Chương 920: Thực hiện lời hứa


Dương Minh thấy chiêu thức của Vương Tiếu Yên khá quen như thấy ở đâu đó.
Dương Minh lắc đầu, cô ả này bây giờ mình vẫn không biết là địch hay bạn nên không thể xem nhẹ.
Xem bộ dạng của cô ả đúng là muốn giết hắn. Dương Minh có chút tức giận.
Hổ không phát uy cô ả lại nghĩ là mèo bệnh. Dương Minh đang suy nghĩ nên khống chế Vương Tiếu Yên như thế nào.
Vương Tiếu Yên nghĩ đến hành vi bỉ ổi của Dương Minh liền nghiến răng nghiến lợi. Mãi không đánh trúng Dương Minh, Vương Tiếu Yên liền cắn răng quyết định dùng chiêu hiểm hơn.
Nhận lúc Dương Minh đối phó hai tay của mình, Vương Tiếu Yên vung chân phải lên đá mạnh vào háng Dương Minh.
Dương Minh vốn chỉ định trêu chọc Vương Tiếu Yên mà thôi, cô ả đánh tay thì hắn đỡ tay.
Nhưng bây giờ đang đối phó hai tay Vương Tiếu Yên thì cô ả lại ra chiêu độc như vậy. May là Dương Minh phản ứng nhanh nếu không cú đá này của Vương Tiếu Yên đủ để làm hắn thành thái giám.
Thấy Vương Tiếu Yên đá vào chỗ hiểm, Dương Minh tức giận. Cô ả này quá tàn nhẫn. Đánh không lại thì lại chơi trò hiểm.
Chẳng qua Dương Minh lại không nghĩ mình bóp vú Vương Tiếu Yên. Vương Tiếu Yên lúc ấy rất giận. Mày giở trò lại không cho người ta trả thù sao?
Dương Minh kẹp chân phải của Vương Tiếu Yên vào giữa hai chân mình, sau đó không hề lưu tình đè Vương Tiếu Yên xuống mặt đất.
Dù là sức hay kỹ xảo thì Vương Tiếu Yên cũng không phải đối thủ của Dương Minh. Khi Vương Tiếu Yên phát hiện mình bị Dương Minh đè xuống mặt đất và định phản kích thì thấy tay chân của nàng đều bị Dương Minh chặn lại. Làm cho nàng không thể phản kháng.
"Cô ả này quá hiểm rồi đó. Muốn ông đây thành thái giám hả?" Dương Minh đè chặt Vương Tiếu Yên rồi hung dữ nói: "Vốn chỉ chơi với cô mà thôi, không ngờ con còn ra chiêu hiểm như vậy"
"Anh . anh thả tôi ra" Vương Tiếu Yên không thể động nên lớn tiếng hét.
"hét cái rắm, ở đây cả quỷ cũng không có, cô hét cũng không ai nghe thấy đâu" Dương Minh vừa dứt câu thì nghe thấy không xa có tiếng thở của ai đó.
Dương Minh giật mình thầm nghĩ sao bây giờ lại có người. Dương Minh hơi nghiêng đầu nhìn lại về phía đó nhưng vẫn đè chặt Vương Tiếu Yên không cho cô ta động.
Một người đứng cách xe của Dương Minh không xa và đang đi tới phía này. Nói đúng ra đó là quỷ vì mặt người này không phải mặt người.
"Trần A Phúc?" Dương Minh sửng sốt. Hắn nhìn qua được mặt nạ quỷ nên thấy rõ mặt mũi của Trần A Phúc.
"Hả?" Nghe thấy đằng trước có người đột nhiên gọi mình, Trần A Phúc raadts sợ. Khi hắn nghe rõ tiếng kia liền hoảng sợ hét lên: "Ôi mẹ ơi"
Trần A Phúc xoay người chạy. Hắn tuyệt đối không ngờ lại gặp phải Dương Minh ở đây. Trần A Phúc thầm nghĩ hôm nay cũng may mình phản ứng nhanh nếu không đã ăn đòn rồi.
Trần A Phúc không hiểu tại sao Dương Minh lại nhận ra hắn? Hắn đeo mặt nạ quỷ rồi cơ mà, vậy mà thằng Dương Minh kia lại nhìn ra.
Trần A Phúc hối hận rồi, hôm nay ra ngoài không bước chân phải? Trước đó Hữu Trưởng lão gọi điện bắt Trần A Phúc mang xác tới. Nhưng trong thành phố đâu đâu cũng có xe cảnh sát đi tuần, Trần A Phúc không thể ra tay.
Không còn cách nào nên Trần A Phúc phải đi xa hơn. Hắn đến núi Tây Tinh xem có gặp may không không, xem có ai đi đến đây tán tỉnh nhau không? Hắn sẽ dọa một chút, dạo chết người thì cũng coi như làm xong nhiệm vụ mà Hữu Trưởng lão giao cho.
Khi Trần A Phúc đi xe đến gần núi Tây Tinh thì thấy một chiếc xe không có ai dừng ở ven đường. Nơi này vắng vẻ như vậy thì người trong xe nhất định ở gần đó.
Trần A Phúc vui mừng và thấy hai người đang quỳ ôm nhau trên mặt đất. Trần A Phúc thầm nghĩ thì ra hai người này đến đây để dã chiến. Trời hôm nay lạnh như vậy mà không đến khách sạn còn chạy đến đây. Coi như hai đứa này đen đủi bị mình nhìn thấy. Xuống địa ngục làm uyên ương đi.
Sao mình đen đủi như vậy nhỉ, lần nào cũng gặp Dương Minh. Hơn nữa gặp thằng này là đen. Càng kỳ quái đó là lần nào Dương Minh cũng đoán ra hắn, không sợ hắn giả quỷ.
Vì thế Trần A Phúc vội vàng chạy vì sợ Dương Minh bắt được hắn.
Thấy Trần A Phúc, Dương Minh có chút ngạc nhiên. Bây giờ đang là nửa đêm, thằng ranh này không ngủ chạy đến đây làm gì? Lần nào cũng đeo mặt nạ quỷ, không phải là bị thần kinh chứ?
Mặt quỷ? Chờ chút? Dương Minh đột nhiên nghĩ ra gì đấy. Trần A Phúc giả quỷ bị nhìn mấy lần, điều này nói rõ Trần A Phúc thích giả quỷ.
Vậy vụ án gần đây có quan hệ với Trần A Phúc? Dương Minh nghĩ đến nhất định là Trần A Phúc làm.
Nghĩ đến đây Dương Minh không để ý đến Vương Tiếu Yên nữa mà nhảy lên đuổi theo Trần A Phúc. Ngay khi Trần A Phúc muốn đạp xe rời đi thì Dương Minh đã đuổi kịp hắn. đột nhiên có tiếng gió truyền từ phía sau tới.
Dương Minh quay đầu lại thì thấy Vương Tiếu Yên vung quyền đánh vào mình. Dương Minh không dám mạnh mẽ chống lại, chỉ có thể tránh sang bên. Nhưng vì vậy mà Trần A Phúc đã chạy thoát.
Dương Minh rất giận. Con ả này đúng là chuyên gia phá hoại. Mình tha cho ả, ả còn đánh lén mình.
Hôm nay không cho ả bài học nhớ đời thì hắn không phải họ Dương. Dương Minh đang hưng phấn vì tìm được manh mối vụ án, nhưng bây giờ hắn lại rất giận.
Dương Minh tức giận trừng mắt nhìn Vương Tiếu Yên, vẻ mặt hắn dưới ánh trăng vô cùng đáng sợ. Vương Tiếu Yên ở lâu trong bóng tối nên đã thích ứng một chút. Lúc này qua ánh trăng thấy được vẻ mặt của Dương Minh.
"Cô không thấy tôi đang bắt người sao? Cô làm loạn cái gì?" Dương Minh lạnh lùng nói.
"Tôi." Vương Tiếu Yên các lần trước thấy Dương Minh đều là cười hì hì, nhưng lúc này lại lạnh lùng như vậy khiến nàng khá sợ.
Vừa nãy Dương Minh đứng dậy bắt ai đó, nàng cũng thấy. Nhưng Vương Tiếu Yên không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đây là cơ hội tốt để đánh ngã Dương Minh. Không ngờ Dương Minh lại tức như vậy. Chẳng qua nàng đâu chịu thua: "Chúng ta chưa đấu xong, tôi làm thế nào chẳng được"
"Muốn thế nào cũng được hả? Được đó" Dương Minh cười lạnh nói: "Cô nghĩ mình là ai? Nghĩ mình là sát thủ đỉnh cấp sao? Ông nhân nhượng, cô lại nghĩ mình rất lợi hại ư?"
Nghe vậy Vương Tiếu Yên ngẩn ra một chút, trong nháy mắt trở nên tỉnh táo. Đúng thế, Dương Minh không hề dùng sức đã đối phó được nàng.
Nghĩ như vậy, mặt Vương Tiếu Yên trắng bệch lại. Nàng không tin mình là sát thủ lại không đối phó được với một tên lưu manh.
Hơn nữa câu nói cuối cùng của Dương Minh càng làm Vương Tiếu Yên sợ hãi. Dương Minh đoán được thân phận của nàng ư?
"Anh. anh rốt cuộc là ai?" Vương Tiếu Yên không ngu, vừa rồi không có phản ứng là vì nàng bị Dương Minh đánh vào ngực nên mất lý trí, chỉ muốn báo thù. Nhưng bây giờ không thể không nghĩ vấn đề này.
"Tôi là ai ư?" Dương Minh lắc đầu nói: "Xin lỗi, chờ cô thành phụ nữ của toi thì tôi nói"
"Anh. anh muốn làm gì?" Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh đi tới gần mình liền sợ hãi. Đúng, Vương Tiếu Yên lúc này đã hiểu mình không phải đối thủ của Dương Minh.
"Làm gì? Đương nhiên thực hiện lời hứa của cô" Dương Minh lạnh lùng nói: "Cô quên lời hứa rồi ư?"
"Tôi. anh. phạm pháp đó" Vương Tiếu Yên rất sợ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #920


Báo Lỗi Truyện
Chương 920/2205