Chương 960: Giảo hoạt


"Cái này hả?" Kinh Tiểu Lộ cười hì hì mà nói: "Quan trọng chính là sau khi anh tặng quà cho cô gái kia, sau đó nếu cô ta có ý với anh và trả lại cho anh thì tất cả đều như những gì em đoán. Em đây là nghĩ theo một cô gái nếu thích ai đấy. Nếu là em thì em nhất định làm thế. Nhưng không ai xác định được cô gái anh thích có thể giống em hay không?"
"Có ý gì? Cô nói là cô ấy không thích tôi?"
"Vậy thì không phải" Kinh Tiểu Lộ nói: "Anh biết đó, suy nghĩ của từng người khác nhau. Em chỉ có thể mô phỏng ra một chút nhưng không thể đoán chính xác suy nghĩ của người khác, cho nên mọi việc đều xuất hiện khả năng khác. Cô gái kia có thể sau khi nhận được quà, mặc dù thích anh nhưng lại không nghĩ đưa lại cho anh thì anh phí công ư?"
Dương Minh vốn nghĩ Kinh Tiểu Lộ chỉ nói linh tinh mấy câu cho qua chuyện mà thôi. Nhưng không ngờ Kinh Tiểu Lộ phân tích lại có lý như vậy. Dương Minh đành phải thừa nhận mà nói: "Đúng đó, vậy nên làm như thế nào?"
"Hì hì, cho nên em mới nói còn có một điểm quan trọng trước đó không nói với anh" Kinh Tiểu Lộ cười hì hì mà nói: "Anh muốn nghe không? "
"Muốn nói thì nói đi, nói nhiều như vậy làm gì?" Dương Minh nhìn vẻ mặt của Kinh Tiểu Lộ thấy thật đáng giận.
"Vậy anh hôn em cái đi" Kinh Tiểu Lộ nói xong liền ngẩng mặt lên, nhắm mắt lại.
Lông mi của Kinh Tiểu Lộ rất dài, không biết là thật hay giả, mặt đỏ ửng rất đáng yêu.
Dương Minh đúng là dở khóc dở cười, đẩy Kinh Tiểu Lộ rồi nói: "Đừng làm loạn, cô có nói không?"
"Hung dữ thế" Kinh Tiểu Lộ mở mắt bĩu môi nói: "Anh chỉ biết hung dữ với người ta, sao không thấy anh hung dữ với người khác? Anh không theo đuổi em, lại phí công đi tặng quà thổ lộ với người khác. Đầu anh có vấn đề không?"
Dương Minh đúng là không biết nói gì, thở dài nói: "Tiểu Lộ, xin lỗi, tình yêu không thể miễn cưỡng. Biết đâu có ngày hai chúng ta sẽ thích nhau thì sao?"
Dương Minh chỉ thuận miệng an ủi nhưng không ngờ Kinh Tiểu Lộ sáng mắt lên, cười hì hì mà nói: "Thật sao?"
"Tôi chỉ ví dụ mà thôi" Dương Minh nói/
"Coi như anh có lương tâm. Mặc dù em biết lời này chủ yếu là gủa nhưng em rất vui, vui cả tháng trời"
Dương Minh thở dài một tiếng, hắn không rõ tại sao Kinh Tiểu Lộ lại có tình cảm với mình, hắn không thể hiểu suy nghĩ của Kinh Tiểu Lộ.
"Được rồi, bây giờ có thể nói chưa?" Dương Minh không muốn đả kích Kinh Tiểu Lộ nữa, nên giọng cũng nhẹ hơn.
"Ừ ừ" Kinh Tiểu Lộ gật đầu nói: "Em nói với anh, thực ra khi anh viết phải mai phục một chút"
"Mai phục?" Dương Minh gật đầu.
Kinh Tiểu Lộ nói: "Thực ra chuyện này dễ làm. Đó là ám chỉ, khi anh viết ra ký ức giữa hai người, anh viết đến cuối cùng thì cố ý viết một câu đó là đây coi như món quà tặng cô ấy, phía sau giữ lại một chút cho cô ấy bổ sung. Đương nhiên anh có thể ám chỉ cô ấy nói là sau khi bổ sung thì trả lại cho anh. Sau đó hai người sẽ hạnh phúc ở bên nhau"
"Đúng rồi" Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói liền vui vẻ. Kinh Tiểu Lộ nói đúng, hắn chỉ cần ám chỉ một chút, Triệu Oánh sẽ hiểu ý của hắn, sẽ làm như vậy. Sau khi viết đủ liền trả lại cho hắn.
"Được rồi, em nói xong hết rồi đó" Kinh Tiểu Lộ thở dài nói: "Vốn định ở bên anh nhiều một chút, cuối cùng nói cho anh. Nhưng anh không nhịn được mà hỏi, lát em phải đi dạo phố mình rồi"
Kinh Tiểu Lộ nếu như cố quấn lấy thì Dương Minh không đáp ứng. Nhưng Kinh Tiểu Lộ nói như vậy, Dương Minh không tiện từ chối.
Theo lời của Kinh Tiểu Lộ thì Dương Minh chiếm được thứ mình cần sẽ xoay người bỏ đi ngay, như vậy là vong ân phụ nghĩa? Mặt hắn đúng là dày nhưng không phải loại người này: "Tôi đã nói rồi, sẽ đi dạo phố với cô. Cô chưa chán thì tôi sao có thể rời đi"
Dương Minh không gấp đó là hôm nay Triệu Oánh đi học, có lẽ hơn 4 giờ chiều mới tan học. Đến lúc đó hẹn nàng là được mà, bây giờ Dương Minh cũng không có việc gì.
Kinh Tiểu Lộ khẽ nắm chặt tay lại, mình đã tiến thêm bước nữa. nàng nói với Dương Minh: "Tốt quá, anh đi với em cả ngày đi, đã lâu rồi không rảnh rỗi như vậy.
Đồ ăn ở Thiên thượng nhân gian rất ngon, mà đồ ăn Dương Minh gọi thì do đích thân quản lý xuống bếp căn dặn, vì thế càng ngon hơn.
"
Dương Minh, đồ ăn ở đây ngon thật. ngon hơn đồ ăn ở căn tin trường nhiều" Kinh Tiểu Lộ than thở mà nói. Kinh Tiểu Lộ xuất hiện nhà nghèo khó, căn bản chưa đến khách sạn sang trọng như vậy bao giờ. Mặc dù gần đây đã đi làm thuê, đã được tiền thưởng nhưng còn mua thuốc cho bà ngoại, số tiền còn lại không có bao nhiêu. Kinh Tiểu Lộ còn muốn mua quần áo đẹp. Kinh Tiểu Lộ cũng là con gái nên thích đẹp mà.
Dương Minh nghe xong cười nói: "
Cô không để ý giá tiền à, sao có thể giống nhau được"
"
Như vậy sau này anh mang em đến đây ăn nhé, cải thiện dinh dưỡng một chút. Em đang thời kỳ lớn, chẳng may ngực muốn to lên không đủ dinh dưỡng thì sao?" Kinh Tiểu Lộ cười hì hì mà nói.
Dương Minh liếc nhìn ngực Kinh Tiểu Lộ thấy rất bình thường. mặc dù không lớn nhưng cũng không nhỏ mà: "
Được rồi, lát nữa tôi nói với quản lý nếu sau này cô đến thì tính tiền cho tôi"
Kinh Tiểu Lộ không phải thực sự muốn đến đây ăn, nàng nói như vậy là muốn có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với Dương Minh mà thôi. Nếu một mình đến thì còn gì thú vị chứ? Nàng không rảnh như vậy đâu, một cô gái đến ăn một mình ư?
"
Ý em là nói anh có thể thuận tiện hỏi em về vấn đề tình cảm. Em là chuyên gia đấy" Kinh Tiểu Lộ nói.
Cô? Dương Minh cười thầm trong lòng. Vấn đề tình cảm của cô còn chưa giải quyết xong thì còn đòi là chuyên gia? Chẳng qua không thể để cô ả giải quyết xong, nếu không thì chẳng phải mình sẽ là.
"
Chờ lúc tôi gặp phiền phức sẽ mời cô ăn cơm. Được chứ?" Dương Minh cũng không dám phản đối trực tiếp. Dù sao ý vừa rồi của Kinh Tiểu Lộ rất được, mà người đứng ngoài thường hiểu rõ hơn người trong cuộc mà.
"
Anh đúng là." Kinh Tiểu Lộ trừng mắt nhìn Dương Minh rồi nói: "Lúc cần nhờ thì mời người ta ăn thơm. Không thấy ai dối trá như anh"
"
Tôi." Dương Minh á khẩu không nói được gì. Chẳng qua Kinh Tiểu Lộ nói cũng đúng, chẳng lẽ cô ta là kẻ đối đầu trời sinh của mình?
"
Tôi cái gì mà tôi . mau ăn đi" Kinh Tiểu Lộ múc bát canh tổ yến mà uống. Canh này nấu rất ngon, cho nên Kinh Tiểu Lộ uống hai thìa lớn mà nói: "Canh tổ yến ngon thật, anh xem em uống như vậy thì da có đẹp lên không? "
"
Cô chỉ cần không biến thành người như lúc trước là được rồi" Dương Minh nói.
Kinh Tiểu Lộ không thèm để ý mà nói: "
Em sửa lâu rồi, em biết anh thích người ngây thơ"
Dương Minh giả vờ không nghe thấy mà uống canh.
"
Dương Minh, hỏi anh một vấn đề nhé" Kinh Tiểu Lộ đảo đảo mắt rồi hỏi Dương Minh.
"
Vấn đề gì?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ như kẻ trộm liền biết không có chuyện tốt rồi.
"
Bạn gái anh có thể.?" Kinh Tiểu Lộ hỏi.
"
Bạn gái gì?" Dương Minh khó hiểu hỏi.
"
Chính là Lâm Chỉ Vận đó. Lúc cô ấy và anh thì có điên cuồng hay."
Dương Minh toát mồ hôi, vấn đề này là gì mà Kinh Tiểu Lộ có thể hỏi: "
Có quan hệ gì với cô?"
"
Không có gì, chỉ là muốn biết anh thích loại nào thôi" Kinh Tiểu Lộ cười hì hì nói.
Dương Minh coi như quen với những câu hỏi của Kinh Tiểu Lộ rồi, coi như không nghe không thấy. Kinh Tiểu Lộ còn định nói gì thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #960


Báo Lỗi Truyện
Chương 960/2205