Chương 983: Giai Giai nghi ngờ


"Mẹ, mẹ đừng nói nữa ." Chu Giai Giai rất xấu hổ. trước kia nàng còn hơi oán giận mẹ nên thiếu chút nữa bỏ nhà đi.
Chu Giai Giai trước kia không thích Vương Chí Đào, cũng không muốn đến nhà hắn ăn cơm theo ý Hoa tổng. Nếu không phải xảy ra chuyện bị trúng đạn thì có lẽ Chu Giai Giai cũng bỏ nhà ra ngoài ở.
"Ha ha, mẹ không nói nữa" Hoa tổng cười cười vỗ giường rồi nói: "Lại đây Giai Giai, nằm với mẹ. Hai mẹ con chúng ta lâu rồi không tâm sự, hôm nay có cơ hội thì nói chuyện"
"Nói gì giờ ạ ." Chu Giai Giai có chút khẩn trương, đề tài hôm nay của Hoa tổng toàn vây quanh Dương Minh làm nàng đỏ mặt tía tai.
"Nói chuyện giữa con và Dương Minh" Hoa tổng cười nói.
"Mẹ, mẹ không phải đã nói không nhắc đến chuyện này sao, sao vẫn còn." Chu Giai Giai đỏ mặt làm nũng nói.
"Đúng mà, ý mẹ nói là không nhắc chuyện vừa nãy thôi" Hoa tổng cười nói: "Chúng ta nói chuyện khác"
Chu Giai Giai đỏ mặt giống như đứa bé nói dối bị bố mẹ bắt vậy.
"Con bé này, lớn như vậy còn xấu hổ" Hoa tổng cười nói: "Giai Giai, Dương Minh có đối tốt với con không?"
"Rất tốt ạ" Giai Giai cúi đầu nhỏ giọng nói.
"Vậy. con có cái kia không." Hoa tổng nhìn Chu Giai Giai mà nói.
"Cái gì ạ?" Chu Giai Giai ngẩn ra một chút rồi hiểu ngay ý của mẹ, mặt càng đỏ thêm.
"Nhìn con thế này chắc là chưa rồi? Chẳng qua theo mẹ thấy thì hai cô bé kia đã có quan hệ với Dương Minh. Con và cậu ta chỉ là vấn đề sớm muộn" Hoa tổng nói: "Cho nên mẹ có một số việc phải nhắc con, mẹ không phản đối việc này, nhưng cũng không ủng hộ. Tự con quyết định đi, chẳng qua nhất định phải chú ý an toàn, đừng có thai sớm đấy"
"Mẹ, mẹ nói gì thế." Chu Giai Giai xấu hổ che tai không dám nghe nữa. nàng không ngờ mẹ lại nói cái này. đột nhiên Chu Giai Giai cảm thấy có vẻ không đúng, nàng khó hiểu hỏi Hoa tổng: "Mẹ, mẹ nói con chưa cùng Dương Minh cái kia."
Mặc dù lời này có chút xấu hổ nhưng Chu Giai Giai muốn biết rõ.
"Sao vậy con? Chẳng lẽ mẹ đoán sai? Con và Dương Minh đã." Hoa tổng nhìn Chu Giai Giai, khó hiểu hỏi.
"Con. con cũng không biết? Sau khi con bị thương nên mất một đoạn trí nhớ nên không rõ con và Dương Minh phát triển đến đâu" Chu Giai Giai lắc đầu. chính nàng cũng không hiểu cho nên không biết mình còn trinh hay không. Nhưng Hoa tổng vừa nói vậy, Chu Giai Giai liền nghi ngờ.
"Mất trí nhớ? Không sao chứ con?" Hoa tổng nghe xong không khỏi biến sắc, lo lắng nhìn Chu Giai Giai mà nói: "Sao trước đó con không nói với mẹ?"
"Đó là bác sĩ nói, chẳng qua chỉ mất ký ức cục bộ, không ảnh hưởng gì nhiều ạ. Vì không có vấn đề gì nhiều nên con không nói"
"Như vậy à, con bé này dọa mẹ sợ chết" Hoa tổng thở phào nhẹ nhõm mà nói: "Không sao là tốt rồi"
"Mẹ, vậy chuyện giữa con và Dương Minh." Chu Giai Giai rất muốn biết đáp án nên vội vàng hỏi.
"Cái này, mẹ kiểm tra giúp con vậy" Hoa tổng thấy Chu Giai Giai sốt ruột như vậy nên mặc dù không biết nguyên nhân những vẫn phải nói thế.
"Vậy. kiểm tra một chút ạ" Chu Giai Giai đỏ mặt gật đầu.
.
"Mộng Nghiên tỷ, chúng ta. chúng ta sao lại về?" Lâm Chỉ Vận theo Trần Mộng Nghiên về phòng, nàng có chút thất vọng.
"Tên Dương Minh này vừa nhìn là tức rồi" Trần Mộng Nghiên hừ một tiếng: "Mẹ Chu Giai Giai không dễ gì đến đây, Giai Giai còn muốn tâm sự với mẹ vậy mà Dương Minh lại kéo đi làm chuyện xấu. Người này phải để hắn tỉnh lại"
Lâm Chỉ Vận thở dài một tiếng. chẳng qua cũng khó trách Trần Mộng Nghiên lại giận như vậy. Mới đến nửa đêm mà Dương Minh đã không chịu được nên đi quấy rầy Giai Giai, không sợ mẹ Giai Giai phát hiện.
Thấy Lâm Chỉ Vận không nói gì, Trần Mộng Nghiên suy nghĩ một chút thì cũng bớt tức hơn. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Chỉ Vận mà nói: "Lâm muội muội, chị làm vậy có phải hơi quá không? Hai ngày trước đều là ba chúng ta ở cạnh nhau, Dương Minh dù muốn cũng không có biện pháp gần gũi chúng ta. Hôm nay Giai Giai khó khăn lắm mới lẻ loi, hắn đâu chịu bỏ qua cơ hội này. Như vậy xem ra hắn làm cũng đúng"
"Em cũng thấy thế, Dương Minh cũng không biết hai chúng ta đi tìm anh ấy mà" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.
"Em đó, chỉ biết nói chuyện cho Dương Minh" Trần Mộng Nghiên nói.
Nàng bất đắc dĩ cười nói: "Vừa nãy có phải em đang oán chị không?"
"Người ta không có mà." Lâm Chỉ Vận vội vàng lắc đầu nói: "Chị là chị em, chị làm gì thì em tự nhiên phải làm theo chị"
"Những lời này của em đã nói rõ tiếng lòng của em. Em không muốn về nhưng vì chị về nên em phải đi theo, có phải không?" Trần Mộng Nghiên cười cười trêu chọc Lâm Chỉ Vận.
"Em." Lâm Chỉ Vận cúi đầu, nàng vừa nãy đúng là muốn ở lại.
"Được rồi, em mau đi đi. Chắc Dương Minh đang trách chí đó" Trần Mộng Nghiên đẩy đẩy Lâm Chỉ Vận xuống giường.
"Mộng Nghiên tỷ, hay là chúng ta cùng đi." Lâm Chỉ Vận đỏ mặt nói.
"Chị không đi, lần trước chị quay đi trước, bây giờ quay lại thì hắn cười nhạo à? " Trần Mộng Nghiên cười khổ nói: "Em tự đi đi"
"Nhưng mà." Lâm Chỉ Vận thấy Trần Mộng Nghiên không đi liền có chút lo lắng.
"Hôm nay em đi, mai chị đi, như vậy là được chứ gì?" Trần Mộng Nghiên thấy Lâm Chỉ Vận do dự nên nói một câu.
"Vậy được. em đi" Lâm Chỉ Vận đúng là rất xấu hổ.
"Được rồi, đi mau đi" Trần Mộng Nghiên thấy Lâm Chỉ Vận như vậy liền vội vàng giục.
Lâm Chỉ Vận lúc này mới đi dép vào đi ra ngoài. Nhìn Lâm Chỉ Vận rời đi, Trần Mộng Nghiên thở dài một tiếng. Từ trước đến giờ nàng vẫn là bạn gái chính thức của Dương Minh, xếp vị trí trên cùng nhưng đạt được thì mới phát hiện ra làm vợ lớn cũng khổ.
Không thể quá dung túng Dương Minh nhưng lại không thể để hắn cô đơn, phải thăng bằng quan hệ giữa các cô gái và Dương Minh. Ví dụ như hôm nay, Trần Mộng Nghiên sao không muốn ở bên cạnh Dương Minh?
Nhưng là nàng nếu không làm tấm gương thì có lẽ nhà này sẽ loạn.
Cho nên Trần Mộng Nghiên muốn cho Dương Minh một mức độ, không thể để hắn làm bậy, lại sợ Dương Minh được nuông chiều quá thành quen. Trần Mộng Nghiên đành hy sinh lợi ích bản thân, nhường cơ hội cho người khác một chút.
Trần Mộng Nghiên thở dài một tiếng, cô đơn cuộn mình trong chăn. Nàng khóc, đây có lẽ là do được thì cũng mất gì đó.
Lâm Chỉ Vận cẩn thận đi đến phòng Dương Minh, nàng định trực tiếp đi vào nhưng do dự một chút rồi gõ cửa.
Dương Minh đang buồn bực thì nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. hắn vội vàng dùng dị năng nhìn thì thấy Lâm Chỉ Vận đang đi tới thì vui vẻ. Ha ha, Lâm muội muội đúng là ngoan ngoãn và quan tâm mình.
Dương Minh nhảy dựng lên, đợi Lâm Chỉ Vận gõ cửa liền mở ra ngay.
"A" Lâm Chỉ Vận hoảng sợ ôm ngực. thấy Dương Minh thì nàng mới yên tâm nói: "Anh làm gì thế, muốn dọa chết em à?"
"Hắc, thì ra là Chỉ Vận, anh không biết ai gõ cửa mà" Dương Minh nhói: "Anh chẳng thể ngủ được nên định đi dạo quanh nhà xem có thu hoạch gì không? Không ngờ rằng chưa đi ra thì đã có thu hoạch"
"Em." Lâm Chỉ Vận đỏ mặt nhỏ giọng nói: "Em chỉ muốn xem anh đã ngủ chưa thôi. em không có ý gì đâu. em về ngủ đây"
Dương Minh cười ha hả giữ tay Lâm Chỉ Vận: "Em đã thấy con cừu vào miệng sói mà còn thoát được không? "
Lâm Chỉ Vận đâu có muốn đi, chẳng qua nàng quá xấu hổ nên bị Dương Minh kéo. Lúc này nửa đẩy nửa đi theo Dương Minh đến giường.
Thật lâu sau. Lâm Chỉ Vận mệt mỏi nằm trên giường không muốn động. Nhưng nàng nghĩ Trần Mộng Nghiên còn nằm một mình trong phòng, mình lại sung sướng với Dương Minh nên không đành lòng. Nhìn Dương Minh đang thở đều ở bên, nàng khẽ ngồi dậy.
"Chỉ Vận, em muốn làm gì thế?" Lâm Chỉ Vận vừa động, Dương Minh liền tỉnh ngay.
"Em. em về ngủ" Lâm Chỉ Vận thấy Dương Minh tỉnh liền nói.
"Sao phải về phòng, ngủ đây không được sao?" Dương Minh giữ tay Lâm Chỉ Vận không cho nàng đi.
"Mộng Nghiên tỷ một mình nằm đó mà. Vừa nãy Mộng Nghiên tỷ xấu hổ nên bảo em đến với anh. Nhưng em không thể vong ân phụ nghĩa mà."
Dương Minh nghe Lâm Chỉ Vận nói liền hiểu ra ngay. Thì ra cô bé Trần Mộng Nghiên này xấu hổ. Ai, cũng khó cho nàng, làm người đứng đầu thì cũng khó khăn?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #983


Báo Lỗi Truyện
Chương 983/2205