Chương 949: Cái này không công bằng


Vương Tiếu Yên chụp lấy vỏ đạn, bắt đầu xem xét cẩn thận dấu hiệu của mình, nghiên cứu cả nửa ngày cũng không thấy gì khác thường, đây chính là viên đạn mà mình đã đánh dấu lúc trước.
"Sao anh tìm được?" Vương Tiếu Yên rất ngạc nhiên, tuy rằng Dương Minh đã tìm được viên đạn, nhưng mà nàng vẫn không tin tưởng, bởi vì sự thật xảy ra trước mắt, giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy, đừng nói là tìm vỏ đạn, ngay cả nhìn đường cũng tốn sức nữa.
"Thật ra, lúc em nổ súng, anh đã để ý quỹ tích của viên đạn, cho nên có thể tính toán ra đại khái vị trí của vỏ đạn thôi" Dương Minh nói cứ như đúng rồi.
"Thật sao?" Vương Tiếu Yên nghi hoặc nói, nhưng cũng không đến nổi hoàn toàn không tin! Bởi vì dù sao Dương Minh cũng giống như nàng, cũng là một sát thủ, và là một sát thủ rất lợi hại, có thể tính được quỹ tích của viên đạn, tuy rằng điều này rất kinh hãi, chẳng qua không phải là không thể.
"Thật sự, chứ nếu không sao anh tìm ra được? Nếu mà tìm khơi khơi, có mà tìm đến tết!" Dương Minh giải thích.
Vương Tiếu Yên gật đầu, không phải là nàng không tin, chỉ là, lúc đầu cứ tưởng là chiếm được tiện nghi rất lớn, nhưng thật ra chỉ là một đứa ngốc, đã đánh giá thấp thực lực của Dương Minh, luôn xem hắn cùng đẳng cấp với mình. Nàng cảm thấy mình tìm được vỏ đạn cũng rất khó khăn, cho nên Dương Minh hẳn là cũng vậy, vì thế không nghĩ rằng Dương Minh chuyên nghiệp hơn mình nhiều.
"Anh lợi hại như vậy, vì sao lại còn phải huấn luyện?" Bởi vì thua cuộc, cho nên Vương Tiếu Yên cũng hơi tức giận, ngữ khí không được tốt: "Có phải là anh cố ý lấy cớ huấn luyện này để dụ em cược không?"
Cũng khó trách Vương Tiếu Yên, bởi vì hành động tối hôm nay của Dương Minh quả thật rất kì quái, không có chuyện gì tự nhiên đòi đi thí nghiệm rồi huấn luyện này nọ?
"Chỉ là ngẫu hứng nhất thời thôi" Dương Minh cười khổ nói, mà quả thật là đúng như vậy.
Vương Tiếu Yên nhìn bộ dáng như kẻ trộm đắc ý của Dương Minh, liền nổi giận, không nhiều lời với hắn nữa, đi về hướng xe.
"Cho lạnh chết!" Vương Tiếu Yên ngồi vào trong xe, rồi mở điều hòa lên.
"Bây giờ đi đâu? Đến tổng bộ của em?" Dương Minh cũng lên xe, bắt đầu khởi động xe.
"Đi đi rồi nói cho anh biết!" Vương Tiếu Yên gật đầu, cũng gần như đã quên chuyện hồi nãy, thật không rõ người này sao lại có tư tưởng xấu xa đến thế, trong đầu nhiều suy nghĩ hư hỏng như vậy, coi tình nhân là gì chứ? Sao hắn không đi tìm Trần Mộng Nghiên đi?
Dương Minh thật không ngờ, tổng bộ của Vương Tiếu Yên tự nhiên gần khu giải tỏa! Mặc dù nằm ở sườn đông, cách xa nhà của Lâm Chỉ Vận và Phương Thiên, nhưng cũng rất trùng hợp!
Cả hai sát thủ tự nhiên ở gần nhau như thế!
"Vì sao lại chọn ở đây? Nơi này hẻo lánh quá" Dương Minh nhìn khắp nơi, đánh giá rồi nói. Nơi này đường nhỏ, xe không thể vào được, chỉ có thể đậu xe ven đường.
"Hẻo lánh không tốt sao, chổ nhiều người rất hỗn tạp, hơn nữa bị người ta để ý thì không tốt, chổ này thì khác, xung quanh chẳng có ai" Vương Tiếu Yên nói.
"Cái này thì chẳng sao, chỉ là anh cảm thấy rằng, tổ chức mới của chúng ta tại sao ở một chổ rách nát nữa vậy, thật không thoải mái" Dương Minh giải thích.
"Chổ này mai mốt cũng bị phá bỏ, dời đi chổ khác, đến lúc đó tính tiếp" Vương Tiếu Yên cũng chẳng thèm để ý, nói.
Khi nói chuyện, cả hai người đã đến trước một cánh cửa nhỏ, Vương Tiếu Yên gõ cửa, mà độ lực có nặng có nhẹ, giống như là ám hiệu, một lát sau mới có người ra hỏi: "Tìm ai?"
"Là tôi, mở cửa" Vương Tiếu Yên khẽ nói.
Người kia mở cửa ra, nhìn thấy Vương Tiếu Yên, cung kính nói: "Thủ lĩnh!"
Vương Tiếu Yên gật đầu, bước vào bên trong, Dương Minh đi theo phía sau liền bị người này ngăn lại: "Thủ lĩnh, người này là."
"Cho hắn vào, hắn mới gia nhập tổ chức, là người hợp tác với tôi" Vương Tiếu Yên nói.
Người kia nghe xong, không tiếp tục cản nữa, để cho Dương Minh vào, sau đó đóng cửa lại.
Ngôi nhà không lớn lắm, nhưng được thu dọn rất gọn gàng, Vương Tiếu Yên cùng Dương Minh đi về hướng sảnh.
Trong sảnh nãy giờ đang bàn tán xôn xao xì xào gì đó, từ lúc Vương Tiếu Yên bước vào liền im lặng ngay.
Dương Minh đi theo phía sau Vương Tiếu Yên, dưới con mắt nghi hoặc của mọi người, đỉnh đạc ngồi xuống ghế chủ vị.
Vốn đó là vị trí của Vương Tiếu Yên, nàng ta không kịp ngồi xuống, đã bị Dương Minh ngồi trước, không khỏi có chút tức giận, trừng mắt nhìn Dương Minh, nhưng mà, Dương Minh dày mặt không thèm để ý, cười cười nhỏ giọng nói: "Hay là em ngồi trên đùi anh đi?"
Vương Tiếu Yên không còn cách nào, đành phải đứng một bên luôn.
"Làm càn! Mày là thằng nào? Dám ngồi vị trí của thủ lịnh?" Lúc này, đã có một người đứng dậy, chỉ vào mặt Dương Minh chửi.
Dương Minh nhìn hắn một cái, rồi nhìn nhìn khắp sảnh, tự nhiên nhận ra ba người quen.
Một người là Ngô Minh vừa được Bạo Tam Lập thả ra, còn hai người kia chính là Hắc Thử và Phong Đao gặp tại Hồng Công.
"Thủ lĩnh của anh chưa lên tiếng, thì anh abc cái gì?" Dương Minh trừng mắt nhìn hắn một cái, lão tử vừa tới mà muốn ra oai phủ đầu của lão tử rồi sao?
Người kia tức giận hừ lạnh một tiếng nói: "Mày mau đứng lên, nếu không tao sẽ không khách khí!"
"Haizzz, được rồi, xem ra tôi cần phải giải thích một chút, về sau, tổ chức sát thủ Hắc Quả Phụ này sẽ đổi tên là tổ chức sát thủ Hắc Hồ Điệp, còn về phần tại sao lại gọi là Hắc Hồ Điệp, đó là bởi vì.a." Dương Minh hít một hơi lạnh, cảm thấy lưng của mình giống như bị một con cua kẹp lấy, rồi xoắn một cái, quay đầu nhìn lại thì thấy Vương Tiếu Yên đang căm tức nhìn mình, hắn liền cười hắc hắc, tiếp tục nói: "Bởi vì sao mọi người không cần phải biết, mọi người chỉ cần biết rằng, về sau tôi sẽ là thủ lĩnh của mọi người."
Dương Minh tiếp tục thao thao bất tuyệt, càng nói thì góc độ xoắn của càng cua càng lúc càng cao, rồi chợt nghe Vương Tiếu Yên nhỏ giọng nói: "Nếu anh còn lộn xộn, thì vụ cá cược khi nãy sẽ không tính nữa!"
Không tính nữa? ! Dương Minh ngẩn người, lập tức hiểu được ý của cô nàng này, bây giờ muốn giữ lời? Nghĩ đến đây, Dương Minh nhất thời phấn khởi, liền đổi miệng nói: "À. thật ra thì. tôi chỉ là phó thủ lĩnh thôi, còn thủ lĩnh của mọi người vẫn là nàng ta, trước đó tôi đã dâng tặng vị trí này cho nàng ta!"
Vương Tiếu Yên vừa bực nhưng vừa mắc cười, nhìn Dương Minh dở hơi, nhưng cũng chẳng thể làm gì, lại thấy Dương Minh nhường chổ cho mình, có chút ngượng ngùng lắc đầu nói: "Anh ngồi đi"
"Thủ lĩnh, rốt cục là thế nào?" Người kia, cũng là người nãy giờ lên tiếng, thấy Vương Tiếu Yên không phản đối lời nói của Dương Minh, liền cảm thấy kì quái, cái chức phó thủ lĩnh này ra đời từ năm nào?
"Kim Ngưu, anh bình tĩnh lại một chút, nghe trước đã" Vương Tiếu Yên thu hồi nụ cười trên mặt, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị lạnh lùng, làm cho mọi người trong đại sảnh không còn dám hó hé nữa, ngay cả người tên Kim Ngưu gì đó cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ nghe Vương Tiếu Yên nói.
"Dương Minh vừa với gia nhập tổ chức, phương diện này, tin rằng đã có vài người đánh qua với hắn, thân thủ của hắn tôi cũng không cần phải nói nhiều, còn lợi hại hơn cả tôi!" Vương Tiếu Yên thản nhiên nói: "Ngô Minh, Hắc Thử, Phong Đao!"
Ba người lập tức đứng lên, bọn họ đã tự mình đánh với Dương Minh rồi, cho nên không dám nghi ngờ lời nói của thủ lĩnh, chẳng qua những người khác chưa từng tiếp xúc, cho nên không cho là đúng.
"Về sau Dương Minh cũng là một thủ lĩnh của mọi người, khi không có tôi, mọi người đều phải nghe lời hắn" Vương Tiếu Yên nói.
"Thủ lĩnh, đối với ngài, mọi người chúng tôi đều bội phục, nhưng tên Dương Minh này, chúng tôi chưa từng giao thủ, muốn làm phó thủ lĩnh, thì phải cho anh em thưởng thức một chút chứ?" Tên Kim Ngưu kia lại lên tiếng, có vẻ không phục, nói.
Luận thân thủ, trong Hắc Quả Phụ Kim Ngưu không bằng Vương Tiếu Yên, nhưng cũng có thể nói là đứng đầu trong tổ chức, còn lợi hại hơn cả Ngô Minh và Hắc Thử, cho nên hắn đương nhiên là hắn không phục rồi.
"Kim Ngưu!" Hiển nhiên là Vương Tiếu Yên rất bất mãn vì sự nhiều chuyện của hắn, nếu Dương Minh không có ở bên cạnh thì không sao cả, nhưng Dương Minh đang ngồi một đống ở đây, làm cho nàng cảm thấy mất mặt vì quản lý thuộc hạ không nghiêm, bị Dương Minh chế giễu.
"Không sao không sao" Dương Minh cười cười đứng lên, khoát tay với Vương Tiếu Yên, sau đó nói với Kim Ngưu: "Kim Ngưu huynh đệ phải không? Anh nói là muốn thưởng thức đúng không?"
"Nếu mày có thể thắng tao, thì đám anh em bọn tao sẽ tâm phục khẩu phục!" Kim Ngưu nói.
"Các người? Một đám? Anh có thể đại diện cho người khác?" Dương Minh cười nói.
Chẳng qua, trong lòng đã đoán được, phỏng chừng tên Kim Ngưu này là lợi hại nhất.
Kim Ngưu do dự, quay đầu nhìn lại thấy mọi người đều gật đầu, vì thế nói: "Tất cả mọi người đều không ý kiến"
"Được rồi, vậy anh nói đi, muốn so thế nào?" Dương Minh biết, những người này đều có thân thủ hơn người bình thường, cho nên có chút kiêu ngạo là điều không tránh khỏi, mình vừa mới đến, nếu không biểu hiện ra thì khó mà thuần phục những người này, tuy rằng bọn họ ngoài mặt sẽ nghe lời của Vương Tiếu Yên, nhưng trong lòng khẳng định là không phục, cho nên thoải mãn bọn họ một chút, về sau cũng đỡ phiền.
"Không có quy tắc, đánh cho người kia nhận thua thì thôi" Kim Ngưu nói.
"Cái này không được! Đánh lâu dài đối với sát thủ là điều vô nghĩ! Ai sẽ để cho anh giết hụt rồi lại giết tiếp?" Dương Minh lắc đầu nói: "Như vậy đi, cho anh tấn công tôi mười lần, chỉ cần đánh trúng một chổ trên người tôi, thì tôi thua, ngược lại là anh thua"
"Mười lần?" Mọi người nghe xong đều cả kinh, mười lần mà không thể đánh trúng một lần sao?
Mà Kim Ngưu cũng nghĩ như vậy, vì thế nói: "Cái này không công bằng!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #949


Báo Lỗi Truyện
Chương 949/2205