Chương 974: Tin về Lam Lăng


Triệu Oánh cắn răng chịu đựng cảm giác khác thường này nhưng Dương Minh có vẻ là cố ý nên không ngừng cọ xát. Triệu Oánh đúng là không nhịn được nữa nên nói: "Dương Minh, em có để yên không hả? Bưng đồ ăn sao chậm như vậy?"
Dương Minh rất đáng thương mà nói: "Cái này đâu thể trách em, em bưng một tay nên sợ rơi"
Triệu Oánh đâu biết Dương Minh có bưng một tay thì vẫn giữ được thăng bằng, nàng nghĩ hắn không cầm được mâm nên đành thôi.
Dương Minh cọ xót một lúc mới bưng được mâm ra ngoài, nhưng không ngừng thầm than mông Triệu Oánh thật co dãn.
Triệu Oánh bị Dương Minh trêu như vậy làm cho mặt nóng rực. Triệu Oánh tin bây giờ mà đặt quả trứng gà lên mặt mình thì quả trứng sẽ chín.
Triệu Oánh đun nóng thêm món nữa, hít sâu một hơi rồi mới bưng được đồ ăn ra ngoài. Nhưng lúc này Dương Minh đã ngồi trên bàn uống canh.
Triệu Oánh có chút buồn bực, tên này không đợi mình đã ăn rồi. Mình vất vả nấu cho hắn, hắn thì lại không coi mình vào đâu.
Làm Triệu Oánh giận nhất là Dương Minh cứ thế múc thẳng canh trong bát to mà uống, không múc ra bát của hắn. Triệu Oánh hừ một tiếng: "Dương Minh, em uống như vậy thì chị uống thế nào hả?"
Dương Minh sửng sốt một chút rồi mới nhớ Triệu Oánh cũng sẽ ăn, hắn có chút xấu hổ nói: "Canh thơm quá nên em không nhịn được mà thử vài thìa. Không ngờ vừa thử lại không ngừng được. Ngon quá mà"
Được Dương Minh khen làm cho Triệu Oánh rất vui, nàng không còn trách việc Dương Minh ăn mình nữa. Chẳng qua nàng vẫn oán giận: "Vậy em không nghĩ là chị cũng chưa ăn à?"
"Vậy cùng ăn đi, có sao đâu?" Dương Minh cười cười rồi nói. Hai người cùng ăn một bát thì sao, hơn nữa Triệu Oánh không phải đang ghen chuyện mình và Vương Tiếu Yên ăn cùng bát mì sao?
"Cùng ăn?" Triệu Oánh nói: "Ai thèm ăn nước miếng của em?"
"Hắc hắc, lúc ở lễ chùa chúng ta đã ăn của nhau rồi mà" Dương Minh cười ha hả mà nói.
Triệu Oánh đỏ ửng mặt: "Em. em không được nói linh tinh, đó là vô ý mà"
"Được rồi, cứ cho là vô tình đi. Chị mau ngồi xuống ăn đi không lát nữa lại nguội đấy"
"Chị thấy đồ ăn chưa kịp nguội thì đã chui hết vào bụng em" Triệu Oánh trừng mắt nhìn Dương Minh mà mắng yêu.
Quả nhiên không lâu sau Dương Minh đã uống hết nửa bát canh vào bụng.
Dương Minh cười cười xới cơm, bát nhiều cho hắn, bát ít cho Triệu Oánh. Hai người cứ thế ngồi ăn.
Triệu Oánh mặc dù nói không thèm ăn canh với Dương Minh, nhưng vẫn cầm thìa múc canh, cùng uống với Dương Minh.
Dương Minh thấy thế không khỏi thầm than tâm tư con người đúng là nói một đằng làm một nẻo.
"Oánh tỷ, không ngờ chị nấu ăn ngon thế đó" Dương Minh đây không phải là khen Triệu Oánh mà là do nàng nấu rất ngon.
"Vậy ư?" Triệu Oánh thản nhiên nói: "Ăn ngon cũng không nấu cho em"
"Sao vậy?" Dương Minh đúng là khó hiểu.
"Không sao cả" Triệu Oánh đột nhiên nói: "Em cho chị là người em thuê nên phải nấu cơm suốt ngày cho em à"
"Ha ha, em không nói là mỗi ngày mà? Thi thoảng cho em cải thiện cái miệng là được rồi. Cứ quyết định vậy đi"
"Em đúng là mặt dày, em nói mà quyết định được à. Đúng là." Triệu Oánh lắc đầu bất đắc dĩ với tính vô lại của Dương Minh.
Bởi vì Dương Minh lúc trước đã ngủ nên ăn xong thì đã là hơn tám giời. Thời gian đã không sớm, Dương Minh mặc dù muốn ở lại nhưng hắn hiểu cố một số việc muốn gấp cũng không được. Quan hệ giữa hắn và Triệu Oánh chưa đến mức ở cùng nhà, Dương Minh nếu cố ở lại thì Triệu Oánh cũng không nói gì nhưng sẽ phản cảm với hắn. nàng sẽ cho rằng Dương Minh là người tùy tiện, không có tình cảm thật.
Cho nên trước khi Triệu Oánh đuổi người, Dương Minh liền chủ động từ biệt. Hơn nữa hắn về sau sẽ có cơ hội mà, bỏ qua lần này cũng được: "Oánh tỷ, bây giờ không còn sớm nữa, em về đây. Chiều mai sau khi chị tan học thì gọi điện cho em, em đến chuyển nhà giúp chị"
Thấy Dương Minh không quên chuyện chuyển nhà, Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: "Ừ, tan học chị sẽ gọi cho em"
"Thế nhé" Dương Minh cười cười rồi đưa túi mang theo cho Triệu Oánh: "Oánh tỷ, đây là quà em mang từ Macao về cho chị, còn có một món sáng nay em thấy rất có ý nghĩa. Lúc chị rảnh thì nghiên cứu một chút"
Dương Minh không thể nói rõ nên đành phải ám chỉ một chút, hy vọng Triệu Oánh có thể mau chóng phát hiện bí mật.
Triệu Oánh cầm quà mà Dương Minh đưa cho, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc. Dương Minh còn nhớ mình, hơn nữa hôm nay ra ngoài còn không quên mang quà cho nàng. Chẳng qua vẻ mặt không có gì đặc biệt, nàng thản nhiên nói: "Cảm ơn, chị nhận"
"Ừ, chẳng qua chị nhất định phải xem, đây là tâm ý của em đấy" Dương Minh có chút lo lắng nên nhắc nhở.
"Chị biết rồi" Triệu Oánh gật đầu nhưng trong lòng lại hơi buồn bực. Quà thôi mà, bao giờ xem chẳng được?
Ra khỏi nhà Triệu Oánh, Dương Minh thở dài một tiếng. cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ rất khó khăn này, về phần Triệu Oánh có thể lập tức xem và phát hiện bí mật hay không thì Dương Minh không biết.
Chẳng qua sớm muộn nàng cũng sẽ phát hiện. Nếu như không được thì hắn sẽ nhắc thêm lần nữa.
Ra khỏi nhà Triệu Oánh đi đến cạnh xe, lên xe Dương Minh không lập tức rời đi mà ngồi trong xe lấy hộp nhỏ ra nghiên cứu.
Đây là thứ mà Lam Lăng gửi cho hắn, Dương Minh như thấy được nụ cười tinh nghịch của Lam Lăng, nàng nói: "Anh yêu, em nhớ anh"
Lam Lăng khẽ lắc đầu rồi mở hộp ra, bên trong là một chiếc hộp nhỏ hơn nữa và một tấm thiếp.
Dương Minh mở thiếp ra đọc.
"Anh, nghe bà ngoại nói thế lực thù địch có thể tìm anh gây phiền toái, em rất lo lắng nên phái Trương Trí Thân đến bảo vệ anh. Trương Trí Thân là đệ tử của em, tinh thông cổ thuật, am hiểu nhất là giải cổ. Người mặc dù hơi ngây ngô nhưng có thể yên tâm, có cậu ta bên cạnh anh thì em rất yên tâm. Ngoài ra hộp nhỏ kia khi nào anh gặp nguy hiểm không giải quyết được thì mở ra. Bên trong chính là tử cổ, có Cổ này thì em sẽ nhanh chóng nhận được tin tức và đến giúp anh. Nhớ anh, hôn anh, yêu anh, hành hạ anh. Lam Lăng"
Mấy chữ cuối cùng làm Dương Minh nóng lên, hành hạ? Chính là trên giường mà. Ha ha, Lam Lăng đúng là cực phẩm, yêu chết thôi. Nhớ lại các lần trước đó, Dương Minh liền thấy sung sướng.
Dương Minh cầm hộp nhỏ nhìn mãi mà không thấy có gì đặc biệt, hắn nhìn xuyên vào trong thì thấy tối đen không rõ là có gì.
Chẳng qua theo lời Lam Lăng nói thì trong này có Tử cổ, chỉ cần thả ra là Mẫu cổ của Lam Lăng sẽ có phản ứng. Nói cách khác bây giờ mình mở ra thì Lam Lăng sẽ chạy tới?
Đây là thứ quá hấp dẫn. Bên cạnh Dương Minh mặc dù có người đẹp nhưng hắn vẫn không thể nào không nhớ Lam Lăng. Nhất là lúc vắng vẻ nhớ đến những khoái cảm trước đây, Dương Minh lại thích.
Mặc dù Dương Minh muốn mở ra để Lam Lăng lập tức về cạnh mình nhưng hắn là người có lý trí cơ mà.
Mình nhớ Lam Lăng, Lam Lăng cũng nhớ hắn mà? Nếu Lam Lăng có thể về thì nàng đã về rồi, căn bản không cần hắn dùng thủ đoạn gì hết.
Dương Minh không muốn ý tốt của Lam Lăng bị mất đi vì các chuyện vớ vẩn, hắn rất trân trọng nhét hộp vào túi.
Đọc thiếp mà Lam Lăng viết mấy lần, mặc dù chữ không nhiều nhưng lại chứa chan tình cảm. Nếu Lam Lăng đã nói thì Trương Trí Thân là người đáng tin và có bản lĩnh, như vậy Dương Minh còn có thể nói gì nữa?
Lam Lăng phái một người cho hắn, vậy là Trương Trí Thân có tác dụng. mặc dù Dương Minh không muốn suốt ngày có người đi theo nhưng hắn không muốn bị hạ cổ nữa. Lần trước vẫn còn làm Dương Minh hơi sợ. Cũng may có ông nội của Lam Lăng nếu không thì Dương Minh xong rồi.
Mặc dù Lam Lăng nói Tâm cổ của hắn có thể miễn dịch hầu hết cổ nhưng theo Trương Trí Thân nói thì có những loại không thể tránh nổi. Lần trước hắn trúng cổ độc cũng là như vậy.
Nếu đã có quyết định này thì nhất định phải gặp Trương Trí Thân, bàn bạc kế sách. Nghĩ đến đây Dương Minh liền rút điện thoại di động ra gọi cho Trương Trí Thân.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #974


Báo Lỗi Truyện
Chương 974/2205