Chương 997: Vương gia gọi điện


"Về giá cả tao sẽ không ăn chặn mày" Dương Minh khoát tay nói: "Mày liên lạc với tổ chức sát thủ trước, xem bọn chúng cần bao tiền. Sau đó chúng ta sẽ bàn chuyện mua bán công ty"
"Dương Minh. Mày rất tốt. mặc dù trước kia chúng ta có chút mâu thuẫn, chẳng qua anh có thể giúp tôi trong lúc khó khăn này, tôi rất cảm ơn" Ngụy Tiến cảm động nói.
Dương Minh khoát tay rồi thầm nghĩ tao và mày mặc dù không có thù oán gì lúc trước, nhưng ai bảo bố mày là người xấu, mày bị lừa cũng đáng: "Không cần cảm ơn, tao hơi đồng tình với mày nên làm như vậy, không có ý gì khác"
"Tôi hiểu, tôi hiểu" Ngụy Tiến chỉ cần biết Dương Minh giúp được mình là xong: "Vậy liên lạc với tổ chức sát thủ kia như thế nào?"
"Ồ, tao nói luôn cho mày. Mày ghi vào này" Dương Minh nói.
"Được được" Ngụy Tiến lấy giấy và bút ra rồi nói: "Anh nói đi"
"Tao nói cho mày một địa chỉ trang web." Dương Minh nói xong liền nói: "Sau khi mày vào trong thì sẽ có một trình tự rõ ràng, mày vào đó mời làm nhiệm vụ thì sẽ có người chuyên môn liên lạc với mày. Các chuyện khác tao không rõ, mày cứ bàn"
Ngụy Tiến liên tục gật đầu nhớ kỹ địa chỉ trang web. Hắn cất tờ giấy vào túi sợ đánh mất.
"Không có chuyện gì thì tao đi về. Chuyện công ty thì sau này mày gọi điện cho tao" Dương Minh xua tay đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Được rồi, chờ có tin tức tôi sẽ lập tức liên lạc với anh. Lần này rất cảm ơn anh" Ngụy Tiến cúi người kích động tiễn Dương Minh ra ngoài cửa. Sau đó hưng phấn cầm tờ giấy trang web đi liên lạc.
Lên xe, Vương Tiếu Yên thở dài nói: "Dương Minh, anh đúng là há rộng cái miệng sư tử, một nhiệm vụ đơn giản như vậy mà anh đòi cả công ty của người ta ư?"
"Đó là em chưa thấy cái gì gọi là nhiệm vụ lớn. Thù lao có khi là cả hòn đảo" Dương Minh nói.
"Vậy cũng đúng. Chẳng qua anh cho hắn địa chỉ trang web của Black Widow, Black Widow chưa nhận thù lao lớn như vậy bao giờ" Vương Tiếu Yên thầm nghĩ Dương Minh không đơn giản. Chỉ riêng nhiệm vụ lần này đã bằng nàng kiếm ăn mấy năm.
"Ha ha đương nhiên là Black Widow, sau khi nhiệm vụ này hoàn thành thì Black Widow sẽ biến mất" Dương Minh nói: "Sau này không nhận các nhiệm vụ trong nước là hơn"
Vương Tiếu Yên gật đầu thầm nghĩ Dương Minh này quá xấu, một vụ làm ăn cuối cùng lại thịt được con dê béo. Chẳng qua nghe giọng của Ngụy Tiến thì mục tiêu Trâu Nhược Quang kia có thù oán với Dương Minh: "Dương Minh, Trâu Nhược Quang là ai?"
"Ồ, Trâu Nhược Quang là một thằng quá ngu. Trước đây theo đuổi Trần Mộng Nghiên, sau lại theo đuổi Triệu Oánh. Anh đã sớm khó chịu"
Vương Tiếu Yên không nói gì nữa. Ngụy Tiến đen đủi nên mới gặp phải Dương Minh.
"Có đói không, chúng ta đi ăn chút gì đó" Dương Minh sau khi đưa Trần Mộng Nghiên về nhà thì đến giờ vẫn không ăn gì.
"Hơi đói chút" Vương Tiếu Yên gật đầu nói: "Đi ăn gì chứ?"
"Gần tiểu khu có một quán ăn cay mới mở rất ngon, có thích đi ăn không?" Dương Minh hỏi.
"Phì, anh hôm qua và Oánh tỷ đến đó phải không?" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi nói: "Còn nghe nói."
Dương Minh giật mình, không ngờ Triệu Oánh đã nói việc này cho Vương Tiếu Yên nghe nên có chút xấu hổ: "Ha ha, dù sao ở đó ăn cũng ngon mà, có muốn đi ăn thử không?"
"đương nhiên là đi rồi" Vương Tiếu Yên nói: "Hôm nay Oánh tỷ nói ở đó ăn rất ngon"
Dương Minh gật đầu lái xe chạy về tiểu khu.
Lúc này Ngụy Tiến đã lập tức lên mạng vào trang web Dương Minh đưa cho hắn.
"Black Widow?" Ngụy Tiến nhìn trang web đen ngòm liền lẩm bẩm một tiếng: "Tên này quá được, nhất định là một tổ chức sát thủ rất mạnh"
Ngụy Tiến nhập mật mã mà Dương Minh đưa cho hắn vào trong, sau đó vào trang chủ rồi dựa theo quy trình trong đó viết ra mục đích nhiệm vụ và tình hình chung về mục tiêu.
Sau khi làm xong, Ngụy Tiến bắt đầu lo lắng và đợi đối phương trả lời.
"Ngụy thiếu gia, cậu thật sự bỏ ra nhiều tiền như vậy giết Trâu Nhược Quang kia?" Cổ tỷ có chút đau lòng. Nhiều tiền thế cơ mà.
"Cổ tỷ, về sau đừng gọi tôi là Ngụy thiếu gia. Hai ta sau này làm bạn với nhau cả đời. Gọi tôi là Ngụy Tiến đi. Trâu Nhược Quang nhất định phải chết. Cổ tỷ, hắn hại hai chúng ta, hắn nếu không chết thì dù tôi có chết cũng không nhắm mắt"
"Được, Ngụy Tiến nhưng cậu làm như vậy có đáng không?" Cổ tỷ nói.
"Có gì đáng hay không chứ? Tiền trong ngân hàng đủ để chúng ta sống và tiền thuốc. Hai chúng ta là người bệnh cần nhiều tiền quá có tác dụng gì?"
Cổ tỷ thở dài một tiếng. Đúng thế, Ngụy Tiến nói không sai. Hai người có nhiều tiền như vậy cũng không làm gì. Nếu Ngụy Tiến nhất định phải giết Trâu Nhược Quang thì để hắn thực hiện đi.
"Được, chị ủng hộ cậu" Cổ tỷ nghĩ vậy liền nói.
"Cảm ơn chị đã hiểu tôi. Cổ tỷ" Ngụy Tiến cười nói.
.
Dương Minh dừng xe trước quán ăn rồi cùng Vương Tiếu Yên đi vào trong.
"Đông khách thật đó" Vương Tiếu Yên nhìn nhà hàng đầy khách không khỏi thở dài nói.
Bây giờ đã quá giờ ăn bình thường mà còn đông khách như vậy thì biết quán này bán chạy ra sao.
"Anh chị có mấy người?" nhân viên phục vụ đi tới hỏi Dương Minh.
"Hai người" Dương Minh nói.
"Xin lỗi quý khách, bây giờ đã kín chỗ, anh chờ chút được không?" nhân viên phục vụ nói.
"Phải chờ bao lâu?" Dương Minh nhìn quán thì thấy không còn chỗ trống: "Chúng tôi không thể cứ ngồi đợi mãi chứ?"
"hay là như vậy đi, anh để lại điện thoại di động rồi đi đâu đó chơi một lát. Có chỗ tôi gọi ngay cho anh?" nhân viên phục vụ đề nghị.
"Cũng được" Dương Minh gật đầu rồi đọc số điện thoại của mình ra: "Có chỗ thì gọi điện cho tôi"
Sau đó hắn và Vương Tiếu Yên đi ra: "Dương Minh, sao anh cứ muốn ăn ở đây, còn phải chờ nữa chứ?"
"Anh thấy em thích nên mới như vậy, hay là chúng ta đổi chỗ khác" Dương Minh nói.
"Như vậy chờ đi" Vương Tiếu Yên thực ra cũng muốn thử. nàng thấy ở đây đông khách như vậy nên cũng muốn thử.
"Như vậy vào xe ngồi một lát đi" Dương Minh nói: "Ở trong đó hầu hết là người đến ăn cơm, không uống rượu thì chắc là nhanh có chỗ thôi"
Hai người vào xe, Dương Minh vừa định mở đài thì điện thoại di động của Vương Tiếu Yên đổ chuông. Vương Tiếu Yên lấy ra rồi nhìn số điện thoại gọi tới, nàng nhíu mày rồi dập máy.
"Sao không nghe vậy?" Dương Minh khó hiểu hỏi.
"Không muốn nghe, nghe là bực mình" Vương Tiếu Yên lắc đầu nói: "Bây giờ tâm trạng em đang vui nên không muốn nghe"
"Ồ" Dương Minh không hỏi nhiều bật đài mà nghe.
Không lâu sau điện thoại di động của Vương Tiếu Yên lại vang lên. Nàng nhìn số máy không khỏi có chút bất đắc dĩ.
"Nghe không" Dương Minh đưa tay định giảm tiếng.
"Ai" Vương Tiếu Yên thở dài một tiếng gật đầu ấn phím nghe.
"Alo?" Vương Tiếu Yên nghe điện.
"Yên Yên à, gần đây sao rồi con?" Đầu bên kia truyền đến giọng của một người đàn ông trung niên.
"Cũng tốt ạ"
"Có nhớ nhà không? bao giờ thì con về thăm bố, bố dạo này hơi mệt" người bên kia nói.
"Vậy sao? Sao con không nghe ra nhỉ" Vương Tiếu Yên biết bố mình nói dối. Lần nào gọi điện bố nàng đều nói như vậy.
"Khụ khụ" Bố Vương Tiếu Yên ho khan một tiếng rồi nói: "Được rồi con không muốn về sao. Chỉ còn hơn ba năm nữa thôi, đến lúc đó con cũng phải về mà"
"Đến lúc đó rồi nói tiếp"
"Đó là hẹn ước của bố và con, hy vọng con tuân theo"
"Đương nhiên, con nhất định tuân theo. Chẳng qua con cũng hy vọng đến lúc đó bố giữ lời"
"Bố? Con nói là nếu con biến tổ chức sát thủ của con thành hàng đầu thế giới thì sẽ không phải lấy người kia?" Bố Vương Tiếu Yên cười nói.
"Đúng thế, hy vọng bố sẽ không quên"
"Đương nhiên là không rồi. Tổ chức sát thủ của con thế nào rồi? Ai, bên này rất khó thu được tin tức của con. Tổ chức sát thủ của con đúng là không có danh tiếng gì hết"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #997


Báo Lỗi Truyện
Chương 997/2205