Chương 978: Gặp Hạ Băng


Dương Minh không biết bà ngoại Lam Lăng sao lại phát hiện ra hắn và Trương Trí Thân ở ngoài. Chẳng qua bà lão thần bí như vậy thì có lẽ bà ta có phương pháp đặc biệt.
Trương Trí Thân thấy như vậy không khỏi giật mình, tấm bia đá sao có thể tự chuyển động và lộ ra một cái hố? Hắn vốn nghĩ đây là điểm liên lạc, Dương Minh gặp người ở đây cơ.
"Đây là." Trương Trí Thân nhìn chiếc hố rồi nói: "Dương ca, chúng ta đi vào đây ư?"
"Ừ, vào đi" Dương Minh gật đầu nói: "Mau chút, bây giờ mặc dù đã tối nhưng sợ có người qua lại"
Nói xong Dương Minh liền kéo theo Trần A Phúc đi xuống cầu thang, sau đó nói với Trương Trí Thân: "Cậu đi theo tôi là được"
Trong hầm không có ánh sáng, Dương Minh có thể nhìn trong bóng tối nhưng Trương Trí Thân thì không.
Khi hai người vào trong thì tấm bia đá lại di chuyển về chỗ cũ, trong đường hầm hoàn toàn tối đen.
"Dương ca, nơi này đúng là." Trương Trí Thân vào trong liền có chút lo lắng. Dù sao hắn cũng không to gan như Dương Minh. Hắn chỉ hiểu Cổ thuật nhưng về đánh nhau thì kém xa.
"Đừng nói gì" Dương Minh cười ha hả. Bởi vì hắn thấy bà ngoại Lam Lăng đang chờ hắn ở phòng đằng trước.
Thấy Dương Minh tự tin như vậy, Trương Trí Thân cũng yên tâm đi nhanh theo. Chẳng qua đi được một lát là Trương Trí Thân yên tâm vì hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc. Đó là khí tức của người dùng cổ cùng tộc của hắn.
Dương Minh dễ dàng dẫn Trần A Phúc và Trương Trí Thân đến phòng bà ngoại Lam Lăng ở. Trương Trí Thân lúc này thở dài một tiếng rồi vội vàng quỳ xuống đất nói: "Trương Trí Thân khấu kiến tổ sư nương"
"Trương Trí Thân, đứng lên đi" Bà ngoại Lam Lăng nói khá uy nghiêm, ngay cả Dương Minh cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Chẳng qua Dương Minh và Bà ngoại Lam Lăng đã khá quen thuộc nên hắn nói: "Bà ngoại, bọn cháu bắt được một người. Hắn biết hạ cổ. Hắn nói là do một Hữu Trưởng lão dạy hắn. Cháu cảm thấy hình như có liên quan đến thế lực đối đầu với bà nên mang hắn tới đây"
"Hữu Trưởng lão?" Bà ngoại Lam Lăng cau mày nhìn Trần A Phúc.
"Vâng thư sư tổ." Trương Trí Thân vội vàng kể mọi chuyện ra.
"Tà cổ" Trên mặt Bà ngoại Lam Lăng lộ ra một tia tức giận mà nói: "Tên Hữu Trưởng lão này không ngờ lại luyện công phu vô nhân đạo như vậy. Nếu hắn luyện thành thì Miêu trại sẽ rất phiền phức"
Dương Minh không hiểu rõ ân oán trong này nhưng thấy Bà ngoại Lam Lăng và lo lắng như thế, hắn cũng biết chuyện này rất lớn.
"Bà ngoại xem có thể lợi dụng Trần A Phúc để dẫn dụ Hữu Trưởng lão ra không, sau đó chúng ta hợp lực giết hắn?" Dương Minh do dự một chút rồi nói.Mẹ kiếp nếu không được thì dùng súng bắn, Dương Minh không tin không làm tên Hữu Trưởng lão này chết.
Bà ngoại Lam Lăng lắc đầu nói: "Tên này trời sinh đã đa nghi, âm hiểm xảo trá. Hơn nữa có một điểm là bà không chắc đối phó được hắn"
"Hả? Không phải chứ? Hắn lợi hại như vậy sao? Ngay cả bà cũng không phải đối thủ của hắn?" Dương Minh giật mình nói.
"Năm đó chỉ có lão già Lam Hải lợi hại hơn hắn" Bà ngoại Lam Lăng nói: "Nhưng sau khi hắn dùng kế hại Lam Hải thì không có tin của lão nữa. Bây giờ muốn khống chế hắn thì chỉ hy vọng vào Lam Lăng mà thôi"
"Lam Lăng?" Dương Minh nghe xong có chút kinh ngạc: "Lam Lăng lợi hại như vậy sao?"
Bà ngoại Lam Lăng gật đầu nói: "Lam Lăng đang dốc lòng tu luyện một loại Mật cổ, đây là bí mật của gia tộc Lam thị, nhưng không mấy người có thể tu luyện thành công. Nhưng Lam Lăng có thiên tư tốt, lại là cơ thể thuần âm, tu luyện dễ dàng hơn"
"Thì ra là vậy?" Dương Minh nghe xong liền nói: "Vậy người này không có tác dụng gì ư? Vậy cháu giao hắn cho cảnh sát. Đúng, bà, bà không cần hỏi gì hắn sao? "
"Cháu không phải đã hỏi hết rồi ư. Bà nói rồi, tên Hữu Trưởng lão này rất cẩn thận, mấy tên lâu la này không thể nào biết được bao nhiêu bí mật"
Dương Minh gật đầu, đúng thế. Nếu Hữu Trưởng lão có thể dễ dàng nói bí mật của mình với Trần A Phúc, như vậy không phải Hữu Trưởng lão nữa.
"Cháu nếu đã muốn giao hắn cho cảnh sát thì đừng đánh thức ở đây, nếu không hắn lại biết nhiều thứ khác" Bà ngoại Lam Lăng nói.
"Vâng. Cháu bây giờ mang hắn đi" Dương Minh nói.
"Trương Trí Thân, cháu lưu lại, tôi có chuyện cần nói" Bà ngoại Lam Lăng nói với Trương Trí Thân.
Dương Minh dẫn theo Trần A Phúc rời khỏi quảng trường Hải Tân. Hắn vốn nghĩ Hữu Trưởng lão chỉ bình thường nhưng đâu ngờ hắn lại lợi hại như vậy.
Chẳng qua Dương Minh không thể xen vào cuộc đấu tranh nội bộ của Miêu trại, những người này không bình thường. Hữu Trưởng lão rõ ràng đang luyện công phu tà ác, có lẽ giống như Độc cô cầu bại, không ai là đối thủ.
Dương Minh mặc dù lợi hại nhưng không phải đối thủ của loại người này. Cho nên nếu Bà ngoại Lam Lăng đã có kế hoạch thì hắn liền bỏ ngay suy nghĩ tự mình làm chủ ra khỏi đầu.
Dương Minh vứt Trần A Phúc lên xe rồi gọi điện cho Hạ Băng. Chuyện này phải bàn với Hạ Băng trước. Dù sao chuyện khá quái dị, nếu như mượn tay Cục Điều tra thần bí để giết được Hữu Trưởng lão kia thì quá tốt.
"Dương Minh?" Hạ Băng nghe điện không khỏi kinh ngạc, không ngờ Dương Minh lại chủ động gọi điện cho hắn. Lần đó hắn ép Dương Minh gia nhập Cục Điều tra thần bí nên khó tránh khỏi Dương Minh có ấn tượng không tốt với hắn.
"Là em, anh ở đâu vậy?" Dương Minh hỏi.
"Anh ở khách sạn Quốc Tân" Hạ Băng nói: "Tìm anh có việc?"
"Vâng, có chuyện, chẳng qua anh phải xuống đón em" Dương Minh nói.
"Được, bao giờ cậu đến thì gọi điện cho anh" Hạ Băng mặc dù không biết Dương Minh có chuyện gì nhưng vẫn lập tức đáp ứng.
Khách sạn Quốc Tân là nhà khách Ủy ban thành phố, bình thường không kinh doanh với bên ngoài. Dương Minh lái xe đến nơi liền gọi điện cho Hạ Băng.
Không lâu sau Hạ Băng đã đến cửa khách sạn. Dương Minh kéo theo Trần A Phúc xuống xe đi đến chỗ Hạ Băng.
"Không phải chứ Dương Minh? Cậu giết người?" Hạ Băng thấy Dương Minh kéo theo Trần A Phúc không nhúc nhích liền có chút kinh ngạc: "Cậu không phải giết người thật chứ? Việc này hơi khó làm. Mặc dù chúng ta có quyền giết người rồi Báo ca, nhưng phải có đủ lý do"
"Mẹ nó chứ" Dương Minh thấy vẻ mặt có chút hả hê của Hạ Băng liền biết hắn đang định nhờ việc này để kéo Dương Minh vào xe của hắn. Nhưng Dương Minh sao có thể để Hạ Băng được toại nguyện: "Đây là hung thủ vụ án Quỷ"
"Cái gì? Ngay cả lý do cậu cũng đã tìm được? không phải chứ? Chẳng qua cái này không dễ đâu. Vụ án đó rất lớn, sao có thể làm loạn được. Hơn nữa cũng không thể tùy tiện giết người mà"
Dương Minh dở khóc dở cười, hắn xua tay nói: "Ai nói em giết người, chỉ là đánh ngất mà thôi. chẳng qua đây đúng là hung thủ vụ án đó"
"Thật ư?" Hạ Băng khó tin mở to mắt ngồi xổm xuống kiểm tra Trần A Phúc, xác định đối phương chỉ hôn mê nên yên tâm mà nói: "Dương Minh, cậu nói hắn là hung thủ vụ án Quỷ, cậu bắt được? "
"Ai, em là thành viên của Cục Điều tra thần bí thì cũng không thể ngồi không mà. Cho nên em làm chút việc nhỏ này. Chẳng qua một năm một vụ án thì coi như xong. Việc năm nay anh đừng tìm em nữa"
Hạ Băng nghe xong nửa câu đầu thì thiếu chút nữa tin Dương Minh có lòng trong công việc, nhưng nửa câu sau làm Hạ Băng thiếu chút nữa ngã bệt xuống đất. Thằng ranh này lúc nghiêm chỉnh, lúc không.
Chẳng qua Dương Minh đúng là có bản lĩnh. Nếu không Hạ Băng cũng không mạnh mẽ yêu cầu Dương Minh gia nhập Cục Điều tra thần bí.
Hạ Băng gật đầu giúp Dương Minh kéo Trần A Phúc vào trong khách sạn.
Mặc dù thấy Hạ Băng và Dương Minh kéo người vào khách sạn nhưng nhân viên phục vụ không ai lắm mồm hỏi. Lãnh đạo đã dặn rồi, Hạ Băng là người tổ điều tra cấp trên cử xuống, đang điều tra vụ án.
Mà trong khách sạn này cũng thường xuyên có các tổ phá án đến ở, cho nên bắt người về là bình thường.
"Dương Minh, cậu nói hắn là hung thủ vụ án Quỷ?" Sau khi vào phòng, Hạ Băng không nhịn được mà hỏi.
"Có phải không thì anh đánh thức hắn rồi hỏi là được mà. Anh có đồ uống không? Em khát rồi"
"Trong tủ lạnh có đấy, muốn uống gì tự lấy" Hạ Băng chỉ về phía tủ lạnh mà nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #978


Báo Lỗi Truyện
Chương 978/2205