Chương 988: Dẫn dụ thất bại


Xác định là Hữu Trưởng lão gọi tới, Hạ Băng gật đầu với người bên cạnh. Nhân viên này liền bật máy tính điều tra xem Hữu Trưởng lão gọi từ đâu.
Sau khi Hạ Băng báo lên trên, cục đã tiến hành họp rồi quyết định phái một chuyên gia kỹ thuật đến hỗ trợ hắn. Còn các nhân viên khác thì có thể nhờ cảnh sát địa phương phối hợp vây bắt Hữu Trưởng lão.
"Tôi. tôi mấy hôm nay bị ốm nên không hành động. Đêm nay, đêm nay tôi nhất định hoàn thành nhiệm vụ" Trần A Phúc sợ hãi nói.
Trần A Phúc nói tuy hơi lạ nhưng Hữu Trưởng lão không để ý, lão tưởng Trần A Phúc sợ mình nên cười lạnh một tiếng: "Được, đây là cậu nói. Tối nay nếu không mang xác tới cho tôi thì tôi dùng cậu để luyện Tà cổ"
Hữu Trưởng lão nói xong liền dập máy.
"Gọi từ đâu vậy?" Hạ Băng hỏi.
"Không tra được, đối phương rất thông minh không sử dụng điện thoại di động hay cố định mà gọi từ máy tính" Trợ thủ lắc đầu nói.
"Có tra được địa chỉ IP không?" Hạ Băng chưa chịu bỏ qua.
"Tra được, chẳng qua là IP nước ngoài, nhất định dùng phần mềm rồi" Trợ thủ bất đắc dĩ nói.
Hạ Băng thấy Trợ thủ nói như vậy thì đành bất đắc dĩ. Chẳng qua Hữu Trưởng lão nếu có thể dễ bị bắt như vậy thì đã không phải là kẻ chủ mưu đứng đằng sau, cũng không cần Cục Điều tra thần bí phải ra tay, tự cảnh sát địa phương đã hoàn toàn xử lý được.
Lúc trước Hạ Băng đã điều tra mấy số điện thoại mà Hữu Trưởng lão gọi tới cho Trần A Phúc thì thấy toàn là các số đã ngừng sử dụng.
"Tất cả tiến hành theo kế hoạch" Hạ Băng gật đầu nói.
Hạ Băng vừa ra lệnh thì các đơn vị lập tức hành động. cảnh sát do Hạ Tuyết dẫn đội và mai phục ở địa điểm đã định.
"Đã chuẩn bị xong chưa?" Hạ Băng ngồi trong xe chỉ huy ở xa xa tiến hành khống chế mọi tình hình.
"Đã chuẩn bị xong" Cấp dưới không ngừng tiến hành trả lời.
"chuẩn bị hành động" Hạ Băng ra lệnh.
Một chiếc xe tải từ từ khởi động đi đến địa điểm đã định, lái xe là cảnh sát đóng giả. Xe đang đi thẳng liền đột nhiên rẽ ngang và đâm vào dải phân cách.
Bởi vì đã tính trước tốc độ và vị trí nên lái xe không bị thương, chẳng qua xe tải trông bị vỡ nát nhiều.
Lái xe liền đâm túi máu chuẩn bị trước ra hắt vào kính chắn gió, sau đó người ngã nhào nằm im không nhúc nhích như một người chết.
Tất cả đều tiến hành theo mô phỏng thực tế, không có một chút sai sót. Có trời mới biết Hữu Trưởng lão có thể phát hiện được sơ hở nào hay không?
Lúc này Trần A Phúc đã xuất hiện lén lút đi đến chỗ xe tải xảy ra chuyện. Hắn giả vờ quan sát buồng lái rồi đánh giá xung quanh, sau đó cầm điện thoại gọi vào số máy của Hữu Trưởng lão.
"Alo, tôi là Trần A Phúc" Trần A Phúc nhỏ giọng nói.
"Đã hoàn nhiệm vụ chưa?" Hữu Trưởng lão không chút cảm tình mà nói.
"Tôi đã làm xong, ở đường." Trần A Phúc vội vàng nói.
"Được, biết rồi" Hữu Trưởng lão cười lạnh nói: "Coi như thằng ranh này giữ được mạng"
Trần A Phúc thở phào nhẹ nhõm coi như đã hoàn thành nhiệm vụ. Trần A Phúc chạy một vòng rồi về xe của Hạ Băng.
"Tốt lắm, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Điều các người đáp ứng tôi có thể thực hiện không?" Trần A Phúc thở dài một tiếng mầ nói.
"Cậu chỉ cần phối hợp với chúng tôi thì có thể tha không giết cậu, nhưng cả đời cậu sẽ ở trong tù" Hạ Băng nói.
"Không sao cả" Trần A Phúc không thèm để ý mà nói: "Anh không giao tôi cho Hữu Trưởng lão kia là được. Dù là chết thì cũng bắn tôi một phát cho nhẹ nhàng"
Hạ Băng gật đầu không để ý đến Trần A Phúc nữa. Hắn tập trung tinh thần quan sát hiện trường và đợi Hữu Trưởng lão xuất hiện.
Thời gian từng giây một trôi qua, hơn nửa tiếng đã qua đi nhưng không thấy ai xuất hiện. Hạ Băng có chút sốt ruột nên nói với Trần A Phúc: "Mỗi lần sau khi cậu gọi điện thì bao lâu sau hắn mới xuất hiện?"
"Cái này tôi không rõ. Sau khi tôi xong việc liền lập tức rời đi. Đây là hiện trường mà nên ai dám ở lại để bị cảnh sát bắt à" Trần A Phúc nói.
Hạ Băng nghe xong liền không hỏi nữa.
Hắn biết Trần A Phúc nói thật.
Chẳng qua theo lẽ thường mà phân tích thì Hữu Trưởng lão phải xuất hiện ở hiện trường một cách nhanh nhất mới đúng chứ? Càng chậm thì nguy hiểm càng cao mà. Bởi vì mỗi một đoạn đường không thể không có xe đi qua. Chỉ cần có xe đi qua và thấy tai nạn là sẽ báo cảnh sát. Cảnh sát chạy đến nơi thì Hữu Trưởng lão không có cơ hội mà?
Hạ Băng nghĩ không sai? Hữu Trưởng lão sau khi nhận được điện thoại thì đã nhanh chóng chạy tới. Chẳng qua sau khi hắn tới thì không ra tay, cũng không xuất hiện gần hiện trường.
Hữu Trưởng lão cười lạnh một tiếng rồi khinh thường nói: "Chỉ bằng đám rác rưởi này mà có thể bắt tao ư? Đúng là không biết tự lượng sức. Đừng tưởng bắt được Trần A Phúc là có thể dẫn dụ tao ra. Quá ngây thơ, khặc khặc khặc"
Hữu Trưởng lão vừa đến đã phát hiện ra điều khác lạ.
Thứ nhất hắn là người dùng cổ nên có cảm giác rất nhạy bén với người dùng cổ khác. Trần A Phúc lại là do hắn dạy nên Hữu Trưởng lão vừa tới liền nhận ra Trần A Phúc ở gần đó. Trần A Phúc chưa đi.
Có chuyện này khiến Hữu Trưởng lão càng thêm cẩn thận. Điểm thứ hai Tà cổ trên người hắn có cảm ứng rất mạnh với người vừa chết, giờ phút này Tà cổ trên người hắn không có biểu hiện gì, như vậy tức là bên trong xe không phải xác chết.
Có hai nguyên nhân này Hữu Trưởng lão liền biết đó là âm mưu. Trần A Phúc đã bị cảnh sát bắt, đám cảnh sát muốn dụ hắn ra.
Nếu dễ mắc bẫy như vậy thì Hữu Trưởng lão đâu có thể làm chuyện lớn. Hữu Trưởng lão lạnh lùng nhìn địa hình xung quanh, rất nhanh hắn tìm được người mai phục gần đó.
Xem ra đành phải bỏ Trần A Phúc này rồi. Hữu Trưởng lão có chút khó chịu, không biết ai trong đám cảnh sát có năng lực như vậy mà bắt được Trần A Phúc rồi phá hỏng chuyện tốt của hắn.
Hữu Trưởng lão thầm nghĩ không thể tha cho kẻ này.
Chẳng qua điều quan trọng nhất bây giờ chính là rời khỏi đây. Tà cổ của hắn chưa luyện thành nên rất sợ vũ khí của cảnh sát.
Hắn dù cường đại hơn nữa nhưng nếu lao ra ngoài chắc sẽ thành tấm bia để ăn đạn. Chẳng qua chờ khi hắn luyện thành Tà cổ thì sẽ không sợ nữa. Đến lúc đó không phải do hắn muốn làm gì thì làm sao?
Nghĩ đến đây Hữu Trưởng lão liền cố nén cơn lửa giận trong lòng rồi biến mất trong màn đêm.
Hạ Băng đợi hơn tiếng mà không thấy Hữu Trưởng lão xuất hiện, hắn sốt ruột thầm có dự cảm xấu.
Chẳng lẽ kế hoạch của mình bị đối phương phát hiện ra? Hạ Băng toát mồ hôi, không phải không thể, rất có thể là khác? Hữu Trưởng lão là người phi phàm và tà môn nên không thể dùng lý lẽ bình thường mà giải thích. Cho nên rất có thể đối phương phát hiện kế hoạch của hắn.
Chẳng qua trước khi hoàn toàn tuyệt vọng thì Hạ Băng sẽ không buông tha. Mặc dù hắn hiểu hy vọng càng lúc càng kém, Hữu Trưởng lão có lẽ sẽ không tới nhưng mà chưa đến lúc cuối cùng thì Hạ Băng vẫn kiên trì.
Không biết bao lâu sau Hạ Băng đã hoàn toàn thất vọng. Hữu Trưởng lão không thể tới nữa rồi.
Nơi này đã được cảnh sát chặn đường, lát nữa đến giờ cao điểm thì sẽ ảnh hưởng đến giao thông. Hạ Băng rất bất đắc dĩ ra lệnh: "Rút lui, không cần chờ nữa"
Hạ Băng hiểu được Hữu Trưởng lão nhất định phát hiện ra kế hoạch của mình. Mặc dù không biết làm như thế nào mà hắn phát hiện ra nhưng thất bại chính là thất bại. Hơn nữa lần này thất bại thì muốn dẫn dụ Hữu Trưởng lão ra sẽ càng thêm khó khăn.
Có thể nói gần như không có hy vọng. chẳng qua Cục Điều tra thần bí đã khám phá rất nhiều vụ tương tự mà.
"Anh, cứ như vậy bỏ qua sao?" Hạ Tuyết lên xe của Hạ Băng rồi nói.
"Nếu không thì làm gì? Bắt được Trần A Phúc đã khó khăn như vậy, nếu không có Dương Minh gia nhập thì có lẽ ngay cả Trần A Phúc cũng không bắt được. Trần A Phúc chỉ là một con tốt thì không khó khăn. Nhưng tên đứng sau màn có năng lực như thế nào, chúng ta có thể đoán được mà"
Hạ Tuyết vừa nãy do quá kích động nên mới vậy. Bây giờ nghe Hạ Băng nói, nàng cũng thấy đúng. Nếu không có Dương Minh thì bây giờ Trần A Phúc vẫn còn ung dung ngoài vòng pháp luật.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #988


Báo Lỗi Truyện
Chương 988/2205