Chương 967: Thay đổi ấn tượng


"Trúng cổ?" Dương Minh kinh ngạc, nhìn nhìn cô bạn gái Tiểu Tề của Trương Trí Thâm, thầm nghĩ, thì ra là thế, hèn chi một người nhìn có vẻ hiền lành mà lại làm ra động tác kì quái như vậy! Nhưng mà, tên Trương Trí Thâm này cũng kỳ, tự nhiên mở đoạn phim ấy lên trước mặt biết bao nhiêu người như vậy, không biết xấu hổ sao?
Chẳng qua, nhớ lại đoạn phim này đã được lưu truyền lên mạng rồi, thật ra cũng chẳng sao cả. Mở đoạn phim này trước mặt Tiểu Tề, cùng lắm chỉ làm mẻ một miếng mặt mũi thôi.
"Đúng vậy!" Trương Trí Thâm gật đầu, nói: "Lúc đó, thân thể của Tiểu Tề cảm thấy không thích hợp, chúng tôi liền chạy nhanh vào trong một cửa hàng, làm ra vẻ như muốn mua đồ, sau đó vào trong phòng thử đồ, rồi cái cổ kia phát tác. kết quả, ngài cũng biết."
"Thì ra là thế" Dương Minh gật đầu: "Người gắn cái máy quay đó cũng thật đáng giận"
"Đúng vậy, cho nên tôi tính tìm bọn họ đòi công bằng, sau đó được ngài giúp đỡ. Nếu không , chúng tôi không có chứng cớ chứng mình là trong phòng thay đồ có gắn máy quay." Trương Trí Thâm lắc đầu nói: "Dương tiên sinh, bây giờ ngài có thể cho tôi đi theo rồi chứ?"
"Hôm nay tôi đang có ít chuyện, như vậy đi, anh đang ở đâu, buổi tối tôi sẽ đến tìm anh, anh xem, bây giờ tôi đang bận rồi" Dương Minh cũng không còn biện pháp, nếu Lam Lăng đã phái người đến bảo vệ mình, thì Dương Minh đành phải để Trương Trí Thâm ở lại.
Chẳng qua, không thể không thừa nhận, Trương Trí Thâm quả thật là loại có một không hai.
"Dương tiên sinh, hay là tôi đi theo phía xa ngài?" Trương Trí Thâm do dự rồi nói: "Sư phụ dặn tôi là phải luôn bảo vệ anh, nếu có gì khác thường, thì phải báo ngay với sư phụ."
Trời đất! Báo cáo? Còn phải báo cáo? Bây giờ đi tán gái, anh cũng báo cáo lại với Lam Lăng, vậy đây không phải là hại chết tôi sao? Tuy rằng cô gái nhỏ kia không thích ăn dấm chua, nhưng cuối cùng vẫn là con gái, nàng ta quan tâm mình như vậy, mà mình lại đi đú đỡn với con khác, nàng ta biết được liệu có còn thoải mái không?
Ừ, đúng rồi. Dương Minh đột nhiên cả kinh, vội quay sang hỏi Trương Trí Thâm: "Anh nói là báo cáo với Lam Lăng, vậy ý của anh là, anh có thể liên hệ với nàng, anh có thể liên lạc được à?"
"Có thể liên hệ." Trương Trí Thâm đáp.
"Liên hệ như thế nào? Bây giờ được không? Anh có thể liên lạc với Lam Lăng ngay bây giờ được không?" Trong lòng Dương Minh nhất thời kích động, nắm lấy bả vai của Trương Trí Thâm, hỏi liên tục.
"Dương tiên sinh. bây giờ tôi không thể liên lạc được." Trương Trí Thâm khó xử nói.
"Vậy ý của anh là." Dương Minh vội vàng hỏi.
"Tôi gửi tin nhắn cho sư phụ mỗi ngày, một thời gian sau, tôi sẽ nhận được chỉ thị." Trương Trí Thâm nói.
"Thì ra là vậy." Dương Minh thở dài nói. Phương thức liên lạc của Trương Trí Thâm cũng chẳng khác gì của mình, cũng khó trách, bởi vì Lam Lăng ở một chổ quá đặc biệt, không có sóng điện thoại, cho nên phải đến những chổ đặc biệt mới có thể thu được tín hiệu, cho nên lâu lâu mới có tin cũng là bình thường.
"Dương tiên sinh, tôi đi theo ngài." Trương Trí Thâm vẫn không quên nhiệm vụ của mình.
"Như vậy đi, anh vừa mới đến đây, cũng chưa quen thuộc địa hình ở đây, sau khi làm quen một chút, tôi sẽ mua cho anh một chiếc xe, anh có thể đi theo phía sau tôi" Dương Minh nghĩ nghĩ rồi nói. Nếu Lam Lăng đã phái Trương Trí Thâm đến, vậy đương nhiên là nàng ta có ý nghĩ riêng, giám sát cũng tốt, bảo vệ cũng tốt, nói chung đều xuất phát từ tình yêu dành cho mình. Dương Minh cũng không thể từ chối, cho nên, nếu đuổi không đi, vậy thì cho làm người hầu. Huống chi người biết hạ cổ cũng có thể gọi là trùm cuối rồi, sau này nhìn thấy ai không vừa mắt, mình không cần tự ra tay, để cho Trương Trí Thâm trực tiếp xử lý là được.
"Cái này." Trương Trí Thâm vẫn còn do dự.
"Quyết định vậy đi" Dương Minh vỗ vai Trương Trí Thâm nói: "Chúng ta không phải đã cho số điện thoại nhau rồi sao, buổi tối tôi sẽ tìm đến anh"
"Vậy được rồi." Trương Trí Thâm bó tay, nếu Dương Minh đã muốn như vậy, thì hắn cũng chỉ có thể làm theo, nhưng mà, vẫn nhắc nhở: "Dương tiên sinh, nếu ngài gặp phiền toái gì, lập tức gọi điện cho tôi nha"
"Biết rồi, yên tâm đi, tôi không có ngốc" Dương Minh cười nói.
Trương Trí Thâm lúc này mới chịu mang Tiểu Tề rời đi, còn Dương Minh thì đứng đó lau mồ hôi trên trán, nói chuyện với một cực phẩm, quả thật rất là tốn sức! Phỏng chừng Lam Lăng cũng biết Trương Trí Thâm chỉ là một người lỗ mãng không có tâm tư, cho nên mới phái đến chổ mình, như vậy mới trung thành với mình, không có suy nghĩ riêng.
Leo lên xe, Kinh Tiểu Lộ tò mò hỏi: "Dương Minh, bọn họ rốt cục là ai?"
"Bọn họ hả. là do một bà vợ của tôi phái đến làm vệ sĩ!" Dương Minh cũng không giấu diếm, lỡ như về sau để lộ thì càng chết, không bằng cứ thẳng thắn thừa nhận, dù sao riêng về vấn đề cổ thuật, Dương Minh sẽ không đề cập một chữ nào, đỡ phiền toái.
"Vệ sĩ?" Kinh Tiểu Lộ sửng sốt: "Anh còn cần vệ sĩ sao? Thân thủ của anh hình như đâu có cần vệ sĩ đâu? Hơn nữa, Bạo tổng là tổng giám đốc công ty bảo an Danh Dương, tìm vệ sĩ mà cũng phải tốn sức sao? Hơn nữa. không phải là em cố ý hạ thấp người khác, nhưng thật sự em thấy Trương Trí Thâm thiếu chút. thiếu chút nội tâm!"
"Tôi đương nhiên không cần người khác bảo vệ." Dương Minh cố ý giảm âm lượng xuống: "Nói thật cho cô biết, thật ra thì bọn họ là gián điệp do bà vợ của tôi phái đến, phụ trách giám sát tôi, nhìn xem tôi có đi đú đỡn sau lưng hay không!"
"Vậy anh có sao?" Kinh Tiểu Lộ dở khóc dở cười, thì ra là như vậy, hèn chi người kia đòi nói chuyện sau lưng mình.
"Cái này. haizzz" ! Dương Minh thở dài: "Nói cho cô biết, tôi lại thêm phiền, được rồi, hai ta vốn chẳng có gì, lại bị người ta hiểu lầm"
"Haha, hay lắm!" Kinh Tiểu Lộ nói: "Hiểu lầm mới tốt, anh vốn có mấy người bạn gái lận mà, có thêm em thì đã sao!"
Dương Minh lắc đầu, không muốn tiếp tục đề tài này: "Đúng rồi, vừa rồi xảy ra chuyện, cô còn muốn đi mua đồ không? Hay là chúng ta tiếp tục?"
"Hôm nay dừng ở đây đi, em mệt rồi, tuy rằng em vẫn còn muốn mua. a, thật không cam lòng, anh đã đáp ứng là em muốn mua cái gì thì sẽ mua cái đó." Kinh Tiểu Lộ than thở.
"Nếu cô đã muốn mua, vậy thì đi mua, dù sao có xe cũng tiện!" Dương Minh nhìn bộ dáng của Kinh Tiểu Lộ, không biết nàng đang giả bộ, hay thật sự là cảm thấy đáng tiếc.
"Hôm nay đi nhiều như vậy, thật sự là không muốn nhúc nhích nữa!" Kinh Tiểu Lộ đau khổ nói: "Chỉ là không ngờ lại bỏ qua một cơ hội tốt như vậy."
"Thế này cũng chịu, thế kia cũng không muốn, vậy cô muốn thế nào?" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"Hay là như vậy đi, lần sau đến lúc được nghỉ phép, anh lại dẫn em đi dạo phố một lần nữa?" Hai mắt của Kinh Tiểu Lộ sáng lên, chẳng qua theo Dương Minh thấy thì đây chắc chắn là một âm mưu được chuẩn bị từ trước.
"." Dương Minh không nói gì, nếu mà đồng ý thì nàng ta sẽ được một bước tiến thêm một thước nữa: "Không được, không rãnh!"
"Trời, anh chỉ muốn hoàn thành nghĩa vụ giúp anh nghiên cứu chuyện của anh và cô gái kia thôi, em chỉ muốn giải thích nghi hoặc cho anh hiểu, nhưng anh không muốn thì thôi, được rồi" Kinh Tiểu Lộ cũng làm ra vẻ không sao cả, nói.
"Giải thích nghi hoặc?" Dương Minh sửng sốt, tiếp theo cười nói: "Được rồi, nếu tôi thật sự có chổ cần phải hỏi, thì tôi sẽ hẹn cô ra"
"Có chuyện mới tìm em, không có chuyện là không tìm? Anh thật sự dối trá quá!" Kinh Tiểu Lộ bĩu môi nói: "Khinh bỉ anh!"
Dương Minh đổ mồ hôi, sao có vẻ giống như mình vừa mới làm một chuyện gì đó trái với lương tâm vậy nhĩ? Chỉ có ở cùng một chổ với Kinh Tiểu Lộ mới có cảm giác như vậy.
Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, nếu đền lúc cô nghỉ phép mà tôi có thời gian rãnh, vậy sẽ đi dạo phố với cô. Chẳng qua cô cần phải nhanh lên một chút, chứ mà lề mề như bữa nay là tôi chuồn luôn đó"
"Yên tâm đi, hì hì" Kinh Tiểu Lộ gật đầu, trong lòng lại nói: Mấy thứ quần áo này luôn thay đổi mẫu mã, đợi đến lần tới chắc đã là đầu xuân rồi, lúc đó quần áo đều hạ giá, không có bán thì cũng đừng trách mình, đến lúc đó lại đi dạo một lần nữa vậy ^,..., <
Dương Minh tức nhiên là không biết suy nghĩ gian xảo của Kinh Tiểu Lộ rồi, nếu không hắn sẽ tức hộc máu mất.
"Cô đi đâu? Tôi đưa cô về" Dương Minh nói.
"Anh phải đi lấy thuốc cho bà nội, thuốc của bệnh viện mắc quá, may là ông bác sĩ kia tốt bụng, nói cho em biết ra ngoài nhà thuốc để mua sẽ rẻ hơn" Kinh Tiểu Lộ cười nói: "Anh đưa em đến nhà thuốc đi"
"Bà nội của cô bị bệnh, sao cô còn mua nhiều quần áo thế?" Dương Minh cảm thấy Kinh Tiểu Lộ hình như không có lương tâm.
"Haizzz" Kinh Tiểu Lộ thở dài nói: "Bệnh cũ, là bệnh hồi trẻ, sau đó điều trị không đúng, cho nên bây giờ nằm trên giường không ngừng uống thuốc."
"A. nghiêm trọng thế sao?" Dương Minh vốn tưởng rằng đây chỉ là bệnh thường, không ngờ lại là loại bệnh nặng như vậy, điều trị không đúng, bây giờ phải tốn rất nhiều tiền, cũng khó trách tại sao Kinh Tiểu Lộ lúc trước lại như vậy.
Từ miệng của Cát Hân Dao cũng biết đại khái về thân thế của Kinh Tiểu Lộ, từ nhỏ không cha không mẹ, chỉ có hai bà cháu sống nương tựa vào nhau. Mà bây giờ biết được bà nội của Kinh Tiểu Lộ còn bị ốm đau phải nằm trên giường, không thể lao động được nữa, từ trong đáy lòng của Dương Minh bắt đầu đồng tình và bội phục Kinh Tiểu Lộ.
Còn nhỏ như vậy mà đã có bao nhiêu sự kiên định trong ý chí mới có thể gánh vác nổi trách nhiệm nặng nề này chứ? Vừa phải đóng tiền học, vừa phải mua thuốc cho bà nội, đối với một cô gái mới lớn, đây quả thật là một trách nhiệm rất lớn.
Nhìn vẻ cười đùa vui vẻ của Kinh Tiểu Lộ, nhưng Dương Minh biết đây chỉ là vẻ bề ngoài thôi, thông qua bữa tiếp xúc này xong, Dương Minh đã biết được Kinh Tiểu Lộ không phải là một cô gái đơn giản, mà là một cô gái có cái nhìn, cái đầu, và là một cô gái rất kiên cường.
Trong cái xã hội hỗn độn tạp nham này mà Kinh Tiểu Lộ vẫn có thể giữ thân trong sạch, quả thật là một kỳ tích, chẳng qua từ cái đó có thể thấy được sự thông minh của Kinh Tiểu Lộ là rất đáng kinh ngạc.
"Haha, thật ra không có gì đâu" Kinh Tiểu Lộ cười cười nói: "bác sĩ nói không có nguy hiểm đến tinh mạng, chỉ là trời nắng trời mua thì đi đứng khó chịu một chút, bình thường không thể làm việc tốn sức thôi!"
Dương Minh khẽ thở dài hỏi: "Có hy vọng chữa khỏi không?"
"Có, nhưng rất nhỏ" Kinh Tiểu Lộ lắc đầu.
"Vậy tại sao không chữa? Có phải vấn đề tiền không?" Dương Minh rất có tiền, nếu là vấn đề tiền bạc, Dương Minh sẽ vươn tay trợ giúp, bây giờ hai người cũng c1o thể coi là bạn mà.
"Cái đó thì không phải, nếu quả thật có thể được giải phẫu, vậy thì em sẽ chịu số tiền đó được" Kinh Tiểu Lộ nói: "Nhưng bác sĩ nói rằng, bà của em đã lớn tuổi, không thích hợp để làm giải phẫu nữa, mặc dù có hy vọng chữa khỏi, nhưng cũng có thể thất bại, như vậy thì bà nội của em sẽ hoàn toàn bị tê liệt, ít nhất bây giờ còn có thể đi lại được, chơi đùa với con nít, nếu hoàn toàn bị tê liệt, bà làm sao mà sống được nữa!"
Dương Minh nghe xong, gật đầu: "Nếu như vậy thì không cần trị?"
"Em cũng cho là vậy, dù sao tuổi của bà cũng lớn rồi, không thích hợp để giải phẫu, bác sĩ nói nếu vậy thì lấy tiền giải phẫu ấy, đi mua thuốc đông y cho bà uống còn tốt hơn" Kinh Tiểu Lộ nói.
"Đi nhà thuốc nào? Cô hẳn là có nhà thuốc cố định chưa?" Dương Minh khởi động xe, hỏi.
"Dạ, đến Đức tiểu khu đi, gần nhà của em có một nhà thuốc của người quen, em mua sẽ được giảm giá" Kinh Tiểu Lộ nói.
Đức tiểu khu? Dương Minh chưa từng nghe nói qua địa danh này, mặc dù sinh ra và lớn lên tại Tùng Giang nhưng bây giờ tiểu khu tại Tùng Giang rất phong phú, rất nhiều khu sau khi sửa chữa vẫn giữ tên cũ từ thời mấy chục năm trước, cho nên Dương Minh cũng không biết cũng chẳng có gì khác thường.
Cho nên liền mở hướng dẫn ra, và thật sự có tên Đức tiểu khu.
"Thật ra không cần hướng dẫn, em có thể chỉ cho anh đi được mà" Kinh Tiểu Lộ nói.
"Vậy sao cô không nói sớm?" Dương Minh tắt hướng dẫn đi: "Còn tưởng rằng cô không biết đường chứ?"
"Anh mới không biết đường ấy, cho dù em có bị ngốc, cũng không có khả năng không tìm được thấy nhà mình" Kinh Tiểu Lộ nói.
Đức tiểu khu được xây từ thời mấy chục năm trước, cơ bản là không có đường nhựa, chỉ là đường đất được đi riết nó phẳng thôi, lối vào là một cái cổng có vẻ rất là cũ kỹ rồi.
"Là chổ này, nhà thuốc Đức!" Kinh Tiểu Lộ chỉ vào một cái nhà thuốc không xa.
Dương Minh đậu xe lại trước cửa, cùng Kinh Tiểu Lộ xuống xe.
"Tiểu Lộ, đến mua thuốc cho bà nội à!" Người bán thuốc cũng là người trong tiểu khu, cũng là hàng xóm của Kinh Tiểu Lộ mấy chục năm, cho nên vừa nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ liền nhiệt tình.
"Dạ, con đến lấy thuốc cho bà" Kinh Tiểu Lộ gật đầu.
"Sao hôm nay lại về sớm vậy, không đi làm à?" Người bán thuốc vừa lấy thuốc vừa nói: "Vẫn như cũ?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #967


Báo Lỗi Truyện
Chương 967/2205