Chương 99: Tâm sự của tiểu Mộng Nghiên


"Đây là ảnh gì?" Trần Phụ cầm lấy bức ảnh, giả vờ nhìn, rồi nói: "Ồ? Không phải ảnh chụp cảnh sát bọn bố bắt người sao? Sao con lại có?"
"Ai, bố, bố hỏi nhiều như vậy làm gì. Bố đã nói giúp con mà" Trần Mộng Nghiên làm nũng nói.
"Giúp nhất định sẽ giúp. Nhưng nếu con coi bố là bạn, có thể tiết lộ tiết lộ một chút, bức ảnh này là như thế nào?" Trần Phụ tiếp tục giả vờ.
"Thực ra. người trong bức ảnh này là bạn học của con" Trần Mộng Nghiên do dự một chút nói.
"Bạn học thế nào? Bạn trai?" Trần Phụ cười nói.
"A, đương nhiên không phải, chỉ là bạn tốt thôi ạ" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói: "Hôm nay, một bạn cùng lớp của con đưa bức ảnh này, đúng là bức bố đang cầm"
"Ồ, ít nhất con cũng phải nói cho bố biết bạn học con tên gì, còn người đưa ảnh cho con tên là gì? Cậu ta từ đâu có bức ảnh này?" Trần Phụ như không có chuyện gì, nói.
"A. cậu ấy gọi là Dương Minh. Người đưa con bức ảnh là Vương Chí Đào, là lớp trưởng lớp con. Bức ảnh là cậu ấy lấy từ tay một người trang web có được" Vì thế Trần Mộng Nghiên nói ra lai lịch của bức ảnh cho bố mình một lần.
"Vương Chí Đào, mày rốt cuộc cũng để lộ dấu vết" Trong miệng Trần Phụ lóe lên một tia cười lạnh." Mày nằm mơ cũng không ngờ rằng tao là bố của Trần Mộng Nghiên chứ? Mày dám đưa bức ảnh này ra, còn làm con gái tao khóc một trận. Mày nói tao có thể cứ như vậy bỏ qua cho mày sao?"
Vương Chí Đào đang YY trong nhà đột nhiên hắt xì? Đang mùa hè nóng lực, sao lại hắt xì chứ? Vương Chí Đào có chút khó hiểu.
"Được, mai bố sẽ tìm hộ con. Nhưng Nghiên Nghiên, bối nói với con nếu như Dương Minh thật sự đi tìm gái, bị bắt thì chúng ta nhất định đã thông báo đến trường học. Trường học nhất định sẽ xử lý cậu ta. Nếu như không có chuyện đó, vậy chuyện này căn bản không giống con nghĩ" Trần Phụ sợ Trần Mộng Nghiên không thể an tâm học, cố ý ám chỉ cho nàng.
Quả nhiên, Trần Mộng Nghiên nghe xong lập tức nở nụ cười. Nụ cười phát ra từ tận trong lòng: "Bố, cảm ơn bố. Con về phòng học đây"
"Ừm, đi đi, có tin tức bố nhất định sẽ nói ngay cho con" Trần Phụ gật đầu nhìn con gái đã cởi được nỗi khổ trong lòng mình.
Tối, Dương Minh càng nghĩ càng buồn bực, nên mới lên mạng nói chuyện với" Cô giáo dã man" nhưng sau khi kết thúc, trong đầu không nhịn nổi lại nhớ đến Trần Mộng Nghiên.
Tình cảm, không nói là sẽ không nói sao? Dương Minh ưỡn lưng, đứng dậy bật bóng đèn, lấy quyển sách mà Trần Mộng Nghiên đưa cho mình. Nhìn thấy chữ viết quen thuộc trên đó, Dương Minh thở dài có lẽ vài ngày là Trần Mộng Nghiên sẽ nghĩ thông suốt? Mình hôm nay có phải quá tự tôn không? Nếu như hôm nay mình đuổi theo Trần Mộng Nghiên, có lẽ cô ấy sẽ cho mình cơ hội giải thích?
Thôi. trước không nghĩ điều này nữa. Vương Chí Đào, tao tuyệt đối không bỏ qua cho mày. Tao muốn mày thân bại danh liệt. Dương Minh hung ác nghĩ nghĩ. Nhưng thực lực của hắn và Vương Chí Đào lại cách nhau rất ra.
Thực lực ở đây là chỉ thực lực kinh tế và địa vị xã hội. Dương Minh có thể trước phố hành hung Kim Cương, nhưng tuyệt đối không dám hành hung Vương Chí Đào. Chỗ dựa lớn nhất của Kim Cương là chú của hắn. Trường học lại là công lập. Nhưng Vương Chí Đào không phải, mình chỉ có thể âm thầm chơi hắn.
Dương Minh không muốn vì chuyện của mình mà bố mẹ mất việc. Dương Minh tin rằng, Vương Chí Đào có thực lực này. Chỉ cần Vương Phụ hứa cho xếp của Dương Phụ một chút. Xếp của Dương Phụ nhất định sẽ đuổi ông.
Tiền, rốt cuộc tất cả đều là tiền. Mình và Vương Chí Đào hơn kém nhau chính là tiền. Về địa vị xã hội, Dương Minh tin rằng chỉ cần mình có tiền, dựa vào năng lực của mình, sẽ rất dễ dàng kết giao với những người quyền quý.
Chẳng qua, chuyện quan trọng nhất lúc này chính là thi đỗ đại học. Mình phải lên đại học, mình sẽ có rất nhiều thời gian và nhiều lý do nghiên cứu kiếm tiền. Bố mẹ sẽ không can thiệp chuyện của mình.
Nghĩ đến đây, Dương Minh mới ngủ thiếp đi.
Trần Mộng Nghiên biết rõ mọi việc, ngủ cũng rất ngon. Nàng có một giấc mơ rất đẹp.
Nàng mơ thấy đã có kết quả bức ảnh. Bố nói cho nàng bức ảnh này là dùng máy tính chỉnh sửa. Mà sáng hôm sau Dương Minh đến tìm nàng, hai người hóa giải hiểu lầm. Sua đó Trần Mộng Nghiên mơ thấy mình hôn Dương Minh.
Đến khi đồng hồ báo thức vang lên, miệng nàng vẫn còn nở nụ cười. Trong mơ, mình không ngờ lại không từ chối Dương Minh, thật xấu hổ.
Đến cục cảnh sát, Trần Phi bảo bộ phận kỹ thuật tiến hành lấy vân tay trên bức ảnh. Về phần ảnh là thật hay giả, Trần Phi không cần suy nghĩ. Bởi vì đây là ảnh thật.
"Trần đội trưởng, án của Vương Chí Đào đã có tiến triển mới?" Hạ Tuyết vừa đến làm, nghe thấy đồng nghiệp đang bàn về chuyện của Vương Chí Đào. Đối với người vừa từ trường cảnh sát ra như nàng, luôn luôn ghét ác như thù. Cho nên có vài chuyện rất tích cực.
"Ừm, Vương Chí Đào lấy ra một bức ảnh" Trần Phi chỉ chỉ lên bàn, nói: "Ít nhất có thể chứng minh, Vương Chí Đào biết chuyện" Vì thấy Trần Phi nói chuyện của mình và con gái ra một lần.
"Vương Chí Đào rõ ràng đang nói rối. Điều này can bản là không coi cảnh sát vào đâu. Dựa vào nó, chúng ta có lý do hoài nghi Vương Chí Đào có liên quan đến chuyện này" Hạ Tuyết nói: "Trần đội trưởng, để tôi đem người đi bắt Vương Chí Đào"
"Hạ Tuyết, không được hồ đồ. Cô vội vàng cái gì, còn chưa cẩn thận nghiên cứu. Huống hồ đội kỹ thuật còn chưa có kết quả" Trần Phi lắc đầu nói.
Đến tối, Trần Phi mãi mới về, Trần Mộng Nghiên không thể chờ được nữa mà lập tức hỏi thăm về chuyện bức ảnh. Trần Phi không biết nên trả lời như thế nào. Hắn cũng không muốn nói sự thật cho con gái biết. Cho nên chỉ lấy lệ nói: "Nghiên Nghiên, bây giờ có thể xác định, ngày trên bức ảnh, bên bố không tiến hành kiểm tra ở Thiên Thượng Nhân Gian. Bố cũng tìm trong hồ sơ, không có người gọi là Dương Minh. Cho nên bước đầu có thể đoán được, Dương Minh không phải bị bắt"
"Thật ạ?" Trần Mộng Nghiên nghe xong rất vui mừng, thì ra mình hiểu lầm Dương Minh.
"Thật chứ. Còn về bức ảnh là thật hay giả, phải xem xét kỹ lưỡng, người chuyên nghiệp mới có thể xem" Trần Phi nói.
"Phiền như vậy ạ?" Trần Mộng Nghiên hỏi. Nhưng bây giờ nàng đã không quan tâm đến chuyện bức ảnh là thật hay là giả. Tối hôm qua nàng đã nghĩ ra, hai người yêu nhau, quan trọng nhất là phải tin tưởng nhau.
"Đương nhiên, con xem trên báo đó, bức ảnh về hổ Trung Quốc và thơi gian bức ảnh, kết quả không phải là hai sao" Trần Phi cười nói.
"Vâng" Trần Mộng Nghiên gật đầu, rất cao hứng chạy vào phòng học. Đúng, quyển album. Trần Mộng Nghiên đột nhiên nhớ đến hôm qua mình đã vứt nó xuống dưới tầng, vội vàng đi dép vào, chạy xuống tầng.
"Nghiên Nghiên, con đi đâu thế?" Trần Phụ có chút ngạc nhiên: "Con muốn ra ngoài?"
"Không, con xuống lầu dưới nhặt một thứ, lập tức lên ạ"
Trần Mộng Nghiên xuống tầng, tìm kiếm chỗ dưới cửa phòng mình.
Sao lại không có? Trần Mộng Nghiên cau mày, sốt ruột. Đây chính là món quà đầu tiên mà Dương Minh tặng mình. Nàng tự trách mình hyoom qua đã quá xúc động, đồ có ý nghĩa như vậy lại vứt đi.
Nhưng trên bãi cỏ dưới cửa sổ lại trồng trơn, không thấy quyển đó đâu hết. Theo lý thuyết, bìa của quyển album dễ phát quang, dễ dàng bị phát hiện.
Chẳng lẽ bị người khác nhặt? Trần Mộng Nghiên có chút uể oải và bất an.
Mộng Nghiên của chúng ta, không ngờ rằng lại chú ý đến một vật như vậy, đúng là tình yêu hại người.
"Chị Nghiên, chị tìm gì thế?" Một cô bé ở tầng dưới đang chơi, chạy đến bên cạnh Trần Mộng Nghiên, hỏi.
Trần Mộng Nghiên ngẩng đầu lên, thấy là con gái nhà bên.
"Chị tìm một quyển album, em giúp chị tìm được không?" Trần Mộng Nghiên cười nói.
"Album? Có phải là có màu hồng và hình con bướm không ạ?" Cô bé đột nhiên hỏi.
"Ừ, ừ" Trần Mộng Nghiên vừa nghe, kích động gật đầu: "Đúng đúng, em thấy?"
"Đúng ạ, em nhặt được, giao cho bảo vệ đứng cửa. Em mang chị đến" Cô bé gật đầu nói.
Trần Mộng Nghiên và cô bé đi đến phòng bảo vệ, rất dễ dàng lấy được quyển album kia. Trần Mộng Nghiên nhìn nhìn thấy không bị hỏng, mới an tâm.
A, xem ra ông trời thật chiếu cố mình. Trần Mộng Nghiên nghĩ như vậy. Nhưng sao Dương Minh lại không gọi điện cho mình? Tốt xấu gì cậu ấy cũng phải điện cho mình chứ?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #99


Báo Lỗi Truyện
Chương 99/2205