Chương 922: Rất chào đón anh


"Vậy anh còn chờ gì nữa?" Vương Tiếu Yên cười cười trêu chọc Dương Minh.
Trước đó dù đấu võ hay cãi vã thì nàng đều không phải đối thủ của Dương Minh. Nhưng bây giờ Vương Tiếu Yên như bắt được nhược điểm của hắn, vì vậy càng ép hơn.
Vương Tiếu Yên đang tìm phương pháp xả giận nên không ngừng chèn ép Dương Minh.
"Ở đây quá nhỏ, cô lại mặc quá nhiều áo nên không dễ cởi" Dương Minh có chút buồn bực. Mẹ nó chứ, chẳng lẽ đây là bị cưỡng hiếp ngược sao?
Có ai bị hiếp lại bảo tên hiếp mình nhanh lên đâu.
"Vậy tôi giúp anh?" Vương Tiếu Yên nhẹ nhàng nói, hương thơm như lan thổi bên tai Dương Minh thật hấp dẫn. Nói xong nàng liền tự tay cởi khuy áo của mình ra.
"Hả" Dương Minh muốn điên rồi, bây giờ đang muốn tìm đường lui. Không đúng, với tính cách nóng nảy của cô ả này thì sao dễ dàng cho mình thực hiện chứ? Có âm mưu gì không?
Vương Tiếu Yên cởi áo và da thịt trắng nõn hiện ra. Áo ngoài cởi ra chỉ còn chiếc áo mỏng màu hồng nhạt.
Bên dưới còn có hai điểm đỏ thật mê người.
"Vậy. tôi tới nhé?" Dương Minh thử hỏi.
"Đến đi, tôi chào đón anh" Vương Tiếu Yên cởi lốt áo ra để lát nữa có dấu vết.
Chào đón mình? Dương Minh thấy mình sắp hỏng rồi. Mẹ nó chứ, mình muốn hiếp cô ả cơ mà, sao bây giờ lại tình cảm thế?
"Cô có thể chống cự một chút không?" Dương Minh nhìn Vương Tiếu Yên, hắn đã rất động tâm nhưng thấy thiếu thiếu gì đó: "Cô làm như vậy thì tôi thấy không có cảm giác thành công"
"Tôi chống cự? Tại sao tôi phải chống cự?" Vương Tiếu Yên rất kinh ngạc nói: "Đánh thua thì phải thực hiện mà"
Vương Tiếu Yên hiểu rõ số mệnh của mình. Nếu theo ý của bố nàng thì cả đời nàng cũng không có tình yêu. Tính cách của Vương Tiếu Yên lại thích phản lại quy tắc, nếu không cũng không bỏ nhà mà đến Tùng Giang.
Cho nên Vương Tiếu Yên cũng không ngại điên cuồng một lần. Ít nhất nàng có thể tự chủ cho người trước mặt. Làm cho Vương Tiếu Yên rất giận đó là tên Dương Minh này là người đàn ông mà nàng tiếp xúc nhiều nhất.
Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh không hề động đậy gì nên cuối cùng cởi khuy quần của mình ra, sau đó xoay người ngồi lên người Dương Minh, nhẹ nhàng nói: "Tôi đẹp không?"
Nhìn hai bên vú lộ ra trong không khí, Dương Minh không nhịn được mà nuốt nước miếng. Hắn vô thức nói: "Đẹp"
"Muốn tôi không?" Vương Tiếu Yên hỏi tiếp.
Dương Minh cũng không thể nhịn được nữa. dù cô ả muốn làm gì, hắn cũng không nhịn. Dương Minh đang định có phản ứng thì Vương Tiếu Yên đã đè lên người hắn, hai vú đã đè lên mặt hắn.
"." Dương Minh rên lên một tiếng rồi thầm nghĩ ai hiếp ai đây? Hình như là nhầm đối tượng rồi.
Ngay sau đó Dương Minh cảm thấy một bàn tay đang đưa tới bên hông hắn, đang cố gắng cởi thắt lưng của hắn.
Có thể là do thắt lưng khá đặc biệt nên Vương Tiếu Yên cởi mãi không ra. Dương Minh đang định giúp thì thấy bên hông mát lạnh, quần đã rơi ra.
Dương Minh đang giật mình nhưng hắn thấy một cái làm sợ hãi. Mẹ nó chứ, cô ả không biết lúc nào đã có thêm con dao.
Đúng là Vương Tiếu Yên đã kiếm được con dao và cắt đứt thắt lưng của Dương Minh.
Thấy cảnh này, Dương Minh không khỏi sợ hãi đến đổ mồ hôi lạnh. Cô ả này nếu vừa nãy có ý đồ xấu mà thiến hắn, Dương Minh đúng là khóc không thành tiếng.
Chẳng qua Vương Tiếu Yên lúc này không có ý hại Dương Minh, con dao hoàn thành sứ mạng liền được nàng bỏ xuống.
Đối với việc Dương Minh có cởi sạch quần áo hay không thì Vương Tiếu Yên không để ý. Dù sao chỉ cần bảo bối của hắn thò ra khỏi quần là làm được chuyện rồi.
"Hả"
Dương Minh đang sợ hãi khi thấy Vương Tiếu Yên ném con dao xuống, chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì thấy bảo bối vào một không gian ấm áp. Ngay sau đó là tiếng thở nhẹ của Vương Tiếu Yên.
Mặc dù rất sướng nhưng Dương Minh lại cảm thấy mình thất bại.
"Cô xuống đi, tôi lên" Dương Minh không nhịn được nên muốn lấy lại chút tôn nghiêm. Hắn cảm thấy mình hôm nay đã gặp chuyện có thể nói là đen đủi nhất đời. Mẹ nó chứ, nếu truyền ra ngoài thì hình tượng anh hùng của hắn coi như xong.
Vì vậy Dương Minh liền lật người và muốn đè Vương Tiếu Yên xuống dưới.
"Chờ chút, người ta hơi đau" Bị Dương Minh đẩy xuống khiến cho Vương Tiếu Yên rất đau. Nàng giữ chặt Dương Minh không cho hắn động: "Anh xuống dưới đi, tôi tự khống chế được nhịp độ nên sẽ không đau"
Dương Minh trợn trừng mắt để Vương Tiếu Yên lên trên. Dương Minh vốn thương hương tiếc ngọc mà. Nếu Vương Tiếu Yên nói như vậy thì hắn đành thua.
Nhưng không lâu sau Vương Tiếu Yên đã thở hổn hển, nàng ôm chặt Dương Minh rồi hét lên một tiếng đổ vật xuống.
Dương Minh có chút buồn bực, cô ả này không phải nhanh như vậy chứ?" Sao cô lại ngừng?"
"Ngừng.?" Vương Tiếu Yên vừa thở vừa nói: "Sao, chẳng lẽ anh còn chưa xong?"
"Mẹ nó chứ, cô nghĩ tôi là súng nhanh hả. Chưa đầy mười phút mà"
"A?" Vương Tiếu Yên sửng sốt một chút rồi nói: "Tôi xong chuyện rồi. Sao anh chậm như vậy?"
"Chậm." Dương Minh toát mồ hôi lạnh rồi thầm nghĩ cô ả này nhạy cảm thế?
"Tôi nghe nói đàn ông đều xong trước mà" Vương Tiếu Yên có chút mơ hồ mà nói: "Sao anh còn phiền phức như vậy? Tôi mệt rồi, anh chờ lát đi"
Vương Tiếu Yên nói xong liền mệt mỏi dựa vào người Dương Minh không nhúc nhích.
Dương Minh nghiến răng nghiến lợi thầm chửi. Đây là đợt cưỡng dâm thất bại nhất trên đời. Nếu để người khác biết không cười rụng răng mới là lạ.
Dương Minh ôm Vương Tiếu Yên định tiếp tục nhưng không đành lòng. Hắn mềm lòng với phụ nữ, nhưng nếu là kẻ thù thì hắn đã đánh vỡ đầu.
Vương Tiếu Yên nghỉ một lát mới ưỡn ưỡn lưng, mặt đỏ ửng mà nói: "Đau quá, lần này thì thôi, lần sau để anh lên trên là được"
Mặc dù có chút đau nhưng Vương Tiếu Yên cảm thấy hơn nhiều so với tự mình dùng tay.
"Vậy tôi thì sao?" Dương Minh ưỡn ưỡn một chút bảo bối đang nằm trong chỗ kín của Vương Tiếu Yên.
"Phiền chết được" Vương Tiếu Yên mỗi lần tiết ra đều muốn ngủ, lúc này nàng đã mơ mơ màng màng không muốn động. Thấy Dương Minh còn trêu mình, Vương Tiếu Yên không nhịn được mà nói: "Lát nữa tôi dùng tay giúp anh, đừng trêu tôi"
Dương Minh không còn gì để nói. Hắn nhìn Vương Tiếu Yên đã nhắm mắt ngủ mà thầm nghĩ cô ả này đúng là ác.
Dương Minh thở dài một tiếng rồi bật điều hòa lớn hơn. Vương Tiếu Yên không mặc quần áo nên Dương Minh sợ nàng bị lạnh, vì thế cầm áo khoác ngoài đắp lên.
Nhìn trên đùi mình có vết máu, Dương Minh biết Vương Tiếu Yên còn nguyên. Nhưng Vương Tiếu Yên nói chỉ là tình nhân bốn năm là sao?
Dương Minh lắc đầu, cô ả này nhiều bí mật thật, bây giờ chỉ đi một bước tính một bước.
Dương Minh thậm chí hơi sợ, sợ tổ chức sau lưng Vương Tiếu Yên đối đầu với mình. Nhưng từ thái độ của Vương Tiếu Yên đối với thì thấy hình như không giống.
Chẳng lẽ Vương Tiếu Yên không có quan hệ gì với tổ chức Black Widow?
Trần A Phúc đạp xe chạy như điên, vừa đạp vừa nhìn ra sau xem Dương Minh có đuổi theo không. Cũng may Dương Minh hình như bị vướng việc gì nên không đuổi theo. Trần A Phúc thở phào nhẹ nhõm.
Đều do Hữu Trưởng lão giục quá nhiều bắt hắn phải mang thi thể tới. Trần A Phúc biết sự lợi hại của Hữu Trưởng lão nên không dám phản lại. Bây giờ không thấy Dương Minh đâu, Trần A Phúc lại bắt đầu đi hoàn thành nhiệm vụ của Hữu Trưởng lão.
Cùng lúc này trong một căn nhà khá ẩn mật ở ngoại lô Tùng Giang, Hữu Trưởng lão đang ngồi ở phía bên tay phải, người ngồi ở chính giữa là một người đàn ông che mặt. Đó chính là" Ông chủ" mà Trịnh Thiếu Bằng nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #922


Báo Lỗi Truyện
Chương 922/2205