Chương 971: Thứ phải tới rồi sẽ tới


Triệu Oánh có chút xấu hổ, nhưng ở dưới ánh trăng nàng nghĩ Dương Minh không thấy vẻ mặt của mình.
- Đến đâu ăn bây giờ?
Triệu Oánh nhỏ giọng nói.
- Em cũng không biết, chẳng qua nghe nói gần đây dịch tiêu chảy đang bùng phát, ăn bên ngoài không biết có vệ sinh hay không? Hay là như vậy đi, chúng ta đến siêu thị mau chút đồ rồi đến nhà chị nấu?
Triệu Oánh thấy Dương Minh nói cũng có lý, trong lòng lại thấy buồn cười. Không ăn linh tinh thì sao chứ? Còn nói nhiều như vậy làm gì, muốn người ta nấu lại còn kiếm lý do nữa. chẳng qua Triệu Oánh vẫn nói: "Cũng được, chẳng qua chị nấu mà không ngon thì đừng có mà chê đấy"
"Con người em ăn gì cũng được. Em ăn cả ở Thiên thượng nhân gian, ăn cả món ăn ở căn tin trường mà" Dương Minh cười ha hả mà nói. Triệu Oánh đã đồng ý, Dương Minh bây giờ rất vui vì hắn muốn có cơ hội ở một mình bên Triệu Oánh.
"Em đó, dẻo miệng quá đấy" Triệu Oánh nghe Dương Minh nói không khỏi dở khóc dở cười, nàng hơi giận mà nói: "Hồi cấp ba với miệng lưỡi này của em không biết gạt được bao cô gái rồi"
"Hắc hắc, Oánh tỷ có phải là một trong số đó không?" Dương Minh rất vô sỉ mà nói, dù sao da mặt hắn cũng dày mà.
Nghe Dương Minh nói vậy, trái tim Triệu Oánh run lên rồi hừ một tiếng: "Chị không dễ dàng mắc câu như vậy đâu"
"Không dễ chứ không phải không thể?" Dương Minh túm được sơ hở trong lời nói của Triệu Oánh.
"Đừng nói loạn, chị là cô giáo em đó" Triệu Oánh bị Dương Minh trêu như vậy nên hơi hoảng loạn.
"Cô giáo? Vậy ư?" Dương Minh giả vờ nhíu mày suy nghĩ.
Dương Minh nói như vậy làm Triệu Oánh không biết câu" vậy ư" của hắn có ý gì?
"Không đúng mà" Dương Minh đột nhiên hét lớn làm Triệu Oánh giật mình. Hắn đột nhiên kêu lên như vậy làm cho Triệu Oánh không nhịn được, tim chút nữa ngừng đập.
"Cái gì mà không đúng?" Triệu Oánh run lên mà hỏi.
"Chị bây giờ là bạn học của em mà" Dương Minh giả vờ sn mà nói: "Hai ta học trong một trường, chị chỉ có thể là chị em, sao có thể là cô giáo?"
"." Triệu Oánh nửa ngày không nói gì. Tên Dương Minh này chỉ vì vậy mà chút nữa nàng làm sợ muốn chết.
"Cho nên nói chị nói là cô giáo của em, chị có ý gì?"
"Không có gì" Triệu Oánh sớm bị Dương Minh làm choáng váng hết đầu óc nên đâu còn biết giải thích gì nữa, nàng vội vàng nói cho qua.
Dương Minh đang muốn tiến thêm bước nữa thì không khí tốt đẹp này lại bị người phá.
"Tít tít" Tiếng còi ô tô vang lên rồi có tiếng quá mắng: "Hai đứa này, tán tỉnh nhau cũng đừng đứng chắn trước cổng trường, mau tránh ra"
Dương Minh ngẩng đầu lên thì thấy là xe chở đồ ăn muốn vào trường, hắn và Triệu Oánh đang đứng giữa cổng chắn đường người ta.
Dương Minh liền kéo Triệu Oánh sang bên, không khí đang tốt lại bị phá. Hắn không khỏi thầm mắng tên kia vận chuyển đồ ăn lúc nào không được, lại nhè đúng lúc này mà tới.
"Xe chở thức ăn mà cũng kiêu căng như vậy" Dương Minh tức giận mắng một câu.
Triệu Oánh nhìn xe đã rời đi, nàng khẽ cười nói: "Chúng ta đang chắn đường người ta cơ mà"
"Đi thôi, chúng ta đến siêu thị mua đồ" Dương Minh nói.
Triệu Oánh cười cười lên xe của Dương Minh.
Những cửa hàng tạp hóa ngày xưa đến bây giờ đã bị siêu thị lớn thay thế, chẳng qua đúng là tiện hơn nhiều, hàng hóa nhiều hơn các cửa hàng nhỏ. Chẳng qua làm cho Dương Minh khó chịu là các siêu thị này hầu hết đều là của nước ngoài.
Dương Minh đi vòng vèo chứ không vào siêu thị nước ngoài, hắn đỗ xe rồi cùng Triệu Oánh đi vào siêu thị.
"Lấy xe đẩy hay lấy giỏ để đựng đồ?" Ở cửa vào siêu thị, Triệu Oánh do dự một chút rồi nói.
"Lấy xe đi, mua nhiều một chút" Dương Minh nói xong liền kéo một chiếc xe đẩy.
"Mua nhiều làm gì chứ, ăn không hết mà" Triệu Oánh có chút khó hiểu.
"Ăn không được thì để lần sau đi, sau này em thường xuyên đến nhà chị ăn cơm. Dù sao Vương Tiếu Yên đã chuyển đi, bây giờ chỉ còn mình chị nên hai ta nói chuyện cũng tiện" Dương Minh cười nói.
Dương Minh nói không có ý gì, nhưng Triệu Oánh lại nghe thấy tên Vương Tiếu Yên, trong lòng nàng như có một tảng đá lớn đè lên. Những lời nàng định nói bây giờ không thể nói ra, chỉ có thể thản nhiên nói: "Thế nào cũng được"
"Oánh tỷ, chị sao thế?" Dương Minh ngẩn ra một chút rồi nghĩ đến mình vừa nhắc tới Vương Tiếu Yên. Hắn có chút hối hận, cái miệng đáng ăn đòn, nói ai không nói mà cứ nhằm Vương Tiếu Yên. Đây không phải là muốn chết sao?
"Chị không có gì mà" Triệu Oánh vội vàng quay đầu lại cười với Dương Minh: "Chị đang nghĩ nếu ngày nào em cũng tới ăn thì chị mệt chết à? Bình thường chị đều mua cơm ở quán mà ăn thôi"
"Hắc hắc, em cũng không nói ngày nào cũng tới, thi thoảng đến thôi" Thấy Triệu Oánh đã bình thường, Dương Minh thở phào nhẹ nhõm: "Không thể nào ăn hàng suốt được mà, thi thoảng phải cải thiện bữa ăn chứ. Yên tâm, nhiệm vụ khó khăn này để em. Em sẽ thường xuyên đến nhà chị, như vậy chị sẽ ăn cơm ở nhà nhiều hơn"
Triệu Oánh bất đắc dĩ không nói gì nữa. nàng cùng Dương Minh đi vào siêu thị.
Dương Minh chỉ cần thấy thứ gì vừa mắt là ném vào xe, Triệu Oánh cũng không có biện pháp. Nàng ngăn Dương Minh mấy lần mà không được nên đành đi theo hắn.
Cuối cùng thấy đã quá nhiều nên Triệu Oánh nói:
- Được rồi Dương Minh, mua nữa thì tủ lạnh không chứa hết đâu. Em muốn biến nhà chị thành chợ sao?
"Dương Minh, em chờ chút, chị mua mấy thứ nữa" Triệu Oánh do dự một chút muốn nói lại thôi.
"Mua đồ? Đi nào, chúng ta cùng đi, vừa lúc em cũng định mua mấy thứ" Dương Minh gật đầu nói: "Vậy chúng ta tách ra mua" Triệu Oánh nói.
"Tại sao lại tách ra, siêu thị này lớn mà, nếu không thấy nhau thì sao?" Dương Minh có chút buồn bực mà nói.
"Nhưng mà." Triệu Oánh ấp úng nửa ngày không nói được gì, cuối cùng đành thôi. nàng thầm nói đây cũng không phải chuyện quá xấu hổ mà.
Hai người cùng nhau đi đến khu bán hàng sinh hoạt. Dương Minh vừa nãy cảm thấy Triệu Oánh nói không rõ ràng nên lưu ý động tác của nàng. Thấy Triệu Oánh nhìn về phía khu bán đồ cho phái nữ, hắn liền hiểu ra. Triệu Oánh không phải mua băng vệ sinh đó chứ?
"Oánh tỷ, có phải chị muốn mua băng vệ sinh?" Dương Minh không thèm để ý mà hỏi, dù sao da mặt hắn cũng dày mà.
"Hả." Triệu Oánh giật mình, vô thức phủ nhận: "Không phải, không phải, chị chỉ muốn mua thuốc rửa mà thôi"
Triệu Oánh nói xong thì càng đỏ mặt hơn, lời này nàng chỉ vô ý nói ra mà thôi. Triệu Oánh cắn cắn môn trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói: "Xấu quá"
"Em xấu gì chứ?" Dương Minh rất vô tội mà nói: "Em chỉ tùy tiện hỏi mà thôi. Ồ? Oánh tỷ, đây không phải loại băng vệ sinh mà em thấy trong nhà chị sao?"
Dương Minh chỉ vào một loại băng vệ sinh ở trên giá mà nói.
Triệu Oánh rất xấu hổ. Nghĩ đến chuyện trước kia nàng chỉ mong có một lỗ mà chui vào. Nàng vội vàng kéo Dương Minh rồi nhỏ giọng nói: "Em thật là không biết hay giả vờ không biết? Trước kia nói ra còn được, nhưng bây giờ em."
Triệu Oánh muốn nói: "Bây giờ em đã có bạn gái, chẳng lẽ không biết tác dụng thứ này sao?"
"Đây không phải là bông băng chứ?" Dương Minh ngẩn ra hỏi lại một câu.
"Được rồi" Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh có vẻ không phải là đóng kịch nên thôi. Bởi vì băng vệ sinh bông không thông dụng bằng mấy loại khác, Dương Minh không biết cũng không có gì ngạc nhiên.
"Cái gì mà được rồi?" Dương Minh lại hỏi tiếp: "Chẳng lẽ không phải?"
"Em đi mà hỏi Trần Mộng Nghiên, hỏi chị làm gì?" Triệu Oánh tức tối nói. Chẳng qua nàng lại nghĩ tới Vương Tiếu Yên. Băng vệ sinh bông này là do lần trước Vương Tiếu Yên đưa cho nàng. Bây giờ có lẽ Vương Tiếu Yên vẫn còn sử dụng loại này.
Nghĩ đến đây Triệu Oánh liền thở dài một tiếng. nàng dù như thế nào cũng không thể hiểu được tại sao Dương Minh và Vương Tiếu Yên lại đi cùng nhau? Hay là mình thật sự hiểu lầm hai người này?
"Dương Minh, em nói em và Vương Tiếu Yên là hàng xóm ở tiểu khu Hoa Thương sao?" Triệu Oánh rốt cuộc thiếu kiên nhẫn nên đành mở miệng hỏi.
Dương Minh giật mình. Thứ nên tới rốt cuộc đã tới. Mình nên trả lời như thế nào bây giờ? Dương Minh đúng là có chút đau đầu. Theo lý thuyết quan hệ giữa hắn và Vương Tiếu Yên không thể lộ ra ngoài, bởi vì quan hệ giữa hai người có chút đặc biệt. Hơn nữa quan hệ giữa hai người thì phần hợp tác chiếm phần hơn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #971


Báo Lỗi Truyện
Chương 971/2205