Chương 980: Đưa lên cửa


"Được rồi, mấy đứa nghỉ đi, cô về đây" Hoa tổng nói xong liền đứng dậy.
"Mẹ." Chu Giai Giai có chút lo lắng nhìn mẹ mà nói: "Mẹ, bây giờ đã là nửa đêm, mẹ bây giờ mà về ."
"Đúng thế Hoa di, cô ở lại đây ngủ với Giai Giai. Dù sao phòng cũng nhiều mà" Dương Minh từ vừa nãy đã có ấn tượng khác đối với Hoa tổng.
Hoa tổng cũng là sợ Dương Minh không muốn thấy mình nên mới đứng dậy ra về. Thông qua đợt tiếp xúc với lãnh đạo tập đoàn Danh Dương, Hoa tổng biết Dương Minh không đơn giản.
Chỉ riêng việc bố Dương Minh từ một công nhân bình thường chuyển thành Chủ tịch tập đoàn là biết việc này không bình thường. Hoa tổng không ngu, một công nhân bình thường dù có năng lực đến đâu cũng không thể biến hoá nhanh như vậy. Ở chuyện này không có vấn đề thì không ai tin.
Hơn nữa tập đoàn Danh Dương Phương Thiên từ nhà máy sửa chữa ô tô Tùng Giang, Chủ tịch phải chiếm giữ cổ phần nhiều nhất.
Nếu Dương Đại Sơn lên làm Chủ tịch tập đoàn Danh Dương, năng lực nhà Dương Minh không thể coi nhẹ. Hơn nữa các hạng mục mà Hoa tổng trước đây hợp tác với tập đoàn Hùng Phong, bây giờ đều chuyển thành công ty giải trí Danh Dương. trong các lần tiếp xúc với Hầu Chấn Hám, Hoa tổng thấy Hầu Chấn Hám biết mình là mẹ của Chu Giai Giai thì các cuộc đàm phán dễ hơn nhiều.
Hơn nữa Hầu Chấn Hám còn không cần đàm phán, Hoa tổng muốn bỏ ra bao nhiêu thì bỏ từng đó, bà muốn làm thế nào thì làm, dù bà chiếm phần lớn cũng được.
Lúc này mới làm cho Hoa tổng hiểu được sức ảnh hưởng của Dương Minh. Hầu Chấn Hám là người như thế nào ở Tùng Giang, Hoa tổng đã điều tra rõ ràng. Đó là người tương đương với Tôn gia ở Đông Hải, nhưng khi đàm phán với bà lại rất thân thiện và hay nhượng bộ.
Hơn nữa không chỉ như vậy, kế hoạch đầu tư khách sạn Minh Nguyệt ở Đông Hải lúc trước làm Tôn gia không thích thú mấy. Bởi vì cách đó không xa là khu nghỉ dưỡng mà Tôn gia mở, hai bên sau này nhất định có xung đột về lợi ích. Nhưng sau khi Hoa tổng hợp tác với Danh Dương, Tôn gia chỉ trong nháy mắt đã không cản trở gì. Ngay cả đám đàn em Tôn gia lúc trước trợn mắt trợn mũi đầy hung dữ, bây giờ cũng thân thiện.
Tất cả đều là do bạn trai của con gái Hoa tổng là Dương Minh. Mặc dù Hoa tổng có chút khúc mắc về việc Dương Minh còn có mấy bạn gái khác, nhưng sau khi cân nhắc thì thấy việc này không quan trọng.
Huống hồ, sau lần Chu Giai Giai trúng đạn, Hoa tổng đã nghĩ ra rồi. Tiền nhiều hơn nữa cũng có thể mua được hạnh phúc của con gái hay sao? Con gái có thể đứng ra chắn đạn cho Dương Minh thì có chuyện gì không làm được? Nếu Hoa tổng mà cố chia rẽ thì không biết chừng Chu Giai Giai sẽ tự tử.
Cho nên Hoa tổng không dám mạo hiểm như vậy. Hơn nữa Dương Minh mặc dù hơi háo sắc nhưng Chu Giai Giai không để ý thì bà để ý làm gì?
Thấy Dương Minh coi như đã chấp nhận mình, Hoa tổng vui vẻ nói: "Cô cũng muốn ngủ cùng Giai Giai. Vậy đêm nay cô ngủ cùng Giai Giai. Dương Minh, cháu đừng mất hứng đó"
"Không có gì, không có gì. Nên mà, nên mà" Dương Minh cười nói, nhưng trong lòng hắn lại nghĩ dù bà ta không đến thì mình cũng chưa có cách nào ngủ cùng Chu Giai Giai mà.
Ai có nhiều vợ cũng đáng để lo lắng. Có cơ hội gọi hồ ly Tôn Khiết và bà chị nuôi Tiếu Tình đến đây thể hiện ngay tại hiện trường cho Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai học tập một chút.
Chẳng qua nếu thật sự tìm tới thì trong nhà sẽ có chiến tranh thế giới mất.
Chu Giai Giai có phòng của mình, Hoa tổng ở cùng phòng với Chu Giai Giai. Nhưng Trần Mộng Nghiên lại kéo Lâm Chỉ Vận đi. Dương Minh thở dài một tiếng, chuyện này không ổn rồi. Với tính cách của Trần Mộng Nghiên thì gần như không thể cùng lúc với nhiều người.
Dương Minh không có biện pháp nên đành về phòng mình nằm ngủ trong cô đơn. Hắn cười khổ một tiếng, vốn nghĩ cuộc sống hạnh phúc của mình bắt đầu từ đây, không ngờ vẫn còn quá xa.
Dương Minh nằm trên giường một lát mà lòng rất ngứa ngáy mà không có biện pháp. Hắn mặc thêm áo mở cửa phòng đi tới hành lang thì nghe thấy tiếng mở cửa. Dương Minh giật mình nhìn tới thì thấy Chu Giai Giai mặc áo ngủ lén lút thò đầu ra ngoài.
Ha ha, Giai Giai quan tâm mình, biết mình cô đơn nên đến với mình.
Dương Minh thầm nghĩ như vậy liền vội vàng đi về phía Chu Giai Giai.
Chu Giai Giai thấy Dương Minh liền đỏ mặt, tim đập loạn lên, nàng có chút khó hiểu nhỏ giọng nói: "Dương. Dương Minh"
"Giai Giai, mẹ em ngủ chưa?" Dương Minh vội vàng chạy tới ôm chầm lấy Chu Giai Giai.
"Chưa mà" Chu Giai Giai bị Dương Minh ôm như vậy nên rất khẩn trương, nàng thở hổn hển và muốn tránh ra nhưng không dám làm quá mạnh.
"Không ngủ mà em dám chạy ra ngoài gặp anh. Ha ha, lợi hại quá" Dương Minh không thể không phục Chu Giai Giai, trộm tình mà cũng rõ ràng như vậy.
"Hẹn?" Chu Giai Giai ngẩn ra rồi thấy vẻ mặt của Dương Minh, nàng biết hắn hiểu lầm nên dở khóc dở cười nói: "Dương Minh, em. em muốn đi toilet mà"
"Hả?" Dương Minh nghe vậy liền há hốc mồm: "Toilet? Em vì vậy mà đi ra? "
Chu Giai Giai xấu hổ gật đầu.
"Không phải là đến với anh?"
"không phải." Chu Giai Giai cúi đầu không dám nhìn Dương Minh. Nàng sợ Dương Minh sẽ giận.
"Hả. ha ha, không có gì, không có gì. Vậy em đi toilet đi, anh về phòng mình. Đúng, có cần anh cùng em đi toilet không, trời tối mà"
"Không cần" Chu Giai Giai càng xấu hổ, vội vàng chạy đi.
Dương Minh thầm nghĩ Mẹ nó chứ, ông đúng là mất mặt. Chẳng qua cô bé Chu Giai Giai xấu hổ như vậy cơ à. Trước kia cô bé to gan lắm cơ mà, chủ động hôn nữa chứ.
Ai, đều là do viên đạn ấy nhất định đã thay đổi một chút thành phần ở não Chu Giai Giai, làm cô bé trở nên xấu hổ.
Dương Minh bực mình quay về phòng nằm ngủ. Hắn không có việc gì nên lấy túi mà Hạ Băng đưa cho. Không xem thì thôi, vừa xem liền giật mình. Bên trong chẳng những có hai thẻ công tác, còn có một điện thoại vệ tinh, bên trong còn có số điện thoại của mấy lãnh đạo quan trọng Cục Điều tra thần bí, trong đó có cả số của Hạ Băng.
Xem ra Hạ Băng cũng là nhân vật trung tâm trong cục, không phải nhân viên bình thường. Chẳng qua điều này không quan hệ gì lớn với Dương Minh. Dương Minh tham gia tổ chức này, làm một nhân viên cộng tác bên ngoài chủ yếu là do muốn cống hiến chút sức lực vì xã hội mà thôi.
Mặc dù Hạ Băng có lẽ có đặc quyền và đãi ngộ rất lớn, nhưng đây không phải điều Dương Minh muốn. hắn quen tự do rồi, không thích bị quản.
Dương Minh đang suy nghĩ thì cửa phòng có tiếng két, một người từ bên ngoài đi vào. Không phải là Chu Giai Giai chứ? Cô bé không nhịn được ư, chẳng qua không phải, Chu Giai Giai mà vào sẽ đi qua cửa sổ mà.
Dương Minh giả vờ ngủ nhưng lúc này đang tập trung ở cửa, hắn thấy Chu Giai Giai đang lén lút đi vào.
Không phải chứ, lo cho ông xã nên chủ động đưa lên cửa. Dương Minh háo sắc mà nghĩ.
Chu Giai Giai đang rất khẩn trương. Vừa nãy bị Dương Minh ôm như vậy, Chu Giai Giai lúc vào toilet nghĩ đến vẻ mặt thất vọng của hắn, nàng không đành lòng. Vì thế nàng cắn răng đi vào phòng của Dương Minh.
Thấy Dương Minh nằm yên không nhúc nhích, Chu Giai Giai thở phào nhẹ nhõm. Nàng thầm nghĩ Dương Minh này đúng là trêu mình, vừa nãy còn nói mập mờ với mình như vậy, bây giờ đã ngủ rồi.
Chu Giai Giai có chút thất vọng, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm nên muốn lén đến nói chuyện với Dương Minh, không ngờ Dương Minh đã ngủ say.
Nhìn Chu Giai Giai đang ngủ say, Chu Giai Giai không biết mình đã là bạn gái của hắn ư? Sao mình không nhớ nhỉ?
Chẳng qua dù nói như thế nào thì đó là điều nàng muốn, chẳng qua có cảm giác không chân thật mà thôi. Thực ra trong lòng Chu Giai Giai vẫn muốn gần gũi Dương Minh. Chẳng qua mấy hôm nay Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều ở đây, Chu Giai Giai không tiện nói ra suy nghĩ của mình. Bây giờ có cơ hội thì tên Dương Minh chết tiệt này lại ngủ say.
Chu Giai Giai không đành lòng đánh thức hắn nên do dự một chút và cúi xuống hôn lên mặt Dương Minh, sau đó rời đi như sợ Dương Minh sẽ phát hiện vậy.
Nàng ngẩng đầu lên thấy Dương Minh vẫn ngủ, Chu Giai Giai thở phào nhẹ nhõm muốn ra khỏi phòng thì lại nghe thấy giọng rất quen.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #980


Báo Lỗi Truyện
Chương 980/2205