Chương 985: Chuyển nhà


"Đúng, Mộng Nghiên chiều nay anh có việc phải đi" Dương Minh suy nghĩ thì thấy chuyện Triệu Oánh chuyển nhà sớm muộn gì Trần Mộng Nghiên cũng biết nên nói trước là hay. Nếu không với tích cách của Trần Mộng Nghiên bị cô nàng phát hiện thì sẽ có chuyện.
"Ồ? Anh muốn đi làm gì?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Là như thế này, Oánh tỷ muốn chuyển nhà nên anh tới giúp" Dương Minh nói.
"Vậu à?" Trần Mộng Nghiên mặc dù hơi đề phòng Triệu Oánh nhưng thấy Dương Minh phải làm việc nên không ngăn cản: "Anh về sớm đó"
Trần Mộng Nghiên đã đồng ý, Dương Minh an tâm hơn nhiều. Dù sao Triệu Oánh cũng đến tiểu khu Hoa Thương nếu bị Trần Mộng Nghiên đụng phải thì không hay.
Hai người về Tùng Giang chưa được bao lâu thì Dương Minh nhận được điện của Triệu Oánh.
"Dương Minh, chị học xong rồi" Triệu Oánh suy nghĩ mãi rồi quyết định gọi điện cho Dương Minh. Thực lòng mà nói nàng không muốn chuyển nhà, dù sao bây giờ quan hệ giữa nàng và Dương Minh không khỏi rõ ràng, nếu như ở nhà Dương Minh mua thì Triệu Oánh không yên tâm.
Nhưng nếu không chuyển nhà thì Triệu Oánh không biết Dương Minh có thể làm chuyện gì, không biết chừng nhân lúc nàng không có nhà, Dương Minh sẽ đến chuyển sạch.
Vì thế Triệu Oánh đành gọi cho Dương Minh.
"Oánh tỷ, chị ở đâu vậy, em đến đón chị?" Dương Minh vội vàng nói.
"Chị ở trường, chưa về. Lát nữa gặp nhau ở nhà chị"
"Em cũng đang ở gần trường, chị đứng đó chờ em, em lập tức đến đón chị" Dương Minh nói.
Dương Minh đón được Triệu Oánh, hai người cùng về nhà nàng. Hai người liền bận rộn. Dương Minh vốn định gọi điện bảo Bạo Tam Lập cho vài người tới nhưng Triệu Oánh không đồng ý. Nàng nói có những đồ riêng không tiện cho người ngoài nhúng tay vào. Dương Minh không còn cách nào nên đành tự mình giúp.
"Em. em ra ngoài chút đi" Dương Minh đang giúp Triệu Oánh tháo máy tính thì nghe nàng xấu hổ nói.
"Ra ngoài làm gì cơ?" Dương Minh hỏi.
"Chị muốn dọn đồ lót." Triệu Oánh đỏ mặt nói.
"Ồ, ồ." Dương Minh gãi đầu ra ngoài, trong lòng không khỏi thầm nghĩ khó trách Triệu Oánh không muốn người ta giúp.
Triệu Oánh ở đây là tạm thời nên không có nhiều đồ. Mà các thứ như tủ lạnh, bàn ghế là của chủ nhà nên chỉ dọn vào hơn chục cái túi là xong.
Dương Minh đột nhiên nghĩ đến nhà mới của Triệu Oánh chưa có các đồ sinh hoạt, hắn vội vàng gọi cho Bạo Tam Lập bảo người đi mua đồ sinh hoạt, càng nhanh càng tốt.
Bạo Tam Lập nhiều tay chân nên bây giờ Dương Minh tự mình dặn liền vội vàng chạy đến siêu thị mua đồ, trả tiền, đưa lên xe và chuyển tới.
Đám bảo vệ làm công tác bưng bê miễn phí nên rất nhanh. Sau khi làm xong Bạo Tam Lập liền mang người cùng một xe tải nhỏ đến trước nhà Triệu Oánh.
Lúc này Dương Minh đã chuẩn bị xong, Bạo Tam Lập đến nơi liền lên xách túi xuống lầu.
Triệu Oánh đã gặp Bạo Tam Lập nên cũng không khách khí. Bởi vì những người này đều là nể mặt Dương Minh.
"A." Lên xe Triệu Oánh đột nhiên kêu lên: "Dương Minh."
"Sao thế? Có gì bị vỡ sao?" Dương Minh có chút buồn bực nói.
"Chúng ta không chuẩn bị đồ dùng gia đình" Triệu Oánh buồn bực nói: "Đều tại em giục chị, bây giờ chị mới nhớ bên kia chưa mua đồ dùng gia định. Bây giờ chuyển tới thì chị ở bằng gì?"
"Ha ha, thì ra là vậy?" Dương Minh không thèm để ý mà nói.
"Em còn cười được ư?" Triệu Oánh có chút tức giận mà nói.
"Chị yên tâm, em sớm chuẩn bị rồi. Sau khi chị đến là có thể trực tiếp ở" Dương Minh cười nói.
"Vậy mà không nói sớm làm người ta lo lắng"
Quả nhiên sau khi đến nhà Triệu Oánh không thể tin vì các đồ dùng như tủ lạnh, tủ quần áo, Tv. đã đầy đủ.
Dương Minh chỉ nói Bạo Tam Lập mua đồ sinh hoạt, Bạo Tam Lập không biết nên mua gì nên mua hết.
Sau khi chuyển các thứ vào nhà Triệu Oánh, Bạo Tam Lập liền xin về.
"Oánh tỷ, chị hài lòng không?" Dương Minh vừa nói vừa đánh giá khắp nhà. Bạo Tam Lập làm việc đúng là làm người ta yên tâm. Thấy hắn mua hết cả các thứ như lò vi sóng, Dương Minh không khỏi gật đầu.
"Dương Minh. cảm ơn em"
Triệu Oánh thấy đồ đã đầy đủ không khỏi thầm than, Dương Minh không ngờ lo chu đáo như vậy.
Lúc trước Triệu Oánh tốt nghiệp liền đến Tùng Giang dạy học, phấn đấu hơn năm cũng không tiết kiệm được gì chứ đừng nói là mua nhà.
Mặc dù thuê được nhà nhưng đó vẫn không phải nhà mình. Cảm giác này làm Triệu Oánh có chút lo lắng.
Triệu Oánh có đôi khi nằm mơ đều suy nghĩ bao giờ mình có thể có nhà của mình. Có một không gian để mình đặt chân? Nàng không ngờ Dương Minh lại giúp nàng thực hiện mơ ước.
"Cảm ơn gì chứ?" Dương Minh cười nói: "Đây là điều em nên làm mà. Oánh tỷ còn khách khí làm gì chứ?"
"Dù như thế nào thì chị cũng rất vui" Triệu Oánh vui vẻ đi quanh các phòng, mặc dù cảm thấy tự nhiên nhận các thứ này là không ổn, nhưng nàng không thể từ chối.
"Ai, em còn tưởng chị vui sẽ cho em ôm một cái" Dương Minh thở dài nói.
"Cái gì chứ, đừng linh tinh" Triệu Oánh đỏ mặt nói.
"Hắc, chỉ là ôm mà thôi, tỏ vẻ chị rất kích động" Dương Minh ho khan một tiếng.
Hai người mở từng túi ra rồi đặt vào vị trí. Khi Dương Minh thấy chiếc giường ngủ rất lớn, hắn không khỏi cười hắc hắc. Bạo Tam Lập đúng là rất được, biết mua giường lớn như vậy.
Sau khi làm xong, hai người mệt mỏi ngồi trên sô pha không muốn động. Triệu Oánh mệt về cơ thể, Dương Minh lại mệt về tinh thần. Bố trí được nhà mới của Triệu Oánh làm cho hắn rất hao tâm tổn trí.
"Dương Minh, chị đột nhiên thấy như đang nằm mơ. Đây là nhà chị sao?" Triệu Oánh nhìn trần nhà, lẩm bẩm một tiếng.
"Hắc hắc, đây là nhà của chúng ta"
"Chúng ta?" Triệu Oánh đỏ mặt nói: "Cái gì mà chúng ta? "
"Không phải em nói mà, là Vương di nói. Nói là mua nhà này để hai chúng ta ở" Dương Minh cười hì hì nói.
"Mẹ chị nói mà em cũng tin sao? Mẹ toàn thích nói linh tinh mà thôi" Triệu Oánh vội vàng nói.
Triệu Oánh sao không hiểu tâm tư của mẹ, chẳng qua tình cảm là do duyên phận. nàng không biết tương lai của mình và Dương Minh sẽ như thế nào.
"Ha ha, không nhắc đến Vương di nữa" Dương Minh cười nói: "Đúng, chị còn có một chiếc xe ở cửa hàng. Hôm trước cửa hàng gọi cho em nói bao giờ lấy xe"
"Hả" Triệu Oánh sửng sốt một chút rồi nghĩ ra. Lúc mẹ nàng đến Tùng Giang thì đã lấy tiền của Dương Minh mua một chiếc xe BMW cho mình. Nàng có chút buồn bực nói: "Mẹ chị đúng là, sao lại tùy tiện mua như vậy. Nếu không chúng ta bán xe đó đi?"
"Bán sẽ lỗ đó, xe mới qua tay thứ hai cũng lỗ nhiều" Dương Minh nói: "Chị giữ lại mà lái đi"
"Nhưng mà chuyển đến đây thì ở ngay cạnh trường mà, không cần xe mà?" Triệu Oánh cũng hiểu điều đó.
"Kiểu gì cũng cần dùng mà" Dương Minh nói: "Chị học về muộn, tiểu khu chúng ta lại lớn. Chị đi xe thì em yên tâm hơn"
Triệu Oánh biết Dương Minh mà quyết định thì rất khó thay đổi. Có đôi khi nàng thấy cũng bực mình, tên Dương Minh này quá bá đạo.
"Đúng, Oánh tỷ, em tặng quà cho chị, chị xem chưa?" Dương Minh thấy Triệu Oánh hôm nay không có gì đặc biệt nên hỏi.
"Hả. Tối qua sau khi em về thì chị ngủ, hôm nay lại chuyển nhà nên chưa kịp xem" Triệu Oánh nói: "Sao, có gì ư?"
"Không có gì. Em chỉ đột nhiên nghĩ tới nên hỏi mà thôi"
Nếu Triệu Oánh còn không xem thì Dương Minh không có gì để nói. Nói nữa có khi sẽ làm Triệu Oánh nghi ngờ.
Triệu Oánh có chút kỳ quái, nhưng là thấy Dương Minh không nói gì nữa nên không hỏi nữa: "Dương Minh, lát định ăn gì để chị đi nấu?"
"Oánh tỷ, hôm nay chúng ta mệt rồi mà nên không nấu nữa. Hôm khác em đến ăn cháy nồi cơm của chị. Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn đi" Dương Minh đề nghị nói.
Triệu Oánh suy nghĩ một chút thì thấy cũng đúng. Nàng bây giờ rất mệt nên gật đầu nói: "Được, vậy ra ngoài ăn"
Nhìn Dương Minh bên cạnh, Triệu Oánh đột nhiên có cảm giác mình có vẻ như một người vợ trẻ đang hạnh phúc ngồi cạnh chồng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #985


Báo Lỗi Truyện
Chương 985/2205