Chương 945: Anh là vua sát thủ


Vì để tập trung sự chú ý của mình, Dương Minh cố ý nhắm hai mắt lại, cố gắng nghĩ đến những chuyện sẽ phát sinh. nhưng mà, nghĩ nửa ngày cũng chỉ toàn là những chuyện xảy ra hôm nay, chẳng có xuất hiện dấu hiệu gì của tương lai cả.
Dương Minh nhất thời uể oải, chẳng lẽ năng lực này cũng cần điều kiện? Dương Minh nhất thời nhíu mày, cái cảm giác này làm hắn khó chịu!
Có mà cũng như không! Có năng lực này mà không sử dụng được, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn, bất lực! Một sự bực bội không nói nên lời!
Điều kiện của dị năng này là gì? Dương Minh suy nghĩ một lát, cũng không hiểu được. Bởi vì trước khi dị năng này xuất hiện đều không có dấu hiệu gì, mà bản thân Dương Minh cũng không cố ý nghĩ đến dị năng này!
Bởi vì tương lai đều là những chuyện không thể tưởng tượng được, cho nên Dương Minh không có khả năng biết được tương lai sẽ thế nào, hắn không phải là nhà tiên tri, cũng chẳng có niềm đam mê nghiên cứu mấy cái này.
Chỉ có một điều chắc chắn, dị năng này là từ mình mà ra! Hay là, một dạng dị năng bị động? Nghĩ đến đây, hai mắt của Dương Minh sáng lên! Bởi vì, cái đó không phải là không có khả năng!
Dương Minh từng chơi game online, kỹ năng của nhân vật trong game được chia ra làm kỹ năng chủ động và kỹ năng bị động, kỹ năng chủ động có thể được sử dụng bất kì lúc nào, còn kỹ năng bị động thì trong một tình huống đặc biệt nào đó mới có thể xuất hiện thôi, không cần nhân vật phải làm gì cả mà cũng có thể tự xử dụng kỹ năng ấy!
Ví dụ như" Hồi sinh" hay là kỹ năng" Tìm sống trong chết". trước khi chết ? Hồi Sinh? Tìm sống trong chết?
Dương Minh đột nhiên cả kinh! Tựa hồ đã nghĩ ra cái gì đó! Đúng vậy, thời điểm trước khi năng lực này xuất hiện, luôn là lúc mà an toàn của mình bị uy hiếp!
Lần đầu tiên là sau khi phanh của chiếc BMW bị hư, Dương Minh lên xe rồi không điều khiển được, kết quả là bị tai nạn chết! Trong ấn tượng là lúc đó chiếc BMW lao vào một chiếc xe tải lớn, và mình lúc đó đã chết chắc!
Lần thứ hai, cũng chính là lần này! Chẳng qua, lần này thì hơi khác một chút, là sau khi lcv gặp nguy hiểm! Hay là cái năng lực này cũng có tác dụng với người bên cạnh mình?
Cũng có thể lắm, loại chuyện dị năng rất huyền bí, có gì mà không thể? Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Minh nhất thời thoải mái hơn nhiều!
Bởi vì suy đoán này là gần với thực tế nhất! Có lẽ, cái loại dị năng này không phải là biết trước, mà là báo động! Chỉ khi mình hoặc người bên cạnh gặp nguy hiểm thì mới có hiệu lực.
Dương Minh đang suy nghĩ, thì chợt nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng động, âm thanh tuy không lớn, dễ dàng trộn lớn với tiếng gió bên ngoài, nhưng mà, thính lực của Dương Minh thuộc loại cực tốt, lập tức nhận ra đây không phải là tiếng gió, mà là tiếng người!
Dương Minh thản nhiên dùng dị năng nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy có một người mặc bộ quần áo màu đen đang leo vào sân biệt thự của mình! Sau đó đã bò lên trên sườn lầu hai.
Dương Minh mỉm cười, bóng người này quen thuộc quá! Không phải cô nàng Vương Tiếu Yên thì là ai? Hơn nửa đêm mà muốn chơi đánh lén với lão tử? Dương Minh bất đắc dĩ cười khổ, chẳng qua vẫn giả vờ như không biết, nằm trên giường như cũ.
Quả nhiên, khi Vương Tiếu Yên leo lên lầu hai, bắt đầu nhìn vào trong phòng, mà hôm nay Dương Minh không ở phòng mình, cho nên Vương Tiếu Yên đi hết hai căn phòng, mới đến chổ của Dương Minh, sau đó dán mắt vào kính thủy tinh để nhìn.
Vương Tiếu Yên có đem một bộ kính hồng ngoại nhìn buổi tối, vả lại Dương Minh cũng chẳng kéo màn che lại, cho nên có thể dễ dàng nhìn tình hình bên trong.
Dương Minh làm bộ như đang ngủ, không biết gì cả, nhắm mắt lại, hô hấp đều đều, Vương Tiếu Yên quan sát nửa ngày, khóe miệng lộ ra một nụ cười, sau đó lấy một dụng cụ trong người ra để nạy cửa sổ, chậm rai mở ra, cẩn thận lẻn vào bên trong.
Bởi vì Dương Minh đến ở vội, cho nên chẳng có thiết bị chống trộm, chẳng qua, loại cửa sổ này nếu không phải là do dụng cụ đặc chế của Vương Tiếu Yên, thì những tên trộm khác căn bản là không thể nạy được, trừ phi là đập bể, mà hiển nhiên điều đó không có khả năng rồi.
Bởi vì tiếng cửa sổ bị vỡ rất lớn, có thể trực tiếp đánh thức người bên trong, cho nên không tiện bằng cách nạy cửa.
Vương Tiếu Yên mở cửa sổ, cẩn thận leo vào trong, sau đó đóng cửa sổ lại, bởi vì dụng cụ này được đặc chế, cho nên khi mở không làm cái cửa sổ bị gì cả, cũng không có làm vỡ kính, cho nên khi đóng lại, nhìn nó chẳng khác gì lúc đầu.
Vương Tiếu Yên đóng kỹ cửa sổ lại, rón rén đi đến giường của Dương Minh, chậm rãi vươn tay ra, nhưng được một nửa thì rút tay về, nàng ta nhìn bộ dáng đang ngủ của Dương Minh, cảm thấy rất thú vị, vốn định đánh thức hắn, nhưng bây giờ lại quyết định hù dọa hắn.
Vương Tiếu Yên nghĩ nghĩ, sau đó giơ tay lên bóp cổ Dương Minh, đương nhiên nàng sẽ không bóp chết Dương Minh, chỉ là muốn hù dọa Dương Minh một chút, nếu đã là một sát thủ, thì phải có tính cảnh giác. Nếu không lúc chấp hành nhiệm vụ chẳng phải là mặc cho người ta chém giết sao?
Nhưng mà, hai tay của Vương Tiếu Yên còn chưa chạm vào thân thể của Dương Minh, thì Dương Minh đột nhiên mở mắt ra nói: "Em muốn mưu sát chồng à?"
"A!" Vương Tiếu Yên bị biến cố bất thình lình này làm cho giật mình hoảng sợ, nàng vốn đang nghĩ đến nét mặt kinh hãi của Dương Minh khi tỉnh lại, không ngờ mình lại bị giật mình!
"Anh. sao anh tỉnh lại?" Hai tay của Vương Tiếu Yên vẫn để giữa không trung, quên rút lại, ngơ ngác nhìn Dương Minh: "Anh. làm sao anh biết là em?"
Vương Tiếu Yên mang mặt nạ màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt, cho nên nàng mới hỏi như vậy.
"Anh dã quá quen thuộc thân thể của em rồi, chỉ cần liếc một cái cũng biết là ai" Dương Minh cười hăc hắc: "Sao, tối khuya không ngủ được, không chịu nổi cô đơn, muốn đến tìm anh để bồi dưỡng" sự ăn ý" à?"
"Đi chết đi!" Vương Tiếu Yên tức giận cũng không được, vốn muốn hù dọa Dương Minh, nhưng không ngờ lại bị hắn dọa.
"Sao em biết anh ở đây?"
"Em thấy xe của anh đậu trong sân!"
Lúc này Dương Minh mới nhớ ra, bởi vì vừa rồi vội vàng dẫn lcv vào nhà, cho nên trực tiếp đậu xe trong sân, cô bé này sáng mắt thật, lập tức nhận ra ngay!
"Rồi vội vã đến tìm anh?" Dương Minh cười, giơ tay ra ôm lấy Vương Tiếu Yên vào lòng.
Vương Tiếu Yên giãy người một cái, nhưng mà không có tác dụng, cũng đành để cho Dương Minh ôm luôn, chẳng qua uy hiếp rằng: "Nói cho anh biết, lát nữa anh phải nghe lời em, nếu không, em sẽ kêu lớn lên, cho người ta biết, anh dẫn gái về nhà!"
"Haha!" Dương Minh nghe xong không khỏi bật cười: "Vậy em kêu đi." Nói xong, không nhiều lời nữa, đè Vương Tiếu Yên xuống giường.
Vương Tiếu Yên nghĩ rằng Dương Minh cho rằng mình không dám, vì thế bị Dương Minh đè xuống, dùng sức hét lên một tiếng rung trời, chẳng qua, càng kêu càng làm cho Dương Minh hưng phấn, đè xuống, bắt đầu lột đồ ra và.
"Tại sao không có ai đến gõ cửa?" Vương Tiếu Yên kêu muốn khàn giọng luôn, mệt mỏi nằm trên giường không nhúc nhích nữa.
"Biệt thự này cách âm rất tốt, lúc mua Lý Đại Cương không nói cho em biết sao?" Dương Minh cười cười nhìn nàng.
"Cách âm?" Vương Tiếu Yên chớp mắt, thật đúng là nàng không nhớ có chuyện này, lúc ấy chỉ vội thanh toán tiền nhà, Vương Tiếu Yên cũng không nghĩ nhiều, cũng không có nghe Lý Đại Cương giới thiệu, bây giờ nghe Dương Minh nhắc đến mới hối hận: "Tại sao anh không nói sớm?"
"Anh nói rồi, em có kêu thì cũng không ai đến đâu." Dương Minh cười cười đáp.
"." Vương Tiếu Yên không còn biết nói gì, tên này, nhìn thế nào cũng giống một kẻ xấu xa, nhưng tại sao lại lợi hại như vậy, còn lợi hại hơn mình nữa! Trong đám sát thủ của gia tộc, xét theo thân thủ phỏng chừng Dương Minh cũng rất nổi tiếng.
"Đúng rồi, lát nữa chơi một trò chơi với anh không?" Dương Minh sảng khoái nằm trên giường, nhất thời không còn buồn ngủ nữa.
"Chơi trò gì? Nếu là trò chơi tình dục thì đừng tìm em, em tạm thời không có hứng thú" Vương Tiếu Yên mệt mỏi rồi, cho nên cũng lười cử động.
"Tạm thời? Vậy là lúc khác có thể?" Dương Minh bắt bẻ trong lời nói của Vương Tiếu Yên.
Vương Tiếu Yên liếc hắn một cái, sau đó quay mặt đi, không thèm để ý đến hắn nữa.
"Được rồi, không nói cái này" Thấy Vương Tiếu Yên quả thật mệt mỏi, Dương Minh cũng chẳng còn" thú tính" nữa, thay đổi đề tài: "Trò mà anh nói là rèn luyện năng lực phản ứng"
"Rèn luyện năng lực phản ứng cái gì?" Vương Tiếu Yên nghe xong, khó hiểu hỏi lại.
"Chính là, lát nữa em giết anh, có thể dùng bất kì phương pháp hoặc thủ đoạn gì, sau đó anh tránh né không cho em giết, cái này để giúp anh rèn luyện năng lực phản ứng" Dương Minh giải thích.
"Em giết anh? Lỡ anh trốn không thoát thì sao?" Vương Tiếu Yên cảm thấy Dương Minh hình như có vấn đề, làm gì có chuyện rèn luyện nào như vậy?
"Em cảm thấy anh trốn không thoát sao? Hơn nữa, đây chỉ là trò chơi, cũng đâu có giết chết người thật, chỉ bắt chước mà thôi" Dương Minh nói.
"Bắt chước? Anh cảm thấy cái này có thể rèn luyện năng lực phản ứng sao?" Vương Tiếu Yên cũng không rõ Dương Minh rốt cục muốn làm gì: "Hơn nữa, năng lực phản ứng của anh còn cần phải rèn luyện sao?"
"Giúp một chút không được sao?" Ngữ khí của Dương Minh thay đổi, bởi vì chuyện này đối với hắn vô cùng quan trọng, hắn sốt ruột muốn biết đáp án.
"Được rồi, giúp anh cũng được, nhưng anh phải đáp ứng em một điều kiện" Vương Tiếu Yên lần này đến đây cũng có chuyện muốn nói với Dương Minh.
"Điều kiện gì, em nói đi" Dương Minh gật đầu, chỉ cần không quá khó, thì Dương Minh cũng chẳng so đo nhiều.
"Thứ nhất, không có sự đồng ý của em, anh không được phản bội tổ chức sát thủ của em, không được phép gia nhập tổ chức khá" Vương Tiếu Yên sau khi trở về trái lo phải nghĩ, cảm thấy người như Dương Minh, hẳn là nên có một không gian rộng rãi, sao có thể giam cầm hắn trongg một tổ chức nhỏ như Hắc Quả Phụ được?
Cho nên, Vương Tiếu Yên sợ Dương Minh tham gia được một hai ngày đầu thì thấy mới mẻ, sau đó chán rồi thì rời tổ chức đi, như vậy thì chẳng phải là nàng chịu thiệt rồi sao?
Cho nên Vương Tiếu Yên quyết định bàn vài điều kiện với Dương Minh.
"à, cái này, không thành vấn đề, anh đồng ý" Dương Minh đáp không cần suy nghĩ: "Còn gì nữa?"
"Anh có nghe em nói rõ không?" Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh đáp ứng nhanh như vậy, cho rằng hắn đang đáp có lệ, dù sao gia nhập một tổ chức sát thủ cũng không có ký kết hợp đồng gì cả, cho dù có ký thì phỏng chừng cũng chẳng có hiệu lực.
"Nghe rõ, không phải là không được gia nhập những tổ chức khác sao?" Dương Minh nói: "Con người của anh thích tự do, trước đó cũng không gia nhập một tổ chức nào, nói thật, nếu không phải vì tiểu tình nhân, anh cũng chẳng muốn ở lại đâu"
"Vậy được" Vương Tiếu Yên gật đầu, nói tiếp: "Điều kiện thứ hai, sau khi gia nhập, nếu có một ngày em muốn kết hôn với người khác, anh sẽ làm thế nào?"
"Kế hôn? Vì sao lại kết hôn?" Dương Minh sửng sốt: "Em kết hôn rồi anh còn ở trong tổ chức của em làm gì? Làm bóng đèn?"
Hai ngày ngắn ngửi này, Dương Minh đã sinh ra chút tình cảm với Vương Tiếu Yên, nghe Vương Tiếu Yên nói như vậy, trong lòng nhất thời không thoải mái.
"Em nói là nếu" Vương Tiếu Yên cắn môi, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn: "Anh sẽ vì em làm thơ tình ái.ặc nhầm. anh sẽ vì em mà đối đầu với người khác chứ?"
"Ồ, em nói là cướp cô dâu à? Không thành vấn đề, chỉ cần em nguyện ý làm tình nhân của anh, anh sẽ cướp em về, nếu ai dám ngăn cản thì trực tiếp xử lý thế là xong" Dương Minh nghe xong cũng chẳng để ý nói.
"." Vương Tiếu Yên nhìn thấy bộ dáng đùa giỡn của Dương Minh, không khỏi tức giận, thầm nghĩ, anh cho rằng em để ý anh sao? Em chỉ là không muốn gả cho một người không quen biết mà thôi! So ra, anh còn thuận mắt hơn, ít nhất là như vậy. Chẳng qua, Vương Tiếu Yên cũng lười giải thích, tiếp tục nói: "Nếu người đó rất lợi hại?"
"Lợi hại? Haha, yên tâm đi, anh là vua sát thủ mà!" Dương Minh cười nói.
"Vua sát thủ?" Vương Tiếu Yên đổ mồ hôi, thầm nghĩ anh mà là vua sát thủ cái nổi gì? Người mà anh cần đối phó chính là đồ đệ của vua sát thủ đó. người này rất lợi hại trong giới sát thủ. Mà anh còn có thể đùa được sao? Lắc đầu cười khổ nói: "Đừng giỡn, em nói thật đấy"
"Anh cũng nói thật vậy" Dương Minh vỗ ngực nói: "Con người của anh tuy rằng rất khiêm tốn, nhưng mà, anh nói rằng anh là thiên hạ đệ nhị, vậy chỉ có sư phụ anh là thiên hạ đệ nhất thôi!"
Vương Tiếu Yên không biết nói gì luôn, thầm nghĩ: Sư phụ của anh? Nghe ý của anh là muốn trò giỏi hơn thầy rồi, ý tự bảo mình là thiên hạ đệ nhất. Đúng là chưa từng gặp người nào mặt dày như vậy!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #945


Báo Lỗi Truyện
Chương 945/2205