Chương 952: Em đang tập chạy


Bây giờ đã muộn nên Dương Minh định mai sẽ gọi điện cho Hoàng Nhạc Nhạc hỏi một chút.
Đúng lúc này trên máy tính lại vang lên tiếng tít tít, Dương Minh còn nghĩ là Tiểu Hồ Tiên cứ quấn lấy mình không yên. Nhưng vừa nhìn, hắn giật mình vì đó là Cô giáo dã man đáp lại.
Dương Minh vội vàng mở ra thì thấy Triệu Oánh có trên mạng.
Cô giáo dã man: "Tôi đang trên mạng, đã lâu không thấy cậu lên mạng"
Dương Minh có chút xấu hổ, hắn quá bận nên không có thời gian lên mạng. Xem ra sau này nhất định phải lên mạng nói chuyện với Triệu Oánh nhiền hơn. Ừ, trao đổi trên mạng có ưu thế hơn ngoài đời.
Dương Minh vội vàng đáp lại: "Hai hôm nay tôi ra ngoài nên vừa về. Sao, có chuyện gì tìm tôi? "
Cô giáo dã man một lúc lâu không đáp làm Dương Minh có chút lo lắng mình nói gì sai sao? Dương Minh bây giờ đã xác định trăm phần trăm Cô giáo dã man là Triệu Oánh?
Một lát sau Cô giáo dã man mới đáp: "Không có gì, tâm trạng hôm nay của tôi không tốt nên muốn tìm người tâm sự"
Dương Minh vội vàng nói: "Tôi đang rảnh, nói chuyện với tôi đi"
Cô giáo dã man có chút kinh ngạc rồi hỏi: "Hôm nay sao cậu lại rảnh như vậy?"
Dương Minh nói: "không ngủ được, tùy tiện lên mạng mà thôi. Cô sao thế? không phải lại thất tình đấy chứ? Muốn tôi làm chuyên gia khuyên chút hả?"
Cô giáo dã man nhắn tới một tin xem thường rồi nói: "Cậu? Chính cậu hình như cũng vậy mà. Cẩn thận không bạn gái của cậu chạy là khóc đó"
Dương Minh không ngờ Triệu Oánh lại nói ra như vậy, trong lúc nhất thời liền cười ha hả nói: "Yên tâm, chạy sao được. Nhưng cô đó, không phải là học cùng với người kia sao? Sao còn không Phương Thiên?"
Cô giáo dã man nói: "Có Phương Thiên gì nữa, bây giờ đang kỳ nghỉ mà"
Kỳ nghỉ? Dương Minh sửng sốt một chút, nàng không phải là nghiên cứu sinh sao? Ồ, có lẽ là nói mình.
Dương Minh nói: "Vậy gần đây cô có gặp hắn không?"
Cô giáo dã man nói: "Thấy, sáng nay vừa thấy. Không thấy thì thôi, vừa thấy là tâm trạng không vui"
Thấy lại không vui? Sáng nay mình làm gì không đúng hả? Dương Minh đúng là có chút khó hiểu: "Gặp nhưng sao còn không vui?"
Cô giáo dã man dừng một chút rồi nói: "Tôi thấy hắn và bạn thân của tôi ở cạnh nhau, bọn họ còn ăn cùng bát mì"
Hả? Dương Minh trợn mắt há mồm. Mẹ nó chứ, Cô giáo dã man này nhất định là Triệu Oánh rồi. Chỉ là, mình ăn cùng bát mì với Vương Tiếu Yên thì Triệu Oánh đi rồi mà?
Nghĩ vậy, Dương Minh vội vàng hỏi: "Cô tận mắt thấy, bọn họ làm như vậy trước mặt cô?"
Cô giáo dã man nhắn lại hình lau mồ hôi: "Đương nhiên không thể ngay trước mặt rồi, bọn họ nói không có vấn đề gì. Tôi giả vờ đi rồi lén quay lại nhìn trộm"
Nhìn trộm? Dương Minh toát mồ hôi lạnh. Không phải chứ, sáng nay sao hắn không cẩn thận như vậy? Triệu Oánh không ngờ thấy mình và Vương Tiếu Yên cùng ăn một bát mì.
Dương Minh không biết nên nói như thế nào nữa.
Chẳng qua dù không biết cũng phải tìm cách mà trả lời. Dương Minh cẩn thận nói: "Có lẽ quan hệ của bọn họ không giống cô nghĩ. Có câu nói là điều mình thấy chưa chắc đã là sự thật"
Cô giáo dã man nhắn lại mặt cười: "Tôi không phải tức quan hệ giữa bọn họ mà là."
Vậy là cái gì? Dương Minh vội vàng hỏi: "Vậy vì cái gì? "
Cô giáo dã man nói: "Tôi chỉ cảm thấy thời gian mình và hắn quen nhau là lâu nhất. Nói ra lời này chắc làm cậu cười, chẳng qua không sao, dù sao đây cũng là trên mạng, cậu không biết tôi là ai nên có nói cũng không sao"
Dương Minh cười khổ một tiếng. nàng không biết mình, nhưng mình biết nàng mà. Chẳng qua sao hắn có thể không muốn nghe lời thật của Triệu Oánh chứ: "Đúng thế, cô nói đi"
Cô giáo dã man nói: "Hắn thực ra còn mấy người bạn gái nữa. Tôi chỉ tức là sao người về sau mới quen thì đã là bạn gái của hắn, mà tôi."
Dương Minh giật mình, không ngờ Triệu Oánh ở thời buổi này còn có suy nghĩ chung chồng. ha ha, thì ra Oánh Oánh muốn như vậy, không phải tức mình có quan hệ mập mờ với bạn cô ấy, mà là tức mình không có hành động gì với cô ấy.
Lần đó Triệu Oánh từ chối nên hắn không dám xác định. Nhưng từ các biểu hiện gần đây của Triệu Oánh thì thấy cô ấy thích mình.
Nhưng Dương Minh không dám hành động vì không biết có chuyện gì xảy ra, hắn kéo đến bây giờ. Nhưng bây giờ nếu Triệu Oánh đã cho hắn biết suy nghĩ của nàng, vậy sẽ khác.
Dương Minh giả vờ ngạc nhiên: "Không phải chứ, cô muốn làm vợ bé?"
Cô giáo dã man gửi lại khuôn mặt tức tối: "Cái gì mà vợ bé, khó nghe chết được"
Chẳng qua mặc dù không thừa nhận nhưng cũng không phản đối. Dương Minh sao không hiểu ý của Triệu Oánh.
Dương Minh nói: "Vậy sao cô không nói với hắn? Cô không nghe nói nữ theo đuổi nam thì như một tờ giấy sao?"
Cô giáo dã man nói;" Tôi nói như thế nào? Có lần tôi từ chối hắn, tôi còn có mặt mũi nào mà?"
Dương Minh thở dài một tiếng. Ai, nhát gan hại người. Triệu Oánh nếu can đảm hơn chút thì hai người đã sớm xong rồi: "Vậy cô cứ ngây ngốc chờ hắn thổ lộ với cô sao? Hắn bị cô từ chối thì còn dám thổ lộ nữa sao?"
Một lát sau Cô giáo dã man mới đáp lại: "Không biết nên tâm trạng mới không tốt. Chắc hắn sẽ biết tình cảm của tôi"
Dương Minh thầm nghĩ mình nếu không nói chuyện như thế này với Triệu Oánh thì sao biết được suy nghĩ của cô ấy? Còn tưởng cô ấy lo lắng quan hệ cô giáo, học sinh. Dương Minh đáp lại: "Có lẽ hắn cũng muốn thổ lộ với cô. Chẳng qua lần này cô không từ chối nữa.
Cô giáo dã man thấy Dương Minh nhắn như vậy liền vừa tức cừa cười: "
Cậu nghĩ tôi ngu sao? Cùng sai lầm đó thì sao có thể mắc lại lần nữa?"
Dương Minh đọc xong liền cười ha hả, có những lời này của Triệu Oánh là được rồi. Sau khi mình thổ lộ mà Triệu Oánh còn từ chối thì đấy mới là mất mặt.
Chẳng qua dùng cách nào bây giờ? Ai, trực tiếp thì sợ Triệu Oánh không nhận, quá ẩn ý thì sợ Triệu Oánh không rõ.
"
Chơi địa chủ chứ?" Dương Minh nhắn tới một tin.
Cô giáo dã man: "
Không chơi, tâm trạng không tốt. mà muộn rồi, cậu ngủ đi. Tôi cũng ngủ đây"
Sau khi Dương Minh biết Cô giáo dã man là Triệu Oánh, hắn rất muốn chơi với nàng. Chẳng qua Triệu Oánh không có tâm trạng thì thôi: "
Ngủ ngon"
Cô giáo dã man: "
Ngủ ngon, cảm ơn cậu. nói chuyện với cậu một lát làm tôi vui hơn rồi"
Dương Minh tắt máy rồi bắt đầu suy nghĩ về vấn đề Triệu Oánh. Xem ra Triệu Oánh đã biết quan hệ giữa hắn và Vương Tiếu Yên. Chuyện này muốn giấu cũng không thể giấu. Triệu Oánh vốn mẫn cảm, Vương Tiếu Yên lại là bạn tốt của cô ấy.
Nhưng từ tình hình bây giờ thì thấy Triệu Oánh không phản cảm với quan hệ giữa hắn và Vương Tiếu Yên, chỉ là bực bội vì Dương Minh không thổ lộ với nàng mà thôi.
Dương Minh cứ nằm thế nghĩ rồi ngủ đi từ lúc nào không biết. Lúc tỉnh lại thì trời đã tờ mờ sáng. Dương Minh rửa mặt đi xuống dưới lầu thì thấy mấy cô nàng còn chưa dậy. Dương Minh không có chuyện gì nên định ra ngoài mua đồ ăn sáng.
Dương Minh lái xe chạy ra ngoài tiểu khu. Ở đây gần trường nên có nhiều hàng ăn sáng.
Chưa đi được bao nhiêu, Dương Minh thấy một thân hình nhỏ nhắn mà quen thuộc cách đó không xa.
Vương Tiếu Yên đang chạy bộ, đây là thói quen nhiều năm của nàng. Nàng mới chạy chưa được bao xa thì nghe thấy tiếng còi ô tô ở đằng sau.
Vương Tiếu Yên hơi giận, mình chạy sát vào lề đường cơ mà.
Chẳng qua tiếng còi xe vẫn không ngừng lại, vẫn"
tít tít" không ngừng. Vương Tiếu Yên giận lắm rồi, tên này lái xe Tank hay tàu hỏa thế?
Vương Tiếu Yên bất mãn quay đầu lại thì thấy xe Dương Minh đang theo sau mình, nàng có chút kinh ngạc, cau mày nói: "
Anh có tật xấu à mà ấn còi nhiều như vậy?"
Dương Minh nhìn Vương Tiếu Yên như vậy, đúng là cô nàng này hay tức giận thật. hắn mở cửa bên ra rồi nói: "
Lên xe đi, em muốn đi đâu để anh đưa đi"
Đầu Vương Tiếu Yên đầy tia đen, nhìn Dương Minh rồi gằn giọng nói: "
Người ta đang chạy bộ."
"
Hả. vậy à" Dương Minh không thèm để ý: "Vậy em lên nghỉ ngơi một chút"
Vương Tiếu Yên không có biện pháp với tính vô lại này của Dương Minh, nàng đành phải thở hổn hển mà lên xe, đóng sầm cửa lại: "
ảnh hưởng người ta tập thể dục"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #952


Báo Lỗi Truyện
Chương 952/2205