Chương 95: Một kích trí mạng


"Phim thế nào, kể mẹ nghe đi" Trần Mẫu thật đúng là không có ý gì khác, chỉ thuận miệng tìm một đề tài mà thôi.
"A?" Trần Mộng Nghiên không nghĩ đến mẹ lại hỏi cái này: "Con lúc đó ngủ ngật, không xem mấy"
Đúng. Trần Mẫu đột nhiên có phản ứng. nhất định là lúc chiều khi xem phim, con gái và một cậu học sinh làm cái gì đó. Nghĩ như vậy, Trần Mẫu thở dài một tiếng, con gái đã lớn, có việc cũng không nói với mình.
"A a, ăn thôi, không lát nữa nó lạnh đó" Trần Mẫu thấy con gái không có hứng thú nói ra, chỉ biết đầu ngồi ăn.
Hai mẹ con ăn xong về nhà, Trần Mẫu mở nước nóng, chuẩn bị tắm: "Nghiên Nghiên, lại đây tắm cùng mẹ"
"A? Tắm cùng thế nào ạ?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Kì lưng giúp mẹ" Trần Mẫu nói.
"Ồ, vâng." Trần Mộng Nghiên không có biện pháp, đành phải cởi quần áo đi theo mẹ vào phòng tắm.
Sau khi cẩn thận quan sát, Trần Mẫu thở dài một hơi, con gái còn chưa mất. Có lẽ hia đứa mới chỉ chơi trò" Ái muội" một chút, chứ chưa phá vỡ phòng tuyến cuối cùng.
Nghĩ đến đây Trần Mẫu hơi yên tâm. Xem ra con gái vẫn biết chừng mực.
Đêm, Trần Mẫu nói chuyện áo phông con gái dính thứ kia cho Trần Phụ nghe.
"Em nói Nghiên Nghiên nó." Trần Phụ nhăn mặt cau mày.
"Không có, lúc em và con tắm chung, em đã cẩn thận quan sát, Nghiên Nghiên vẫn còn trinh" Trần Mẫu nói.
"Vậy ý của em là thế nào?" Trần Phụ không hề có vẻ kích động. Có lẽ quan hệ đến nghề nghiệp nên đã thấy rất nhiều học sinh chưa trưởng thành quan hệ với nhau. Huống hồ con gái của mình đã trưởng thành rồi.
"Còn có thể làm sao bây giờ. Nghiên Nghiên không muốn nói, cũng không thể ép nó" Trần Mẫu bất đắc dĩ nói.
"Ừm, chuyện này cứ như vậy đi. Đợi sau khi thi đại học xong, anh sẽ nói với con" Trần Phụ nói.
"Cũng chỉ có thể như vậy" Trần Mẫu thở dài: "Anh nói có phải nên dạy con gái một ít kiến thức về vấn đề này. Chẳng may có xảy ra chuyện thì con gái mình là người thiệt thòi nhất.
Trần Mẫu cũng không có biện pháp. Trẻ con bây giờ sớm trưởng thành. Con gái đồng nghiệp của mình mới học lớp mười đã có bạn trai.
"
Không cần đâu, Nghiên Nghiên tự biết chừng mực. Trần Phụ nghĩ thầm, tối hơn hết là để yên cho Trần Mộng Nghiên. Cậu nhóc kia cũng không nói thật với mình. Phải tìm cơ hội cảnh cáo mới được.
Mà Trần Mộng Nghiên, nhân vật chính của chúng ta lại có một đêm mất ngủ. nàng nằm ở trên giường không ngừng nghĩ tới chuyện của mình và Dương Minh lúc chiều. Chuyện này, trước đây Trần Mộng Nghiên dù như thế nào cũng sẽ không nghĩ ra mình giúp một học sinh nam làm chuyện như thế. Chẳng lẽ là ý trời sao?
Lại nghĩ đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của mẹ, Trần Mộng Nghiên cảm thấy rất buồn bực. Dương Minh, Dương Minh, cậu thật sự là xấu. Tại sao muốn xuất hiện trong cuộc sống của mình chứ. Dương Minh thật sự là quá xấu, vì saolaij xuất hiện trong cuộc sống của mình.
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên mặc dù nghĩ như vậy nhưng trong lòng lại có chút hưng phấn. Dương Minh lúc đó nói yêu mình, đây là suy nghĩ chính thức của cậu ấy sao? Trong nháy mắt bầu trăng bên ngoài sáng rực, Trần Mộng Nghiên mới dần dần chìm vào giấc ngủ.
Mà nhân vật chính là Dương Minh lại đang ngủ rất ngon. Vừa ngủ vừa mơ, hắn mơ thấy Trần Mộng Nghiên thành bại gái của mình, hai người nắm tay nhau đi dạo trên bờ biển.
Xem phim chỉ là một tác phẩm ngắn cổ vũ học sinh lớp mười hai. Sau khi nghỉ ngơi, cuộc sống học tập lại trở nên khẩn trương, lần thứ hai thi thử, không ngừng các cuộc thi như vậy, dồn vào một đống lớn.
Dương Minh tiếp tục phát huy ra siêu năng lực viễn thị và thấu thị. Chẳng qua mấy lần này hắn đều cố ý làm sai vài câu, giữ vững vị trí thứ hai trong cả lớp. Luôn đứng sau Trần Mộng Nghiên.
"Dương Minh, sao mình lại thấy như là cố ý nhỉ?" ngẫu nhiên một hai lần có thể là trùng hợp, nhưng lần nào cũng đều là mình thứ nhất, Dương Minh thứ hai, Trần Mộng Nghiên có chút hoài nghi"
"
Sao có thể chứ, cố gắng đạt được vị trí thứ nhất thì dễ. Nhưng em có thấy ai lần nào cũng có thể xếp thứ hai không? Hơn nữa mỗi lần mình chỉ kém cậu vài phần mà thôi. Mình sao có thể tính toán chính xác đến thế" Dương Minh cười nói.
Trần Mộng Nghiên nghĩ lại cũng thấy đúng. Dương Minh lúc trước không biết kết quả của mình là như thế nào, sao lại có thể nói chuẩn như vậy. Có lẽ là ý trời? Các cô gái đều luôn muốn lãng mạn một ít.
Quan hệ của hai người ngoại trừ lần vượt quá giới hạn đó, thì không có một chút cử động thân mật nào khác.
Là Trần Mộng Nghiên không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
Dương Minh cũng đã từng dùng lời ám chỉ Trần Mộng Nghiên, để nàng đến nhà mình hoặc là hai người cùng đi xem phim. Nhưng Trần Mộng Nghiên đều thẳng thừng từ chối. Giống như lúc nào hắn cũng sẽ sờ ngực nàng vậy. Nói tóm lại, Trần Mộng Nghiên không cho hắn một điểm cơ hội nào.
Người khác rất khẩn trương nhưng Dương Minh lại rất nhẹ nhàng. Không cần học vẫn có thể đạt được thành tích cao. Sợ rằng ngoại trừ Dương Minh không có ai khác. Dương Minh ngày ngày vẫn lên mạng, ngắm nhìn các minh tinh, chơi vài ván với nick"
Cô giáo dã man"
Trong nháy mắt đã đến tháng sáu đen tối trong truyền thuyết.
Mặc dù chế độ giáo dục đã được cải cách rất nhiều lần, nhưng số lượng trường đại học vẫn không thấm vào đâu so với số đầu vào.
Ngoại trừ người có cống hiến đặc biệt cho đất nước, những người khác hầu hết đều phải đi trên con cầu thi đại học này.
Một tuần trước khi thi đại học, cũng là ngày cuối cùng của cuộc đời học sinh.
Các thầy cô giáo không dạy nữa, chỉ phân biệt nói cho mọi người một ít điểm chú y và kinh nghiệm khi thi.
"
Các em, hôm nay là ngày cuối cùng trong đời học sinh của các em. Lập tức sẽ đến kỳ thi quan trọng nhất trong đời các em. Cô không nhiều lời, chỉ có một câu chính là nhất định phải giữ được trái tim bình thường, không được khẩn trương, phát huy hoàn toàn học lực của các em trong bài thi đại học. Không nên để lại chỗ trống, điều mình biết phải viết hết vào. Dù cho không biết cũng phải viết kín giấy. Mặc dù là cô giáo, để học sinh mình làm giả đáp án không quá thích hợp. Nhưng muốn cho các em đạt kết quả tốt cũng phải nói cho các em làm như vậy. Được rồi, các em nhất định phải tự tin, các em có thể đỗ, nhất định đỗ. Cô giáo chúc mừng các em" Cô Lý nói một câu tổng kết: "Cuối cùng chúc các em mỗi người luôn luôn bùng nổ."
Bầu không khí vốn rất khẩn trường nhưng bởi vì câu nói cuối cùng của cô Lý đó làm cho đám học sinh đều thả lỏng cười to. Thì ra cô giáo cũng biết dùng những lời đó.
Trong đám học sinh đang cười to, có một người đang cười một cách xấu xa. Người đó chính là Vương Chí Đào, trước khi thi đại học, hắn rốt cuộc ra tay.
"
Trần Mộng Nghiên, mình có chút muốn nói với bạn" Vương Chí Đào đi đến trước bàn Trần Mộng Nghiên: "Đi với mình ra hành lang được không?"
"
Làm gì? Có gì không nói được ở đây sao?" Trần Mộng Nghiên hiển nhiên không muốn một mình đi theo hắn ra ngoài.
"
Chuyện rất quan trọng, liên quan đến Dương Minh" Vương Chí Đào nói.
"
Được" Trần Mộng Nghiên do dự một chút, rồi đứng lên đi theo Vương Chí Đào ra ngoài.
"
Mẹ nó. Vừa nói đến chuyện của Dương Minh, cô đã đi ra ngay" Vương Chí Đào rất bực bội, chẳng qua Dương Minh sẽ lập tức bị đá ra ngoài.
"
Vương Chí Đào, cậu tìm mình có chuyện gì?" Trần Mộng Nghiên lạnh nhạt nói.
"
Mộng Nghiên, quan hệ giữa bạn và Dương Minh rất tốt phải không?" Vương Chí Đào quỷ quái nói.
"
Đừng gọi tôi là Mộng Nghiên, quan hệ của tôi và Dương Minh không cần cậu quan tâm" Trần Mộng Nghiên đột nhiên rất không thích Vương Chí Đào gọi mình như vậy.
"
Mình có mấy tấm ảnh. Sau khi bạn xem xong sẽ biết Dương Minh là ai. Về sau tốt nhất là cách xa nó một chút" Vương Chí Đào đưa túi đồ trong tay cho Trần Mộng Nghiên.
"
Cậu có ý gì? Đây là gì?" Trần Mộng Nghiên không đưa tay ra nhận lấy.
"
Bạn nhìn là biết ngay. Cậu cũng không hy vọng chuyện này mọi người đều biết chứ?" Vương Chí Đào cười cười.
Trần Mộng Nghiên liếc nhìn Vương Chí Đào một cái, nhận lấy thứ trong tay hắn. Mở ra liếc nhìn một cái, không khỏi kinh ngạc đến ngẩn người: "
Đây là Dương Minh?"
"
Bạn nói sao? Mộng Nghiên không phải ngay cả bạn học cũng không nhận ra đó chứ?" Vương Chí Đào cười cười nói.
"
Những bức ảnh này, cậu từ đâu mà có?" Trần Mộng Nghiên cau mày, trước không nói đến Dương Minh, mà là hoài nghi mục đích của Vương Chí Đào.
"
Nói ra cũng khóe, mình lấy được từ trên một trang web. Ngày đó trước khi cảnh sát đến, mấy thực khách ở Thiên Thượng Nhân Gian đã dùng máy điện thoại chụp được, muốn đưa lên trên web cho mọi người xem" Vương Chí Đào giải thích nói: "Trong Thiên Thượng Nhân Gian có cổ phần của nhà mình. Bạn cũng biết loại chuyện này một khi để lộ ra sẽ ảnh hưởng rất lớn đến chuyện kinh doanh, làm mọi người biết ở đó không an toàn, luôn có cảnh sát đến kiểm tra, ai còn dám đến chơi nữa? Cho nên khách sạn liền cho người kia một ít tiền, mua những bức ảnh này lại"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #95


Báo Lỗi Truyện
Chương 95/2205