Chương 940: Phần tử bạo lực


Nhưng mà Trịnh Lão Lục cuối cùng có liên hệ với mình hay không, Ngụy Đức Khang cũng không xác định, tất cả, tất cả chỉ đều là suy đoán của hắn, đây là một canh bạc, chẳng qua, không chơi thì sao? Không chơi cũng không được, bởi vì tất cả đã đặt, không còn cơ hội quay đầu.
Xa xa truyền đến tiếng xe cứu hỏa mơ hồ, làm cho tâm tình của Ngụy Đức Khang rung động mạnh, đứng lên bên cạnh cửa sổ, nhìn về hướng trung tâm thành thị, nhưng trừ bỏ ánh sáng của ngọn đèn đường ra, Ngụy Đức Khang không phát hiện ra ánh lửa.
Có lẽ quá xa nên nhìn không thấy, Ngụy Đức Khang lắc đầu, quả thật nơi này cách khu kinh doanh rất xa, hơn mười km, muốn nhìn cũng không cũng thấy được, hy vọng là Trịnh Lão Lục có thể đắc thủ mà thôi.
Bởi vì nếu Trịnh Lão Lục không thành công, thì khả năng chỉ có một, chính là bị bắt ngay tại chổ. Trịnh Lão Lục thuộc loại người rất kiên nghị, nếu không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua.
Trong đêm tối, một chiếc xe màu trắng bạn chạy nhanh trên đường, trên bốn cái cửa kính đều có màng che màu đen, làm cho người ta không nhìn được bên trong.
Phía sau xe là Trịnh Lão Lục, Bạo Tam Lập cười một cách tàn nhẫn, dám tìm Dương ca gây phiền toái? Đốt công ty của Dương Minh, xém tí thiêu luôn bạn gái của Dương ca? Mày có chết một trăm tám mươi lần cũng còn nhẹ rồi.
Bạo Tam Lập nhìn thoáng qua khuôn mặt bình tĩnh không chút sắc thái của Dương Minh, tuy rằng không biết Dương Minh sẽ xử trí tên này thế nào, nhưng có thể khẳng định một điều rằng, hắn chết chắc rồi!
Xe đi đến dưới tòa nhà Đức Khang điền sản, Dương Minh nhìn thoáng qua trên lầu, còn một phòng vẫn sáng đèn, dùng dị năng nhìn lên, chính là văn phòng của Ngụy Đức Khang. Mà người đứng trong phòng chính là Ngụy Đức Khang không thể nghi ngờ rồi.
Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, không có vẻ gì đặc biệt trừ có chút bóng dáng của Ngụy Tiến, người này đang đi tới đi lui trong văn phòng, vẻ mặt đang rất lo lắng.
Dương Minh cùng Bạo Tam Lập xuống xe, trong tay của Bạo Tam Lập còn kéo theo một người, chính là Trịnh Lão Lục đã hôn mê.
Nhưng làm cho Dương Minh ngạc nhiên chính là tòa nhà này đã khóa cửa, nhưng không có một người bảo vệ, cảm thấy rất kì quái. Tên Ngụy Đức Khang này rốt cục đang muốn gì? Tại sao trong nguyên một tòa nhà lớn như vậy, chỉ có mình hắn, không còn người khác?
Thật ra, cái này cũng không trách Dương Minh kì quái được, bình thường tại tòa nhà này cũng có bảo vệ trực, nhưng bởi vì hôm nay Ngụy Đức Khang đang chờ tin của Trịnh Lão Lục, trong lòng có quỷ, cho nên đã cho tất cả bảo vệ về, như vậy, Trịnh Lão Lục có đến cũng tiện để mình ra tay, không để người khác nhìn thấy.
Tên này không phải muốn chơi" không thành kế" chứ Dương Minh vừa nghĩ vừa đùng dị năng tra xét tình hình của tòa nhà, chẳng qua, trừ Ngụy Đức Khang ra, không có người nào khác cả.
Chẳng qua, điều này cũng không sao, không người càng tốt. Dương Minh cười lạnh một tiếng, sau đó móc ra cái chìa khóa vạn năng, mở cửa của tòa nhà ra, chỉ trong vài giây, cách cửa đã được mở.
Trong lòng Bạo Tam Lập cực kì bộip hục, thầm nghĩ, Dương ca thật sự rất tài năng, nếu đổi lại là mình, chắc đã đập nát cái cửa này ra.
Hai người nhanh chóng bước vào trong tòa nhà, bản thân Dương Minh muốn vào phá hủy các camera ở đây, nhưng khi bước vào trong, Dương Minh liền ngạc nhiên, bởi vì toàn bộ camera ở đây đều không khởi động, làm cho hắn khó hiểu.
Ngụy Đức Khang để tiện cho mình làm việc, nên cũng đã tắt hết camera luôn, vì nếu lỡ để bị ghi hình, thì sẽ rất phiền toái.
Cho nên, để tiện cho hắn làm việc, thì đồng thời cũng dễ dàng cho Dương Minh. Đây là điều mà Ngụy Đức Khang tuyệt đối không ngờ. Thật ra cái này cũng chẳng có gì ghê gớm, cho dù camera có hoạt động, thì đối với Dương Minh mà nói có cũng như không. Cho dù có khóa cửa, thì Dương Minh cũng coi như là cửa không khóa vậy.
"Anh ở đây chờ tôi, tôi đi lên lôi lão tiểu tử Ngụy Đức Khang xuống" Đi vào trong, vào một góc bí mật, Dương Minh lập tức dặn dò Bạo Tam Lập." Được, Dương ca" Bạo Tam Lập cũng gật đầu, hắn biết, thân thủ của Dương Minh đối phó với một Ngụy Đức Khang thì quả thật rất thừ, thậm chí là không biết trọng nhân tài, cho nên căn bản là không cần mình ra tay.
Dương Minh đi lên lầu, đến văn phòng của Ngụy Đức Khang, đi đến căn phòng duy nhất vẫn còn sáng đèn, nét mặt của Dương Minh liền trở thành lạnh lùng, giơ tay gõ cửa.
Ngụy Đức Khang đang lo lắng cho việc Trịnh Lão Lục có làm được việc hay không, lúc này, nghe thấy tiếng gõ cửa, theo bản năng liền cho rằng là Trịnh Lão Lục về, nhất thời vui vẻ nói: "Mời vào, Lão Lục, là ông sao?"
Khi Dương Minh mở cửa cái" két" , Ngụy Đức Khang liền lập tức cảm thấy có điều không ổn. Bởi vì cửa lớn ở dưới đã khóa lại, Trịnh Lão Lục lại không có chìa khóa, căn bản là không có khả năng tiến vào.
Như vậy, người vào là. Ngụy Đức Khang kinh hãi, bởi vì nhìn thấy một thân hình cao lớn, bộ mặt ngâm đen, khóe miệng mang theo một nụ cười lạnh đã đẩy cửa đi vào.
Mà người này, hắn cũng biết, chính là người trong tư liệu, trong tư liệu có ảnh chụp của Dương Minh, tuy rằng người trong ảnh và ngoài đời có chênh lệch đôi chút, nhưng Ngụy Đức Khang liếc mắt một cái vẫn nhận ra được.
"Mày. mày là Dương Minh?" Tuy rằng trong lòng Ngụy Đức Khang đã xác định thân phận của người này, nhưng mà vẫn hỏi theo bản năng.
"Chính xác, làm tao" Dương Minh gật đầu: "Nhãn lực của mày không tồi!"
"Mày. sao mày vào được đây?" Ngụy Đức Khang thấy Dương Minh đã thừa nhận, có chút kinh hãi, bởi vì hắn không có khả năng vào được đến tận đây, toàn bộ cửa đã được mình khóa kỹ.
"Đương nhiên là đi vào, bản thân tao rất muốn bay vào, nhưng mà không có cánh thôi" Dương Minh đáp, loại ngữ khí lạnh lùng này làm cho Ngụy Đức Khang rất không thoải mái.
"Mày tìm tao?" Ngụy Đức Khang khôi phục bình tĩnh, hắn không cho rằng Dương Minh trong thời gian nhanh như vậy mà đã mà đã biết được chuyện của mình và Trịnh Lão Lục, cho nên trên mặt vẫn giữ vẻ tự nhiên, biến thành bộ mặt của một kẻ cao cao tại thượng như cũ.
"Đương nhiên, mày nói nhảm à. Tao xuất hiện trong công ty của mày, không tìm mày, chẳng lẽ đến tìm mẹ của mày về làm vợ?" Dương Minh châm chọc: "Đáng tiếc tao không có hứng thú với bà ta"
"Mày. con mẹ nó ***" Ngụy Đức Khang cho dù rất bình tĩnh, nhưng bị người ta mắng vợ chửi mẹ, cũng không thể làm ra vẻ nhưng không có chuyện gì được. Huống chi, Ngụy Đức Khang vốn là người nóng tính, cho nên lập tức nổi giận nói: "Được, Dương Minh, tao nói cho mày biết, mày đừng nên ép người quá đáng, tuy rằng tao biết bối cảnh của mày rất lớn, nhưng Ngụy Đức Khang tao cũng không phải là người dễ chọc, chọc giận tao, thì chúng ta cùng lắm là cá chết rách lưới đồng quy vu tận"
"Cá chết rách lưới? Đồng quy vu tận? Nghe kinh khủng qua à" Dương Minh lắc đầu nói: "Đáng tiếc nhất chính là, mày không có cơ hội đó"
"Có ý gì?" Ngụy Đức Khang nói chuyện, tay bắt đầu sờ vào trong túi áo. Đối với một người điên như Dương Minh, hắn không dám chậm trễ, có thể đánh Ngụy Tiến trước mặt nhiều người như vậy thì Ngụy Đức Khang tin rằng Dương Minh cũng dám đánh mình.
Chẳng qua, Ngụy Đức Khang cũng tin rằng, nếu mày dám động vào tao, lão tử sẽ đâm mày chết ngay tại chổ. Đến lúc đó tao sẽ nói mày vào nhà trộm cướp, cùng lắm là lão tử mắc cái tội ngộ sát thôi.
Hành động và kế hoạch của Ngụy Đức Khang đã sớm bị Dương Minh thấy rõ, nhất thời cười lạnh nói: "Mày muốn rút dao?"
"A?" Ngụy Đức Khang cả kinh, hắn ta căn bản là không nghĩ Dương Minh biết được điều này, nhưng thấy Dương Minh lập tức chọc thủng mục đích của mình, Ngụy Đức Khang kinh ngạc, đồng thời bắt đầu kinh sợ, nói: "Dao cái gì? Mày đang nói nhảm gì đó? Mày rốt cục muốn làm gì?"
"À, tao muốn làm gì à? Tao muốn giết chết mày" Dương Minh cười nhẹ nhàng, giống như đây là một chuyện rất bình thường vậy.
Ngụy Đức Khang nhíu mày, nhìn Dương Minh, không khỏi buồn cười: "Mày có cuồng vọng quá không? Tiểu tử, giết chết tao? Đừng nói với tao là mày có thể, mày dám?"
Dương Minh cười khinh miệt, không muốn nói nhảm với hắn, lắc mình một cái đã đến trước mặt Ngụy Đức Khang, giơ tay túm lấy cổ của Ngụy Đức Khang: "Bây giờ tao có thể bóp chết mày, mày tin không?" Nói xong, Dương Minh liền dùng nhiều lực hơn.
"Khụ khụ." Ngụy Đức Khang giật mình, không ngờ Dương Minh vừa nói xong liền ra tay, mà tốc độ cũng rất nhanh, theo bản năng liền rút con dao trong túi quần ra.
Dương Minh nhất thời buồn cười, tại sao chủ tớ lại giống nhau như vậy chứ? Phản ứng của Ngụy Đức Khang hoàn toàn giống như đúc với phản ứng khi nãy của Trịnh Lão Lục, đều là móc dao trong túi ra muốn đâm mình.
Dương Minh dùng tay trái bắt lấy bàn tay đang cầm dao của Ngụy Đức Khang, dùng sức bẻ một cái, Ngụy Đức Khang liền kêu lên thảm thiết, mà tay của hắn cũng bị biến dạng, toàn bộ cổ tay đã thành một vòng tròn, thả ra liền mềm rủ xuống.
"Cũng có chiêu như Trịnh Lão Lục, chẳng có gì thay đổi" Dương Minh chẳng thèm liếc nhìn lấy cái bàn tay của Ngụy Đức Khang một cái, mà Ngụy Đức Khang thì đang kêu gào um sùm.
Dương Minh xách Ngụy Đức Khang lên, lạnh lùng nói: "Câm miệng, nếu không tay kia của mày cũng sẽ như vậy"
"A." tiếng kêu gào của Ngụy Đức Khang dừng lại, bây giờ, đầu của hắn đã đầy mồ hôi, trong lòng cực khiếp sợ, xem ra, là hắn đã xem thường Dương Minh. Người trước mắt này căn bản là một người điên, hèn chi thằng con bị hắn đánh đến não chấn động, bây giờ xem ra cái đó vẫn còn nhẹ rồi.
Bởi vì tên này quả thật là một phần tử bạo lực, khi nghe Dương Minh nhắc đến Trịnh Lão Lục, Ngụy Đức Khang liền biết: xong rồi, chuyện đã lộ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #940


Báo Lỗi Truyện
Chương 940/2205