Chương 92: Giấc mơ thành sự thật


"Rất tốt, mình hiểu" Trần Mộng Nghiên thản nhiên nói.
Trương Tân thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói nói với nhau, không khỏi cười nói: "Ha ha. Hai người tâm sự gì thế, nói giỏ giọng như vậy. Không để mình và Lý Sương Viên nghe được"
"Không có gì?" Dương Minh lắc đầu.
"Ừm?" Trương Tân có chút kỳ quái, Dương Minh sao lại như vậy? Nhưng cũng không để trong lòng.
Sau đó, Dương Minh hơi uể oải, lẳng lặng ngồi một chỗ không nói câu gì. Trần Mộng Nghiên cũng biết mình hơi nặng lời một chút. Dương Minh không nghĩ gì chứ? Trần Mộng Nghiên lo lắng Dương Minh bởi vì chuyện này sẽ ảnh hưởng đến việc học, cho nên cũng có chút bất an.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Trương Tân, rạp chiếu bộ phim rất cũ" Slide Dream team" là một bộ phim khích lệ ý chí. Chỉ là Dương Minh đã xem trên TV.
Lớp mười hai, lập tức muốn thi đại học, chiếu phim không thể quá dài, chỉ là hơi xưa một chút.
Không bao lâu, Trương Tân đã cầm lấy máy chơi game, đánh điện tử. Chỉ trong chốc lát đã mê mẩn, ngay cả Dương Minh cho hắn khoai tây chiên cũng không nhìn thấy.
Mà Lý Sương Viên xem phim kia cũng không thích lắm, đã ngủ. Học sinh lớp mười hai là giai đoạn khổ cực nhất. Rất nhiều học sinh thiếu ngủ. Cho nên trong rạp chiếu phim, rất nhiều người buồn ngủ. Đưa mắt nhìn thì thấy không có bao nhiêu người đang chú ý đến bộ phim.
Hàng ghế Dương Minh ngồi, cũng chỉ có Dương Minh và Trần Mộng Nghiên bởi vì có tâm sự nên vẫn nhìn chăm chú vào bộ phim. Không biết có phải thật sự đang xem không. Ít nhất Dương Minh có chút không yên.
"Dương Minh, cậu. chỗ đó không có chuyện gì chứ?" Trần Mộng Nghiên phá vỡ không khí trầm mặc, chủ động tìm một đề tài. Chỗ đó của Dương Minh do mình chạm phải, quan tâm một chút cũng là chuyện hiển nhiên.
"Ồ?" Dương Minh sửng sốt, lập tức thở dài.
"Sao?" Trần Mộng Nghiên thấy dáng vẻ đó của Dương Minh, không khỏi khẩn trương trong lòng.
"Mình sau này thật sự không thể lên máy bay" Dương Minh mặt mày buồn bã nói. Tối qua hắn cả đêm suy nghĩ ra một chủ ý rất xấu xa, chuẩn bị áp dụng lúc đi xem phim. Cho nên, Dương Minh mới chờ câu hỏi của Trần Mộng Nghiên.
"A? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Dương Minh, chỗ đó của cậu làm sao?" Trần Mộng Nghiên cái hiểu cái không, nhưng có thể xác định, vấn đề hình như rất nghiêm trọng.
Hôm qua, Trần Mộng Nghiên cố ý tìm một ít tài liệu, nói con trai bị đánh trúng chỗ đó sẽ có hậu quả gì. Kết quả sách viết rất rõ ràng, nếu như nghiêm trọng có thể ảnh hưởng đến khả năng đàn ông, như ra sớm, không thể cương, thậm chí mất năng lực sinh dục. Trần Mộng Nghiên xem xong không khỏi hoảng sợ, hết sức hối hận về hành động của mình lúc ban ngày.
"Ai" Dương Minh ra vẻ đau khổ, nhưng trong lòng đang vui như hoa nở. Xem ra Trần Mộng Nghiên đã cắn câu.
"Dương Minh, cậu đừng làm mình sợ" Trần Mộng Nghiên có chút kích động nói lớn, sợ đến độ nàng vội vàng che miệng lại. Cũng may Trương Tân đang cắm đầu vào trò chơi, những người khác thì đang ngủ.
Mà giọng nói của Trần Mộng Nghiên đã kéo Dương Minh đang YY trở về sự thật, trong nháy mắt nghĩ đến nàng vừa nói với mình câu lúc trước, ngọn lửa dục vọng trong lòng lập tức tắt ngấm.
"Được rồi. không có chuyện gì" Dương Minh lắc đầu.
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh muốn nói lại thôi, càng cảm giác được Dương Minh khẳng định có vấn đề. Nhất định là cậu ta đang dấu mình. Trần Mộng Nghiên sao có thể yên tâm, vội vàng hỏi: "Dương Minh, cậu phải nói thật đó"
"Thật không có chuyện gì mà" Dương Minh lắc đầu, nghĩ thầm Trần Mộng Nghiên, em đừng hấp dẫn anh nữa, anh bốc lửa lên thì chết.
"Không đúng. Cậu nhất định có chuyện. Cậu dấu mình" Trần Mộng Nghiên lo lắng nói: "Dương Minh, hai chúng ta không được giữ bí mật với nhau.
Hai chúng ta. Lời này rất mập mờ. Dương Minh nghe xong không khỏi rung động.
Đây chính là tự Mộng Nghiên bức anh đó nhé. Sau này em biết được sự thật cũng đừng trách anh. Dương Minh cắn răng một cái, ra vẻ đau đớn, nói: "
Tối qua sau khi mình về nhà, không đau mấy. Nhưng mà. mình phát hiện ra một chuyện khác"
"
Chuyện gì?" Trần Mộng Nghiên vội vàng hỏi.
"
Lúc đó mình xem phim một lát" Dương Minh sợ Trần Mộng Nghiên không rõ, lại giải thích một câu: "Là phim như thế này, nhưng bên dưới của mình lại không có chút phản ứng gì"
"
A?" Trần Mộng Nghiên cũng không phải trẻ con, tự nhiên biết không có phản ứng gì, có nghĩa là gì. Chẳng lẽ đúng như trong quyển sách kia nói, bệnh liệt dương?
"
A? Thật sao?" Trần Mộng Nghiên sợ hãi nói: "Một ít phản ứng cũng không có?"
"
Ừm, một ít cũng không cứng lên" Dương Minh gật đầu.
"
Vậy phải làm sao bây giờ?" Trần Mộng Nghiên như sắp khóc: "Hay là mình và cậu đi đến bệnh viện xem sao?"
"
Ai, vô ích thôi" Dương Minh lắc đầu: "Trừ phi. thôi, không có gì"
"
Trừ phi cái gì?" Trần Mộng Nghiên vội la lên: "Dương Minh, cậu nói cho mình biết đi. Trừ phi là cái gì?"
"
Không có, mình nói lung tung" Dương Minh muốn nói lại thôi.
"
Dương Minh, cậu mau nói đi. Nếu cậu không nói, mình sẽ tức đó" Trần Mộng Nghiên giả vờ tức giận nói.
"
Thực ra, mình xem trên mạng nói có một biện pháp tốt nhất chữa bệnh liệt dương, là." Dương Minh nói đến đây dừng lại một chút.
"
Cái gì, cậu nói mau đi. Ai, thật sự làm người ta gấp đến chết" Trần Mộng Nghiên cau mày hỏi.
"
Là. làm cho người con gái mà mình thích, giúp mình" Vừa nói, Dương Minh nói nhỏ mấy câu bên tai Trần Mộng Nghiên.
"
Như vậy. có được không?" Trần Mộng Nghiên nghe xong, mặt đỏ ửng, có chút nghi hoặc hỏi.
"
Ừm, trên mạng nói như vậy. nhưng thôi vậy. điều này không công bằng với Mộng Nghiên" Dương Minh ra vẻ quân tử nói.
"
Cái gì mà không công bằng. Chữa bệnh cho cậu, có gì mà không công bằng" Trần Mộng Nghiên vừa nghĩ đến là do mình làm cho Dương Minh biến thành như vậy, trong lòng đã nghĩ sẽ làm cho Dương Minh.
"
Mộng Nghiên bây giờ cũng chưa phải bạn gái của mình. Làm như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt. Truyền ra ngoài, Mộng Nghiên sao có thể làm bạn gái của người khác chứ" Dương Minh nói: "Hay là như vậy, đợi sau này khi Mộng Nghiên đáp ứng làm bạn gái mình, rồi thử lại"
"
Nhưng mà. có chậm không" Trần Mộng Nghiên có chút lo lắng hỏi.
Ai, xem ra Trần Mộng Nghiên quá nguyên tắc. Dương Minh vốn chỉ muốn thông qua lời nói kích Trần Mộng Nghiên một chút, sau đó tiện thể bắt được nàng. Làm cho nàng đồng ý làm bạn gái mình, không ngờ được Trần Mộng Nghiên vẫn không đồng ý.
"
Có lẽ là không sao đâu. Khuyết điểm này cũng không phải bẩm sinh, nên chậm một chút chắc cũng không sao" Dương Minh cố ý nói như vậy. Lời của hắn chính là, rất có thể càng kéo dài càng nghiêm trọng.
Trần Mộng Nghiên đương nhiên cũng hiểu được đạo lý này, cắn răng một cái nói: "
Chuyện này chỉ cậu và mình biết, người khác sao biết được. Dù như thế nào, mình quyết định, nhất định phải thử một lần"
"
Thật?" Dương Minh không nghĩ đến Trần Mộng Nghiên lại đáp ứng mình, hạnh phúc đến quá nhanh, hay nước chảy vỡ đê.
"Ừm?" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói: "Nhưng mình chưa bao giờ làm như vậy, không biết nên làm như thế nào, cậu giúp mình."
"
Được." Dương Minh nhìn sang chỗ khác, Trương Tân đang mải mê chơi game. Lý Sương Viên bên cạnh cũng đang ngủ rất ngon.
"
Chờ một chút" Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh sắp cởi khóa quần, vội vàng nói.
"
Cái đó. hay là thôi đi" Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói, tưởng rằng nàng đổi ý. Dương Minh cũng đang tự trách mình, mình làm như vậy có quá đáng hay không? Mặc dù như vậy, quan hệ giữa mình và Trần Mộng Nghiên coi như đã được quyết định. Nhưng nếu tương lai có một ngày Trần Mộng Nghiên biết sự thật, cô ấy có thể trách mình không? Nếu như bởi vì chuyện này, làm cho Trần Mộng Nghiên có suy nghĩ, vậy mình sẽ rất đáng chết.
"
Không được" Trần Mộng Nghiên lắc đầu, vừa nói, vừa lấy một chiếc áo phông trong túi ra, đưa cho Dương Minh: "Đặt nó lên người chúng ta, lát nữa đừng để cho người khác nhìn thấy"
Thì ra là như vậy. Dương Minh thở dài một hơi. Vẫn là Trần Mộng Nghiên suy nghĩ chu đáo. Dương Minh cầm lấy chiếc áo phông, che lên người mình và Trần Mộng Nghiên.
Trần Mộng Nghiên di chuyển chéo áo, làm cho vạt áo không có một khe hở, rồi nói với Dương Minh: "
Được rồi, lát nữa chúng ta nhắm mắt lại, giả vờ đang ngủ, nói chuyện thật nhỏ"
Vừa nói, Trần Mộng Nghiên dịch người dựa vào Dương Minh, mà thân hình Dương Minh cũng xích lại. Cứ như vậy, người ngoài nhìn thì thấy hai người bọn họ giống như đang dựa vào nhau mà ngủ. Ngủ giống như một đôi tình nhân. Mà chiếc áo phông lại là tấm chăn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/2205