Chương 946: Về sau là người một nhà


"Được rồi, phục anh rồi đó!" Vương Tiếu Yên bó tay: "Nhìn anh chẳng nghiêm chỉnh gì hết, coi như em đang nói đùa vậy"
Vương Tiếu Yên sau khi nói ra vấn đề này xong, cũng tự cảm thấy buồn cười, tuy rằng Dương Minh rất lợi hại, nhưng mà sao có thể đấu lại vua sát thủ? Vua sát thủ chính là nhân vật đứng đầu trong bảng xếp hạng sát thủ, cho dù là đồ đệ của vua sát thủ thì khẳng định cũng rất lợi hại.
Cho nên Vương Tiếu Yên cảm thấy rằng, Dương Minh khẳng định không phải là đối thủ của đồ đệ vua sát thủ. Bằng không với thân thủ của Dương Minh, đã sớm đề tên lên bảng xếp hạng rồi. Chẳng qua, nghe Dương Minh nói trước đây hắn thích sống tự do, không muốn gia nhập một tổ chức sát thủ nào cả, cho nên Vương Tiếu Yên lại có chút hy vọng, nàng hy vọng một ngoại tộc như Dương Minh có thể đánh bại đồ đệ của vua sát thủ.
Vương Tiếu Yên lặng lẽ thở dài, có một số việc khi nghĩ đến liền cảm thấy phiền, không bằng chẳng thèm nghĩ nữa, xe đi đến đâu chổ đó ắt có đường, đến lúc đó rồi nói.
"Sao anh lại không nghiêm chỉnh?" Dương Minh nói: "Anh là một con người rất chân thật! Con người của anh không có ưu điểm gì nhiều, nhưng mà làm việc gì cũng rất nghiêm chỉnh, nhất là trong chuyện tình cảm"
Vương Tiếu Yên nhìn bộ dáng của Dương Minh, muốn nói ra lời châm chọc, nhưng không biết nên nói thế nào, đành nói: "Được rồi, em biết rồi, anh đã đáp ứng điều kiện của em, vậy bắt đầu cái trò rèn luyện năng lực phản ứng gì đó đi!"
Dương Minh làm như vậy, chính là vì muốn huấn luyện năng lực phản ứng của mình! Thật ra ý của Dương Minh rất đơn giản, để cho Vương Tiếu Yên giết hắn, tạo thành uy hiếp tính mạng của hắn, sau đó nhìn xem dị năng kia có xuất hiện không?
Đó cũng là nguyên nhân khiến cho Dương Minh sốt ruột, trong lòng Dương Minh vô cùng thèm cái dị năng này, mà thí nghiệm này nhất định phải phối hợp với Vương Tiếu Yên, cho nên phải đáp ứng yêu cầu của Vương Tiếu Yên.
Chẳng qua cũng không có biện pháp, bởi vì với thân thủ của Dương Minh, người khác căn bản là không thể làm hắn bị thương được, chỉ có Vương Tiếu Yên mới có thể uy hiếp được một chút. Cho nên người được chọn chỉ có thể là Vương Tiếu Yên.
"Vậy đi thôi, trong đây cũng chẳng có gì để thí nghiệm được cả, tìm một chổ yên lặng, em núp trước, sau đó cho anh một kích trí mạng" Dương Minh nhìn nhìn, sau đó nói.
"Một kích trí mạng?" Anh không sợ bị giết chết!" Vương Tiếu Yên cười chế nhạo.
"
Hắc hắc, nếu em không sợ biến thành Hắc Quả Phụ thật sự, vậy thì em cứ đánh chết anh đi!" Dương Minh cười nói, sau đó đưa tay bóp mông Vương Tiếu Yên một cái.
"
Đừng đụng vào em, em mệt lắm" Vương Tiếu Yên đứng dậy nói: "Cũng tại anh, trước đó không nói cho em biết, làm em kêu lớn tiếng như vậy, cổ họng đau muốn chết"
"
Anh còn tưởng rằng em thích vậy chứ" Dương Minh nói.
"
Té ngay!" Vương Tiếu Yên tức giận giơ chân lên đá Dương Minh ột cái, mặc dù trong phòng không mở đèn, mặc dù nàng không còn mặc quần áo, nhưng mà nàng cũng không sợ đá hụt.
Chẳng qua, Vương Tiếu Yên không biết rằng Dương Minh có thể nhìn ban đêm, cho nên khi nàng nhấc chân lên đã bị Dương Minh nhìn thấy hết.
Hai người náo loạn một hồi trên giường mới bò dậy, hai người đều là sát thủ, tố chất thân thể hay là sức lực đều vượt qua người bình thường, cho nên nhanh chóng khôi phục thể lực, Vương Tiếu Yên cũng mặc lại bộ quần áo màu đen của mình.
"
Có rãnh thì mang anh đến tổng bộ của em" Dương Minh mặc quần áo vào, sau đó nói với Vương Tiếu Yên.
"
Ừ, đương nhiên là được, anh cũng là một thành viên của nó mà" Vương Tiếu Yên gật đầu, vui vẻ nói, chợt nhớ ra cái gì đó, hỏi: "Đúng rồi, anh hình như có quan hệ không tệ với Bạo Tam Lập phải không?"
"
Ừ, đúng vậy, thì sao?"
Vương Tiếu Yên do dự một chút, nhưng rồi vẫn nói: "
Trước đó tổ chức ủa chúng ta có một người thi hành nhiệm vụ bị bắt."
"
Ngô Minh?" Dương Minh lập tức nhớ ra, lúc ấy chính Ngô Minh là người đã phá phanh của chiếc BMW, cũng bởi vì như vậy mới xuất hiện dị năng mới!
"
Ừ, đúng, hắn có danh hiệu là Vô Danh, anh biết hắn?" Vương Tiếu Yên vui vẻ, đã lâu rồi không nghe tin tức của Ngô Minh, dù sao đây cũng là một lực lượng nồng cốt trong tổ chức, nếu mất đi thì rất đáng tiếc.
"
Ừ, bì anh bắt được, tiểu tử này rất lỳ, trước khi chết còn uy hiếp rằng tổ chức Hắc Quả Phụ sẽ không bỏ qua cho anh" Dương Minh nghe xong cười nói.
"
A? Hắn chết? Anh giết hắn?" Vương Tiếu Yên cả kinh, có chút oán hận nhìn Dương Minh, chẳng qua nàng cũng biết, lúc trước hai người đứng ở hai thế đối lập, Dương Minh giết Ngô Minh cũng là điều bình thường.
"
Em biết chiếc xe của anh chứ?" Dương Minh đứng ở cửa sổ, chỉ vào chiếc BMW x5 của mình, sau đó nói: "Lúc ấy Ngô Minh phá phanh của xe, nếu anh không cẩn thận, thì em đã không được gặp anh rồi"
Vương Tiếu Yên gật đầu, thở dài nói: "
Được rồi, chuyện đã qua đừng nhắc đến nữa, về sau cũng đừng làm khó bọn họ"
"
Sao thế? Anh còn chưa nói xong mà" Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên phát biểu như thánh, cười nói.
"
Nếu đã chết rồi thì đừng nói xấu người ta nữa" Vương Tiếu Yên lắc đầu nói.
"
Chết cái gì? Chết cái rắm!" Dương Minh nói.
"
Anh." Vương Tiếu Yên nhất thời tức giận, hừ lạnh nói: "Dương Minh không cho phép anh làm nhục anh em trong tổ chức của em!"
"
Làm nhục cái gì mà làm nhục, em có thể nghe anh nói hết được không?" Dương Minh dở khóc dở cười nói: "Cái tên Ngô Minh kia có chết đâu!"
"
Không chết? Vậy sao khi nãy anh nói là trước khi chết?" Vương Tiếu Yên sửng sốt, kinh ngạc nhìn Dương Minh.
"
Anh nói trước khi chết, là hắn trước khi chết thôi, chứ anh không muốn để hắn chết, hắn chết bằng cách nào?" Dương Minh ngghe xong, cười thần bí nói: "Là hắn tự sát, cho nên anh đã trói hắn lại"
"
Vậy bây giờ hắn?" Vương Tiếu Yên bây giờ mới thở phào, trong lòng thầm mắng Dương Minh đúng là đồ lưu manh.
"
Có lẽ là tại Bất Dạ Thiên" Dương Minh nghĩ nghĩ một lát rồi nói: "Yên tâm đi tiểu Yên Yên, về sau đều là người một ngày, ngày mai anh sẽ bảo Bạo Tam Lập thả hắn ra. à, đúng rồi, không biết bây giờ Bạo Tam Lập có ngủ chưa"
Nghĩ đến đây, Dương Minh trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho Bạo Tam Lập, Bạo Tam Lập nhanh chóng nghe điện thoại, hiển nhiên là chưa ngủ, sau khi bắt máy liền nói: "
Dương ca, tìm tôi có chuyện gì?"
"
Báo tử, hỏi anh một chuyện, anh còn nhớ cái người tên là Ngô Minh hay không? Người này bây giờ thế nào?" Dương Minh nói: "Có ngủm chưa?"
"
Vẫn còn, ở trong Bất Dạ Thiên" Bạo Tam Lập nghe xong vội vàng hỏi: "Dương ca, ngài không nói, chúng tôi cũng không dám tùy tiện xử lý, mỗi ngày đều đưa đồ ăn cho hắn, bắt hắn ăn hết, sau đó không quản hắn nữa, chẳng qua đã nhiều ngày như vậy, cho nên hắn liền béo lên một chút"
Dương Minh đổ hồ môi, nếu Vương Tiếu Yên không nói ra, hắn cũng quên mất tiêu người này, nếu cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng phải nuôi tên này cả đời.
"
Ừ, anh thả hắn ra đi, để hắn trở về!"
"
Thả?" Bạo Tam Lập sửng sốt: "Bây giờ?"
"
Sao thế, anh không phải đang ở Bất Dạ Thiên?" Dương Minh hỏi.
"
Đang ở¸ không có gì, chỉ là tôi có chút kì quái, tại sao lại đột nhiên thả hắn ra." Bạo Tam Lập lẩm bẩm.
"
Haha, tôi và chủ của hắn đã kí kết hiệp nghị xong, về sau tất cả là người một nhà, không cần phải giữ hắn nữa!" Dương Minh cười giải thích.
Bình thường Dương Minh lười giải thích với Bạo Tam Lập lắm, chẳng qua hôm nay vừa mới xử lý Ngụy Đức Khang, tâm tình đang hưng phấn, cho nên mới nhiều lời với Bạo Tam Lập, nhưng còn Bạo Tam Lập thì khác, thấy Dương Minh nói nhiều với mình, trong lòng vô cùng kích động.
"
Được, Dương ca, bây giờ tôi đi thả hắn" Bạo Tam Lập nói xong, lại có chút lo lắng, nói: "Dương ca, nếu hắn không đi, ngược lại còn muốn giết tôi thì sao? Ngài cũng biết tên kia rất lợi hại, Đại Hầu không phải là đối thủ của hắn"
"
Như vậy, lát nữa anh đến chổ của hắn, đem điện thoại cho hắn, để cho chủ hắn nói chuyện"
"
Cái này quá tốt!" Bạo Tam Lập nói xong, liền cầm điện thoại đi đến phòng của Ngô Minh.
Trải qua một thời gian, Ngô Minh đã được rèn luyện rồi, bởi vì có kêu trời kêu đất thì cũng chẳng ai thèm để ý, cứ đến đúng giờ thì có người đem cơm cho hắn, vì thế tính tình của hắn cũng thay đổi dần.
Bây giờ, thấy người mở cửa đi vào là Bạo Tam Lập, mặc dù có chút kì quái, nhưng chẳng nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Bạo Tam Lập.
"
Ngô Minh, chủ của anh muốn nói chuyện với anh!" Bạo Tam Lập đưa điện thoại đến lổ tai của Ngô Minh.
"
Chủ của tao? Chủ của tao làm sao mà có số điện thoại của mày?" Ngô Minh rốt cục đã nói ra một câu.
"
Tôi cũng không biết, anh tự nghe đi" Bạo Tam Lập cần điện thoại đến, làm ra vẻ không liên quan đến mình.
Ngô Minh bó tay, đành phải nói chuyện với điện thoại: "
Alo, ai đó?"
"
Vô Danh, lát nữa bọn họ sẽ thả anh ra, anh trực tiếp trở về tổng bộ" Giọng nói của Vương Tiếu Yên từ trong điện thoại truyền ra.
"
Thủ lĩnh?" Ngô Minh nhất thời sửng sốt, giọng nói cũng thay đổi! Bởi vì hắn thật sự rất kinh ngạc, không biết tại sao thủ lĩnh lại gọi điện cho Bạo Tam Lập!
"
Ừ, về sau tất cả đều là người một nhà, anh về tổng bộ đi, ở tổng bộ chờ tôi" Vương Tiếu Yên nói với Ngô Minh.
"
A?" Ngô Minh nghi hoặc nhìn Bạo Tam Lập, rồi nói: "Thủ lĩnh, ngài và Bạo Tam Lập là người một nhà?"
"
Chuyện này, chờ anh trở về tổng bộ rồi sẽ giải thích cho anh biết, yên tâm, bọn họ không làm khó anh đâu" Vương Tiếu Yên nói.
Quả nhiên, sau khi cúp điện thoại, Bạo Tam Lập liền khách khí cởi trói cho hắn, sau đó nói: "
Trong khoảng thời gian này thật có lỗi, nhưng mà tôi chỉ làm việc theo ý cấp trên"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #946


Báo Lỗi Truyện
Chương 946/2205