Chương 929: Trực tiếp uy hiếp


"Nhưng mà." Tiểu Cúc vẫn có chút do dự. Dù sao đây không phải số tiền nhỏ. Quán này thu nhập một khoáng chỉ có hơn 3000, trừ chi tiêu thì một năm cũng chỉ được có số tiền này mà thôi.
"Không nhưng gì hết. Anh trai em cần tiền, dù như thế nào em cũng không được kiện ra tòa, chữa bệnh là quan trọng nhất" Từ Bằng nói.
"Từ Bằng, có chuyện gì thế?" Dương Minh thấy vậy liền có chút tò mò.
"Dương ca? Ông đến ư?" Từ Bằng thấy Dương Minh liền vội vàng nói: "Tiểu Anh, mau rót nước cho Dương ca. Hôm nay lạnh quá"
"Không cần đâu, tôi vừa ăn xong nên không lạnh" Dương Minh cười nói: "Từ Bằng, ông còn khách khí với tôi như vậy sao?"
Từ Bằng không nói gì nhưng vợ Từ Bằng là Tiểu Anh lại hơi động. lần trước Dương Minh đến thể hiện mình rất mạnh, ngay cả mấy tên côn đồ đều bị dọa chạy nên không thể nào đơn giản được. vì thế Tiểu Anh do dự một chút rồi nói với Từ Bằng: "Đại Bằng, anh xem chuyện của Tiểu Cúc có thể nhờ Dương ca nghĩ biện pháp giúp không?"
Từ Bằng nhìn Tiểu Anh rồi thở dài một tiếng mà nói: "Cũng được" Sau đó hắn nói với Dương Minh: "Dương ca, thật xấu hổ. Ông vừa đến lại làm ông thêm việc"
"Từ Bằng, ông nói gì thế, chúng ta là bạn thân mà, có gì phiền toái chứ? Có chuyện gì thì nói đi"
Dương Minh trước đó đã nghe được một chút nhưng không rõ chi tiết.
"Tiểu Cúc, không mau nói chuyện của em với Dương ca" Tiểu Anh vội vàng nhắc Tiểu Cúc: "Dương ca rất lợi hại đó"
"A" Tiểu Cúc không ngờ lại có cơ hội như vậy. Mặc dù không rõ người trước mặt là như thế nào, nhưng Tiểu Anh nói hắn có thể giúp như vậy phải thử chứ: "Là như thế này."
Tiểu Cúc ngấn lệ mà kể chuyện nhà mình. Tên đầy đủ của Tiểu Cúc là Vương Tiểu Cúc, anh là Vương Đại Quân làm thuê ở Tùng Giang. Năm ngoái xin vào làm công nhân xây dựng, làm một năm thấy gần đến tết mà giám đốc vẫn không trả tiền, Vương Đại Quân liền cùng mấy người công nhân đi đòi nợ.
Nhưng tiền lương không lấy được còn bị tên lãnh đạo công ty cho người đến đánh một trận. Vương Đại Quân tính cách quá mạnh nên bò lên cao và uy hiếp nếu không trả tiền hắn sẽ nhảy xuống.
Chẳng qua người ta không thèm để ý đến hắn mà tiếp tục ra tay, còn đẩy Vương Đại Quân xuống dưới đến độ gãy hết tay chân. Thấy giám đốc tàn nhẫn như vậy, mấy công nhân kia không dám làm loạn nữa.
Sau đó giám đốc tìm đến nhà Vương Đại Quân, cho người nhà hai lựa chọn. Một là nhận 100 ngàn, hai là bị giết hết cả nhà.
Người nhà Vương Đại Quân thấy tên giám đốc hung dữ như vậy nên không dám chống lại. Đành phải cầm 100 ngàn rồi ký tên vào hợp đồng nhận tiền bồi thường.
Vốn tưởng rằng 100 ngàn là đủ tiền viện phí nhưng không ngờ xương trên người Vương Đại Quân gãy nhiều, chỉ tiền phẫu thuật đã từng đó, còn tiền khác thì chưa có.
Nhà Vương Đại Quân vốn không có tiền nên Tiểu Cúc đành phải tìm đến Tiểu Anh – người chị cùng quê. Nghe nói bạn trai của Tiểu Anh là người trong thành phố nên muốn hỏi xem bọn họ có cửa không.
Dương Minh nghe Tiểu Cúc kể xong liền thở dài một tiếng, quay đầu lại nói với Vương Tiếu Yên: "Cô nếu gặp chuyện này thì làm như thế nào?"
"Giết" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh, cái này hắn không rõ ư?
Đương nhiên hai người nói chuyện rất nhỏ nên người bên cạnh không thể nghe thấy.
"Tiểu Cúc phải không?" Dương Minh nói: "Cô nói một chút xem mục đích muốn kiện tên giám đốc kia ra tòa là làm gì?"
"Để hắn. để hắn bị trừng phạt" Tiểu Cúc nhỏ giọng nói.
"Chỉ là trừng phạt thôi sao?" Dương Minh thấy Tiểu Cúc bối rối như vậy nên cười nói: "Là cảm thấy tiền bồi thường không đủ hay muốn hắn ngồi tù?"
Tiểu Cúc do dự một chút rồi nói: "Là tiền không đủ, tiền viện đến bây giờ đã là 100 ngàn mà anh của em vẫn chưa ra viện"
Lần đó Tiểu Cúc đã đến tìm giám đốc kia yêu cầu thêm tiền viện phí, nhưng tên giám đốc nói đừng mong. Tiểu Cúc vốn không muốn có phiền phức, nhưng bây giờ rất cần tiền chữa bệnh cho anh. Nếu không thì có thể bị liệt, mà giám đốc kia không chịu bỏ thêm nên cô định kiện ra tòa.
"Công ty gì?" Dương Minh gật đầu hỏi. Loại công ty nợ tiền công nhân và đánh công nhân đòi tiền có rất nhiều, Dương Minh cũng không quản được. Chẳng qua Tiểu Cúc thông qua Từ Bằng mà nhờ hắn, Dương Minh cũng quyết định giúp một phen.
"Địa ốc Đức Khang. Anh của em làm thuê cho công ty xây dựng trực thuộc công ty đó" Tiểu Cúc nghe Dương Minh nói như vậy liền cảm thấy có hi vọng.
"Cái gì? Địa ốc Đức Khang?" Dương Minh ngẩn ra một chút. Lại là Địa ốc Đức Khang sao? mình đang không tìm được lý do đối phó chúng, bây giờ có rồi.
Tiểu Cúc thấy Dương Minh như vậy lại nghĩ hắn quen người của Địa ốc Đức Khang, vì vậy cô hơi buồn. Lúc này lại nghe Dương Minh nói: "Địa ốc Đức Khang? Thật tốt quá"
"Tốt? Tốt gì cơ?" Tiểu Cúc nghe Dương Minh nói vậy liền có chút khó hiểu.
Từ Bằng và Tiểu Anh cũng khó hiểu.
"Tôi sẽ giúp cô" Dương Minh nói: "Còn thiếu bao tiền?"
Tiểu Cúc nghe Dương Minh nói vậy liền rất kích động. Chuyện này cứ như vậy là được giải quyết sao? Cô đau khổ xin xỏ tên giám đốc kia mà không có kết quả, nhưng người này có thể giúp mình sao?
"Bác sĩ nói muốn hồi phục ít nhất cần 50 ngàn nữa?"
"Năm mươi ngàn ư? Được" Dương Minh gật đầu sau đó rút điện thoại di động trực tiếp gọi cho Bạo Tam Lập.
"Dương ca, có việc gì cần sai vậy?" Bạo Tam Lập phấn khởi nói.
"Anh có số điện thoại của Ngụy Đức Khang không? Tìm giúp tôi" Dương Minh nói.
"Được" Bạo Tam Lập mở danh bạ tìm thì thấy số của Ngụy Đức Khang - Địa ốc Đức Khang: "Dương ca, số điện thoại của hắn là 139."
"Ừ, tôi biết rồi" Dương Minh nói.
"Dương ca, có phải tên Ngụy Đức Khang này không yên ổn, có cần tôi mang người." Bạo Tam Lập cũng hiểu một chút chuyện ngày hôm qua. Biết Trương Phún Bạch đánh người của Ngụy Đức Khang.
"Không cần, nếu cần tôi gọi anh" Dương Minh nói.
Dương Minh dập máy rồi gọi cho Ngụy Đức Khang. Điện thoại tút tút ba tiếng thì Ngụy Đức Khang nghe điện: "Alo, ai đó?"
"Ngụy Đức Khang phải không? Tôi là Dương Minh" Dương Minh nói thẳng.
Ngụy Đức Khang bên kia im lặng rồi tức giận nói: "Mày là thằng đánh con tao?"
"Trước không nói chuyện này, bây giờ cho anh một cơ hội sửa đổi quan hệ với tôi. Nghe nói chỗ anh có một công ty xây dựng đã đẩy một công nhân từ trên dàn giáo xuống đất. Tôi biết người công nhân này, như vậy đi, anh cho anh ta ba triệu thì chuyện này bỏ qua"
Ngụy Đức Khang không kịp nói chuyện thì Dương Minh đã nói một tràng dài làm hắn có chút khó hiểu. Cuối cùng coi như hiểu ý của Dương Minh, người này gọi điện là đòi tiền bồi thường cho kẻ khác.
"Thằng ranh con, mày là mẹ gì chứ?" Ngụy Đức Khang tức giận. Không ngờ thằng Dương Minh này không coi mình vào đâu, Ngụy Đức Khang sao có thể không giận: "Mày chờ đó cho tao. Tao không tha cho mày đâu"
"Tôi nói Ngụy Đức Khang, cơ hội ai cũng có. Tôi cho anh một cơ hội, anh không quý trọng thì đừng trách tôi không nhắc nhở"
"Cút mẹ mày đi" Ngụy Đức Khang dập máy.
Tiểu Cúc ở bên cạnh thấy được người đầu dây kia không đồng ý nên vội vàng nói: "Dương ca, không cần nhiều tiền như vậy đâu, có năm mươi ngàn là được rồi"
Vừa nãy Dương Minh đòi ba triệu làm Tiểu Cúc rất sợ.
"Cô yên tâm, đừng nhìn Ngụy Đức Khang bây giờ ngông cuồng như vậy nhưng mấy ngày nữa hắn ta sẽ vội vàng đưa tiền tới ngay" Dương Minh cười lạnh một tiếng rồi nói: "Anh của cô ở bệnh viện nào, lát tôi cho người bố trí một chút. Trước khi Ngụy Đức Khang mang tiền tới thì cũng không được chậm trễ việc chữa trị. Về phần 20 ngàn của Từ Bằng thì thôi"
"Là bệnh viện nhân dân số một" Tiểu Cúc nghe Dương Minh nói vậy liền biết người này không đơn giản. Dám nói với Chủ tịch Địa ốc Đức Khang thì sao đơn giản được.
Dương Minh nghe xong liền rút điện thoại di động ra gọi cho Bạo Tam Lập bảo hắn đi bố trí chút. Bạo Tam Lập tự nhiên lập tức đi làm.
Không lâu sau người nhà của Tiểu Cúc gọi tới vui vẻ thông báo rằng qq đã được chuyển đến phòng bệnh tốt hơn, thuốc cũng tốt hơn.
Tiểu Cúc không ngừng cảm ơn Dương Minh. Dương Minh thì thấy không có gì. Hắn đang nghĩ nên dùng chuyện này như thế nào để đoạt công ty của Ngụy Đức Khang vào tay.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #929


Báo Lỗi Truyện
Chương 929/2205