Chương 993: Kế hoạch huấn luyện tổ sát thủ


"Ngụy thiếu gia, cậu vừa nhắc đến Dương Minh thì tôi lại nghĩ thế này. Cậu có thể nhờ hắn giúp cậu giết Trâu Nhược Quang không? Tôi thấy hắn mạnh như vậy thì giết Trâu Nhược Quang là rất dễ. Hơn nữa hắn có thù với Trâu Nhược Quang, cậu chỉ cần bỏ chút tiền ra thì hắn có thể giúp"
"Đúng thế" Ngụy Tiến vỗ đùi nói: "Cổ tỷ, chị nói đúng, chúng ta đúng là có thể hợp tác một chút với hắn"
Dương Minh là kẻ bạo lực, lần trước mình và Trâu Nhược Quang đều bị hắn đánh cho một trận nhớ đời. Chẳng qua Ngụy Tiến không hận Dương Minh, dù sao là do hắn ra vẻ trước, thực lực không bằng người nên bị đánh cũng đáng.
Hơn nữa Dương Minh thoạt nhìn có quan hệ với xã hội đen. Người như vậy thì Ngụy Tiến không mong chọc vào, chẳng qua để đối phó với Trâu Nhược Quang thì được đó.
Bây giờ tiền đối với Ngụy Tiến mà nói là vật ngoài thân. Cho dù có tiền hơn nữa hắn và Cổ tỷ cũng chỉ hưởng thụ ở thời gian nhất định, cần nhiều cũng không tác dụng gì.
Nghĩ đến đây Ngụy Tiến quyết định tìm thời gian nói chuyện với Dương Minh, cho Dương Minh nhiều tiền để giết Trâu Nhược Quang cho hắn.
.
Lúc này Lý di đã nấu bữa tối xong, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi vào phòng ăn mà ăn tối.
Từ tối đó cho đến ngày hôm sau, hai người ngoài vào toilet thì không đi ra khỏi phòng. Trần Mộng Nghiên cũng rất phối hợp với Dương Minh, hai người đều quý trọng thế giới riêng của mình.
Đến tối Trần Mẫu gọi điện bảo Trần Mộng Nghiên về nhà ở hai ngày. Trần Mộng Nghiên mặc dù không muốn nhưng biết mình sắp vào học nên không có thời gian về nhà nhiều. Huống hồ nàng đã ra ngoài vài ngày nên đành nói với Dương Minh: "Chờ sau khi khai giảng thì có thể thường xuyên ở đây. Bây giờ em phải về nhà"
Dương Minh biết hai người dù sao vẫn là sinh viên, nếu rõ ràng nói cho Trần Phi là hai người sống chung thì nhất định không được.
Dương Minh đưa Trần Mộng Nghiên về nhà rồi lái xe quay lại tiểu khu Hoa Thương. Khi đi qua nhà Triệu Oánh, Dương Minh không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn. Hắn muốn vào nhà nàng nhưng cuối cùng lại thôi.
Bây giờ đã là ngày thứ ba thì Triệu Oánh chắc phát hiện ra bí mật món quà rồi, sao vẫn không có câu trả lời cho mình? Điều này làm Dương Minh không khỏi có chút lo lắng.
Dương Minh muốn hỏi nhưng không biết nên mở miệng như thế nào.
Chẳng qua hắn không thể vào nhà Triệu Oánh thì có thể đến nhà Vương Tiếu Yên. Dương Minh dỗ xe xong rồi ấn chuông nhà Vương Tiếu Yên.
Một lát sau Vương Tiếu Yên chạy ra mở cửa. Dương Minh vừa định nói gì thì Vương Tiếu Yên đã nhỏ giọng nói: "Oánh tỷ đang ở đây, anh đừng làm loạn"
"Cái gì?" Dương Minh không khỏi giật mình. Triệu Oánh không ngờ lại chạy đến đây? Xem ra mình đến không đúng lúc rồi, hắn muốn tránh nên nói: "Vậy anh. đi trước"
"Tốt nhất anh đừng đi, lúc anh ấn chuông thì Oánh tỷ đã nghe thấy. Nếu không ai vào thì Oánh tỷ càng nghi ngờ. Hơn nữa trong nhà có máy giám sát thì bây giờ không biết chừng Oánh tỷ đã thấy anh" Vương Tiếu Yên nói.
"Được, vậy anh vào" Dương Minh gật đầu đi vào nhà Vương Tiếu Yên.
"Dương Minh?" Triệu Oánh có chút sửng sốt khi thấy Dương Minh, trong lòng lại buồn vì Dương Minh đến tìm Vương Tiếu Yên.
"Ha ha, Oánh tỷ, chị quả nhiên ở đây" Dương Minh mặt không đỏ mà nói: "Vừa nãy em đến nhà chị thì không thấy nên thử đến đây tìm. Kết quả Vương Tiếu Yên nói chị ở đây"
"Hả" Triệu Oánh nghe xong liền vui mừng, Dương Minh đến tìm mình? Không phải cố ý đến tìm Vương Tiếu Yên? Vì thế nàng đỏ mặt nói: "Chị và Tiểu Yên đã lâu không gặp nên đến đây tâm sự. Em đến làm gì?"
"Ha ha, em đang muốn đến nhà chị ăn cơm. Nếu là như vậy thì em đi đây, hai người nói chuyện tiếp" Dương Minh nói xong liền xoay người định đi"
Vương Tiếu Yên thầm nghĩ da mặt người này quá dày, há mồm là có lý do.
Dương Minh danh chính ngôn thuận đến và đi nhưng lại làm Triệu Oánh có chút xấu hổ. Chờ Dương Minh rời đi thì nàng nói: "
Tiểu Yên, Dương Minh chính là như vậy đó, rất tùy tiện. Đừng để ý"
"
Em không hợp với hắn ta" Vương Tiếu Yên tức giận nói: "Lúc em mới chuyển nhà đến đây thì hắn tìm đội thi công đến sửa nhà làm suốt 24 tiếng trong ngày, em chẳng nghỉ ngơi được. Em hận không thể giết hắn. Nếu không vì chị thì em đã sớm không tha cho hắn"
"
Dương Minh là người tùy tiện nhưng không xấu" Triệu Oánh vội vàng giải thích cho Dương Minh: "Em bỏ qua một chút là được. chẳng qua chị thấy quan hệ giữa em và Dương Minh bây giờ tốt hơn rồi đó"
"
Không tốt hơn đâu được? Dù sao cũng là hàng xóm, chẳng lẽ cứ nghiêm mặt cãi nhau sao?" Vương Tiếu Yên cười nói: "Hơn nữa đều học chung trường, em không truy cứu hắn nữa"
"
Hì hì, đúng, Tiểu Yên, em ở đây một mình có quen không?" Triệu Oánh nhìn căn biệt thự trống trải mà nói.
"
Cũng được ạ. Hay là Oánh tỷ sang đây ở cùng em?" Vương Tiếu Yên cười cười đề nghị.
"
Tốt quá, chẳng qua chỉ sợ làm phiền em. Mà nếu chị tới đây, Dương Minh đến tìm chị mà em lại không thích náo nhiệt nên sẽ ảnh hưởng" Triệu Oánh nói: "Dù sao hai nhà chúng ta cũng gần, đi mấy bước là tới mà"
Vương Tiếu Yên thầm nghĩ chị không đến thì Dương Minh sẽ không đến sao?
Hai người nói chuyện một lúc nữa thì Triệu Oánh rời đi.
Khi đi ngang qua nhà Dương Minh, Triệu Oánh do dự một chút rồi mới đi nhanh rời đi.
Dương Minh đứng ở cửa sổ nhìn theo Triệu Oánh. Hắn thở dài một tiếng, hôm nay quá nguy hiểm chút nữa thì lộ. Thái độ của Triệu Oánh bây giờ không rõ ràng, nếu thêm Vương Tiếu Yên ở giữa thì có lẽ Triệu Oánh càng do dự hơn, không biết chừng sẽ lại từ chối.
Chờ Triệu Oánh hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, Dương Minh mới từ tường vây nhà mình nhảy vào biệt thự nhà Vương Tiếu Yên.
Hắn vừa chạm chân xuống đất thì thấy Vương Tiếu Yên đang chống tay vào eo, cười cười đứng đó.
"
Em. sao em ở đây?" Dương Minh làm kẻ trộm lại bị bắt quả tang nên có chút xấu hổ.
"
Em ở trong sân nhà mình thì có gì là lạ?" Vương Tiếu Yên bĩu môi nói: "Nhưng anh có phải luyện công phu bay tường không đấy?"
"
Ha ha, đúng thế. Em cũng biết chúng ta là sát thủ phải thường xuyên tập luyện mà"
"
Quỷ mới tin anh" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi nói: "Sao? Trần Mộng Nghiên đi rồi nên thấy một mình chán quá mà đến tìm người ta ư?"
Dương Minh bị Vương Tiếu Yên nói trúng tim đen nên hơi lúng túng. Chẳng qua hắn tự nhiên không thừa nhận: "
Là như thế này, lần trước không phải đã nói sẽ tiến hành tập huấn tổ chức sát thủ của chúng ta sao. Lần này anh đến là bàn với em chuyện này"
Vương Tiếu Yên nghe đến chuyện tổ chức sát thủ liền có hứng thú, gật đầu nói: "
Vào nhà nói chuyện"
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm. Nhược điểm của cô bé này quá rõ ràng, mình chỉ cần nói chuyện liên quan đến tổ chức sát thủ là cô ta chú ý ngay.
Vào nhà, Vương Tiếu Yên đưa cho Dương Minh một chai trà xanh sau đó ngồi dựa lưng vào ghế ra vẻ muốn lắng nghe.
"
Tiểu Yên, anh chuẩn bị lập tức tiến hành huấn luyện, càng nhanh càng tốt" Dương Minh nói: "Cứ như vậy thì tổ chức sát thủ sẽ mau chóng đi vào quỹ đạo.
"Dương Minh, anh nói như vậy có tác dụng gì? Anh muốn tự mình dạy bọn họ?" Vương Tiếu Yên nói.
"Tự mình? Anh đương nhiên không rảnh như vậy mà. Chẳng qua sẽ tìm người huấn luyện bọn họ. thực ra đám sát thủ kia thiếu cách phối hợp. Nếu nhiệm vụ mà cần hai người có khi kém một người tự thực hiện. Cho nên anh muốn huấn luyện cách phối hợp của bọn họ. Như vậy rất nhiều nhiệm vụ một mình bọn họ không thể thực hiện thì có thể hợp tác nhiều người mà hoàn thành"
Vương Tiếu Yên nghe xong rồi suy nghĩ và gật đầu. Dương Minh nói có lý. Muốn trong lúc nhất thời tăng nhanh thực lực của bọn họ thì hơi quá, chẳng qua tăng khả năng hợp tác của bọn họ như Dương Minh nói thì dễ hơn nhiều.
"Được, em tán thành" Vương Tiếu Yên nói: "Điều này trước đây em không nghĩ đến. Anh nói đúng. Nhiệm vụ một người không hoàn thành thì có thể giao cho nhiều người mà"
"
Còn một cái, chính là phương thức nhận nhiệm vụ của tổ chức sát thủ Black Widow cũng cần thay đổi" Dương Minh nói tiếp.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #993


Báo Lỗi Truyện
Chương 993/2205