Chương 955: Họ hàng nên khó


Khi Dương Minh về nhà, Dương Minh cũng vừa đi làm về. Hai mẹ con gặp nhau ở đầu cầu thang: "Đại Minh, sao con lại về nhà lúc này?"
"Vâng, con lát nữa hẹn bạn đi ăn tối. Con muốn mang quà từ Macao đến cho người đó" Dương Minh nói.
"Bạn?" Không phải là con gái đó chứ?" Dương mẫu nhíu mày. bây giờ Dương Minh đã có mấy bạn gái, mặc dù không thể nói đó là chuyện xấu nhưng đây cũng không phải chuyện tốt. Vì thế Dương mẫu vẫn phải quan tâm đến chuyện này.
"
Là con gái. Không là cô giáo Triệu Oánh, mẹ cũng biết đó. Cô ấy trước kia vẫn dạy thêm cho con đấy" Dương Minh sao không biết ý của Dương mẫu.
Dương mẫu nghe là Triệu Oánh liền thở phào nhẹ nhõm. Cô giáo không thể nào yêu học sinh mà, vì vậy bà yên tâm nói: "
Cô Triệu giúp con không ít, mang quà nhiều vào chứ. Còn có ăn cơm phải vào quán sang trọng một chút, đừng sợ thiếu tiền, cần thì mẹ đưa."
Dương mẫu nói như vậy rồi đột nhiên cười cười. Dương Minh bây giờ còn cần xin tiền bà ư? Chẳng qua đây là thói quen nên vẫn nói ra.
"
Con biết rồi, mẹ mau đi làm đi, nếu không sẽ chậm gặp người khác là không hay đâu" Dương Minh cười nói.
"
Thằng bé này còn để ý đến lời người khác nói sao?" Dương mẫu cười nói.
Dương mẫu và Dương phụ thời gian này rất vui vẻ, Dương Minh cũng thấy vui vì tiền hắn kiếm được đã có ích. Đồng thời việc bố mẹ không muốn rời khỏi đây để đến biệt thự ở, Dương Minh cũng không khuyên nữa.
Bố mẹ có cách sống của riêng mình, bọn họ sống ở đây quen, hơn nữa nơi này hầu hết đều là công nhân tập đoàn Danh Dương ở, đi làm cũng gần. Có điểm không tiện nhất là diện tích nhỏ. Nhưng Dương mẫu và Dương phụ thấy đủ là được rồi.
Dương Minh về đến nhà rồi chọn quà cho Triệu Oánh. Mới đầu lúc ở Macao, Dương Minh mua quà khá tùy tiện nên không định tặng ai quà gì. Đơn giản chính là một tâm ý mà thôi, vì thế mua một đống nước hoa, mỹ phẩm.
Nhưng nếu bây giờ tặng Triệu Oánh thì phải phí công rồi. Trước đó không biết tâm lý của Triệu Oánh thì tùy tiện tặng một món là được. mà bây giờ nếu biết tâm ý của Triệu Oánh, như vậy không thể tùy tiện tặng.
Phải tặng một món quà có nhiều ý nghĩa, tốt nhất có ý ám chỉ để Triệu Oánh có thể tự hiểu. Thực ra Dương Minh cũng rất mâu thuẫn, nếu như trực tiếp thổ lộ với Triệu Oánh thì hơi đường đột. hơn nữa không cũng không dám chắc Triệu Oánh có từ chối mình không?
Cô bé này luôn lo trước lo sau, Dương Minh sợ Triệu Oánh lại từ chối thì lần sau không thể nào thổ lộ nữa.
Vì đảm bảo an toàn, Dương Minh muốn tặng quà cho Triệu Oánh và biểu hiện được tâm ý của mình. Vì thế chọn không dễ, tặng quà quá rõ ràng thì có khác gì hắn trực tiếp nói; nhưng nếu quá mờ mịt thì lại sợ Triệu Oánh không hiểu.
Dương Minh nhìn một đống đồ mà không biết chọn cái nào.
Dương Minh cầm lấy chai mỹ phẩm và nước hoa mà Triệu Oánh thích bỏ vào cặp rồi đi ra ngoài. Sau đó hắn chuẩn bị đến siêu thị chọn một món đồ thích hợp.
Dương Minh đi xuống lầu, ngang qua Hợp tác xã định chào mẹ một tiếng, vì thế đi vào trong. Công nhân ở đây về cơ bản đều biết Dương Minh, chẳng qua trước đây hắn chỉ là con của một công nhân, bây giờ lại là con của phó giám đốc, cho nên đều nhiệt tình chào Dương Minh.
"
Đại Minh đến à, cô lâu rồi không thấy cháu đó"
Dương Minh không thấy có gì không ổn, dù sao trước kia những người này đúng là không cần lấy lòng hắn. tình hình bây giờ thì khác rồi, những người này khác với bà con họ hàng. Họ chỉ là bạn đồng nghiệp của Dương mẫu, không có quan hệ sâu với Dương mẫu cho nên có lấy lòng một chút cũng không sao.
Dương Minh buồn bực nhất đó là những người họ hàng. Lúc nhà hắn còn khó khăn thì đám người đó tránh đi không hết, bây giờ thì không ngừng tìm tới cửa.
"
Trương di" Dương Minh chào người phụ nữ đó.
Trương di lập tức mở to mắt nói: "
Đại Minh, Trương di có táo, cháu ăn không?"
Dương Minh nghe thấy vậy liền muốn ngất, mình còn là trẻ con nữa đâu. Chẳng qua hắn vẫn cười nói: "
Không cần, cháu đến tìm mẹ cháu"
"
Phó giám đốc đang có khách, hình như là người nhà" Trương di chỉ vào cửa văn phòng của Dương mẫu.
Họ hàng? Dương Minh ngẩn ra, mình vừa nghĩ đến họ hàng thì có người tới sao? Chẳng qua nhà hắn có họ hàng gì chứ? Họ hàng của Dương mẫu hầu hết ở nông thôn, hơn nữa sống khá tốt mà đi lại không nhiều. Họ hàng nhà Dương phụ thì bây giờ đều có ngành nghề rồi mà, còn có thể là ai đến chứ?
Dương Minh có chút khó hiểu đi tới gõ cửa, Dương mẫu ở trong nói vọng ra: "
Ai đó?" " Mẹ, là con, Đại Minh"
"
Đại Minh à, vào đi" Dương mẫu vội vàng nói.
Dương Minh đẩy cửa đi vào thì thấy một người đàn ông trung niên trông hơi quen đang nói chuyện gì đó với Dương mẫu.
"
Đây là Đại Minh sao? Lại đây cho bác nhìn xem nào. Cao như vậy ư, không khác mấy so với thằng con nhà bác" người đàn ông không đợi Dương Minh nói đã đứng dậy kéo tay Dương Minh mà đánh giá.
"
Bác là?" Dương Minh có chút khó hiểu, hắn không nhớ ra người này là ai.
"
Bác là bác Năm của cháu. Vu Lão Tứ" người đàn ông giải thích: "Lúc cháu còn nhỏ bác đã từng bế cháu, bác ở thôn Đại Vu"
"
" Dương Minh hiểu ra. Thôn Đại Vu là quê của Dương mẫu, người đàn ông này chắc là ở thôn, họ hàng bảy phát đại bác bắn không tới. Mặc dù không biết người này đến làm gì nhưng vì lễ phép hắn vẫn phải chào: "Chào bác Năm"
"
Bác nghe mẹ cháu nói cháu đang là sinh viên, rất tốt. Tốt hơn thằng ranh nhà bác nhiều" bác Năm cười ha hả nói: "Anh họ cháu cũng cao to, đẹp trai như cháu, có lẽ hai đứa hợp nhau đấy. Hai đứa không biết chừng lại thành diễn viên nổi tiếng đó"
Dương Minh không khỏi run người vì câu nói này, chẳng qua ngoài mặt vẫn phải cười cười gật đầu. Trước khi biết ý đồ của người này, Dương Minh quyết định cho Dương mẫu mặt mũi.
Đương nhiên người này nếu muốn vay tiền thì phải xem ý của Dương mẫu. Dương mẫu nếu không cho mượn thì Dương Minh không ngại tự tay đưa bác Năm này ra ngoài.
"
bác Năm, cháu không phải diễn viên." Dương Minh nói.
"
Ồ, không phải thì không phải. Thằng ranh nhà bác học không chịu học, tức chết bác" bác Năm: "bác đang nói với mẹ cháu, muốn đưa anh họ cháu lên thành phố để mở rộng tầm mắt, sau này còn nối nghiệp bác. Nếu không bác đúng là lo lắng"
Không phải là vay tiền ư? Dương Minh có chút sửng sốt và không hiểu ý của bác Năm này. Thấy Dương Minh khó hiểu, Dương mẫu giải thích: "
Đại Minh, là như thế này, bác Năm có một công ty lớn ở quê. Nhưng anh họ con suốt ngày đi chơi bời lêu lổng. bác Năm nói gì nó cũng không nghe. Bác Năm nghe nói bố con là Chủ tịch ở đây nên tới muốn cho nó đến công ty bố con làm việc, qua đó bỏ được thói hư tật xấu"
"
Đúng thế, chính là chuyện này. Bác nghe nói các công ty lớn có thể rèn luyện người. Phải cho thằng ranh đó đến chịu khổ nếu không sao có thể nối nghiệp bác."
Dương Minh lúc này coi như hiểu rõ bác Năm này không thiếu tiền nhưng không dạy được con. Xem ra ông anh họ kia của hắn suốt ngày phá phách xóm làng.
Chẳng qua bác Năm nghe ai nói công ty lớn có thể rèn luyện người. Công ty lớn cũng không phải ai cũng nhận mà. Nếu hắn đến làm loạn thì muốn đuổi cũng khó mà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #955


Báo Lỗi Truyện
Chương 955/2205