Chương 998: Xa thần Charles


Vương Tiếu Yên sao có thể không nghe ra ý châm chọc của bố? Nàng tức giận đến đỏ mặt, hừ một tiếng: "Bây giờ đúng là không có tiếng tăm gì, chẳng qua không lâu sau bố sẽ biết"
"Ồ, vậy bố rửa mắt ra mà nhìn. Chẳng qua bố khuyên con nên bỏ qua đi, đừng phí công vô ích"
"Không cần bố quản" Vương Tiếu Yên tức tối dập máy.
Thấy Vương Tiếu Yên như vậy, Dương Minh không khỏi có chút tò mò.
"Ai gọi thế?"
"Bố em" Vương Tiếu Yên không hề giấu diếm.
"Bố em? Không phải chứ, sao trông em như vừa nói chuyện với kẻ thù vậy?" Dương Minh nghe xong không khỏi lắc đầu khó tin.
Vương Tiếu Yên nói;" Vâng, đúng là có chút mâu thuẫn nên em mới muốn làm lớn tổ chức sát thủ"
"Được rồi, anh sẽ cố gắng" Dương Minh không hỏi nữa. Dù sao đây là chuyện nhà người ta. Hắn dù hỏi cũng không giúp được gì, hơn nữa còn thêm Vương Tiếu Yên buồn bực.
"Em tin anh" Vương Tiếu Yên gật đầu nói.
Trong lúc nhất thời khó khăn trong xe hơi nặng nề do tâm trạng Vương Tiếu Yên không tốt. Vì thế hai người cứ ngồi ttrong xe chờ nhà hàng có chỗ trống.
Chẳng qua nhà hang fnayf như có ma lực vậy, chỉ thấy người vào chứ không ai ra. Điều này làm Dương Minh rất bất đắc dĩ. Trước bọn họ còn có nhiều người xếp hàng, những người này chưa đến lượt thì đừng nói đến bọn họ.
"Hay là chúng ta đến chỗ khác ăn?" Nửa tiếng sau Dương Minh không nhịn được nữa nên nói với Vương Tiếu Yên.
"Được rồi" Vương Tiếu Yên gật đầu nói.
Ngay khi Dương Minh chuẩn bị lái xe rời đi thì một chiếc xe màu xanh nhanh như chớp lao tới rồi phanh gấp trước xe Dương Minh. Vừa dừng lại thì một nam một nữa từ trên xe đi xuống, ăn mặc rất kỳ quái. Người đàn ông lái xe, sau khi hắn xuống xe liền không thèm nhìn xe Dương Minh một cái, ôm cô gái đi tới trước.
Dương Minh nhíu mày hạ cửa kính ra, thò đầu nói: "Xe của anh đỗ đó thì tôi ra ngoài kiểu gì?"
Người đàn ông kia như không nghe thấy, trực tiếp đi tới.
Dương Minh bất đắc dĩ, người này không phải điếc chứ. Hắn đành xuống xe đuổi theo đối phương.
"Tôi nói anh có biết đỗ xe không đó? Anh chặn đường người khác vậy ư?" Dương Minh tức giận nói.
"Ai thế?" người đàn ông rốt cuộc cũng quay đầu lại nhìn Dương Minh: "Cậu nói tôi?"
"Nói nhảm, không nói anh thì nói với không khí à?" Dương Minh đúng là muốn cho hắn ăn tát. Chẳng qua suy nghĩ của hắn bây giờ cũng đã khác lúc trước, không dễ xúc động như trước.
"Cậu không nhận ra tôi?" người đàn ông chỉ vào mình rồi nói: "Xe tôi đỗ trước xe cậu thì cậu phải vui mới đúng. Người khác muốn còn không có cơ hội đấy"
Dương Minh nghe xong liền có chút khó hiểu, thằng này điên không đó? Cản đường mình mà mình còn vui ư?
"Tôi không nhận ra anh cũng không muốn nhận ra" Dương Minh không khách khí nữa: "Bây giờ phiền anh lái xe rời đi, nếu không tự gánh chịu hậu quả. Đừng trách tôi không nhắc nhở"
"Ha ha, uy hiếp tôi?" Người đàn ông chỉ tay vào mũi Dương Minh mà nói: "Tao nói cho mày biết tao là tay đua Charles, fan của tao mỗi người nhổ nước bọt một miếng là đủ để mày chết đuối. Có tin tao gọi điện thoại là có mấy trăm người đến không?"
"Charles? Không nghe nói đến, không có hứng thú với đua xe" Dương Minh thản nhiên nói: "Tôi không cần biết anh là tay đua gì hết. Bây giờ anh phải lái xe tránh ra, nếu không tự chuốc lấy hậu quả"
"Ha ha, có nghe thấy chuyện nực cười không cưng?" Charles không thèm để ý đến Dương Minh mà nói với cô gái bên cạnh.
"Đúng thế anh yêu, không ngờ có người nói với anh như vậy. Anh là thần trong làng đua xe mà hắn lại nói với anh như vậy"
"Được rồi, không nhiều lời nữa" Dương Minh chuẩn bị lát nữa sẽ dùng chìa khóa vạn năng mở xe Charles kia ra, sau đó lái đến bãi rác nào đấy"
"
Ừ, tao rửa mắt mà đợi xem gì là chuốc lấy hậu quả. Ha ha" Charles khinh thường cười nói: "Có giỏi thì mày lái ra đi"
Charles vừa dứt câu thì chỉ nghe"
bịch" một tiếng. Chuyện sau đó làm Dương Minh và hắn trợn mắt há mồm.
Xe BMW của Dương Minh như ngựa mất dây cương lao thẳng vào xe Charles, trực tiếp đâm nát đuôi xe. Chẳng qua xe của Dương Minh cũng không tốt hơn là mấy, đầu xe cũng bị vỡ.
Một lúc sau Charles mới có phản ứng. hắn vội vàng chạy về phía xe mình, đau đớn kêu lên: "
Xe của tôi, vợ của tôi, sao em lại biến thành như vậy, ai nhẫn tâm như vậy?"
Dương Minh cũng trợn mắt há mồm, điên rồi sao? mình vừa nói cho thằng Charles này gánh hậu quả thì xe đã đâm tới? Chỉ thấy Vương Tiếu Yên từ vị trí lái xe đi xuống, mặt đỏ hồng vì hưng phấn: "
Sướng quá, vốn đang tức thì có người ngáng đường? Đâm cho đáng đời"
Dương Minh không còn gì để nói. Thì ra Vương Tiếu Yên lấy cái xe của Charles để trút giận. Đáng thương cho xe của hắn, bị vỡ thảm hại.
Charles đau đớn ngồi xổm trên mặt đất vuốt ve xe của hắn. người phụ nữ kia thấy Vương Tiếu Yên từ trên xe đi xuống còn nói lời châm chọc liền rất giận. Ả lập tức đi lên vung tay định tát Vương Tiếu Yên.
Nhưng Vương Tiếu Yên sao có thể bị cô ả này đánh, nếu vậy đừng làm sát thủ nữa. Vương Tiếu Yên hơi tránh sang rồi hơi ấn vào khuỷu tay của cô ả. Cô ả phản xạ vô điều kiện, đau đến độ ả kêu loạn lên: "
Mày dám đánh tao?"
Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn vung tay lên tát vào miệng ả: "
Còn kêu nữa thì giết mày"
Cô ả thấy Vương Tiếu Yên hung dữ như vậy liền sợ hãi không dám lên tiếng. Cô ả bình thường đi theo Charles luôn ra vẻ ta đây. Hôm nay có người không coi ả vào đâu, tát ả nên ngoan ngay.
"
Em đúng là" Dương Minh cười khổ nói với Vương Tiếu Yên: "Bây giờ làm thế nào?"
"
Anh có tiền mà, trả hắn chút là được" Vương Tiếu Yên không thèm để ý.
"
Anh có tiền?" Dương Minh lắc đầu nói: "Em đúng là gây phiền phức cho anh rồi. Báo cảnh sát đi, xe có bảo hiểm mà.
Chẳng qua sau khi cảnh sát đến thì lại có trò hay để xem. Sau khi cảnh sát kiểm tra thì thấy xe của Charles là xe nhập lậu, công ty bảo hiểm không chịu trả tiền cho trường hợp này. Hơn nữa cảnh sát giao thông cũng kéo xe của Charles đi.
Dương Minh thì không sao, xe được kéo đi nhưng Bạo Tam Lập sẽ xử lý cho hắn.
Charles không ngừng nói chuyện gì đó với cảnh sát giao thông, nói thân phận là tay đua của hắn. Chẳng qua một tay đua như hắn sao có thể có địa vị bằng Bạo Tam Lập ở Tùng Giang. Huống hồ lại là xe nhập lậu nên cuối cùng cảnh sát giao thông không nhịn được nói: "Bồi thường thì anh đừng mong, xe này của anh dù sửa xong cũng bị thu và tiêu hủy"
Charles khóc không ra nước mắt.
"Tao muốn quyết đấu với mày" Charles chỉ vào mặt Dương Minh mà lớn tiếng nói: "Mày nếu là đàn ông thì đấu với tao một lần. Giở trò sau lưng đâu phải đàn ông?"
"
Nực cười" Dương Minh khinh thường nói: "Xe của mày không đủ thủ tục thì sao tao biết? Nếu xe mày có thủ tục thì hôm nay tao tốn tiền"
"
Tao mặc kệ, tao muốn đấu với mày" Charles kêu lên.
"Không có hứng thú" Dương Minh thản nhiên nói rồi kéo Vương Tiếu Yên định rời đi. Nhưng không ngờ Vương Tiếu Yên lại đột nhiên nói: "Muốn đấu gì?"
"
Đua xe" Charles nói.
"Mày điên à? Mày là tay đua chuyên nghiệp, tao dù là nghiệp dư cũng không phải. Bảo tao đua với mày, tao sẽ đáp ứng sao?"
"
Được, tôi đồng ý" Nhưng Vương Tiếu Yên đột nhiên nói: "Nhưng thắng thì có gì?"
"
Hả?" Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên nói liền kinh ngạc quay đầu lại. Cô ả này choáng rồi sao?
"Được gì ư? Ha ha, Xa thần Charles này nổi tiếng khắp thế giới chẳng lẽ thua ư?" Charles cười cười chẳng qua trong giọng khinh thường Vương Tiếu Yên.
"Chuyện không có lợi thì tôi sẽ không bao giờ làm" Vương Tiếu Yên nói.
"Được, nếu cô thắng thì tôi đưa cô mười triệu" Charles nói.
"Mười triệu? Quá ít" Vương Tiếu Yên lắc đầu nói.
"Vậy cô muốn gì?" Charles hỏi.
"Tôi muốn tài sản của anh ở Châu Âu" Vương Tiếu Yên thản nhiên nói.
"Cô nói gì? Tài sản ở Châu Âu?" Mắt Charles co rút lại rồi lập tức nói: "Cô nói gì vậy hả? Tôi làm gì có tài sản ở Châu Âu. Tôi mặc dù tên là Charles nhưng tôi là người Châu Á mà"
"
Bỏ đi, em không thích gặp kẻ giả danh này. Đi thôi" Vương Tiếu Yên kéo Dương Minh rời đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #998


Báo Lỗi Truyện
Chương 998/2205