Chương 959: Nghi ngờ


Dương Minh lắc đầu rồi đột nhiên cười nói: "Anh chỉ là có quan hệ hơi tốt với chủ nơi đây mà thôi. Nhưng em đó, xem cách ăn của em thì thấy được giáo dục rất tốt? Hoàn cảnh gia đình nhất định cũng không đơn giản phải không?"
Tiểu Như sửng sốt một chút rồi lập tức nói: "Hì hì, nói đến cái này thì là do em thích xem phim Hàn Quốc, thấy các tiểu thư đều như vậy nên học một chút mà thôi. Hì hì"
"Đúng thế, trong phòng làm việc Tiểu Như cũng thương lén xem phim Hàn Quốc" Kinh Tiểu Lộ cười cười trêu chọc Tiểu Như.
Tiểu Như cũng đâu yếu thế, liền kể nể: "Cũng không biết là ai trong giờ làm việc lên mạng chơi game và bị Hầu tổng bắt gặp vài lần"
"Em đi làm còn chơi game?" Dương Minh quay đầu lại nhìn thoáng qua Kinh Tiểu Lộ mà hỏi.
Kinh Tiểu Lộ rất là xấu hổ, cúi đầu nói: "Chỉ là thi thoảng chơi một chút mà thôi. Hết việc công ty người ta mới chơi"
"Sau này không được chơi nữa, Anh mặc dù giới thiệu em với Hầu Chấn. Hầu tổng nhưng em cũng đừng cảm thấy anh ta không dám đuổi theo" Dương Minh không muốn Kinh Tiểu Lộ cảm thấy mình quá đặc biệt trong công ty.
"Vâng, em biết rồi" Kinh Tiểu Lộ gật đầu nói.
Thực ra chơi game, xem phim trong giờ làm việc thì nhân viên các công ty rất hay làm. Giám đốc công ty chỉ cần thấy nhân viên không ảnh hưởng đến công việc thì sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao áp lực công việc hàng ngày rất lớn, thời gian rảnh không nhiều nên thi thoảng thả lỏng một chút cũng là bình thường.
Dương Minh cũng biết điều này. Nhưng biết thì biết nhưng phải nói rõ cho Kinh Tiểu Lộ biết, tránh cho các đồng nghiệp coi Kinh Tiểu Lộ là tấm gương thì công ty coi như xong.
Cơm chưa ăn xong thì Tiểu Như lại nhận được tin nhắn. Tiểu Như mở ra đọc rồi xin lỗi: "Xin lỗi, em có chút việc gấp cần đi xử lý"
"Có phải là bạn trai tìm bà không đó?" Kinh Tiểu Lộ cười nói.
"Hì hì, tôi đi trước đây" Tiểu Như đứng dậy không thừa nhận cũng không phủ nhận. Lúc gần đi, Tiểu Như không quên nhìn Dương Minh rồi nói: "Cảm ơn anh đã mời, lần sau sẽ mời hai người"
Mặc dù nói là hai người nhưng ánh mắt của Tiểu Như lại nhìn Dương Minh. Chẳng qua vẻ mặt Dương Minh rất lạnh nhạt, không chút thay đổi.
Tiểu Như đi rồi, Kinh Tiểu Lộ có chút bất mãn mà nói: "Cô nàng này chứ, đây là mời cô ta ăn vậy mà lại bỏ đi trước"
"Tiểu Lộ, cô và cô ta quen nhau như thế nào?" Dương Minh không để ý sự khó chịu của Kinh Tiểu Lộ mà hỏi.
"Tiểu Như vẫn làm việc ở công ty. Lúc đến công ty thì em ngồi cạnh cô ấy, có những chuyện không rõ thì cô ấy đều giúp em" Kinh Tiểu Lộ nói: "Làm sao thế?"
"Không có gì" Dương Minh lắc đầu, có lẽ là do hắn có chút khẩn trương. Chẳng qua Dương Minh cũng có chút hối hận vì không nhìn nội dung tin nhắn của Tiểu Như. Nếu không hắn cũng không cần phải nghi ngờ như thế này.
"Anh sao thế? Sao em cảm thấy tâm trạng của anh không tốt mấy?" Kinh Tiểu Lộ tất nhiên không biết Dương Minh đang suy nghĩ gì nên khó hiểu hỏi: "Có phải là anh cảm thấy ăn cùng em không thú vị?"
"Ha ha, không phải" Dương Minh khôi phục vẻ bình thường. Gần đây hắn đúng là hơi nghi thần nghi quỷ, hơi có chút gió là muốn nghiên cứu xem rốt cuộc có chuyện gì. Cảnh giác như vậy là không sai, nhưng cũng mang đến nhiều phiền phức cho hắn: "Tôi chỉ cảm thấy Tiểu Như này có chút khó hiểu, sao đang ăn cơm giữa chừng lại bỏ đi. Còn có chuyện gì mà đang ăn cũng không thể ăn hết đã phải đi làm"
"Tiểu Như này vốn là thế đó. Có lúc ở trong công ty nhận được tin nhắn liền như thần kinh chạy vào toilet. Hì hì, em quen rồi" Kinh Tiểu Lộ cười nói: "Em cảm thấy thế này, bề ngoài Tiểu Như tỏ vẻ không quan tâm đến bạn trai, nhưng trong lòng lại rất quan tâm. Người như vậy luôn miệng nói thế này mà lòng lại suy nghĩ khác, không giống em, có gì thì nói ra. Này, em nói Dương Minh, anh nói em còn bao xa nữa thì có thể thành tình nhân của anh?"
"Mười vạn tám ngàn dặm" Dương Minh tức giận nói. Không biết trong đầu Kinh Tiểu Lộ có cái gì chứ. Sống tốt như vậy sao cứ thích đi làm tình nhân cho người khác, có phải bị thần kinh không nhỉ? Hơn nữa cô tay bây giờ cũng đã vào làm ở công ty lớn, thu nhập không thấp mà, hoàn toàn không cần dựa vào người khác mà sống.
"Hì hì, mười vạn tám ngàn dặm thì sẽ có cơ hội" Kinh Tiểu Lộ cười nói: "Mỗi ngày đi tới một chút thì sẽ gần mục tiêu. Người ta tám mươi ngày có thể đi quanh trái đất, Kinh Tiểu Lộ này cũng có thể"
Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói như vậy thì đúng là chút nữa ngất đi. Đây là cách nói gì chứ? Không biết cô ta có hiểu ý mà mình nói không, hay là nghe hiểu lại giả vờ không biết. Tóm lại không biết nói gì nữa.
"Cô muốn làm tình nhân của tôi như vậy sao?" Dương Minh trừng mắt nhìn chằm chằm Kinh Tiểu Lộ, bất đắc dĩ nói: "Chúng ta có tình cảm gì không nhỉ?"
"Không có tình cảm gì là sao? Tình cảm không phải có thể vun đắp sao?" Kinh Tiểu Lộ không hề để ý mà nói.
"Vun đáp gì?" Dương Minh cười khổ nói: "Hơn nữa tôi cảm thấy cô đang sống tốt mà, căn bản không cần lựa chọn con đường này"
"Vậy thì được. Đây là anh nói đó. Nếu như làm em phát hiện trong số bạn gái của anh có ai không có tình cảm làm cơ sở thì anh phải nhận em đó" Kinh Tiểu Lộ nghe vậy liền không yếu thế mà nói.
"Tại sao tôi phải đồng ý?" Dương Minh đau đầu mà nói.
"Là chính anh nói mà, không có tình cảm là không được. Nhưng nếu anh có tiền lệ thì không thể dùng lý do này. Hơn nữa anh phải nhận em làm tình nhân của anh" Kinh Tiểu Lộ nói.
"Được rồi, được rồi, tùy cô đó" Dương Minh đúng là không nhịn được nữa nên phất tay nói. Chẳng qua trong lòng hắn lại nghĩ cho dù có tiền lệ thì cô cũng không thể biết được mà.
Trần Mộng Nghiên là tự do yêu nhau, không có chút quan hệ gì với Kinh Tiểu Lộ này.
Lâm Chỉ Vận này mặc dù là hắn hại người ta trước, nhưng đó chỉ là hiểu lầm, sau đó có tình cảm nên mới ở bên nhau.
Lam Lăng thì ở tận Vân Nam, Kinh Tiểu Lộ tìm đến chết cũng không được. mình không tìm được thì đừng nói cô ta.
Về phần Tiếu Tình thì đó là tình chị em Phương Thiên thành tình yêu. Tôn Khiết lại càng như vậy, đó là ông đây tặng hoa mỗi ngày, hơn nữa còn có vẻ chưa thành công.
Mà Vương Tiếu Yên mặc dù là tình nhân của hắn, nhưng lại là cộng tác của hắn, như vậy thì khác rồi. Hơn nữa Dương Minh tuyệt đối không tin giữa Kinh Tiểu Lộ và Vương Tiếu Yên có quan hệ gì.
Mà Hoàng Nhạc Nhạc ở tận Macao kia, bây giờ còn về Singapore, Kinh Tiểu Lộ sao có thể biết?
Cho nên Dương Minh cảm thấy không có sơ hở gì nên mới đáp ứng yêu cầu này của Kinh Tiểu Lộ.
"Em nhớ rồi đó. Anh đã đồng ý với em" Kinh Tiểu Lộ gật đầu nói.
"Tôi đáp ứng cô gì chứ?" Dương Minh hỏi lại một câu.
"Anh đáp ứng với em là nếu để em điều tra ra trong số bạn gái của anh không có tình cảm là nguyên nhân, là do sau này mới có thì em sẽ là tình nhân của anh"
"Chờ cô điều tra ra rồi nói" Dương Minh đáp lấy lệ: "Đúng, cô còn chưa nói có chuyện gì rất quan trọng?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #959


Báo Lỗi Truyện
Chương 959/2205