Chương 987: Cho em ăn này


Lý Đức Đỉnh rút điện thoại di động ra lén chụp ảnh Dương Minh và Triệu Oánh.
Ha ha, mày không phải bạn trai của Vương Tiếu Yên sao? Tao nếu đưa ảnh này cho Vương Tiếu Yên xem thì bọn mày chia rẽ, hơn nữa hắn lại có lý do chính đáng để tiếp xúc Vương Tiếu Yên.
Lý Đức Đỉnh cười gian một tiếng rồi nhét điện thoại di động vào túi.
"Huấn luyện viên Lý, anh vừa làm gì thế?" Một nữ sinh viên ngồi trước mặt Lý Đức Đỉnh hỏi.
"Không có gì, anh nhận được tin nhắn của bạn mà thôi" Lý Đức Đỉnh thuận miệng nói.
"Ồ, vậy à" Nữ sinh viên yêu kiều nói: "Huấn luyện viên Lý, anh bao giờ thì dạy em nữa, lần này em muốn đoạt giải trong đại hội thể dục tỉnh. Nếu nằm trong top 3 thì em có thể vào đại học Thể dục"
"Hắc hắc, em phải luyện cả đêm mới được" Lý Đức Đỉnh cười dâm mà nói. Nữ sinh viên này cũng là người hiểu nhanh nên gật đầu nói: "Huấn luyện viên Lý, lát nữa đến nhà em, anh dạy riêng em nhé"
"Được được" Lý Đức Đỉnh vội vàng nói.
Nữ sinh viên này mặt thì không đẹp mấy nhưng lại được cái thân hình, Lý Đức Đỉnh nghĩ rằng dù sao cũng tắt đèn mà.
Chẳng qua Lý Đức Đỉnh nhiều năm rồi mà không đoạt được Vương Tiếu Yên vào tay, hắn cảm thấy mình phải tăng lực độ mới được.
Triệu Oánh chọn một bát đậu hủ, một bát thịt bò nước, một bát canh rồi đưa menu cho Dương Minh: "Dương Minh, chị thấy thế là được rồi. Hai người chúng ta ăn ba món là được"
"Vậy cũng được" Dương Minh mở mở menu rồi đưa cho nhân viên phục vụ. Triệu Oánh chọn mấy món này hắn đều có thể ăn.
Dương Minh vốn nghĩ có nhiều khách nên đồ ăn sẽ mang ra hơi chậm, nhưng chỉ một lát sau là có đồ. Xem ra Triệu Oánh gọi mấy món bán rất chạy nên đã được làm trước. Khách gọi là có.
"Dương Minh, em thấy thế nào?" Triệu Oánh ăn miếng đậu cay rồi nói.
"Cũng được" Dương Minh nói: "Mùi vị khá ngon"
Hai người ăn được một nửa thì không ăn được nữa. Số còn lại Triệu Oánh bảo nhân viên phục vụ lấy túi bóng đổ vào, dù sao mai nàng ở một mình nên để đó ăn. Hơn nữa ăn với Dương Minh mà nên nàng cũng không chê.
Hai người ra khỏi nhà hàng quay về tiểu khu.
"Oánh tỷ, em nhớ trước kia chị đã nói sẽ làm vợ em" Dương Minh đột nhiên quay đầu lại nói với Triệu Oánh.
"Hả" Triệu Oánh giật mình liền nhớ ra trước mình đã nói như vậy. Nàng vội vàng giải thích: "Chẳng qua chị là nói nếu em không tìm được vợ, bây giờ em có đến mấy người thì không cần thực hiện điều đố rồi"
Dương Minh lắc đầu trầm giọng nói: "Đó là bạn gái không phải vợ. Cho nên em chưa có vợ mà. Oánh tỷ, chị có phải không muốn thực hiện lời hứa?"
"Chị?" Triệu Oánh không biết nên làm như thế nào, nàng không ngờ Dương Minh đột nhiên nhắc đến chuyện này nên không biết trả lời ra sao.
"Oánh tỷ? " Dương Minh đột nhiên đưa tay ra kéo Triệu Oánh.
"Hả?" Triệu Oánh kinh ngạc một chút định rụt tay lại nhưng nàng phát hiện mình sao khỏe bằng Dương Minh? Cuối cùng đành thôi, dù sao trước đã cầm tay Dương Minh rồi mà.
"Oánh tỷ" Dương Minh giữ chặt tay Triệu Oánh, một lần nữa gọi nhỏ.
"Gì vậy" Triệu Oánh cảm thấy mình đang thở hổn hển. nàng thấy Dương Minh đang nhìn chằm chằm vào mình nên lo lắng.
Dương Minh ôm chầm lấy Triệu Oánh, hôn lên đôi môi đỏ mọng mà mềm mại của nàng.
"A." Triệu Oánh chỉ kịp kêu một chữ vô nghĩa rồi không có động tĩnh gì, nàng hoàn toàn bị Dương Minh bịt kín miệng.
Trong mắt nàng hiện ra vẻ hoảng loạn và mê man, đầu óc trống rỗng. nàng không ngờ Dương Minh lại to gan như vậy, hôn mình ngay trên đường.
Bản năng tình dục trong cơ thể bị Dương Minh khiêu khích mà đi ra. Triệu Oánh mặc dù cảm thấy không tốt lắm nhưng không thể từ chối.
Lúc hội chùa nàng vô tình hôn Dương Minh, nàng rất nhớ lúc đó. Cho nên khi một lần nữa có cảm giác này, Triệu Oánh không muốn đánh mất.
Những đạo lý trên đời trong nháy mắt đã bị Triệu Oánh vứt ra khỏi đầu, nàng theo bản năng phối hợp với Dương Minh.
Trong trời đông giá rét, hai người vẫn áp chế tình cảm của mình thì giờ phút này đã bộc phát đủ để hòa tan tuyết ven đường.
Một lúc lâu sau Triệu Oánh mới lấy lại thần trí, nàng đẩy Dương Minh ra rồi chạy nhanh về phía nhà mình.
Dương Minh nhìn theo Triệu Oánh, hắn không biết mình vừa nãy làm đúng hay sai. Chẳng qua đã làm rồi thì hắn không hề hối hận.
Dương Minh quan sát thấy Triệu Oánh đã về đến nhà thì yên tâm, hắn đi đến biệt thự của mình. Đi được một nửa thì mới nhớ xe mình vẫn để ở trước nhà Triệu Oánh.
Trần Mộng Nghiên đang ngồi ở phòng khách xem Tv, thấy Dương Minh về, nàng liền lộ ra vẻ vui mừng. chẳng qua rất nhanh Trần Mộng Nghiên liền nghiêm mặt nói: "Sao anh về muộn như vậy?"
Dương Minh biết Trần Mộng Nghiên nhất định hơi giận. Cũng khó trách, hai người khó khăn lắm mới có cơ hội ở bên nhau, mình lại ra ngoài cả chiều đến giờ mới về cơ mà.
"Ha ha, em biết chuyển nhà tốn thời gian lắm mà" Dương Minh ngồi xuống cạnh Trần Mộng Nghiên, ôm nàng vào lòng rồi làm lành: "Anh xong liền lập tức về mà"
Dương Minh vừa nãy hôn Triệu Oánh nên khá áy náy, thái độ của hắn lúc này rất chân thành với Trần Mộng Nghiên.
"Quỷ mới tin anh" Trần Mộng Nghiên liếc nhìn Dương Minh một cái rồi nói: "Miệng toàn mùi ớt, còn nói là lập tức về. nhất định là đi ăn ngon mà không mang em theo"
"Em cũng muố ăn?" Dương Minh cười thầm trong lòng, gọi em đi thì sao thực hiện được nguyện vọng.
"Muốn ăn thì sao chứ?" Trần Mộng Nghiên hừ một tiếng.
"Vậy cho em ăn" Dương Minh nói xong liền hôn đôi môi đỏ mọng của nàng.
"Ô." Trần Mộng Nghiên mở to mắt nhưng không thể tránh. Dương Minh này toàn làm mấy chuyện không ai đoán trước.
Bị Dương Minh hôn một lúc lâu Trần Mộng Nghiên mới giãy ra khỏi lòng hắn: "Phì phì, cay chết mất"
"Hắc hắc, em được ăn rồi đó" Dương Minh nói.
"Anh đó, đúng là đáng ghét" Trần Mộng Nghiên Trần Mộng Nghiên Dương Minh, trong lòng cũng bớt giận đi nhiều.
Không có Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai ở đây, Trần Mộng Nghiên không cần khoác cái áo chị cả nữa mà làm nũng với Dương Minh. Dương Minh không khỏi cười thầm trong lòng, ai bảo cô bé thích làm Lão Đại? Lão Đại có gì tốt chứ?
Bởi vì không có ai khác nên Trần Mộng Nghiên rất phóng khoáng, hai người làm việc. đến nửa đêm mới đi ngủ. Dương Minh ôm cơ thể mềm mại của nàng nên ngủ rất ngon.
Dương Minh ngủ ngon nhưng Triệu Oánh lại ngây ngốc ngồi trên sô pha. Nhớ đến chuyện vừa nãy lại làm Triệu Oánh vừa xấu hổ vừa mừng.
Dương Minh càng lúc càng to gan, không ngờ dám trực tiếp hôn mình. Chẳng qua Triệu Oánh lại thích như vậy.
Nếu Dương Minh cứ do dự như trước thì không biết chừng mình sẽ từ chối. Mà hắn hôn như vậy lại không cho mình cơ hội tự hỏi. Hôm nay Dương Minh làm như vậy có nghĩa là gì? Hắn thổ lộ với mình ư? Triệu Oánh lúc thì cười, lúc lại cau mày không xác định.
Triệu Oánh bật máy muốn lên mạng tâm sự chuyện hôm nay với" Thế giới nào có chân tình" , muốn hắn cho mình ý kiến. Nhưng nàng lại phát hiện vừa mới chuyển nhà nên vẫn chưa có mạng.
Triệu Oánh bất đắc dĩ tắt máy, nàng đột nhiên nhớ đến món quà mà Dương Minh đưa cho.
Hôm nay Dương Minh còn hỏi mình đã xem chưa, chẳng lẽ trong đó có bí mật gì?
Triệu Oánh mở món quà ra cầm trên tay rồi nghiên cứu.
.
Hôm nay ngoại trừ Triệu Oánh mất ngủ thì còn có một người không thể ngủ. người này chính là Hạ Băng.
Chuông điện thoại di động của Trần A Phúc vang lên. Hạ Băng trừng mắt nhìn thản nhiên nói: "Ai thế?"
"Là Hữu Trưởng lão" Trần A Phúc không dám giấu. Hắn thật lòng rất sợ Dương Minh, tên này đã là bóng ma trong lòng hắn từ hồi cấp ba. Hơn nữa mỗi lần hắn muốn gây khó dễ cho Dương Minh đều không thành công.
Cho nên Trần A Phúc không dám trả thù Dương Minh, hắn chỉ sợ Dương Minh đánh hắn.
"Nghe đi, đừng giở trò nếu không tôi gọi điện cho Dương Minh" Hạ Băng cũng phát hiện ra vấn đề là Trần A Phúc có vẻ rất sợ Dương Minh. Không biết Dương Minh làm như thế nào mà khiến tên giết người này sợ hắn như vậy. Trần A Phúc không thể không phục Dương Minh.
Trần A Phúc run lên rồi ấn phím nghe: "Alo"
"Trần A Phúc, cậu có việc gì vậy hả?" Hữu Trưởng lão nói: "Mấy ngày rồi mà sao không đưa xác chết đến cho tôi?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #987


Báo Lỗi Truyện
Chương 987/2205