Chương 930: Mỗi người có một chí hướng


"Từ Bằng, lần trước tôi nói với ông, ông nghĩ chưa?" Dương Minh ám chỉ chính là bảo Từ Bằng cùng mình đi kinh doanh.
"Dương ca. xin lỗi" Từ Bằng do dự một chút rồi nói: "Tôi cảm thấy cuộc sống bây giờ rất tốt. Trước kia mặc dù thu nhập cao nhưng quá vất vả và nguy hiểm. Hơn nữa Tiểu Anh mới có thai"
"Ông cảm thấy Lý Đại Cương bây giờ không tốt sao?" Dương Minh thở dài nói: "Tôi không phải lăn lộn xã hội mà là đi kinh doanh. Chẳng lẽ ông muốn suốt đời làm ở quán này sao?"
"Lý Đại Cương làm ăn rất được, nhưng tôi thấy bây giờ cũng không kém. Một tháng kiếm hơn ba ngàn, tuy ít chút nhưng đủ để cả nhà dùng. Huống hồ tôi cũng kiếm được tiền nhiều hơn bao nhiêu người" Từ Bằng cười nói: "Hơn nữa lần trước sau khi Dương ca dẫn người đến khiến mấy tên lưu manh gần đây không dám đến gây chuyện. Đến đây đều ngoan ngoãn trả tiền"
"Được, vậy tôi không khuyên ông nữa" Dương Minh vỗ vai Từ Bằng: "Nếu có đổi ý thì gọi cho tôi. Ông là bạn thân của Dương Minh này, có khó khăn gì thì trực tiếp nói cho tôi biết"
"Tôi biết Dương ca luôn tốt với tôi" Từ Bằng cười nói.
Lúc trước trong nhà Dương Minh thì bố chỉ được hơn ngàn một tháng, mẹ cũng khoảng một ngàn, tổng cộng lại vẫn không bằng một mình Từ Bằng mà.
"Mấy hôm nữa là Lý Đại Cương rảnh rỗi, mấy người chúng ta tụ tập chút"
"Được, không vấn đề gì" Từ Bằng cười nói: "Ông, tôi và Đại Cương vốn không phải người học cùng lớp nếu không đã sớm tham gia họp lớp rồi. Mấy hôm trước tôi đi họp lớp hồi cấp hai, rất chán. Toàn đám dối trá"
Dương Minh cũng cười nói: "Đúng thế, mọi người đều đã trưởng thành và có suy nghĩ của mình. Sau khi tốt nghiệp đại học lại đối mặt với xin việc"
Từ Bằng gật đầu nói: "Có người hâm mộ tôi đó. Mấy tên không đỗ đại học và xin đi làm một tháng được có một ngàn hay tám trăm. Bọn chúng còn hỏi tôi mở quán như thế nào?"
Hai người đang nói đến đây thì mấy học sinh đi vào: "Từ ca, mở cửa chưa thế? Cho bọn em một bàn"
"Tiểu Anh ra chuẩn bị bàn đi" Từ Bằng nói với vợ. Tiểu Anh đứng dậy đi lấy vợt cho mấy học sinh.
Mấy học sinh này khá quen thuộc với quán nên nói với Tiểu Anh: "Tiểu Anh tỷ, cho bọn em chút đồ uống, cả bánh nữa"
"Được, không vấn đề gì" Tiểu Anh đưa vợt cho mấy học sinh rồi gật đầu nói.
Nhìn mấy học sinh, Dương Minh không khỏi nghĩ đến mình năm đó. Hắn cũng giống bọn họ trốn học đi chơi mà. Tuy nói bây giờ trốn học không phải chuyện tốt nhưng tuổi trẻ mà.
"Học sinh Tứ Trung à?" Dương Minh thở dài một tiếng rồi nói với Từ Bằng.
"Ừ, mấy học sinh lớp 12 trong tường, gần như sáng hôm nay cũng đến đây, đến chiều thì lên mạng" Từ Bằng gật đầu nói: "Có đôi khi thấy chúng muốn khuyên cố gắng học tập. Nhưng mấy thằng này đi học thì ai đến quán? Có đôi khi người lại mâu thuẫn như vậy?"
"Ông đó, ông khuyên mấy thằng đó học, bọn nó chắc đã học" Dương Minh cười nói: "Ông không tin thì đi thử xem"
Dương Minh nói xong liền đi tới trước mặt mấy học sinh: "Anh nói này, mấy thằng là học sinh Tứ Trung hả, bây giờ là giờ học, sao lại đi đánh bóng bàn?"
"Đi học? Đi học gì? Có thể hiểu gì đâu?" Một học sinh khinh thường nói, hai mắt không thèm nhìn Dương Minh.
"Mấy thằng bây giờ không học cho tốt thì sau làm gì? Chẳng lẽ lăn lộn xã hội?" Dương Minh nói tiếp.
"Cái này, tôi nói sao anh nhiều chuyện vậy? Có để yên không?"
Học sinh ngẩng đầu lên rồi giơ vợt mà nói: "Đừng có mà lắm chuyện, cẩn thận cho trận"
Chẳng qua khi thấy rõ Dương Minh, tên này ngây ra rồi bỏ cây vợt xuống: "Dương ca, sao lại là anh. Em không biết là anh, xin lỗi"
"Hả?" Dương Minh kinh ngạc nói: "Mày biết anh?"
"Đúng thế Dương ca. Em là Tiểu Thu mà, anh không nhận ra em?" Thằng học sinh nhìn Dương Minh rồi hưng phấn nói: "Nơi này là do lần trước anh mang bọn em tới"
"Cái gì? Anh mang mấy thằng đến?" Dương Minh ngẩn ra một chút nhưng rồi đột nhiên nghĩ tới. Lúc trước hắn đi học cũng là đứng đầu trong đám học sinh xấu, rất nhiều người hắn không nhận ra, nhưng lại có người nhận ra hắn. Khi đó hắn suốt ngày trốn học, lúc rảnh rỗi còn mang ít người đến quán Từ Bằng. Nhưng mang ai thì Dương Minh không nhớ: "Như vậy à, hắc hắc, mấy thằng tiếp tục đi"
Học sinh khác cũng nhận ra Dương Minh nên nói: "Dương ca, làm ván không?"
Dương Minh lắc đầu nói: "Mấy thằng chơi đi, anh và Từ Bằng còn có việc"
Dương Minh mặt mày xấu hổ đi về, mấy người Từ Bằng không nhịn được cười cười. Vương Tiếu Yên khinh bỉ nói: "Dương Minh, thì ra hồi cấp ba anh cũng là côn đồ?"
"Đâu có, là đại ca cầm đầu mà" Dương Minh cười khổ nói: "Tôi lúc đó không có việc gì nên tự mình chuốc khổ. Không ngờ lại do mình tạo thành hậu quả"
"Dương ca, trưa này ông và chị dâu ở đây ăn cơm"
"Chị dâu?" Dương Minh và Vương Tiếu Yên cùng kêu lên rồi nhìn nhau. Vương Tiếu Yên phủ nhận: "Ai là chị dâu?"
"Hả?" Từ Bằng thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên như vậy lại nghĩ Vương Tiếu Yên là bạn gái mới của Dương Minh. Mặc dù hắn có chút khó hiểu vì bạn gái trước của Dương Minh không kém, sao nhanh như vậy đã đổi người rồi?
Nhưng có Vương Tiếu Yên ở đây, Từ Bằng không tiện nói gì, chỉ có thể chờ lúc không ai thì hỏi lại.
"Xin lỗi, tôi tưởng cô là bạn gái của Dương ca" Từ Bằng xin lỗi Vương Tiếu Yên.
"Ha ha, chị dâu của ông đẹp hơn cô ả này nhiều. Ông gặp rồi mà"
Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi vung chân giẫm vào chân hắn. Dương Minh dù đã chuẩn bị nhưng vẫn bị nàng giẫm đâu nhưng chỉ có thể cười khổ.
Từ Bằng không hiểu rồi. Nói hai người không phải tình nhân thì động tác và lời nói thân mật như vậy cơ mà, nhưng cả hai bên đều không thừa nhận. Dương Minh còn nói Vương Tiếu Yên không đẹp bằng Trần Mộng Nghiên.
"Không cần đâu, Tiểu Anh vừa mang thai không nên xuống bếp" Dương Minh xua tay nói: "Hay là tôi gọi điện cho Lý Đại Cương xem hắn có rảnh không. Chúng ta ra ngoài ăn gì đó. Nếu hắn không rảnh thì mấy người chúng ta đi"
"Vậy cũng được" Từ Bằng gật đầu sau đó nói với mấy học sinh: "Tiểu Thu, lát nữa anh và chị các chú ra ngoài một chút, mày ở đây trông quán cho anh"
"Vâng, anh yên tâm" Tiểu Thu được trao trách nhiệm nên rất vui. Người trẻ tuổi được coi trọng liền luôn hưng phấn như vậy mà.
Tiểu Anh nấu mấy bát mì cho đám học sinh rồi nói: "Tiểu Thu, hôm nay chị mời khách, miễn phí cho mấy đứa"
"A, tốt quá. Cảm ơn chị"
Dương Minh gọi điện cho Lý Đại Cương. Lý Đại Cương mới đến công ty nhưng nghe Dương Minh nói như vậy liền lập tức tỏ vẻ sẽ tới.
"Thằng ranh Lý Đại Cương này càng lúc càng giỏi đó. ở công ty mà xin ra ngoài là ra ngoài được" Từ Bằng có chút kinh ngạc.
"Chắc là vậy" Dương Minh thầm nghĩ đây là do có quan hệ của mình mà.
Hơn mười phút sau Lý Đại Cương đã đến: "Đại bằng, Dương ca, tôi tới"
"Thằng ranh này đến đây còn ăn mặc như vậy à. Không thấy mất tự nhiên sao?" Dương Minh thấy Lý Đại Cương mặc trắng toát nên cười nói.
"Ông gọi tôi gấp như vậy, tôi đang ở công ty nên không thể về nhà thay quần áo mà" Lý Đại Cương cười nói: "Dù sao mấy anh em ta thân thiết như vậy, không sao"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #930


Báo Lỗi Truyện
Chương 930/2205