Chương 951: Gặp lại Tiểu Hồ Tiên


Dương Minh không dám ở ngoài lâu, ai biết Tiểu Nghiên Nghiên và Tiểu Vân ngoan ngoãn có thói quen kiểm tra đột xuất nửa đêm hay không? Đến lúc mở cửa không được, đi tìm chìa khóa mở ra, nhưng không thấy mình bên trong, thì không biết hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
Đưa Vương Tiếu Yên trở về nhà xong, Dương Minh cũng theo đường cũ bò lên trên phòng mình.
Nhớ lại hành động của mình, Dương Minh thở dài, dị năng làm sao có thể xuất hiện dễ dàng như vậy? Xem ra mình suy nghĩ có chút đơn giản.
Chẳng qua, không thể không thừa nhận, nếu có được cái dị năng này, vậy sẽ là một tác dụng rất lớn, có báo động trước, thì mình hoặc người bên cạnh sẽ không gặp nguy hiểm gì, có thể phòng bị trước.
Ơ? Dương Minh bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng, Vương Tiếu Yên có tính là người bên cạnh mình không? Trên lý thuyết hẳn là đúng, bất kể từ góc độ bạn bè nhìn vào, hay là từ góc độ của những người phụ nữ của mình, thì Vương Tiếu Yên đều tính là người của mình, là người có liên hệ chặt chẽ với mình.
Như vậy, chẳng lẽ bởi vì Vương Tiếu Yên là người bên cạnh, cho nên dị năng mới không báo động? Dị năng cũng hiểu được người bên cạnh mình sẽ không gây bất lợi cho mình?
Dương Minh cảm thấy suy nghĩ của bản thân có vẻ rất lộn xộn, cái này quả thật rất là lộn xộn! Chẳng lẽ dị năng còn phân biệt được ai là người bên cạnh mình? Và ai có ác ý với mình?
Chờ một chút! Ác ý? Dương Minh nghĩ đến đây, giống như nắm bắt được một chút vấn đề. Chính xác, là ác ý, nói đúng hơn là sát ý! Nhớ lại hai lần mình gặp chuyện, đều là mình hoặc là người bên cạnh gặp nguy hiểm! Có thể nói, nếu không có sự báo động kia, thì mình và Lâm Chỉ Vận sẽ đều là người cõi trên hết rồi!
Còn Vương Tiếu Yên chỉ là thực nghiệm, nói cách khác là lừa gạt. hai người đã thương lượng trước, đến cuối cùng Vương Tiếu Yên cũng không thể giết mình được!
Nghĩ đến đây, Dương Minh nhất thời giật mình! Đúng vậy, nhất định là như vậy! Dị năng báo động chính là nhằm vào lúc sinh mạng của mình thật sự bị uy hiếp mới có hiệu lực! Còn đối với tình huống có sắp đạt trước thì sẽ không xuất hiện, điều này cũng bình thường.
Bởi vì mình vốn không có gặp nguy hiểm gì!
Cái suy đoán này đúng thực tế và hợp lý nhất, muốn dựa vào thực nghiệm để làm cho dị năng xuất hiện là không thể, bởi vì thực nghiệm rốt cục vẫn sẽ là thực nghiệm thôi, không có khả năng giết chết mình thật sự!
Dương Minh thầm nghĩ, năng lực này xem ra phải đợi đến lần gặp nguy hiểm sau mới có thể tiến hành nghiệm chứng được.
Chẳng qua, còn có một chuyện làm Dương Minh nghĩ mãi không rõ. Đó là lần ở nhà Trần Phi, hắn tựa hồ cũng đã có cảm giác giống như vậy, chỉ là không giống tình cảnh này thôi, chính là thấy được cảnh Tô Đại Trí bị Vương Tích Phạm sát hại.
Khác nhau chính là thời gian, lúc mà mình nhìn thấy cảnh này thì Tô Đại Trí đã chết, không thuộc về phạm trù biết trước được. Chẳng qua cũng là một loại nhìn thấy những chuyện không biết. Vả lại dị năng có rất nhiều điểm đặc biệt, Dương Minh cũng đã quen rồi.
Mặc kệ nó, nghĩ nhiều làm gì, nghĩ nhiều rồi thành nghĩ bậy, cuối cùng lại đi thực nghiệm, cũng không có kết quả, nói chính xác hơn là lãng phí thời gian.
Nằm lăn qua lăn lại một lát, mà Dương Minh vẫn không thể ngủ được, vì thế ngồi dậy lấy cái laptop trên đầu giường, mở lên chơi.
Lần trước lúc sửa nhà, Dương Minh đã phủ wifi lên khắp nhà, cho nên ở mỗi phòng đều có thể lên mạng.
Dương Minh mở lap lên, vào baidu và google để tìm kiếm về vấn đề này, hai trang web này hiện đang rất nổi tiếng về mức độ tìm kiếm.
Dương Minh gõ vào từ khóa" biết trước" chẳng qua, kết quả cũng chẳng khác gì lần trước, đều là nói về phim ảnh hay truyện tranh gì đó, còn những thứ hữu dụng thì chẳng có.
Chẳng qua cũng khó trách, cái vấn đề này vốn đã hốc búa rồi, hơn nữa trên thế giới cũng chẳng có nhiều người có được năng lực giống như mình, thì làm sao mà có thể tìm kiếm được?
Chẳng qua, lúc tìm kiếm từ khóa" Đoán trước tương lai" Dương Minh phát hiện ra có một quyển tiểu thuyết đô thị tên là [Ngận Thuần Ngận Ái Muội], xem giới thiệu thấy cũng không tệ, vì thế Dương Minh liền tải về máy, rãnh rỗi có thời gian sẽ nghiên cứu. (Thằng tác giả này bị lậm theo cái bệnh tự quảng cáo của tác giả truyện tranh Adachi rồi, =)))
Tắt web đi, Dương Minh mở yahoo lên, mấy ngày nay không lên mạng, từ khách sạn Macao trở về cũng lâu rồi, bây giờ vừa lên mạng liền xuất hiện một đống tin nhắn cùng yêu cầu của những người đòi add friend.
Chẳng qua, không nói bản thân là ai, cũng chẳng nói là muốn làm gì, cho nên Dương Minh căn bản là từ chối hết, hắn không rãnh rỗi nói chuyện phiếm với người ta.
Chẳng qua, có một nick rất là lỳ, sau khi đòi add friend bốn năm lần, còn ghi thêm tin nhắn rất khôi hài là: "Là tôi! Là tôi!" " add đi, anh đẹp trai" " Nhanh lên".
Bốn năm câu nói vô nghĩa như vậy làm Dương Minh không đoán ra được là ai, cuối cùng, Dương Minh không đoán ra được, vì thế nhấn vào phần tư liệu cá nhân của người này để xem.
"Tiểu Hồ Tiên?" Dương Minh nhất thời sửng sốt, không phải chứ, là cô bé cùng chơi game với Hoàng Nhạc Nhạc? Dương Minh do dự một chút, rốt cục cũng đồng ý để thêm bạn với nàng.
Còn có một yêu cầu kết bạn nữa, chính là nick của Hoàng Nhạc Nhạc, Dương Minh sau khi nghiệm chứng xong liền chấp nhận ngay. Còn những thứ khác như" phim sex của Phạm Băng Băng" này nọ. Dương Minh trực tiếp từ chối.
Dương Minh thầm nghĩ, lão tử nhiều vợ như vậy, cần gì phải đi coi mấy thứ này? Còn phải tốn tiền, có bệnh không vậy?
Sau khi kiểm tra yêu cầu xong, Dương Minh bắt xem tin nhắn, có một tin của" nữ giáo sư dã man" , trong lòng Dương Minh nhất thời kích động, lần này hắn đã đoán được vị nữ giáo sư dã man này chính là chị Triệu Oánh của hắn, sao mà không kích động cho được? Không phải là chị Oánh chịu hết nổi rồi, muốn thổ lộ tâm sự?
Dương Minh mơ mộng, vội vàng nhấn coi, nhưng nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Có onl không?"
Lúc này Dương Minh mới nhớ ra rằng, Triệu Oánh vẫn chưa biết" Thế giới nào có chân tình" là mình, đại khái là nàng chỉ cho rằng đây là một người bạn trên mạng.
Dương Minh vội trả lời: "Vừa onl, có đó không?"
Chẳng qua, cái hình đầu xám của cái nick vẫn màu xám, Dương Minh thở dài, tắt nó đi. Phỏng chừng là nàng ta không có onl, hơn hai giờ sáng rồi, Triệu Oánh chắc đã ngủ mất tiêu.
Trong lúc chán nản chuẩn bị ngồi xem cái truyện [Ái Muội] mới vừa tải về ấy, thì đột nhiên có tiếng tin đến, Dương Minh vội vàng mở lên coi.
Chẳng qua, đây không phải là tin của" nữ giáo sư dã man" mà là của Tiểu Hồ Tiên!
Tiểu Hồ Tiên: Anh đẹp trai, rốt cục đã thêm bạn rồi, mấy ngày rồi đó, mệt chết được!
Dương Minh nhìn tin nhắn của Tiểu Hồ Tiên, cảm thấy buồn cười, không có đăng nhập thì lấy gì mà biết để thêm với bớt? Chẳng qua, nếu mà chỉ thêm bạn khơi khơi thôi, không có một dấu hiệu nhận biết gì thì không chừng mình cũng bỏ qua luôn, không thèm chú ý đến.
Chẳng qua, Dương Minh cũng có thể tính là quen thuộc với nàng, hơn nữa đoán rằng mục đích của cô nàng này không thuần khiết, nhất định là muốn lén học nghệ của mình, kêu mình dạy cô ta chơi game. Dương Minh không có thời gian rãnh làm mấy cái chuyện tào lao đó, tùy tay trả lời: Mấy ngày nay không lên mạng.
Tiểu Hồ Tiên trả lời rất nhanh, lập tức được gửi đến, giống như là chỉ đang chat một mình Dương Minh vậy: Thì ra là thế, rãnh không, hai ta chơi Bubble nha?
Dương Minh đang suy nghĩ đến chuyện của Triệu Oánh, làm gì còn tâm tư để chơi Bubble với nàng? Hơn nữa, nếu không phải vì Hoàng Nhạc Nhạc, hắn cũng chẳng thèm chơi cái trò đó! Vì thế nói: Tìm Nhạc Nhạc chơi đi, tôi đang bận.
Tiểu Hồ Tiên liền trả lời: Mấy bữa nay nàng không onl, không phải đã về nhà rồi sao?
Về nhà? Nhà già? Dương Minh sửng sốt, vội vàng hỏi: Nhà của nàng không phải ở Macao sao? Về nhà nào?
Tiểu Hồ Tiên nghi hoặc nói: Nhà của Nhạc Nhạc ở Singapore, anh không biết sao? Anh không phải là bạn trai của nàng à, sao không biết nhà của nàng ta ở đâu?
Nhà của Hoàng Nhạc Nhạc ở Sin, Dương Minh đươgn nhiên là biết, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc tự nhiên về nhà, hắn thật ra chẳng biết gì, cho nên xấu hổ nói: Mấy ngày nay tôi hơi bận, không liên hệ với Nhạc Nhạc, nàng ta về khi nào?
Tiểu Hồ Tiên: Anh đang ở đây à? Thật tốt quá, anh đang ở thành phố nào, có thể đến tìm tôi không?
Dương Minh đổ mồ hôi, thầm nghĩ, Tiểu Hồ Tiên này không phải bị bệnh chứ? Kêu mình đi tìm nàng? Làm như mình rãnh lắm vậy? Vì thế nói: Tôi không muốn làm tình nhân trên mạng.
Tiểu Hồ Tiên gửi cái emo giận dữ, nói: Ai muốn làm tình nhân trên mạng! Tôi chỉ muốn anh dạy tôi chơi Bubble thôi!
Dương Minh nhìn dòng tin của Tiểu Hồ Tiên, cảm thấy dở khóc dở cười, cô nàng này thật chấp nhất, chỉ một trò chơi thôi mà, cần phải thực tế như vậy không? Dương Minh nói: "Xin lỗi, tôi đang ở Tùng Giang, phỏng chừng là cách cô rát xa, hơn nữa tôi cũng không có thời gian rãnh.
Tiểu Hồ Tiên im lặng nửa ngày, làm Dương Minh tưởng rằng cô nàng này sau khi bị từ chối liền biết điều hơn, không quấy rầy mình nữa, không ngờ rằng một lát sau, cả trăm chữ"
A!" được truyền đến, sau đó nói: Tôi cũng ở Tùng Giang, thật tốt quá!
Dương Minh cười khổ, lắc đầu, đương nhiên sẽ không tin, vì thế nói: Được rồi, có thời gian sẽ liên hệ với cô.
Tiểu Hồ Tiên: Ừ, ừ, quyết định vậy nha.
Dương Minh bó tay, sao người của Hoàng Nhạc Nhạc lại có suy nghĩ ngây thơ giống như nàng ta quá vậy? À không, Hoàng Nhạc Nhạc không phải là là ngây thơ, mà là hồn nhiên đáng yêu, còn Tiểu Hồ Tiên mới là ngây thơ. Dương Minh nghĩ vậy đó.
Chẳng qua Dương Minh bây giờ không suy nghĩ về chuyện nhiều, mà đang nghĩ đến chuyện Hoàng Nhạc Nhạc, Hoàng Nhạc Nhạc đi Sing, tại sao không liên hệ với mình? Chẳng lẽ trong nhà có chuyện gấp sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #951


Báo Lỗi Truyện
Chương 951/2205