới căn phòng... như trâu đất lao xuống biển, biến mất không thấy tung tích đâu.

- Tê!

Dư Thiên không kìm nổi, hắn mạnh mẽ hít một hơi lạnh,trên người xuất hiện một lồng khí hộ thể. Lúc này, trên bầu trời vẫn mưa tầm tã rơi xuống người hắn, Dư Thiên có một cảm giác lạnh lẽo lan
đến, làm cho hắn không kìm nổi run run. Đã bao nhiêu năm chưa bị dính nước mưa, kể từ khi trở thành Kiếm Tôn, dường như chưa từng có hat mưa nào rơi được xuống người hắn. Vậy mà lúc này, Dư Thiên cảm thụ được mưa bay nhanh làm cho tóc hắn ướt nhẹp, trong lòng hắn biết "Tất cà sự viêc này thật Sư, không phải là đang nằm mơ."

Từ tiền viện phía bên kia, không ngừng truyền đến những tiếng rống giận dữ. Dư Thiên cảm giác được thực lực dao động của đối phương. "Đúng vây... Khẳng định là Kiếm Hoàng kia, nhưng ở nơi
này, chuyện gì đang xảy ra?"


Hai gã Kiếm Tôn là Dư Quang và Bành lão cũng đứng ngây ngốc ở bên trong. Bành lão cũng không tin là gặp quỷ, hắn huy động trường kiếm trong giây lát ngưng tụ ra một đao kiếm khí hùng mạnh, hung hăng bắn về phía đưới. Khi luồng kiếm khí đó tiếp cận với mặt đất, bỗng nhiên lai xuất hiện một đạo ánh sáng, cấp tôc hấp thu toàn bộ đạo kiếm khí kia không còn một mảnh.

Đồng thời, từ bốn phương tám hướng căn phòng của Lăng Tiêu bỗng nhiên nổi lên vô số điểm sáng.
ba người thấy cảnh sắc trước mặt đột nhiên biến đổi, lập tức cả người như tiến nhập vào một không gian kỳ dị. Trong không gian này không có mưa, không có gió, nhìn không thấy trời đất, chi có một đoàn khí sương mù.

- Đây là đia phường gì vậy?

Bành lão kinh hãi kêu lên:

- Đây chính là yêu pháp?

Dư Thiên nắm lấy hai người đến bên cạnh mình, trầm giọng nói:

- Tất cả mọi người hãy đưa lưng vào nhau.

Ba người lập tức hiểu ý, đưa lưng vào nhau, khẩn trương nhìn khắp mọi nơi. Dư Quang bỗng nhiên khẽ run run nói:

- Sư phụ... Có thể, đây là lĩnh, lĩnh vực hay không?

- Người nói hươu nói vượn cái gì

Dư Thiên giận dữ mắng một tiếng:

- Đúng là ngươi có mắt như mù, đầu óc ngươi như con heo? Chó má, lĩnh vực, lĩnh vực phải là người có thực lực Kiếm Thánh trở lên mới có thể thi triển ra. Ở cái đia phương chó mà này, có cái rắm Kiếm Thánh!

Dư Thiên chút xíu không khống chế được cảm xúc, tức giận mắng. Kỳ thật trong lòng hắn cũng không biết lĩnh vực là cài dạng gì, hắn cũng chưa từng thấy qua. Hắn quả thực đã gặp cao thủ thực lực Kiếm Tôn, nhưng để so sánh Kiếm Tôn với Kiếm Hoàng chính là hai loại
khái niệm, có thể nói một Kiếm Tôn bậc một khẽ động một ngón tay có thrrt giết chết Kiếm Hoàng bậc sáu.

Mà Kiếm Hoàng bậc sáu muốn giết chết một gã Kiếm Hoàng bậc năm cũng phải hao tổn một ít sức lực. Có thể nói người luyên võ đạt tới thực lực Kiếm Hoàng cũng không thể dùng võ đạo đơn thuần để giải thích. Cấp bậc Kiếm Tôn có thể trực tiếp hấp thu thiên đia linh khí đê tiến hành tu luyên. Kiếm Hoàng tuy rằng cũng rất cường đại, nhưng mà so với Kiếm Tôn đúng là như đom đóm so với ánh trăng rằm. Lúc này bon họ bi rơi vào không gian thần bí này, đến tột cùng có phải là lĩnh vực trong truyền thuyết hay không, Dư Thiên kỳ thật cũng không dám chắc.Nhưng hắn cũng không thể để lời nói không có căn cứ này làm chuyện tình thêm rối loạn. Cho nên hắn lớn tiếng quát lớn đồ đệ của chính mình, đừng có lộn xộn. Trước mặt là cẩn thận nhìn xem rốt cuộc nơi này như thế nào?

Lúc này, trên đầu Dư Thiên vẫn ướt sũng như cũ,hắn thậm chí không có tâm tình dùng nội lực làm khô tóc, vẫn để cho ướt sũng. Có cảm giác lạnh như băng này dường như có thể làm cho đầu óc hắn càng thêm tỉnh táo.

Bên trong căn phòng, ngồi bên cạnh Lăng Tiêu là Diệp tử và Phong Linh, hai người đều đang trợn mắt há hốc mồm kinh ngac,

Phong Linh nói:

- Ta muốn học, ta muốn học thứ này. Thât là thần kỳ, thật là hùng mạnh, Lăng Tiêu...Ta chưa bao giờ nghe nói qua có loại trận pháp như thế này, vì sao nó có uy lực hùng mạnh như vậy?

Diệp tử chớp đôi mắt xinh đep nhìn ra bên ngoài, nàng nhìn thấy ba người đang bị vây ở trong trận, nghe thấy Phong Linh nói, nàng cũng thuận miệng nói theo:

- Muốn học? Đồng ý thôi, chỉ cần đảo ngược tên của cô thì có thể được.

- Đảo ngược tên. Phong Linh đôi mày nhíu lại, lẩm bẩm lầu bầu, nói:

- Đảo ngược tên? Lăng Phong? Nha...cô đùa giỡn ta.

Phong Linh lâp tức đỏ ửng hai má, xinh đep vô cùng. Diệp tử hơi hơi bĩu môi:

- Ta sợ là trong lòng cô đang ước mang họ Lăng.

Lăng Tiêu ngồi ở bên trong vẫn không nhúc nhích, tùy ý để hai nàng đấu võ mồm, hắn biết hai nàng hay nói giỡn. Các nàng đã không còn sợ hãi ba tên có thực lực khủng bố ở bên ngoài kia, đây
cũng là một chuyện tốt. Lúc này, Phong Linh bỗng nhiên chỉ ra bên ngoài, miệng há hốc, nói:

- Bọn họ... Bọn họ đang làm gì?

Ở trong phòng, với thị lực của ba người đều có thể rõ ràng nhìn thấy, ba người kia sắc mặt dữ tợn, đáng Sợ, mặt đỏ rực, kiếm quang trong tay bắn ra bốn phía, có cảm giác như thể trước mặt là địch nhân hùng mạnh vậy.

Lăng Tiêu thản nhiên cười nói:

- Tiếp theo, xem ra còn có nhiều trò hay.

Ngạo Kiếm Lăng Vân - Chương #201


Báo Lỗi Truyện
Chương 201/761