Chương 935: Ý của Phương Thiên


"Khá lắm!" Bạo Tam Lập nói: "Hy vọng mày nhớ kỹ những lời mình đã nói, cơ hội chỉ có một lần, đừng để đến lúc tao tìm đến cửa thì mày lại nói rằng tao chưa cho mày cơ hội!"
"Báo ca yên tâm, tôi sẽ không làm tiếp việc ngu ngốc đâu!" Nguy Đức Khang lau mồ hôi trên trán, trong lòng cũng không còn dám nghĩ đến chuyện này nữa.
"Hy vọng mày nói thật!" Bạo Tam Lập nói xong liền cúp máy.
Ngụy Đức Khang cũng trầm mặc luôn, tuy rằng rất muốn báo thù cho Ngụy Tiến, nhưng bây giờ xem ra tạm thời là không thể. Ít nhất thế lực của mình chưa đủ sức để bật Bạo Tam Lập là không thể nào.
Bỗng nhiên, Ngụy Đức Khang chợt nhớ ra một chuyệt, mình còn nhờ Trịnh Lão Lục đối phó với Dương Minh! Nếu để cho Bạo Tam Lập biết, phỏng chừng cũng sẽ dùng thủ đoạn tương tự đối phó với mình, thậm chí là còn tàn nhẫn hơn!
Nghĩ đến đây, Ngụy Đức Khang không dám chậm trễ, vội vàng chụp lấy điện thoại, bấm số điện thoại của Trịnh Lão Lục.
"Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng." Trong điện thoại truyền ra tiếng của tổng đài, làm cho Ngụy Đức Khang cả kinh! Lúc này mới nhớ ra, khi nãy sợ phức tạp, cho nên đã kêu Trịnh Lão Lục tắt điện thoại!
Ngụy Đức Khang hối hận không kịp, tại sao mình lại xúc động như vậy? Ngay cả hậu quả cũng không lo lắng, liền để Trịnh Lão Lục đi đốt công ty của Dương Minh, chuyện này, cho dù mình không có liên quan, nhưng tin rằng đến lúc ấy Bạo Tam Lập cũng sẽ nghi ngờ lên đầu mình!
Huống chi, lúc mình tìm Trịnh Lão Lục, Tùy Dược Dân cũng ở bên cạnh, nếu miệng của Tùy Dược Dân không kín, để lộ ra ngoài, thì mình coi như xong đời!
Ngụy Đức Khang hối hận vô cùng, chẳng qua không có biện pháp nào, liên lạc với Trịnh Lão Lục không được, ông ta cũng không có biện pháp gì ngăn cản hành động này! Chẳng qua, ông ta càng không thể gọi điện cho Bạo Tam Lập, nếu để cho Bạo Tam Lập biết chuyện này, thì cho dù không xảy ra thật, thì Bạo Tam Lập cũng sẽ tính món nợ này lên đầu mình!
Cho nên, bây giờ Ngụy Đức Khang thật sự không biết phải làm sao, có cảm giác là đâm lao rồi phải theo lao! Thủ đoạn của Trịnh Lão Lục ông ta rất rõ, cho dù bây giờ có nói cho Bạo Tam Lập biết, để cho hắn ta chuẩn bị, thì Trịnh Lão Lục vẫn sẽ làm được, mà đến lúc đó thì mọi chuyện càng trở nên lộn xộn hơn.
Ngụy Đức Khang thở dài, bắt đầu suy tư đến hậu quả do hành động của mình, nếu đã như vậy, không thể không lo lắng đế kết quả của chuyện này.
Chẳng qua, nếu Tùy Dược Dân không nói, và mình không thừa nhận khi Bạo Tam Lập hỏi, vậy thì hắn ta cũng không có chứng cớ gì. Hơn nữa Ngụy Đức Khang cũng không tin rằng, trừ mình ra, Dương Minh cũng không có kẻ thù khác.
Nghĩ đến đây, Ngụy Đức Khang cũng an tâm lại, bấm số gọi điện cho Tùy Dược Dân, dặn dò hắn ta đừng nói lung tung chuyện của Trịnh Lão Lục.
Tùy Dược Dân đương nhiên là đồng ý, hắn ta vốn không muốn tham gia vào những chuyện phân tranh này, có thể bớt chuyện đương nhiên sẽ nói ít đi.
Chỉ còn lại Trịnh Lão Lục, trên mặt của Ngụy Đức Khang xuất hiện một tia tàn nhẫn, chỉ có thể hi vọng Trịnh Lão Lục làm việc này thành công, nhưng mà dù sao cũng liên quan đến an toàn của bản thân, cho nên Ngụy Đức Khang quyết định chỉ cần Trịnh Lão Lục trở về, sẽ nghĩ biện pháp xử lý Trịnh Lão Lục!
Chỉ có người chết mới không nói được, như vậy, Bạo Tam Lập cũng sẽ không có nhân chứng, mình chỉ cần kiên quyết không thừa nhận, thì hẳn là Bạo Tam Lập sẽ không có lý do động đến mình! Mặc dù không mạnh như Bạo Tam Lập, nhưng mình cũng không yếu, Bạo Tam Lập muốn làm việc không có quy tắc, cùng lắm là cá chết rách lưới, chẳng ai được lợi!
Nghĩ đến đây, Ngụy Đức Khang liền yên tâm lại, xoa xoa hai huyệt thái dương, bắt đầu nghĩ đến chuyện khác.
Khi Dương Minh đến nhà của Phương Thiên, thì Phương Thiên vẫn giống như bình thường, nằm thảnh thơi trên giường nghe radio, bộ dạng vô cùng nhàn hạ, thấy Dương Minh đến, chỉ gật đầu với hắn, cũng không nói gì, tiếp tục nghe radio.
Dương Minh đang có chuyện quan trọng cần nói với Phương Thiên, cho nên không muốn tốn thời gian nhiều, trực tiếp đi lại tắt radio, sau đó nói: "Ông già, ông rãnh ghê, ngồi nghe mấy cái này!"
"Tiểu tử không đến thăm ta, ta cũng không có gì làm, nghe nó nói nhảm thì có sao?" Phương Thiên không cho là đúng, nói: "Mở lên cho ta, ta đang nghe, đến lúc Gia Cát Lượng bảy lần bắt Mạnh Hoạch!"
"Dẹp cái chuyện bảy lần bắt Mạnh Hoạch đi, có chuyện muốn thương lượng với ông!" Dương Minh dời cái ghế ra một bên, đỉnh đạc ngồi xuống trước mặt Phương Thiên.
Phương Thiên bắt đầu ngồi dậy, vẻ mặt nhàn hạ trước kai cũng khôi phục lại bình thường, để lộ ra vẻ tinh quang vô cùng, nhìn về hướng Dương Minh nói: "Nói với ta hành trình đến Macao đi"
Dương Minh gật đầu, đây cũng là một trong những chuyện hắn cần phải nói với Phương Thiên, vì thế nói: "Ở Macao, người tiếp nhận nhiệm vụ kia là Vương Tiếu Yên, là một sinh viên của trường con, cũng là hàng xóm của con."
Dương Minh đem chuyện xảy ra ở Macao kể ra cho Phương Thiên nghe, riêng chỉ có chuyện mình dịch dung là không kể chi tiết, chẳng qua Phương Thiên cũng không quan tâm, bởi vì lúc trước Phương Thiên có cho hắn vài cái cd, trong đó có phương pháp dịch dung.
"Vương Tiếu Yên?" Phương Thiên vừa nhắc đến này, tinh quang trong mắt liền thu lại, phá lên cười ha hả.
"Ông già, ông cười gì vậy?" Dương Minh khó hiểu hỏi.
"Không có gì, con nói Vương Tiếu Yên này sáng lập một tổ chức sát thủ tên là Hắc Quả Phụ?" Phương Thiên hỏi.
"Đúng vậy" Dương Minh gật đầu, đang chuẩn bị đem chuyện gia nhập tổ chức sát thủ ấy nói ra, liền thấy Phương Thiên khoát tay.
"Thì ra là người sáng tạo tổ chức này" Phương Thiên nói: "Trước kia ta có nghe qua tổ chức này, một tổ chức nhỏ mà thôi, cũng không có gì. ha ha, thật không ngờ"
"Phương lão đầu, ông nói loạn cái gì thế? Cái gì mà không ngờ? Ông rốt cục muốn nói gì?" Dương Minh nghe Phương Thiên nói những lời khó hiểu này, không nhìn được tò mò.
"Không có gì, không có gì" Phương Thiên khoát tay: "Chẳng qua, nha đầu Vương Tiếu Yên kia, tự nhiên đem những bí mật này nói cho con biết?"
Sắc mặt của Dương Minh nhất thời đỏ lên, nếu bình thường mà nói, thì Vương Tiếu Yên đương nhiên là sẽ không nói cho hắn biết chuyện này, nhưng mà, bây giờ hai người. Dương Minh do dự nói: "Đó là chuyện con muốn nói với ông, con gia nhập cái tổ chức sát thủ kia, Vương Tiếu Yên bảo con hợp tác, ý của ông là."
"Ý của ta?" Phương Thiên hứng thú nhìn Dương Minh, sau đó cười nói: "Ta có ý kiến gì? Chuyện của con con tự quyết định được rồi, ừ, nam sát thủ cùng nữ sát thủ, hợp tác với nhau là chính xác!"
Dương Minh bị những hành động của Phương Thiên hôm nay làm cho khó hiểu, cảm thấy Phương Thiên cười rất gian! Ông già này không phải nghe kể chuyện nhiều qua radio quá nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi sao?
"Ông không phản đối việc con gia nhập tổ chức đó?" Dương Minh hỏi.
"Tại sao phải phản đối?" Phương Thiên lắc đầu: "Bây giờ con thiếu nhất chính là kinh nghiệm, thả con ra ngoài thì ta không yên tâm, mà mỗi lần đều phải đi theo con thì ta lại lười, cái này coi như là một cơ hội tốt, ta làm sao mà phản đối chứ? Ta đồng ý còn không kịp nữa là!"
Dương Minh thật bó tay, những lời vô sỉ như vậy mà ông già này cũng nói ra được, chẳng qua, nghe cũng rất có đạo lý: "Đúng rồi, Phương lão đầu, ông có thể kiếm cho tổ chức này một vài nhiệm vụ được không? Bởi vì những nhiệm vụ mà nàng ta nhận đều là nhiệm vụ nhỏ, con không có hứng thú"
"Kiếm nhiệm vụ?" Phương Thiên nghe xong lập tức cười nói: "Nếu ta muốn thì nhiệm vụ xếp dài từ cửa đến bếp cũng có, như vậy đi, để ta xem xét đã, nếu có nhiệm vụ nào thích hợp, ta trực tiếp để cho hai đứa đi làm"
"Vậy cảm ơn nhiều!" Dương Minh cười nói: "Chẳng qua, nếu nhiệm vụ không có tiền thì đừng giới thiệu, lần trước cho con một quặng kim cương, con còn chưa có thời gian đến lấy nữa!"
"Có người muốn quặng kim cương ấy mà không được, con lại không coi ra gì!" Phương Thiên lắc đầu cười nói.
"Ông cũng không phải vậy sao?" Dương Minh hỏi ngược lại.
Phương Thiên sửng sốt, lập tức phá lên cười.
"Ông già, nếu không có gì con đi trước!" Dương Minh nhìn Phương Thiên nằm xuống giường, biết lão già này đã không còn gì muốn nói, vì thế đứng dậy ra về.
"Ừ, con cẩn thận một chút" Phương Thiên nói: "Đúng rồi , nhà của ta chuẩn bị giải tỏa, có thời gian đi mua cho ta một căn khác, yêu cầu không cao, có lầu có vườn là được"
Cái gì mà yêu cầu không cao? Có lầu mà còn có vườn? Dương Minh lắc đầu. Chẳng qua, việc này đối với Dương Minh mà nói cũng không phải là khó, vì thế gật đầu đồng ý: "Không thành vấn đề, nhìn thấy tốt thì con mua cho ông"
Nhìn thấy Dương Minh đi xa, Phương Thiên đột nhiên mỉm cười một cách khó hiểu, lẩm bẩm: "Tiểu tử này, chuẩn bị tốt thì lại không cần! Vương lão đầu, ông không cần lo lắng, xem ra con cháu đều có phúc của con cháu rồi."
Qua một lúc sau, nụ cười trên mặt Phương Thiên biến mất, thay vào đó là bộ dáng sắc xảo, cân nhắc lại chuyện cái bẫy dụ Vương Tiếu Yên đến Macao, khóe miệng xẹt qua một tia cười lạnh: "Đừng tưởng ta già rồi hồ đồ, thật ra có một số việc ta không nói không có nghĩa là ta không biết, hy vọng ông có thể tự giải quyết tốt, nếu không."
Sau khi cười lạnh, Phương Thiên lại khôi phục lại nụ cười trước kia: "Chẳng qua, Dương Minh, đây coi như là một khảo nghiệm với con, đừng để cho ta thất vọng!"
Nếu Dương Minh có ở đây, đương nhiên sẽ rất ngạc nhiên, không biết ông già này đang lẩm bẩm cái gì, nhưng mà hắn cũng chẳng thấy được cái màn như vậy đâu!
Ra khỏi nhà Phương Thiên, trong lòng của Dương Minh kiên định hơn rất nhiều, dù sao Phương Thiên cũng là sư phụ của mình, tuy rằng bình thường mình nói chuyện với ông ta không phân lớn nhở, nhưng trong những vấn đề mấu chốt, Dương Minh luôn rất quan tâm đến cái nhìn của Phương Thiên.
Trước đó, hắn sợ mình tự tiện chủ trương gia nhập tổ chức Hắc Quả Phụ, Phương Thiên sẽ tức giận, nhưng không ngờ rằng Phương Thiên chẳng những không tức giận, còn đáp ứng sẽ đi kiếm nhiệm vụ cho mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #935


Báo Lỗi Truyện
Chương 935/2205